Return to Video

Đánh Thức Tâm Trí Phần 1, "Biết chính mình" (2023)

  • 0:09 - 0:11
    Thức tỉnh
  • 0:11 - 0:15
    là giai đoạn tự nhiên tiếp theo của
    sự phát triển con người.
  • 0:15 - 0:20
    Thức tỉnh đơn giản chỉ là nhận ra
    bản chất của sự tồn tại của chúng ta.
  • 0:21 - 0:27
    Nó không phải là một trải nghiệm
    tâm linh kỳ lạ, bí ẩn
  • 0:27 - 0:28
    chỉ dành riêng cho một số ít người.
  • 0:28 - 0:31
    Nó có sẵn cho tất cả mọi người.
  • 0:30 - 0:36
    Bản chất thật của chúng ta đã hoàn toàn
    tỉnh thức, hoàn toàn nhận biết.
  • 0:36 - 0:38
    Và nó hoàn toàn không có giới hạn.
  • 0:38 - 0:41
    Bản chất thật của bạn gần
  • 0:41 - 0:45
    hơn điều mà bạn nghĩ bạn là.
  • 0:45 - 0:49
    Ý thức (consciousness) là thực tại
    tối hậu của vũ trụ.
  • 0:49 - 0:54
    Bước tiếp theo trong khoa học là để
    khẳng định rằng ý thức là cơ bản.
  • 0:54 - 0:56
    Vậy thì thức tỉnh là gì?
  • 0:56 - 1:01
    Một vài người giải thích cho tôi.
  • 1:24 - 1:26
    Thức tỉnh là gì?
  • 1:27 - 1:32
    Cho dù bạn gọi nó là cái ta thực sự,
    cái ta kế tiếp, hay "vô ngã",
  • 1:32 - 1:37
    hay Phật tánh, Đạo hay Ý thức Chúa Ki-tô,
  • 1:37 - 1:40
    điều đó không hề quan trọng.
  • 1:40 - 1:45
    Trong bộ phim này, chúng ta sẽ gọi nó
    là tánh biết (awareness).
  • 1:45 - 1:47
    Tánh biết
  • 1:47 - 1:50
    không thuộc sở hữu của bất kỳ
    tôn giáo nào.
  • 1:50 - 1:53
    Thức tỉnh hay nhận ra tánh biết
  • 1:53 - 1:56
    giống như là thức dậy từ một giấc mơ.
  • 1:56 - 1:58
    Giấc mơ về nhân vật của bạn
  • 1:58 - 2:01
    trong vở kịch cuộc đời.
  • 2:01 - 2:03
    Thông qua các nhân vật của chúng ta,
  • 2:03 - 2:06
    chúng ta trải nghiệm thế giới
  • 2:06 - 2:10
    thông qua tất cả vẻ đẹp và sự xấu xí
    của nó.
  • 2:10 - 2:14
    Chúng ta có thể gọi kinh nghiệm này của sự
    sống và cái chết là nhị nguyên (duality).
  • 2:15 - 2:20
    Chúng ta đi vòng quanh và vòng quanh,
    gắn chặt vào các nhân vật,
  • 2:20 - 2:22
    các suy nghĩ và cảm giác.
  • 2:23 - 2:24
    Tốt và xấu.
  • 2:24 - 2:26
    Chiến tranh và hoà bình.
  • 2:26 - 2:27
    Ánh sáng và bóng tối.
  • 2:27 - 2:30
    Sự sống và cái chết.
  • 2:30 - 2:32
    Cho đến khi chúng ta tỉnh dậy
    và thấy rằng
  • 2:32 - 2:35
    chúng ta không phải là những nhân vật đó.
  • 3:04 - 3:06
    Trong bộ phim này, chúng tôi gửi đến bạn
    lời mời
  • 3:06 - 3:10
    để kinh nghiệm trực tiếp bản chất
    thật sự của bạn.
  • 3:11 - 3:15
    Để nhận ra một cách trực tiếp,
    mà không phải bằng lý trí...
  • 3:15 - 3:17
    Bạn là ai?
  • 3:18 - 3:19
    Chúng tôi sẽ lặp lại lời mời này
  • 3:19 - 3:22
    thông qua nhiều cách khác nhau.
  • 3:23 - 3:26
    Khi bạn tự hỏi bạn là ai,
  • 3:26 - 3:30
    hãy để mọi thứ chính xác như chúng là.
  • 3:30 - 3:34
    Đừng di chuyển tâm trí
    để làm điều gì đó xảy ra
  • 3:35 - 3:38
    hay đi tìm câu trả lời
    trong phạm vi tâm trí.
  • 3:39 - 3:42
    Và tuy vậy, đừng cố xua đuổi tâm trí.
  • 3:43 - 3:46
    Đơn giản chỉ cần trực tiếp kinh nghiệm
    bạn là ai.
  • 3:47 - 3:53
    Hãy để tâm trí trở thành một
    "tâm trí không biết gì".
  • 4:02 - 4:09
    Thức tỉnh là câu trả lời cho tất cả mọi
    vấn đề trên mọi mặt của thế giới.
  • 4:09 - 4:14
    Tất cả mọi vấn đề của thế giới khởi sinh
    từ một ảo tưởng sai lầm.
  • 4:14 - 4:18
    Cái ảo tưởng cơ bản của tâm trí.
  • 4:18 - 4:22
    Và ảo tưởng đó chính là
    Tôi là nhân vật bị giới hạn này.
  • 4:23 - 4:26
    Khi chúng ta sống từ
    một cái ta nhỏ bé, tách biệt,
  • 4:26 - 4:30
    luôn luôn thường trực một sự
    không hài lòng vĩnh viễn.
  • 4:30 - 4:34
    Nó có thể là một sự không hài lòng
    lớn như là sự tổn thương,
  • 4:34 - 4:38
    hay nó chỉ là một cảm giác tiềm ẩn...
  • 4:38 - 4:40
    "có cái gì đó không đúng.
  • 4:40 - 4:42
    Cái gì đó sai sai.
    Tôi đang bỏ lỡ điều gì đó"
  • 4:43 - 4:48
    Ngay cả khi tôi đang có sự hài lòng nào
    đó, hay tôi đang đạt được điều gì đó,
  • 4:48 - 4:51
    ngay cả khi tôi đang có một mối
    quan hệ tốt,
  • 4:51 - 4:54
    nếu tôi chỉ cần dừng lại một chốc lát,
  • 4:55 - 4:58
    vẫn có cái cảm giác không thoả mãn như là
  • 4:59 - 5:02
    Tôi bị cô lập, hoặc tôi bị cắt lìa
    khỏi một cái gì đó.
  • 5:02 - 5:06
    Vì vậy cảm giác này, cái cảm giác mà
  • 5:06 - 5:09
    hầu như mọi người đều có, có thể
    thúc đẩy chúng ta
  • 5:10 - 5:13
    thức tỉnh khỏi cái ta nhỏ bé, tách biệt
  • 5:13 - 5:19
    mà bản chất của nó là một sự lo lắng
    về sự tách biệt.
  • 5:19 - 5:25
    Nhân vật bị giới hạn này có khuynh hướng
    nắm bắt những gì nó muốn.
  • 5:25 - 5:28
    Nó chỉ là một tập hợp của các mẫu hình
    bị điều kiện hoá
  • 5:28 - 5:33
    với việc thèm khát những gì nó muốn và
    cố gắng đẩy đi những gì nó không muốn.
  • 5:33 - 5:38
    Đó là một tiến trình bất tận của,
    bạn có thể nói, nguyên lý của lạc thú,
  • 5:38 - 5:42
    bạn biết đó, theo đuổi lạc thú,
    né tránh đau khổ.
  • 5:42 - 5:45
    Và nếu chúng ta tin rằng chúng ta là
  • 5:45 - 5:49
    nhân vật này, hình mẫu bị
    điều kiện hoá này
  • 5:49 - 5:53
    thì chúng ta còn đau khổ và chúng ta
    tạo ra đau khổ trong thế giới.
  • 5:53 - 5:59
    Thế giới trở thành sự phản chiếu của
    ý thức mang tính bản ngã kia.
  • 6:00 - 6:02
    Ích lợi của thức tỉnh
  • 6:02 - 6:05
    là bạn sẽ đau khổ ít hơn
  • 6:05 - 6:08
    và những người xung quanh bạn cũng vậy.
  • 6:08 - 6:13
    Không hề có nghi ngờ gì trong tâm trí tôi
    rằng sự kết nối ban đầu của tôi với
  • 6:13 - 6:19
    sự hiểu biết của tôi về Chúa (God)
    là một sự thức tỉnh.
  • 6:19 - 6:23
    Đối với tôi, đây là sự thức tỉnh lớn nhất
    trong cuộc đời mà tôi từng trải nghiệm.
  • 6:23 - 6:28
    Giống như là tôi đã ngủ quên thật sự
    trong 50 năm,
  • 6:28 - 6:33
    đi vòng quanh như một con robot, chỉ làm
    những thứ mà tôi đã được dạy.
  • 6:33 - 6:36
    Từ khi tôi là một thanh niên, bạn biết đó,
    tôi có một công thức định sẵn
  • 6:36 - 6:42
    hẹn hò với một cô gái, mua xe hơi, có một
    công việc, mua nhà, lấy vợ.
  • 6:42 - 6:47
    Một công thức mà tôi nghĩ là cách
    tôi nên làm
  • 6:47 - 6:49
    cho đến khi tôi gần 53 tuổi.
  • 6:49 - 6:53
    Và tôi nhận ra rằng trong khi tôi đã hoàn
    thành hầu hết những việc này và trở nên
  • 6:53 - 6:59
    thành công nhất định trong công việc,
    rồi tôi nhận ra rằng
  • 6:59 - 7:04
    bất kể người nào thức tỉnh ở đâu đó vào
    khoảng tuổi 53, nhận ra rằng
  • 7:04 - 7:07
    không có gì quan trọng cả, không gì
  • 7:07 - 7:09
    trong những điều này có
    ý nghĩa gì cả.
  • 7:09 - 7:12
    Tôi bị sốc khi nhận ra ý nghĩa
    của điều này,
  • 7:12 - 7:16
    mọi thứ thật vô nghĩa như thế nào.
  • 7:30 - 7:32
    Khi bạn ngừng tuân theo kịch bản
  • 7:32 - 7:34
    đã được viết ra cho nhân vật của bạn,
  • 7:35 - 7:38
    con người kế thừa từ cha mẹ, xã hội
  • 7:38 - 7:41
    và những điều kiện sinh học,
  • 7:41 - 7:45
    sau đó những chiều thức mới được mở ra
    trong trò chơi này.
  • 7:45 - 7:47
    Con đường mở ra,
  • 7:48 - 7:51
    nhưng đó không phải là con đường để
    đi đến một nơi nào đó.
  • 7:52 - 7:55
    Nó là con đường không lối
    (pathless path),
  • 7:55 - 7:58
    một sự lột bỏ ảo tưởng để tới
  • 7:58 - 8:03
    chính xác nơi bạn đang ở trong hiện tại.
  • 8:10 - 8:13
    Tên tôi là Rupert Spira.
  • 8:13 - 8:15
    Tôi nói về sự hiểu biết bản chất
  • 8:16 - 8:19
    phi nhị nguyên đứng sau
  • 8:19 - 8:23
    tất cả truyền thống tôn giáo
    và tâm linh lớn.
  • 8:23 - 8:28
    Tôi viết sách và hướng dẫn thiền
  • 8:28 - 8:33
    và có những cuộc trò chuyện với mục đích
    là để hướng đến
  • 8:34 - 8:38
    một sự nhận biết mang tính kinh nghiệm
  • 8:38 - 8:42
    của sự hiểu biết này.
  • 8:42 - 8:44
    Hiểu ra rằng
  • 8:44 - 8:47
    an lạc và hạnh phúc
  • 8:47 - 8:49
    mà tất cả chúng ta đều mong muốn
  • 8:49 - 8:53
    trên hết mọi thứ, không bao giờ có thể,
  • 8:53 - 8:57
    bằng định nghĩa, tìm thấy được trong
    kinh nghiệm khách quan.
  • 8:58 - 9:01
    Nó không bao giờ có thể được mang đến
    bởi vật chất,
  • 9:01 - 9:04
    các hành động và các mối quan hệ.
  • 9:04 - 9:06
    Tôi sẽ đề nghị
  • 9:07 - 9:09
    hiểu biết rõ ràng về nó
  • 9:09 - 9:12
    và không dành cả quãng đời
    của con người
  • 9:12 - 9:17
    tìm kiếm sự lấp đầy nơi mà
    nó không thể tìm thấy được.
  • 9:17 - 9:22
    Bất kỳ ai đang xem bộ phim này đang làm
    rất tốt vì hoặc là họ
  • 9:22 - 9:27
    hiểu biết hoặc ít nhất là có trực giác
  • 9:27 - 9:31
    thấy rằng an lạc và hạnh phúc mà
    họ đang tìm kiếm không thể được tìm thấy
  • 9:32 - 9:35
    trong kinh nghiệm khách quan và đã bắt đầu
  • 9:35 - 9:39
    sự tìm hiểu về bản chất thật sự của họ.
  • 9:39 - 9:42
    Đó là cuộc tìm kiếm quan trọng nhất
  • 9:43 - 9:47
    mà một người có thể làm,
    và nó là cuộc tìm kiếm
  • 9:47 - 9:52
    mà hạnh phúc của chúng ta phụ thuộc vào đó.
  • 9:52 - 9:55
    Câu hỏi lớn nhất của cuộc đời tôi,
    tất nhiên,
  • 9:55 - 10:00
    mà tôi tin tưởng cũng là câu hỏi mà hầu
    hết mọi người đều sẽ đặt ra sớm hay muộn,
  • 10:00 - 10:03
    "Điều gì là quan trọng, một cách thật sự?"
  • 10:03 - 10:06
    "Ý nghĩa của cuộc đời là gì?"
  • 10:06 - 10:10
    Điều đó, tôi đã rất ngạc nhiên,
    tôi đã được bảo rằng ý nghĩa của cuộc đời
  • 10:10 - 10:15
    không liên quan gì với bất cứ điều gì
    tôi đang làm.
  • 10:15 - 10:18
    Nó không phải về công việc của tôi.
  • 10:18 - 10:20
    Nó không phải về sự nghiệp của tôi.
  • 10:20 - 10:25
    Nó không phải về bất cứ thứ gì
    trong cuộc sống vật lý của tôi.
  • 10:25 - 10:28
    Những khía cạnh đó của cuộc đời tôi
    không phải là ýnghĩa của cuộc sống
  • 10:29 - 10:33
    Ý nghĩa của cuộc đời tôi,
    như những gì tôi đã hiểu được,
  • 10:33 - 10:36
    là để cho tôi trải nghiệm,
  • 10:36 - 10:39
    thể hiện, chứng minh và hoàn thành
  • 10:40 - 10:43
    danh tính thực sự của tôi,
    người mà tôi thực sự là.
  • 10:44 - 10:46
    Tôi nghĩ rằng câu hỏi lớn nhất
  • 10:46 - 10:49
    mà hầu hết mọi người đối mặt là
    một câu hỏi
  • 10:49 - 10:53
    mà ít người đã từng tự hỏi họ
    hay từng trả lời.
  • 10:54 - 10:57
    Câu hỏi lớn nhất của cuộc đời,
  • 10:57 - 11:00
    trong hiểu biết của tôi, là "Tôi là ai?"
  • 11:00 - 11:03
    Tôi là ai?
  • 11:05 - 11:08
    Có phải tôi đơn giản chỉ là một
    thực thể vật lý
  • 11:08 - 11:11
    giống như một con chim trên trời
    hay con cá dưới biển?
  • 11:11 - 11:16
    Bạn biết đó, có thể là phức tạp hơn
    nhưng chỉ là một thực thể vật lý.
  • 11:16 - 11:19
    Tôi được sinh ra, tôi sống, và tôi chết.
  • 11:19 - 11:22
    Đó là sự bắt đầu và sự kết thúc của nó.
  • 11:22 - 11:25
    Hay là có thể, chỉ có thể thôi
  • 11:25 - 11:27
    rằng tôi còn hơn thế?
  • 11:27 - 11:30
    Có thể nào tôi là một thực thể tâm linh
  • 11:31 - 11:34
    chỉ đơn giản đang có một
    kinh nghiệm vật lý?
  • 11:39 - 11:42
    Mọi kinh nghiệm trong cuộc sống của bạn
  • 11:42 - 11:46
    đã mang bạn tới với câu hỏi
    mang tính vũ trụ này.
  • 11:46 - 11:48
    Bạn là ai?
  • 11:50 - 11:56
    Đừng tìm kiếm một câu trả lời với tâm trí.
  • 11:57 - 12:02
    Hãy để mọi thứ đúng như chúng là.
  • 12:05 - 12:09
    Ai đang nhận biết tâm trí bạn?
  • 12:11 - 12:16
    Hãy cảm nhận mọi thứ đến với bạn.
  • 12:17 - 12:21
    Ai đang nhận biết những cảm xúc này?
  • 12:23 - 12:27
    Có một kinh nghiệm hoàn toàn về
    mọi thứ xảy đến
  • 12:27 - 12:31
    như là kết quả của câu hỏi của bạn.
  • 12:42 - 12:45
    Tôi là Donald Hoffman và tôi là một
  • 12:45 - 12:48
    giáo sư danh dự về khoa học nhận thức tại
    Đại học California ở Irvine.
  • 12:49 - 12:52
    Công việc của tôi là dạy học, tuy nhiên
    bây giờ tôi là giáo sư
  • 12:52 - 12:54
    danh dự vì tôi không dạy. Và
    bây giờ tôi nghiên cứu.
  • 12:54 - 12:59
    Hiện tại tôi nghiên cứu về ý thức, các mô
    hình toán học
  • 12:59 - 13:03
    về ý thức, và làm thế nào vật lý
    và không-thời gian có thể phát sinh
  • 13:03 - 13:08
    từ một lý thuyết về ý thức mà điều đó
    hoàn toàn chính xác về mặt toán học
  • 13:09 - 13:11
    Hành trình của tôi đã bắt đầu
  • 13:11 - 13:14
    cả từ khía cạnh tâm linh
    và cả từ khía cạnh khoa học.
  • 13:14 - 13:20
    Cha tôi là một mục sư,
    mục sư Kitô giáo chính thống.
  • 13:20 - 13:23
    Vì vậy tôi đi nhà thờ vào Chủ nhật
  • 13:23 - 13:26
    và tôi học khoa học ở trường học
    và chúng mâu thuẫn nhau, đúng không?
  • 13:26 - 13:30
    Những câu chuyện tôi được kể,
    mâu thuẫn lẫn nhau.
  • 13:30 - 13:35
    Và vì vậy, khi còn là một thiếu niên, tôi
    nhận ra rằng tôi cần phải tự mình tìm hiểu
  • 13:35 - 13:38
    Và tôi đã quyết định câu hỏi
  • 13:38 - 13:41
    tôi muốn trả lời là,
    chúng ta có phải là những cỗ máy?
  • 13:41 - 13:44
    Có phải con người chỉ là những cỗ máy?
  • 13:44 - 13:48
    Ý tôi là, từ quan điểm vật lý,
    có phải chúng ta chỉ là những cỗ máy
  • 13:48 - 13:53
    Từ quan điểm tâm linh,
    chúng ta không thể là những cỗ máy.
  • 13:52 - 13:55
    Sẽ không đủ rõ ràng để nói rằng
    chúng ta là gì.
  • 13:55 - 13:58
    Và vì vậy tôi quyết định đặt ra câu hỏi
  • 13:58 - 14:01
    một cách khoa học, có phải chúng ta chỉ là
    những cỗ máy?
  • 14:01 - 14:05
    Và tôi nghĩ cách tốt nhất để trả lời là
    nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo (AI).
  • 14:05 - 14:08
    Và vì vậy tôi đi học ở MIT
  • 14:08 - 14:12
    và thế là tôi ở trong phòng thí nghiệm về
    AI nghiên cứu về AI.
  • 14:12 - 14:16
    Và cả trong khoa khoa học não bộ và nhận
    thức bây giờ, nghiên cứu về
  • 14:16 - 14:18
    khía cạnh con người của các sự vật.
    Bởi vì tôi
  • 14:18 - 14:21
    muốn nghiên cứu cả hai. Tôi muốn xem máy
    móc có thể làm gì, và
  • 14:21 - 14:26
    có gì đặc biệt, nếu có, về con người và
    khoa học thần kinh. Để trả lời
  • 14:26 - 14:29
    câu hỏi đó chính là những truyền thống
    tâm linh, có phải không?
  • 14:29 - 14:31
    Hay chúng ta không chỉ là những cỗ máy
  • 14:31 - 14:35
    hay quan điểm về vật lý, khoa học là
    đúng đắn?
  • 14:35 - 14:36
    Và chúng ta chỉ là những cỗ máy,
  • 14:36 - 14:38
    và ý thức chỉ là một tạo tác
  • 14:38 - 14:41
    của hoạt động não bộ.
  • 14:43 - 14:49
    Chủ nghĩa duy vật khoa học
    chiếm ưu thế trong thế kỷ trước
  • 14:49 - 14:53
    phủ nhận sự tồn tại của
    bất cứ thứ gì ngoài vật chất,
  • 14:54 - 14:55
    bất cứ thứ gì không thể
  • 14:55 - 14:58
    được xác minh bằng phương pháp khoa học.
  • 14:59 - 15:01
    Khoa học là một sự bế tắc.
  • 15:01 - 15:06
    Nó không thể vượt ra khỏi nghịch lý
    mà là nền tảng của vật lý lượng tử,
  • 15:06 - 15:09
    thứ khiến nó mặt đối mặt với
    người quan sát,
  • 15:10 - 15:13
    với chính ý thức.
  • 15:13 - 15:16
    Tương tự như vậy, các tôn giáo là,
    phần lớn, hoạt động
  • 15:16 - 15:19
    chỉ ở mức độ của niềm tin.
  • 15:19 - 15:24
    Họ đã đánh mất mục đích ban đầu,
    đó là để dẫn đến kinh nghiệm trực tiếp,
  • 15:24 - 15:27
    tới sự thật về chúng ta là ai và là
    cái gì.
  • 15:28 - 15:31
    Sự phân chia giữa khoa học và tâm linh
  • 15:31 - 15:34
    đã khiến cả hai trở nên suy nhược.
  • 15:35 - 15:39
    Các hệ thống tôn giáo và tâm linh
    rất cần những phương pháp chặt chẽ
  • 15:40 - 15:43
    mà có thể được chỉ ra để tạo điều kiện
    cho sự tỉnh thức xảy ra.
  • 15:44 - 15:47
    Và khoa học rất cần một sự cởi mở
  • 15:47 - 15:50
    đến khả năng
    của một cái gì đó vượt ra ngoài vật chất.
  • 15:51 - 15:54
    Đó không phải là từ bỏ tôn giáo
    hoặc khoa học,
  • 15:54 - 15:59
    mà là về việc đi sâu hơn,
    sẵn sàng để thay đổi bản thân chúng ta
  • 15:59 - 16:02
    để chúng ta trở thành một công cụ tốt hơn
    cho sự tìm kiếm.
  • 16:03 - 16:06
    Chúng ta là những người thực hiện
    thí nghiệm
  • 16:06 - 16:09
    và cũng chính là bản thân thí nghiệm.
  • 16:11 - 16:15
    Tôn giáo đã là ngôn ngữ
    và phương tiện
  • 16:15 - 16:21
    của những truyền thống
    của thiền hành, một cách tâm linh
  • 16:21 - 16:24
    mà đã được ghi chép và truyền thừa
  • 16:24 - 16:28
    qua nhiều thế hệ.
  • 16:28 - 16:33
    Chắc chắn có một số ngôn ngữ
    rất trực tiếp,
  • 16:33 - 16:36
    mà chia rẽ các tôn giáo và chia rẽ
  • 16:36 - 16:39
    các nền văn hoá khi mọi thứ được hiểu
    một cách trực tiếp.
  • 16:39 - 16:44
    Nhưng nếu bạn cảm nhận được tinh thần của
    tôn giáo,
  • 16:44 - 16:46
    bạn có thể lần theo
  • 16:46 - 16:50
    sợi dây trở lại sự thức tỉnh đích thực.
  • 16:50 - 16:55
    Bất cứ ai cũng có tiềm năng,
    dù họ có niềm tin hay không,
  • 16:55 - 16:58
    bởi vì thức tỉnh được kế thừa
  • 16:58 - 17:03
    trong ý thức con người chúng ta,
    chỉ bởi sự sinh ra làm người của chúng ta.
  • 17:03 - 17:06
    Vì vậy dù bạn gọi nó là gì,
    và bất cứ khi nào ngôn ngữ được sử dụng,
  • 17:07 - 17:10
    ở đó có những nguyên lý nhất định
    mà có vẻ giống nhau
  • 17:10 - 17:14
    xuyên suốt những tôn giáo khác nhau này
  • 17:14 - 17:17
    và những tín ngưỡng khác nhau
    và truyền thống thiền khác nhau.
  • 17:17 - 17:20
    Khi tôi còn trẻ, hiểu biết này
  • 17:20 - 17:25
    chủ yếu có sẵn
    trong truyền thống tâm linh phương Đông.
  • 17:25 - 17:27
    Nó đã có sẵn trong truyền thống phương Tây
  • 17:27 - 17:32
    nhưng nó đã được ngụy trang và mã hóa
  • 17:32 - 17:36
    trong những truyền thống đó
    và gần như không thể tiếp cận được.
  • 17:36 - 17:40
    Vì vậy nhiều người ở thế hệ của tôi
    đi đến trực tiếp
  • 17:40 - 17:45
    hoặc ít nhất là về mặt trí tuệ,
    về phương Đông để tìm sự hiểu biết này
  • 17:46 - 17:50
    và văn hóa phương Đông trong so sánh với
  • 17:50 - 17:53
    văn hóa phương Tây là rất kỳ lạ.
  • 17:53 - 17:58
    Và như vậy, sự hiểu biết này đã có
    một hương vị độc đáo
  • 17:59 - 18:03
    từ những nền văn hoá mà trong ddó
    nó được biểu lộ.
  • 18:04 - 18:06
    Và nhiều người, trong đó có tôi
  • 18:07 - 18:09
    nghĩ rằng điều này đòi hỏi
  • 18:09 - 18:13
    có một cái gì đó đặc biệt
    về sự hiểu biết phi nhị nguyên;
  • 18:13 - 18:18
    mà nó yêu cầu một cách sống
    đặc biệt, phi thường,
  • 18:18 - 18:21
    rằng bạn phải từ bỏ cuộc sống gia đình
  • 18:21 - 18:25
    hoặc phải để tóc dài hoặc phải đặt một cái
    tên đặc biệt, hoặc phải đi theo một đạo sư
  • 18:25 - 18:32
    hay truyền thống nào đó hoặc phải tham
    gia vào những thực hành lạ lùng.
  • 18:32 - 18:35
    Tất cả những điều này không
    liên quan gì
  • 18:35 - 18:39
    với sự hiểu biết cốt lõi.
    Chúng liên quan tới những nền văn hoá
  • 18:39 - 18:43
    trong đó sự hiểu biết này được
    diễn đạt tại một thời điểm cụ thể.
  • 18:43 - 18:48
    Vì thế, bây giờ sự hiểu biết này đã
    được tách khỏi hoàn toàn khỏi
  • 18:48 - 18:54
    bối cảnh văn hóa truyền thống mà nhiều
    người trong chúng ta nghe về nó lần đầu.
  • 18:55 - 19:00
    Và hiện tại chỉ có sự hiểu biết cốt lõi
    được đưa ra
  • 19:00 - 19:03
    theo cái cách cho phép chúng ta tiếp tục
    cuộc sống của mình
  • 19:03 - 19:08
    chính xác như chúng là. Cuộc sống gia
    đình, công việc,...
  • 19:08 - 19:13
    Không nhất thiết phải thực hiện bất kỳ
    sự thay đổi bên ngoài nào trong cuộc sống.
  • 19:14 - 19:16
    Thách thức chúng ta có trên hành tinh này
  • 19:16 - 19:19
    là rằng chúng ta nghĩ có nhiều hơn
  • 19:19 - 19:21
    một bản thể.
  • 19:22 - 19:23
    Vì thế chúng ta sống
  • 19:23 - 19:26
    trongmột thế giới mà tôi gọi là nhị nguyên
  • 19:27 - 19:29
    Có nam và nữ, trắng và đen,
  • 19:30 - 19:34
    nhỏ và to, nhanh và chậm, trên và dưới,
    ở đây và ở kia, trước
  • 19:34 - 19:37
    và sau,
    nhưng thật ra, chỉ có duy nhất một thứ.
  • 19:39 - 19:42
    Tất cả mọi thứ chỉ là một thứ.
  • 19:42 - 19:45
    Chỉ có một thứ duy nhất.
  • 19:46 - 19:48
    Vì thế khi chúng ta
    nhìn sâu vào mọi thứ
  • 19:48 - 19:53
    chúng ta thấy đây và kia, to và nhỏ,
    nhanh và chậm, trên và dưới, trái và phải,
  • 19:53 - 19:58
    nam và nữ, tất cả đều là cùng một thứ,
    đơn giản biểu hiện thông qua
  • 19:58 - 20:03
    những đặc tính khác nhau,
    nhưng không hề tách biệt với nhau.
  • 20:03 - 20:06
    Tôi tin rằng tất cả chúng ta
  • 20:06 - 20:08
    là những sự cá nhân hoá
  • 20:08 - 20:09
    của Thượng đế.
  • 20:11 - 20:12
    Tôi tin rằng Thượng đế tồn tại trong,
  • 20:12 - 20:19
    cũng như, và qua mỗi con người,
    và theo cách đó, qua mỗi
  • 20:19 - 20:21
    sinh vật có tri giác trong vũ trụ.
  • 20:21 - 20:25
    Vậy tôi hiểu rằng tôi đang trong một mối
    liên hệ với Thượng đế
  • 20:26 - 20:28
    như là một con sóng trong đại dương.
  • 20:29 - 20:31
    Một con sóng không khác biệt
    với đại dương, nó
  • 20:31 - 20:36
    đơn giản là nổi lên từ đại dương
    trong một hình dạng riêng biệt.
  • 20:37 - 20:39
    Và khi sự cá nhân hoá đó hoàn thành,
  • 20:40 - 20:43
    con sóng trở về với đại dương
    nơi nó từng xuất phát.
  • 20:43 - 20:46
    Để tiếp tục sinh khởi lại trong
    một ngày khác.
  • 20:47 - 20:52
    Vì vậy tôi tin rằng chúng ta đều là
    những sự cá nhân hoá của thần thánh,
  • 20:52 - 20:55
    và khi chúng ta thấy mọi thứ
    đều là thần thánh,
  • 20:55 - 20:58
    chúng ta thay đổi mối quan hệ của chúng ta
    với mọi thứ.
  • 20:59 - 21:01
    Và mọi thứ trở thành
  • 21:01 - 21:03
    khác biệt trong kinh nghiệm của chúng ta.
  • 21:04 - 21:10
    Đó là cách mà thế giới thay đổi.
  • 21:17 - 21:21
    Ý thức
    là thực tại tối hậu của vũ trụ,
  • 21:22 - 21:27
    vì thế chúng ta có thể hỏi nếu ý thức
    là thực tại tối hậu của vũ trụ
  • 21:27 - 21:31
    và mọi thứ, và mọi người đều rõ ràng
    như vậy, vậy thì tại sao
  • 21:34 - 21:38
    thế giới xuất hiện đối với chúng ta một
    cách đa dạng
  • 21:38 - 21:44
    của những sự tồn tại độc lập và riêng biệt
    của con người
  • 21:44 - 21:48
    của động vật và sự vật mà được tạo nên
    từ thứ được gọi là vật chất.
  • 21:48 - 21:52
    Làm thế nào chúng ta có thể giải thích được
    sự khẳng định rằng ý thức
  • 21:52 - 21:55
    là thực tại tối hậu của vũ trụ
    trong khi nó xuất hiện
  • 21:55 - 21:59
    với một sự đa dạng và phong phú của các
    đối tượng được tạo thành từ vật chất?
  • 21:59 - 22:02
    Vì thế bằng chứng mà tôi sử dụng
    để đề xuất rằng ý thức
  • 22:02 - 22:07
    về cơ bản có nhiều khía cạnh khác nhau.
  • 22:08 - 22:10
    Khía cạnh thứ nhất là bản thân vật lý
  • 22:10 - 22:13
    nói rằng không-thời gian không phải cơ bản
  • 22:13 - 22:16
    và thuyết tiến hoá cũng
    đồng ý rằng không-thời gian
  • 22:16 - 22:19
    và các vật thể vật lý
    không phải là thực tại cơ bản.
  • 22:19 - 22:24
    Bây giờ, cả hai lý thuyết đó chỉ cho chúng
    ta biết rằng, không-thời gian không phải
  • 22:24 - 22:27
    là nền tảng.Chúng không cho chúng ta biết
    những gì vượt rangoài
  • 22:27 - 22:32
    không-thời gian. Và luận điểm của tôi là
    Những gì các nhà vật lý đang khám phá
  • 22:32 - 22:35
    vượt ra ngoài không-thời gian là những
    cấu trúc toán học,
  • 22:35 - 22:38
    nhưng những điều đó không rõ ràng.
  • 22:38 - 22:41
    Cõi giới vượt ra ngoài không-thời gian này
    là gì? Và vì vậy,
  • 22:42 - 22:46
    tôi đề xuất rằng cõi giới vượt ra ngoài
    không-thời gian liên quan đến ý thức.
  • 22:46 - 22:49
    Và tôi muốn đề xuất rằng ý thức vô tận
    có khả năng
  • 22:49 - 22:55
    định vị chính nó như là nhiều chủ thể
    riêng biệt của kinh nghiệm,
  • 22:55 - 22:59
    đó là, tất cả các sinh vật có tri giác,
    tất cả con người hay động vật.
  • 22:59 - 23:03
    Mỗi người trong chúng ta là một sự
    định vị hoá của ý thức vô tận,
  • 23:03 - 23:08
    trong ý thức vô tận, được tạo ra chỉ bởi
    ý thức vô tận
  • 23:08 - 23:11
    mà từ góc nhìn đó, ý thức quan sát
  • 23:11 - 23:15
    hoạt động của chính nó như là
    thế giới bên ngoài.
  • 23:15 - 23:19
    Vì thế những thứ xuất hiện đối với
    chúng ta như là một thế giới vật chất
  • 23:19 - 23:24
    từ góc nhìn cục bộ của chúng ta,
    từ góc nhìn của hiện thực,
  • 23:24 - 23:29
    đơn giản là hoạt động của ý thức
    vô tận duy nhất.
  • 23:29 - 23:34
    Nói cách khác, trong phân tích tối hậu,
    không có vật thể hay con người
  • 23:34 - 23:38
    tồn tại độc lập và riêng biệt.
  • 23:38 - 23:41
    Chỉ có một tổng thể vô tận,
    không thể chia cắt.
  • 23:41 - 23:46
    Sự thống nhất của sự tồn tại chỉ được
    phản chiếu
  • 23:46 - 23:50
    thành một sự đa dạng và phong phú rõ ràng
    của các vật thể và hiện tượng.
  • 23:50 - 23:54
    Khi Nguyên thể (The One) nhìn vào
    hoạt động của chính mình
  • 23:54 - 23:57
    qua khả năng nhận thức
  • 23:57 - 23:59
    của tâm trí hạn hẹp.
  • 24:00 - 24:02
    Nếu chúng ta tỉnh thức,
  • 24:02 - 24:05
    chúng ta nhận ra rằng có một tánh biết
  • 24:06 - 24:10
    được che giấu dưới dạng tất cả những
    sinh vật khác nhau trên hành tinh này,
  • 24:10 - 24:14
    một tánh biết
    chiếu sáng qua mắt của tất cả mọi người.
  • 24:14 - 24:19
    Khi đó chúng ta thực sự thấy chính
    chúng ta trong những người khác.
  • 24:19 - 24:22
    Và khuynh hướng vận hành như một bản ngã,
  • 24:22 - 24:27
    khuynh hướng vì bản thân mình
  • 24:27 - 24:31
    tan biến đi
    vì chúng ta trực tiếp nhận ra sự thật.
  • 24:31 - 24:35
    Sự thật rằng
    tất cả chúng ta đều là một ý thức duy nhất
  • 24:36 - 24:39
    Trải nghiệm của tôi với cái ta tâm linh
  • 24:40 - 24:42
    chỉ có thể xảy ra trong
  • 24:42 - 24:45
    lĩnh vực vật lý với một lý do rất tốt,
  • 24:45 - 24:50
    bởi vì chỉ trong lĩnh vực vật lý
    mới có thể có sự tương phản.
  • 24:50 - 24:53
    Nói cách khác, chỉ sử dụng một ví dụ
    đơn giản
  • 24:53 - 24:56
    Nếu tôi muốn trải nghiệm chính bản thân
    mình, nếu tôi có thể
  • 24:56 - 24:59
    nói một cách ẩn dụ, như ánh sáng,
  • 25:00 - 25:03
    tôi không thể trải nghiệm được việc
    là ánh sáng nếu tôi đang ở trong ánh sáng,
  • 25:04 - 25:06
    không có gì khác xung quanh tôi ngoài
    ánh sáng,
  • 25:06 - 25:10
    - cái mà cũng chính là định nghĩa hoàn hảo
    về lĩnh vực tâm linh.
  • 25:11 - 25:14
    Vì vậy, tôi sẽ đến một lĩnh vực
    mà tôi gọi là lĩnh vực vật lý,
  • 25:14 - 25:17
    nơi mà có thứ khác biệt với ánh sáng.
  • 25:17 - 25:20
    Vì nếu tôi muốn trải nghiệm bản thân
    mình là ánh sáng,
  • 25:20 - 25:24
    khi tôi không biết bản thân mình là
    điều đó, nhưng tôi trải nghiệm nó,
  • 25:24 - 25:26
    tôi chỉ có thể làm được điều đó nơi mà
  • 25:26 - 25:29
    có sự tương phản của ánh sáng,
    trong trường hợp này, là bóng tối.
  • 25:30 - 25:31
    Vì thế tôi mang
  • 25:31 - 25:37
    cơ hội này tới lĩnh vực vật lý
    nơi mà ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại
  • 25:37 - 25:41
    đồng thời, và sau đó trong sự biểu hiện
  • 25:41 - 25:45
    bên ngoài của bản thân tôi như là ánh sáng
    tôi có thể trở thành chính mình thực sự.
  • 25:46 - 25:49
    Và hiểu biết này gợi ý
  • 25:49 - 25:54
    rằng đằng sau sự khác biệt của chúng ta
    chúng ta đều cùng là một thực thể (being),
  • 25:54 - 26:00
    không chỉ là những thực thể giống nhau, mà
    chúng ta thực sự là một..cùng một thực thể
  • 26:00 - 26:05
    Và tình yêu là trải nghiệm cảm nhận
  • 26:06 - 26:09
    của tánh một (oneness) hay cùng một
    thực thể.
  • 26:09 - 26:15
    Đó là một định lý của lý thuyết rằng
    tối hậu chỉ có một ý thức.
  • 26:16 - 26:20
    Vì vậy, chúng ta có sự động lực của
    rất nhiều các tác nhân ý thức.
  • 26:20 - 26:23
    Nhưng lý thuyết này cho chúng ta biết
    rằng tối hậu, tất cả các tác nhân ý thức đó
  • 26:23 - 26:27
    thực sự chỉ là các phản chiếu
    của một ý thức duy nhất.
  • 26:27 - 26:30
    Thế giới quan hiện tại trong khoa học,
  • 26:31 - 26:33
    cho rằng, và đã được duy trì trong hàng
    thế kỷ,
  • 26:33 - 26:38
    là không gian và thời gian là bản chất
    cơ bản của hiện thực.
  • 26:38 - 26:41
    Chúng không thể giản lược và chúng là
    nền tảng của mọi thứ.
  • 26:41 - 26:44
    Và trước Einstein, không gian và thời gian
    đã được xem như là tách biệt.
  • 26:44 - 26:48
    Bây giờ, không gian và thời gian cùng
    nhau, được kết hợp thành không-thời gian,
  • 26:48 - 26:50
    được xem là bản chất cơ bản của hiện thực.
  • 26:50 - 26:53
    Và khoa học đã cho rằng
  • 26:54 - 26:58
    không-thời gian và các vật thể trong
    không-thời gian là hiện thực cơ bản.
  • 26:58 - 27:01
    Và vì vậy, ví dụ,
    khi chúng ta nói về ý thức, ý thức
  • 27:02 - 27:06
    chính nó phải được tạo nên bằng cách nào
    đóbởi các đối tượng trong không gian và tg
  • 27:07 - 27:11
    Trong khuôn khổ vật lý đó, không gian
    và thời gian và các vật thể vật lý
  • 27:12 - 27:16
    mà không có ý thức, được coi là
    hiện thực cơ bản.
  • 27:16 - 27:21
    Và ý thức xuất hiện sau đó trong quá trình
    tiến hóa của vũ trụ, đúng không?
  • 27:21 - 27:23
    Vì vậy, trong Big Bang,
    không có ý thức tồn tại,
  • 27:23 - 27:25
    chỉ có không-thời gian và năng lượng.
  • 27:25 - 27:28
    Năng lượng hợp lại thành
    các hạt khối lượng lớn,
  • 27:28 - 27:31
    và cuối cùng sự sống nảy nở sau
    hàng triệu năm,
  • 27:31 - 27:32
    hay hàng trăm triệu năm
    hay hàng tỷ năm.
  • 27:33 - 27:37
    Sau đó ý thức xuất hiện,
    thậm chí còn muộn hơn
  • 27:38 - 27:42
    Từ quan điểm đó, khi bạn chết,
    sự phức tạp vật lý mà
  • 27:42 - 27:45
    tạo ra ý thức tan rã, và vì vậy
    ý thức của bạn tan rã.
  • 27:45 - 27:49
    Và trong khuôn khổ vật lý ấy
    thực sự loại bỏ ý thức
  • 27:50 - 27:53
    như là một yếu tố cốt lõi,
    và hoàn toàn cho rằng
  • 27:53 - 27:55
    khi cơ thể của bạn chết đi,
    ý thức của bạn đi cùng với nó
  • 27:57 - 27:59
    Từ quan điểm khác này...
  • 27:59 - 28:02
    Những gì tôi đã làm với đồng nghiệp,
    chúng tôi đã sử dụng lý thuyết tiến hoá
  • 28:02 - 28:05
    để chỉ ra rằng đó là một hàm ý
  • 28:05 - 28:09
    của thuyết tiến hóa, rằng không gian
    và thời gian không phải là nền tảng
  • 28:09 - 28:12
    vì vậy, cách diễn giải vật lý
    của sự tiến hóa là sai lầm.
  • 28:12 - 28:15
    Ý tưởng rằng không gian
    và thời gian cùng các hạt
  • 28:15 - 28:21
    đã tiến hóa một cách nào đó
    do các hệ thống cơ thể con người
  • 28:22 - 28:25
    là một cách nhìn sai, vì chính không-thời
    gian không phải là nền tảng.
  • 28:25 - 28:28
    Chúng tôi đề xuất 1 động lực khác
    vượt khỏi không-thời gian
  • 28:28 - 28:30
    Động lực của ý thức.
  • 28:30 - 28:33
    Những gì chúng tôi làm không phải là
    vứt bỏ các lý thuyết cũ của chúng ta.
  • 28:33 - 28:35
    Khi các nhà vật lý nói rằng
    không-thời gian bị tiêu diệt
  • 28:35 - 28:38
    nó không có nghĩa là chúng tôi không
    còn chú ý đến Einstein
  • 28:38 - 28:41
    Hoàn toàn không.
    Chúng tôi chú ý đến Einstein.
  • 28:41 - 28:46
    Bất kỳ lý thuyết mới vượt ra ngoài không-
    thời gian mà các nhà vật lý đưa ra nên
  • 28:46 - 28:50
    soi rõ vào không-thời gian và đưa lại cho
    chúng ta Einstein, và thuyết lượng tử
  • 28:50 - 28:51
    hoặc đó là sai lầm.
  • 28:51 - 28:53
    Tất cả các lý thuyết cũ của chúng ta
  • 28:53 - 28:57
    đều tuyệt vời, là những người bạn tuyệt
    vời và chúng ta sẽ giữ lại chúng
  • 28:57 - 29:00
    như những trường hợp đặc biệt của một
    lý thuyết sâu hơn.
  • 29:00 - 29:04
    Vì thế trong lý thuyết về ý thức,
    chúng ta cũng phải làm như vậy.
  • 29:04 - 29:06
    Chúng ta không thể chỉ đề xuất
    những gì
  • 29:06 - 29:08
    mình muốn. Chúng ta phải có một lý thuyết
    về ý thức
  • 29:08 - 29:10
    mà đưa chúng ta trở lại không-thời gian
  • 29:10 - 29:14
    và đưa chúng ta trở lại thuyết lượng tử,
    và đưa chúng ta trở lại thuyết
  • 29:14 - 29:17
    tương đối tổng quát và đặc biệt, và thuyết
    tiến hoá chọn lựa tự nhiên
  • 29:17 - 29:20
    Nếu chúng ta không thể làm điều đó với
    chi tiết toán học chính xác,
  • 29:20 - 29:24
    thì không có lý do gì cho các nhà khoa học
    nghiêm túc xem xét lý thuyết về ý thức
  • 29:25 - 29:29
    Có vẻ như ý thức vô hạn đang
    đeo một chiếc tai nghe thực tế ảo.
  • 29:29 - 29:33
    Một chiếc tai nghe thực tế ảo được tạo ra
    từ suy nghĩ và nhận thức.
  • 29:33 - 29:38
    Và khi làm như vậy,
    lúc ý thức vô hạn đeo tai nghe thực tế ảo,
  • 29:38 - 29:42
    nó định vị chính mình
    trong hoạt động của nó.
  • 29:42 - 29:47
    Và thông qua chiếc tai nghe đó,
    nó nhìn ra thông qua khả năng nhận thức
  • 29:47 - 29:52
    của một tâm trí hữu hạn; nhìn,
    nghe, chạm, nếm và ngửi.
  • 29:52 - 29:56
    Và nó phân mảnh sự thống nhất
    của sự hiện hữu của chính nó.
  • 29:57 - 30:00
    và khiến nó trở thành 10.000 thứ khác nhau.
  • 30:01 - 30:03
    Những gì tôi đang đề xuất là rằng
  • 30:04 - 30:09
    có rất nhiều thứ hơn trong vũ trụ
    so với tâm trí hữu hạn.
  • 30:09 - 30:15
    Tôi không đề xuất rằng vũ trụ chỉ xuất
    hiện chỉ trong tâm trí hữu hạn của chúngta
  • 30:15 - 30:20
    Vũ trụ tồn tại bên ngoài tâm trí hữu hạn
    của chúng ta, nhưng bên trong ý thức.
  • 30:20 - 30:23
    Nhưng chính là những hạn chế
    của tâm trí hữu hạn của chúng ta
  • 30:24 - 30:27
    làm cho vũ trụ hiện như vậy.
  • 30:28 - 30:33
    Vì vậy, khi chúng ta nhìn ra vũ trụ,
    chúng ta đang nhìn thấy hiện thực
  • 30:33 - 30:38
    tồn tại trước khi nó được nhận thức.
  • 30:37 - 30:42
    Nhưng chúng ta đang nhìn thấy nó qua lăng
    kính của khả năng nhận thức của chúng ta,
  • 30:42 - 30:46
    mà tạo ra cho nó diện mạo của nó.
  • 30:46 - 30:51
    Vì vậy, ý tưởng về tỉnh thức trong nhiều truyền thống tâm linh là ý tưởng rằng
  • 30:51 - 30:55
    những gì chúng ta đã hiểu là hiện thực
  • 30:55 - 30:59
    các vật thể trong không gian và thời gian,
    thân thể vật lý của chúng ta và tương tự
  • 30:59 - 31:03
    không phải là hiện thực tối hậu,
    rằng có một hiện thực sâu hơn,
  • 31:03 - 31:08
    một hiện thực của ý thức vượt qua
    không gian, thời gian và các đối tượng
  • 31:08 - 31:11
    vật lý, và rằng chúng ta không tách biệt
    khỏi hiện thực đó.
  • 31:11 - 31:15
    Hiện thực đó, theo một cách nào đó,
    là bản chất của chúng ta.
  • 31:15 - 31:18
    Và vì vậy, thức tỉnh là thức tỉnh khỏi
    cái ảo tưởng
  • 31:18 - 31:22
    rằng tôi chỉ là một thân xác (body) nhỏ bé
    trong không gian và thời gian đến sự thật
  • 31:22 - 31:26
    rằng tôi là người tạo ra tất cả những
    gì tôi thấy trong không gian và thời gian
  • 31:26 - 31:30
    Tôi tạo chúng ngay khi tôi nhìn
    và nhận thức.
  • 31:37 - 31:42
    Một người trở nên thức tỉnh bằng cách
    nhận ra rằng
  • 31:43 - 31:46
    những gì chúng ta thật sự là, đã
  • 31:46 - 31:49
    tỉnh thức hoàn toàn, nhận thức hoàn toàn,
  • 31:50 - 31:53
    hoàn chỉnh, toàn diện, đủ đầy và an yên.
  • 31:53 - 31:56
    Giống như là chúng ta đặt ra câu hỏi
  • 31:56 - 32:00
    làm thế nào mà mặt trời trở nên toả sáng?
  • 32:00 - 32:02
    Bản chất của mặt trời là ánh sáng.
  • 32:02 - 32:04
    Nó đã toả sáng rồi.
  • 32:04 - 32:09
    Bản thể thật sự của chúng ta
    đã luôn an yên và hạnh phúc rồi.
  • 32:09 - 32:12
    Điều này không rõ ràng với tất cả chúng ta
    vì bản thể thật sự của chúng ta
  • 32:12 - 32:16
    đã bị pha trộn với nội dung của những
    kinh nghiệm của chúng ta.
  • 32:17 - 32:21
    An yên và hạnh phúc đã bị che mờ
    bởi kinh nghiệm (bên ngoài).
  • 32:21 - 32:26
    Và vì lý do đó chúng ta nghĩ rằng bản chất
    thật sự của chúng ta cần được giác ngộ.
  • 32:26 - 32:28
    Không, bản thể của chúng ta không
    cần phải được giác ngộ
  • 32:28 - 32:32
    như mặt trời không cần phải được
    chiếu sáng và mỗi ban mai.
  • 32:33 - 32:36
    Mặt trời luôn luôn toả sáng như nó
    vẫn từng.
  • 32:36 - 32:40
    Bản thể của chúng ta luôn luôn toả sáng
    với cùng sự hạnh phúc và an yên.
  • 32:40 - 32:44
    Nhưng hạnh phúc và an yên đã bị che mờ
    bởi sự náo động
  • 32:44 - 32:47
    và luôn cảm thấy thiếu thốn, vốn là
    đặc tính của suy nghĩ và cảm xúc
  • 32:48 - 32:52
    Không có con người nào thức tỉnh.
  • 32:52 - 32:55
    Cái tôi (I) thức tỉnh
  • 32:56 - 32:58
    Cái tôi thức tỉnh khỏi cái cấu trúc này
  • 32:58 - 33:01
    của Dan (tên người nói) tại một
    trung tâm thiền định.
  • 33:01 - 33:03
    Đó là một trung tâm Zen.
  • 33:03 - 33:06
    Chúng tôi đang thực hiện một khóa
    nhiếp tâm Thiền (Zen)
  • 33:06 - 33:11
    đó là một khoảng thời gian dài của việc
    luyện tập chuyên sâu.
  • 33:10 - 33:16
    Vì vậy, Zen thật tuyệt vời trong việc
    tạo ra một không gian
  • 33:16 - 33:19
    nơi mà có những điều kiện không thể
    trốn tránh này.
  • 33:19 - 33:25
    Vì vậy, nhân vật Dan mà đã học thiền định,
  • 33:25 - 33:28
    nhân vật Dan đã thực hành thiền định,
  • 33:28 - 33:30
    người thực hiện thiền,
  • 33:31 - 33:34
    đã nhận ra rằng nó không thể thức tỉnh.
  • 33:34 - 33:37
    Đó giống như là những thủ thuật thiền định
  • 33:37 - 33:43
    tất cả những thực hành mà chúng tôi
    được học đều vô dụng.
  • 33:43 - 33:46
    Điều đó dẫn tới chỗ mà nhân vật
  • 33:46 - 33:49
    người đã cố gắng để thức tỉnh, đã thất bại
  • 33:49 - 33:52
    trong việc thức tỉnh, và bắt buộc
    phải thất bại.
  • 33:52 - 33:57
    Nhân vật mà tôi đang sống, cái nhân vật
    mà tôi đã nhập vai suốt cuộc đời
  • 33:57 - 34:02
    phải ra đi hoặc chết đi và
  • 34:03 - 34:05
    cái gì còn lại?
  • 34:05 - 34:08
    Cái còn lại khi mà không còn
    người làm (doer),
  • 34:08 - 34:11
    khi mà không còn người thiền
  • 34:11 - 34:15
    đang thiền định hoặc làm cái gì đó
    mà được gọi là thiền định,
  • 34:15 - 34:20
    cái còn lại chính là bản chất thật của tôi
  • 34:20 - 34:21
    hay là tôi... chỉ là tôi.
  • 34:21 - 34:26
    Khi chúng ta thức tỉnh khỏi ý thức về
    những cái tôi nhỏ bé, tách biệt này,
  • 34:26 - 34:29
    không phải chúng ta đang tiêu diệt bản ngã
  • 34:29 - 34:32
    hay đánh lộn với nó.
  • 34:33 - 34:37
    Đó thực sự là chúng ta đang cho phép nó
    nghỉ hưu một phần
  • 34:37 - 34:40
    khỏi cái công việc nhân danh bản ngã
  • 34:40 - 34:43
    và sau đó nó được thư giãn để trở thành
  • 34:43 - 34:46
    một phần của đội (team) chúng ta,
    một phần của ý thức.
  • 34:47 - 34:50
    Và điều này ngay lập tức mang tới cho
    chúng ta cảm giác của tự do
  • 34:50 - 34:54
    khi chúng ta không nhìn thể giới thông qua
    cái lăng kính nhỏ bé,
  • 34:54 - 34:59
    khi chúng ta mở rộng trái tim và tâm trí
    theo cái cách mà
  • 35:01 - 35:06
    vừa bao la, lại vừa kết nối gần gũi.
  • 35:07 - 35:10
    Giác ngộ không phải là về việc
    trở nên thức tỉnh.
  • 35:10 - 35:13
    Không ai trở nên thức tỉnh hay giác ngộ.
  • 35:13 - 35:17
    Đó là một sự nhận ra của ánh sáng,
    ánh sáng của sự hiểu biết thuần khiết,
  • 35:17 - 35:19
    mà bản chất của nó là an yên và hạnh phúc,
  • 35:19 - 35:22
    cái mà chúng ta luôn luôn và đã là.
  • 35:27 - 35:31
    Tên tôi là Lisa Natoli, và tôi được biết
    như là một người giảng dạy về tâm linh.
  • 35:31 - 35:35
    Tôi dạy về chữa lành và thức tỉnh,
    và chuyển hoá.
  • 35:35 - 35:39
    Thức tỉnh là sự nhận ra
    bản chất thật của bạn,
  • 35:39 - 35:45
    và đó là sự nhận ra bạn thật sự là cái gì,
    là ý thức (consciousness).
  • 35:45 - 35:50
    Và ý thức chỉ là một từ của rất nhiều từ
    được người ta sử dụng thay thế cho
  • 35:50 - 35:56
    cho tánh biết, cuộc sống (life), tình yêu,
    chúa trời,
  • 35:57 - 35:58
    ánh sáng.
  • 35:59 - 36:05
    Vì vậy thức dậy để nhận ra rằng
    tôi không phải là thân xác này,
  • 36:05 - 36:09
    cái mà tôi là, cái mà không bao giờ chết,
    cũng chưa bao giờ được sinh ra,
  • 36:13 - 36:16
    và đó từng là một ý tưởng khó khăn với tôi
  • 36:16 - 36:20
    Tôi bắt đầu hành trình tâm linh từ 1992.
  • 36:20 - 36:22
    Tôi bắt đầu với cuốn sách
    A Course in Miracles.
  • 36:22 - 36:25
    Tôi đã luôn nghiên cứu nó theo hướng
    tôn giáo.
  • 36:25 - 36:29
    Ý của tôi là, tôi từng là một người rất
    dấn thân cho sự hiểu biết về
  • 36:29 - 36:35
    cái tôi, về Chúa, thức tỉnh.
    ... Tôi không thể hiểu được,
  • 36:36 - 36:38
    vì tôi tin rằng
  • 36:38 - 36:41
    tỉnh thức là một điều thần bí,
  • 36:41 - 36:45
    rằng điều gì đó phải xảy ra
  • 36:46 - 36:49
    và nó giống như Chúa Giê-su
  • 36:49 - 36:52
    hay Đức Phật
    hay là những bậc thầy
  • 36:52 - 36:55
    và nó không thể xảy ra với tôi.
  • 36:55 - 36:56
    Tôi đã không thể hiểu tại sao.
  • 36:57 - 37:00
    Tại sao tôi lại hết lòng tận tuỵ
  • 37:01 - 37:07
    và tôi đang có những khoảnh khắc sâu sắc
    của an yên, hạnh phúc...và vẫn đấu tranh
  • 37:07 - 37:10
    Tôi đã bắt đầu nhận ra sự đơn giản
  • 37:10 - 37:13
    của bản chất thật sự của chúng ta,
    của tánh biết.
  • 37:14 - 37:19
    Vì thế, với những ai đang lắng nghe tôi
    lúc này,
  • 37:19 - 37:25
    tánh biết mà đang nghe giọng nói này,
    đó là cái chúng ta là.
  • 37:25 - 37:29
    Và nó không hề có nơi chốn,
    nó không có giới tính,
  • 37:30 - 37:33
    nó không có màu sắc,
    nó không có thân xác,
  • 37:33 - 37:36
    và nó hoàn toàn không có giới hạn.
  • 37:37 - 37:40
    Vì vậy tỉnh thức là khi chúng ta thức dậy
  • 37:41 - 37:44
    đối với bản chất thật của chúng ta.
  • 37:44 - 37:48
    Chúng ta thức dậy với nhận thức rằng
    tôi là nhận thức
  • 37:48 - 37:53
    của kinh nghiệm này ngay bây giờ,
    ngay ở đây.
  • 37:53 - 37:55
    Và nó quá bình thường
  • 37:55 - 37:57
    đến mức chúng ta bỏ lỡ nó.
  • 37:56 - 37:59
    Chúng ta nghĩ rằng nó không thể đơn giản
    như vậy.
  • 38:00 - 38:02
    Sự nhận ra bản chất thật của chúng ta,
  • 38:02 - 38:04
    nó không dẫn đến hạnh phúc.
  • 38:04 - 38:08
    Mà nó chính là hạnh phúc...
    bản chất thật của hiện hữu
  • 38:08 - 38:10
    chính là hạnh phúc.
  • 38:11 - 38:15
    Vì thế sự nhận ra bản chất thật của chúng
    ta là kinh nghiệm của hạnh phúc.
  • 38:21 - 38:24
    Ai đang nhận biết ngay lúc này?
  • 38:25 - 38:26
    Tâm trí sẽ
  • 38:26 - 38:29
    tìm kiếm thứ gì đó
    hoặc cố gắng làm cho nó phức tạp.
  • 38:30 - 38:32
    Bạn đã là
  • 38:32 - 38:37
    cái mà tâm trí đang tìm kiếm rồi.
  • 38:37 - 38:40
    Tâm trí luôn luôn bỏ lỡ nó.
  • 38:40 - 38:43
    Vì thế đừng dựa vào tâm trí để
    tìm câu trả lời.
  • 38:44 - 38:46
    Đừng xua đuổi các ý nghĩ
  • 38:46 - 38:50
    và cũng đừng mắc kẹt trong suy nghĩ.
  • 38:50 - 38:55
    Đơn giản chỉ cần buông bỏ sự quan tâm hoặc
    sự dính mắc với suy nghĩ, ý tưởng
  • 38:55 - 38:57
    và niềm tin.
  • 38:58 - 39:01
    Hãy trực tiếp trải nghiệm
  • 39:01 - 39:04
    bạn là ai.
  • 39:05 - 39:10
    Đừng cố gắng phủ nhận tâm trí hoặc
    đạt được một trạng thái nào đó.
  • 39:11 - 39:14
    Tất cả những hành động, thao tác,
  • 39:14 - 39:18
    và mọi chuyển động đều bị tâm trí
    kiểm soát.
  • 39:19 - 39:24
    Hãy để tâm trí như nó là.
  • 39:28 - 39:33
    Đôi khi người ta có thể thức tỉnh
    ngay trong cuộc sống hàng ngày.
  • 39:33 - 39:36
    Họ thực sự không cần luyện tập.
  • 39:36 - 39:40
    Đôi khi, trong cuộc sống sẽ xảy ra những
    sự kiện gây gián đoạn
  • 39:40 - 39:45
    trong hình mẫu của bạn. Và có thể
    xảy ra một sự thức tỉnh tự nhiên.
  • 39:46 - 39:50
    Nhưng nếu cuộc sống chỉ tiếp diễn
    trong một mẫu hình máy móc
  • 39:50 - 39:53
    hay mẫu hình lặp đi lặp lại, thì
  • 39:53 - 39:57
    một sự can thiệp nào đó là cần thiết.
  • 39:57 - 40:04
    nếu một người được kêu gọi thức tỉnh
    và sự gián đoạn trong hình mẫu của bạn
  • 40:04 - 40:07
    đôi khi được gọi là sadhana
    hoặc thực hành tâm linh.
  • 40:08 - 40:11
    Và những sự thực hành này luôn luôn
  • 40:11 - 40:13
    mang tính điều kiện.
  • 40:13 - 40:16
    Có những điều chúng ta học hỏi
    với cái tâm trí bị điều kiện hoá.
  • 40:16 - 40:20
    Điều này có thể làm tăng khả năng
    cho sự thức tỉnh xảy ra,
  • 40:20 - 40:24
    như một cách để làm giảm bớt các ràng buộc
    trong cấu trúc cá nhân.
  • 40:24 - 40:29
    Đôi khi người ta nói rằng thức tỉnh
    xảy ra một cách tình cờ,
  • 40:29 - 40:32
    nhưng thực hành làm cho bạn dễ có
    những sự tình cờ hơn.
  • 40:33 - 40:37
    Những kỹ thuật, những sự thực hành
    có thể rất hữu dụng trong việc
  • 40:37 - 40:39
    làm cho bạn dễ gặp những
    tình huống tình cờ hơn.
  • 40:39 - 40:43
    Nhưng sau một thời điểm nhất định,
    chúng phải được buông bỏ.
  • 40:44 - 40:48
    Bởi vì nếu tâm trí tiếp tục thực hiện
    một số hình thức thực hành
  • 40:48 - 40:51
    hoặc một điều gì đó, thì tâm trí sẽ
  • 40:51 - 40:55
    nắm giữ tay lái, tâm trí là
    người điều khiển.
  • 40:55 - 40:59
    Vì thế thực hành là hữu dụng, rất hữu dụng
  • 40:59 - 41:04
    như những bước tiến để làm cho cấu trúc
    của cái tôi,
  • 41:04 - 41:08
    có thể nói là ít dày đặc hơn
    hoặc làm sáng tỏ cấu trúc cái tôi
  • 41:09 - 41:12
    để nó trở nên trong suốt hơn,
  • 41:12 - 41:14
    cho phép bản chất thật của chúng ta
    hiện diện hơn
  • 41:16 - 41:21
    Nghịch lý của thực hành
    là khi cuối cùng bạn thức tỉnh,
  • 41:21 - 41:24
    bạn nhận ra rằng tất cả những thực hành
  • 41:25 - 41:27
    đều được thực hiện bởi cái tôi giả,
  • 41:27 - 41:31
    bởi nhân vật trong trò chơi giả tưởng,
    và rằng BẠN,
  • 41:31 - 41:35
    cái tôi thật sự, chưa từng bị giới hạn.
  • 41:36 - 41:39
    Tất cả những gì bạn cần làm là
    từ bỏ sự ưu tiên của cái tôi,
  • 41:40 - 41:44
    từ bỏ sự mắc kẹt vào những điều này.
  • 41:44 - 41:50
    Bất kỳ điều gì thay đổi
    đều không phải là cái tôi thật sự,
  • 41:50 - 41:54
    cái tôi mà bạn nghĩ bạn là, cái tôi
    mà bạn luôn luôn
  • 41:54 - 41:57
    đồng hoá với nó sẽ không bao giờ tỉnh thức
  • 41:57 - 42:00
    mà là bạn tỉnh thức khỏi cái nhân vật ấy.
  • 42:01 - 42:05
    Bạn tỉnh thức khỏi cái ảo tưởng cho rằng
    bạn là nhân vật bị điều kiện hoá này.
  • 42:05 - 42:09
    Vì vậy khi mọi người đến với những
    trị liệu này, họ nghĩ rằng
  • 42:09 - 42:13
    cái "tôi", cái "ta" nhỏ bé này sẽ thức
    tỉnh, điều gì đó to lớn sẽ xảy ra.
  • 42:13 - 42:16
    Nhưng cái tôi nhỏ bé đó
    sẽ không thể làm được điều đó.
  • 42:16 - 42:19
    Nó phải từ bỏ, nó phải thất bại.
  • 42:19 - 42:21
    Và chỉ trong sự thất bại đó
  • 42:21 - 42:27
    chúng ta nhận ra chúng ta là ai, chúng ta
    luôn luôn nhận biết, và hiện diện
  • 42:27 - 42:31
    Chúng ta chỉ bị mắc kẹt trong nhân vật này
    và chúng ta tin rằng
  • 42:31 - 42:33
    chúng ta là nhân vật đó.
  • 42:44 - 42:50
    Tôi bắt đầu sự tìm kiếm tâm linh của mình
    trong truyền thống Advaita Vedanta cổ điển
  • 42:50 - 42:53
    một con đường đạo
  • 42:53 - 42:57
    liên quan đến thiền định thần chú,
  • 42:57 - 43:01
    mà tôi đã thực hành một cách
    chuyên cần trong 20 năm.
  • 43:01 - 43:04
    Và thiền định thần chú liên quan đến
  • 43:05 - 43:08
    sự tập trung chú ý vào một âm thanh
  • 43:09 - 43:11
    và sau đó âm thanh từ từ mất đi.
  • 43:12 - 43:16
    Tuy nhiên, đến khi tôi tiếp cận
  • 43:17 - 43:19
    với con đường trực tiếp (direct path)
  • 43:19 - 43:26
    mà sự tìm kiếm tâm linh của tôi mới
    thực sự đạt đến đỉnh cao.
  • 43:26 - 43:29
    Bởi vì trong cách tiếp cận trực tiếp này,
  • 43:29 - 43:34
    chúng ta không tập trung vào bất kỳ
    đôi tượng nào, cho dù là vi tế,
  • 43:34 - 43:38
    chẳng hạn như, một câu thần chú,
    một âm thanh, hay hơi thở,
  • 43:38 - 43:42
    chúng ta để cho sự chú ý chìm sâu
    vào bên trong
  • 43:42 - 43:45
    hoặc ngược trở lại nguồn gốc của nó.
  • 43:46 - 43:48
    Tương tự thế này.
  • 43:49 - 43:52
    Hãy tưởng tượng bạn đang xem cuốn phim
    cuộc đời mình trên màn hình TV.
  • 43:53 - 43:56
    Bạn đồng hoá với nhân vật trên màn hình.
  • 43:57 - 43:58
    Ngày qua ngày,
  • 43:58 - 44:03
    năm qua năm bạn dính mắc vào câu chuyện
    của nhân vật đó
  • 44:03 - 44:06
    khi bạn chợt thức dậy khỏi câu chuyện
  • 44:06 - 44:10
    để thấy ra cái màn hình
    mà nhân vật xuất hiện
  • 44:10 - 44:14
    và bạn nhận ra rằng bạn không phải là
    nhân vật mà bạn đang xem.
  • 44:15 - 44:18
    Các đối tượng có thể đến và đi
    trên màn hình.
  • 44:18 - 44:20
    Các nhân vật đến và đi,
  • 44:20 - 44:23
    nhưng màn hình luôn không hề thay đổi.
  • 44:23 - 44:26
    Nhân vật có thể bị ướt,
  • 44:26 - 44:31
    nhưng màn hình không bị ướt,
    nhân vật có thể lo lắng,
  • 44:31 - 44:33
    nhưng màn hình không hề lo lắng.
  • 44:34 - 44:37
    Không có màn hình,
    các nhân vật không thể tồn tại,
  • 44:38 - 44:40
    tuy nhiên màn hình lại không được chú ý.
  • 44:40 - 44:43
    Các nhân vật tiếp tục sống cuộc đời được viết sẵn của họ.
  • 44:45 - 44:47
    Tánh biết giống như màn hình.
  • 44:47 - 44:50
    Nó giống như khoảng không trong đó
    tất cả suy nghĩ,
  • 44:50 - 44:54
    chuyển động, tất cả các trạng thái ý thức
    đến và đi.
  • 44:56 - 44:58
    Suy nghĩ, cảm giác
  • 44:58 - 45:03
    và tất cả thế giới bên ngoài xuất hiện
    trên màn hình, luôn luôn thay đổi.
  • 45:03 - 45:06
    Nhưng màn hình không thay đổi.
  • 45:08 - 45:14
    Chính là tâm trí thay đổi trạng thái
    qua trải nghiệm con người.
  • 45:14 - 45:19
    Nhưng có cái gì đó, cái mà bạn là,
    còn lại.
  • 45:19 - 45:22
    Có cái gì đó luôn luôn hiện diện,
  • 45:22 - 45:25
    cái mà nhận thức thất cả những trạng thái
    thay đổi kia
  • 45:25 - 45:29
    và đó chính là ý thức, hay bản chất thật
    của chúng ta.
  • 45:29 - 45:33
    Miễn là bạn còn dính mắc với cái nhân vật
    trên màn hình,
  • 45:33 - 45:37
    cảm giác tôi là nhân vật đó,
    thì vẫn còn đau khổ;
  • 45:37 - 45:41
    đó là maya, sự ảo tưởng của cái tôi.
  • 45:42 - 45:44
    Không có gì bạn có thể làm với tư cách
  • 45:44 - 45:49
    là nhân vật trong giấc mơ có thể
    giải thoát bạn. Dù bạn tuân theo kịch bản
  • 45:49 - 45:52
    cuộc đời của mình hay
    chống lại kịch bản đó,
  • 45:52 - 45:56
    nếu bạn hành động từ quan điểm
    của nhân vật,
  • 45:56 - 45:58
    thì bạn sẽ bị mắc kẹt trong ảo tưởng.
  • 45:59 - 46:00
    Để thức tỉnh,
  • 46:00 - 46:05
    ngừng đồng hoá với
    những gì xuất hiện trên màn hình.
  • 46:06 - 46:09
    Nhận ra rằng mọi thứ đều tạm thời.
  • 46:09 - 46:14
    Ngừng phản ứng với suy nghĩ và không
    coi chương trình như thực tế.
  • 46:14 - 46:18
    Nếu tôi rút đi sự chú ý khỏi màn hình,
    hướng sự nhận thức
  • 46:18 - 46:22
    về chính nó,
    một điều không thể lường trước xảy ra.
  • 46:23 - 46:27
    Chính sự nhận biết thức dậy.
  • 46:28 - 46:30
    Đây không phải là một sự xảy ra.
  • 46:31 - 46:33
    Sự xảy ra là những gì xảy ra trên màn hình
  • 46:34 - 46:37
    Thức tỉnh chỉ là nhận ra cái màn hình
  • 46:37 - 46:40
    mà luôn luôn đã sẵn có.
  • 46:41 - 46:44
    Đừng tin vào suy nghĩ tiếp theo của bạn
  • 46:45 - 46:50
    thay vào đó, hướng sự nhận thức
    quay trở về chính nó.
  • 47:01 - 47:04
    Tôi luôn luôn là chính tôi.
  • 47:04 - 47:07
    Cảm giác của tôi về chính tôi
    xuyên suốt cuộc đời tôi.
  • 47:07 - 47:11
    Nó vẫn luôn hiện diện kiên định
    trong suốt cuộc đời của tôi.
  • 47:12 - 47:14
    Cái mà đang hiện diện trong tôi bây giờ,
  • 47:14 - 47:17
    nó cũng hiện diện vào ngày hôm qua,
    năm ngoái, hay mười năm trước,
  • 47:17 - 47:20
    và khi tôi là một đứa trẻ hai tuổi
  • 47:21 - 47:24
    Cái gì là bản chất thật của "tôi"
  • 47:25 - 47:28
    mà đối với nó tất cả kinh nghiệm của tôi
    xảy ra?
  • 47:29 - 47:31
    Sự nhận ra
  • 47:31 - 47:35
    bản chất thật của cái đó là
    một bí mật to lớn của cuộc đời.
  • 47:35 - 47:38
    Nó là con đường trực tiếp tới an yên
    và hạnh phúc
  • 47:38 - 47:43
    Nó không phải là
    một cái gì đó mà một người bắt đầu.
  • 47:44 - 47:47
    Nó là một cái gì đó mà một người nhận ra.
  • 47:48 - 47:50
    Nhận ra (re-cognize)
  • 47:50 - 47:53
    Nghĩa là biết, một lần nữa (re).
  • 47:54 - 47:56
    Cái mà chúng ta đã từng biết vào lúc
    ban đầu
  • 47:56 - 48:01
    nhưng đơn giản là chúng ta đã quên, hoặc
    từ chối hoặc mất niềm tin.
  • 48:01 - 48:04
    Vì vậy, chúng ta không thể bắt đầu
    sự gần gũi với Chúa (God).
  • 48:04 - 48:10
    Chúng ta chỉ có thể đơn giản nhận ra,
    nhận ra rằng nó luôn luôn ở đó
  • 48:10 - 48:13
    và sẽ luôn luôn ở đó.
  • 48:13 - 48:17
    Chỉ có điều này trực tiếp hướng đến
    sự thức tỉnh,
  • 48:17 - 48:22
    sự mở ra đối với cái đã sẵn có ở đây, mà
    cho phép tôi tìm ra
  • 48:23 - 48:24
    một con đường mới
  • 48:24 - 48:27
    của hiện hữu - một giai đoạn mới của sự
    phát triển.
  • 48:27 - 48:34
    Nhiều người nghĩ rằng việc hiểu về
    bản thân là một mục tiêu khó khăn
  • 48:34 - 48:39
    hoặc không thể đạt được,
    và mục tiêu của tôi
  • 48:39 - 48:43
    như một người giảng dạy, chỉ đơn giản
    là do sự tỉnh thức của chính tôi,
  • 48:43 - 48:48
    là để biến nó thành một điều cụ thể,
    rất gần gũi với đời sống hằng ngày.
  • 48:48 - 48:52
    Tôi thích giảngdạy và tin rằng việc hiểuvề
    bảnthân có thể được tiếp cận bởi bất cứ ai
  • 48:52 - 48:57
    Nếu chúng ta tin tưởng và cảm thấy
  • 48:57 - 49:00
    chúng ta là một cái tôi tạm thời,
    vô thường, tách biệt,
  • 49:01 - 49:04
    chúng ta vẫn đang, dù chúng ta
    nhận thấy hay không,
  • 49:04 - 49:07
    đi tìm an yên và hạnh phúc.
  • 49:07 - 49:10
    Nói cách khác,
    khi chúng ta là một cái tôi tách biệt,
  • 49:10 - 49:15
    khi chúng ta cảm thấy mình là cái tôi
    tách biệt, chúng ta đang đi tìm hạnh phúc.
  • 49:15 - 49:18
    Vì vậy, trong trường hợp này,
  • 49:18 - 49:22
    điều cần thiết là điều chỉnh lại hướng
    tìm kiếm hạnh phúc của mình.
  • 49:22 - 49:25
    Thay vì tìm kiếm hạnh phúc trong nội dung
    khách quan của trải nghiệm,
  • 49:26 - 49:28
    hãy tìm kiếm hạnh phúc trong chính mình.
  • 49:28 - 49:32
    Vì vậy sự thực hành tâm linh đòi hỏi ở đây
  • 49:32 - 49:37
    là chuyển sự chú ý của mình,
    hoặc chính xác hơn,
  • 49:37 - 49:41
    là thả lỏng sự chú ý của mình vào
    nguồn gốc của nó,
  • 49:42 - 49:46
    vào tánh biết thuần tuý,
    hơn là hướng về
  • 49:46 - 49:49
    một vật thể, một hoạt động hay
    một mối quan hệ,...
  • 49:50 - 49:54
    Vì thế, sự thực hành tâm linh,
    nếu chúng ta gọi nó là thực hành,
  • 49:54 - 49:57
    nên là sự thả lỏng
  • 49:57 - 50:01
    của sự chú ý,
    sự lặn sâu của sự chú ý
  • 50:02 - 50:04
    vào trái tim của tánh biết,
  • 50:05 - 50:08
    nghỉ ngơi trong hiện hữu như là hiện hữu.
  • 50:09 - 50:10
    Tình yêu.
  • 50:11 - 50:13
    Tình yêu chính là
    bản chất của tôi.
  • 50:13 - 50:15
    Đó là bản chất thật của tôi.
  • 50:16 - 50:18
    Tình yêu thuần khiết dành cho tất cả
    mọi người và
  • 50:18 - 50:21
    mọi vật trên mọi khía cạnh của cuộc sống.
  • 50:21 - 50:25
    Thậm chí đối với những thứ
    tôi không đồng ý.
  • 50:25 - 50:30
    Vì một người đã nhận ra bản chất thật của
    mình, họ biết rằng sự hiện hữu của họ
  • 50:30 - 50:33
    là nguồn gốc của an yên
  • 50:33 - 50:36
    và hạnh phúc mà họ tìm kiếm.
  • 50:37 - 50:42
    Vì vậy, thế giới không còn là nơi
  • 50:42 - 50:46
    mà họ tìm kiếm hạnh phúc,
    tìm kiếm sự thoả mãn.
  • 50:46 - 50:49
    Không có nghĩa là một người sẽ không còn
    mong muốn,
  • 50:49 - 50:54
    mà những mong muốn không phải để thỏa mãn
    sự thiếu hụt
  • 50:54 - 50:58
    mà là đặc trưng của cái tôi riêng biệt.
  • 50:59 - 51:02
    Vì vậy,
    một người đã tìm thấy nguồn hạnh phúc
  • 51:02 - 51:07
    trong chính bản thân họ và mong muốn của
    họ xuất phát từ cảm giác hạnh phúc đó.
  • 51:08 - 51:10
    Họ không còn theo đuổi nó.
  • 51:10 - 51:13
    Ví dụ,
    trong lĩnh vực của các mối quan hệ,
  • 51:13 - 51:15
    nó tạo ra một khác biệt lớn trong
    các mối quanhệ của chúng ta
  • 51:15 - 51:18
    Chúng ta không còn tìm kiếm người khác
  • 51:19 - 51:22
    để lấp đầy những nhu cầu của chúng ta.
  • 51:23 - 51:25
    Chúng ta tìm kiếm người khác để chia sẻ
  • 51:26 - 51:28
    kinh nghiệm của hạnh phúc mà
    chúng ta đã có.
  • 51:28 - 51:32
    Và nó giải thoát những người bạn của
    chúng ta khỏi những gánh nặng không thể
  • 51:32 - 51:36
    thực hiện_mang lại hạnh phúc cho một
  • 51:37 - 51:40
    cái tôi tham lam, không biết thoả mãn.
  • 51:40 - 51:42
    Không có gì xảy ra trong cuộc đời tôi
  • 51:43 - 51:47
    mang lại cho tôi lợi ích hay không
    mang lại cho tôi lợi ích
  • 51:47 - 51:52
    trong cái cảm giác mà mỗi khoảnh khắc,
    mỗi hoạt động, mỗi kết quả
  • 51:52 - 51:55
    đều đẩy tôi tiến lên
  • 51:55 - 51:58
    trong quá trình tiến hoá
    của tâm hồn tôi.
  • 51:58 - 52:01
    Và đó là lý do tại sao tôi đến đây
    trong lĩnh vực vật lý,
  • 52:01 - 52:05
    để phát triển.
  • 52:11 - 52:14
    Hãy rộng mở.
  • 52:14 - 52:17
    Cảm nhận sự sống động trong bạn,
  • 52:17 - 52:20
    hãy để năng lượng lưu thông tự do.
  • 52:21 - 52:24
    Đừng cố gắng làm cho điều gì xảy ra.
  • 52:26 - 52:29
    Ai đang nhận biết năng lượng đó,
  • 52:29 - 52:32
    sự sống động bên trong đó?
  • 52:36 - 52:41
    Hãy để ý xu hướng của tâm trí luôn muốn
    kiểm soát và thao túng,
  • 52:41 - 52:43
    để được tham gia.
  • 52:44 - 52:48
    Khi không còn ký ức và ngôn ngữ,
  • 52:49 - 52:51
    bạn là ai?
  • 52:52 - 52:55
    Vượt lên khỏi tâm trí và cảm giác,
  • 52:55 - 52:57
    bạn là ai?
  • 52:58 - 53:04
    Ai đang nhận biết?
  • 53:18 - 53:22
    Nhiều người nghe về những ý tưởng này
    lần đầu tiên,
  • 53:22 - 53:25
    họ chưa bao giờ từng nghe
    ý tưởng này về cái tôi.
  • 53:26 - 53:29
    Trong tâm trí của tôi,
    có hai kiểu người khác nhau.
  • 53:29 - 53:33
    Có những người đang trên con đường
    tâm linh và họ đã nghe về điều này.
  • 53:33 - 53:36
    Họ đang cố gắng để chạm tới cái tôi,
    họ đang cố gắng để là cái tôi.
  • 53:36 - 53:39
    Họ đang tìm kiếm.
  • 53:39 - 53:42
    Và có những người khác họ đang
    sống cuộc đời của họ.
  • 53:42 - 53:45
    Họ chưa từng nghe về những điều này
    trước đây.
  • 53:45 - 53:47
    Họ chưa bao giờ nghe về Biết chính mình.
  • 53:47 - 53:51
    Nhiều người nghĩ rằng
    biết chính mình nghĩa là biết về cơ thể,
  • 53:51 - 53:54
    biết chính mình, là chính mình,
    là chính bạn.
  • 53:54 - 54:00
    Ý nghĩa thực sự của việc biết chính mình
    là biết bạn là ai,
  • 54:00 - 54:04
    biết bạn là ai trong thực tế và thực sự
    biết bản chất thật của bạn.
  • 54:04 - 54:07
    Những từ "Hãy tự biết mình" (Know thySelf)
    được khắc
  • 54:08 - 54:12
    trên cổng Đền thờ Apollo tại Delphi,
    và như vậy
  • 54:13 - 54:18
    chúng đại diện cho một lời mời từ bình
    minh của nền văn minh phương Tây tới
  • 54:18 - 54:23
    nhân loại, gợi ý rằng Tự Biết Mình
    thực sự là nền móng
  • 54:23 - 54:26
    của mọi nền văn minh. Tại sao vậy?
  • 54:27 - 54:32
    Bởi vì cái Tôi (Self) của chúng ta đứng ở
    trung tâm của tất cả trải nghiệm.
  • 54:32 - 54:37
    Bất cứ gì chúng ta đang trải nghiệm,
    là chính chúng ta đang trải nghiệm nó.
  • 54:37 - 54:40
    Bất cứ gì chúng ta suy nghĩ hay cảm thấy,
    suy nghĩ và
  • 54:40 - 54:43
    cảm nhận của chúng ta nảy sinh đối với
    cái Tôi của chúng ta.
  • 54:44 - 54:49
    Dù chúng ta tham gia vào hoạt động và
    mối quan hệ nào
  • 54:49 - 54:54
    chúng ta tham gia vào những hoạt động và
    mối quan hệ đó để phục vụ cái Tôi.
  • 54:55 - 55:00
    Vậy cái Tôi của chúng ta đứng ở trung tâm
    của trải nghiệm của chúng ta.
  • 55:00 - 55:05
    Vậy thì có điều gì quan trọng hơn là hiểu
    về bản chất của cái Tôi của chúng ta,
  • 55:06 - 55:09
    và liệu có thể
  • 55:10 - 55:12
    biết bản chất của bất cứ điều gì khác
  • 55:12 - 55:17
    nếu chúng ta chưa biết được bản chất thật
    sự của cái nhận biết (chúng ta) chúng?
  • 55:17 - 55:20
    Tôi nghĩ thức tỉnh là
  • 55:21 - 55:23
    sự chấm dứt ác mộng
  • 55:24 - 55:27
    và bước vào giấc mơ.
  • 55:27 - 55:30
    Ý tôi là
  • 55:30 - 55:33
    chúng ta bỏ rơi hoặc cuối cùng
    từ bỏ cơn ác mộng của những gì
  • 55:33 - 55:39
    chúng ta từng được nói về cuộc đời,
    về Chúa, và về chính chúng ta.
  • 55:39 - 55:42
    Và chúng ta bước vào giấc mơ của
    ý niệm vĩ đại nhất.
  • 55:42 - 55:46
    Tôi thường hỏi rằng,
    bạn nghĩ cuộc đời bạn sẽ như thế nào
  • 55:47 - 55:50
    nếu bạn nhận thấy mình bước vào
    suy nghĩ cao nhất,
  • 55:50 - 55:55
    vĩ đại nhất và tuyệt vời nhất về
    Chúa và về cuộc sống
  • 55:55 - 55:58
    và về chính bạn.
  • 55:58 - 56:03
    Vì vậy sự nhận ra bản chất của bạn
    không chỉ là sự nhận ra
  • 56:03 - 56:08
    mà dẫn đến sự chấm dứt của mong muốn
    có được hạnh phúc trong thế giới này.
  • 56:08 - 56:11
    Nó còn là sự nhận ra mà giúp chúng ta
  • 56:11 - 56:16
    có thể sống theo cái cách mà tương thích
    với sự hiểu biết rằng
  • 56:16 - 56:22
    ở mức sâu nhất,
    mọi thứ và mọi người đều là một.
  • 56:23 - 56:25
    Sự hiểu biết này sẽ mang đến
  • 56:25 - 56:28
    sự tử tế, lòng nhân từ, sự công bằng,
  • 56:28 - 56:33
    sự khoan dung, sự hiểu biết cho xã hội
    của chúng ta.
  • 56:34 - 56:36
    Xã hội của chúng ta sẽ được tiến hoá
  • 56:36 - 56:38
    nhờ sự hiểu biết này.
  • 56:39 - 56:43
    Khi con người từ bỏ những sự tiếp cận
    dựa trên bản ngã,
  • 56:43 - 56:46
    thì khoa học, tôn giáo, chính trị
  • 56:46 - 56:50
    và kinh tế học,
    bắt đầu phản ánh triết học vĩnh cửu.
  • 56:51 - 56:54
    Dù đó là các truyền thống bản địa
    nhận thức
  • 56:54 - 56:56
    Tinh thần Vĩ đại (Great Spirit)
    trong mọi vật thể,
  • 56:57 - 57:00
    hay các truyền thống Ai Cập/Kemetic mô tả
    hành trình tiến hóa
  • 57:00 - 57:05
    của con người từ con bọ cánh cứng nhỏ bé
  • 57:05 - 57:07
    đến một nguồn gốc duy nhất,
  • 57:07 - 57:09
    hay khi chúng ta nghe những lời
  • 57:09 - 57:12
    của những nhà thần bí trong các truyền
    thống Cơ đốc giáo,
  • 57:12 - 57:15
    Hindu, Hồi giáo, hoặc Phật giáo,
  • 57:15 - 57:20
    hoặc các giảng dạy của Plato và Plotinus,
    chúng ta thấy rằng
  • 57:20 - 57:26
    những người đã nhận thức được bản chất
    thật của mình nói về các yếu tố ý thức.
  • 57:26 - 57:29
    Đương nhiên,
    họ đã sử dụng ngôn ngữ của văn hóa
  • 57:29 - 57:33
    và thời đại của mình
    để diễn đạt sự thật vĩnh cửu duy nhất.
  • 57:34 - 57:40
    Khoa học hiện nay bắt đầu nhận thấy thế
    giới không phải là thế giới của các hạt
  • 57:40 - 57:42
    và lĩnh vực vô thức, mà là một
    vũ trụ được tạo thành từ
  • 57:42 - 57:45
    những yếu tố có ý thức.
  • 57:45 - 57:49
    Có một điều gì đó mới đang trỗi dậy
    trong thế giới khoa học.
  • 57:50 - 57:53
    Giống như Nikola Tesla nói rằng,
  • 57:53 - 57:57
    ngày mà khoa học bắt đầu nghiên cứu
    các hiện tượng phi vật lý,
  • 57:57 - 58:01
    nó sẽ tiến bộ trong vòng một thập kỷ
  • 58:01 - 58:05
    nhiều hơn so với tất cả những thế kỷ trước
    đây trong lịch sử của nó.
  • 58:06 - 58:11
    Ngày đó là hôm nay.
  • 58:16 - 58:19
    Mỗi khi chúng ta có một tiến bộ chính xác
    về toán học
  • 58:19 - 58:23
    trong khoa học,
    nó đã mở ra các công nghệ mới
  • 58:23 - 58:27
    mà so sánh với những gì trước đó, những
    công nghệ đó trông như ma thuật.
  • 58:27 - 58:31
    Cảm giác của tôi là lý thuyết về các
    yếu tố của ý thức vượt qua không gian và
  • 58:32 - 58:34
    thời gian sẽ mang lại cho chúng ta
    công nghệ
  • 58:34 - 58:36
    thực sự đáng kinh ngạc.
  • 58:37 - 58:42
    Ví dụ, ngay bây giờ, hầu hết các thiên hà
    mà chúng ta nhìn thấy,
  • 58:43 - 58:45
    Tôi nghĩ 97% số thiên hà mà
    chúng ta nhìn thấy,
  • 58:45 - 58:50
    chúng ta không thể bao giờ đến được. Chúng
    đang rời xa chúng ta nhanh hơn tốc độ
  • 58:50 - 58:54
    ánh sáng. Không phải chúng di chuyển qua
    không gian nhanh hơn tốc độ
  • 58:54 - 58:57
    ánh sáng. Chính không gian đang mở rộng,
    và mở rộng nhanh đến mức tốc độ
  • 58:57 - 59:00
    chúng di chuyển ra xa chúng ta lớn hơn
    tốc độ ánh sáng.
  • 59:00 - 59:02
    Vì vậy, chúng ta không thể
  • 59:02 - 59:04
    đến được 97% số thiên hà
    mà chúng ta có thể nhìn thấy.
  • 59:04 - 59:08
    Vì vậy,có rất nhiều không gian mở ra kia,
    đang vẫy chúng ta và nói "xin chào"
  • 59:08 - 59:10
    chúng tôi ở đây và bạn
    không thể tới.
  • 59:10 - 59:12
    Đó là nếu bạn đi xuyên qua không-thời gian
  • 59:12 - 59:15
    Nhưng nếu bạn nhận ra không-thời gian
    chỉ ở trong thiết bị?
  • 59:16 - 59:18
    Đó chỉ là định dạng của trò chơi
  • 59:19 - 59:22
    và bạn không hề bị kẹt trong thiết bị đó.
  • 59:22 - 59:26
    Bạn có thể chơi với phần mềm
    đang chạy trò chơi.
  • 59:27 - 59:31
    Vậy thì như là một người đang chơi
    Grand Theft Auto, bạn là một
  • 59:31 - 59:32
    wizard của Grand Theft Auto,
  • 59:33 - 59:34
    vì vậy bạn biết cách sử dụng xe
  • 59:34 - 59:38
    và lái xe trên đường và bạn có thể
    đánh bại mọi người trong trò chơi
  • 59:38 - 59:41
    Nhưng giả sử bạn thực sự biết về phần mềm
    chạy Grand Theft Auto (GTA).
  • 59:41 - 59:44
    Vì vậy, bạn thoát ra khỏi cái tai nghe của
    GTA
  • 59:44 - 59:46
    và bạn có thể chơi với phần mềm.
  • 59:46 - 59:49
    Và, bạn có thể lấy xăng ra khỏi bình xăng
    của wizard.
  • 59:49 - 59:51
    Bạn có thể làm họ bị xẹp lốp.
  • 59:51 - 59:53
    Bạn có thể thay đổi hình dạng của
    đường đi
  • 59:53 - 59:55
    Bạn có thể làm bất cứ gì bạn muốn.
  • 59:55 - 59:57
    Vì vậy, khi chúng ta hiểu về cái tai nghe
    không-thời gian,
  • 59:58 - 60:01
    chúng ta sẽ không cần phải du hành
    đến thiên hà Andromeda
  • 60:01 - 60:04
    qua không gian thời gian,
    mà chúng ta cần đến 2,4 triệu năm.
  • 60:04 - 60:09
    Chúng ta chỉ cần đi vòng quanh
    không gian thời gian.
  • 60:11 - 60:15
    Tôi nhìn thấy thế giới xung quanh đang
    chuyển sang
  • 60:16 - 60:20
    một trạng thái yên lặng hơn và trải nghiệm
    về ý nghĩa của việc là một con người
  • 60:21 - 60:24
    và ý nghĩa của việc trở thành một
    phần của thần thánh.
  • 60:24 - 60:28
    Nhưng tôi không nghĩ rằng chúng ta có
    vô tận thời gian.
  • 60:28 - 60:30
    Tôi cảm thấy rằng thời gian
  • 60:30 - 60:34
    đang gần hết, và nghĩa là bây giờ hoặc
    không bao giờ.
  • 60:34 - 60:37
    Tôi nghĩ chúng ta đang trên con đường
    đúng đắn.
  • 60:37 - 60:42
    Tôi có cảm giác lạc quan vì những cơ hội
  • 60:42 - 60:45
    chúng ta nhìn thấy ngày nay trên thế giới
    để truyền đạt
  • 60:45 - 60:47
    những ý tưởng mạnh mẽ và quan trọng,
  • 60:47 - 60:51
    những cách mà chúng ta chưa từng có
    cách đây vài năm.
  • 60:51 - 60:55
    đang tạo ra khả năng rằng chúng ta có thể
    đạt đến ngưỡng quyết định,
  • 60:55 - 60:58
    chúng ta có thể đạt được ngưỡng
    quyết định
  • 60:59 - 61:01
    trước khi thời gian của chúng ta cạn kiệt.
  • 61:02 - 61:06
    Nhưng chúng ta sẽ nhầm nếu nghĩ rằng chúng
    ta có một khoảng thời gian vô tận
  • 61:08 - 61:09
    trên hành tinh này.
  • 61:09 - 61:12
    Khi mỗi cá nhân
  • 61:12 - 61:15
    không còn đồng hoá với nhân vật
    bị điều kiện hoá của họ,
  • 61:16 - 61:19
    thì họ sẽ không còn hành động
    như là một thực thể mang tính bản ngã.
  • 61:20 - 61:24
    Và điều đó mang lại một sự chuyển hoá
    trên hành tinh chúng ta.
  • 61:24 - 61:26
    Điều này mang lại một Trái đất mới.
  • 61:26 - 61:29
    Cuộc sống như chúng ta biết hiện tại
    trên hành tinh này,
  • 61:30 - 61:33
    Tôi nghĩ chúng ta cần thay đổi và
    thực hiện một cách nhanh chóng,
  • 61:33 - 61:35
    mạnh mẽ và triệt để.
  • 61:36 - 61:39
    nếu chúng ta muốn nhìn thấy ngày mai mà
    chúng ta hằng mơ ước.
  • 61:39 - 61:43
    Vậy, liệu sự hiểu biết này có trở thành
    chủ đạo trong cuộc đời chúng ta không?
  • 61:43 - 61:45
    Tại sao không? Có chứ.
  • 61:46 - 61:49
    Thách thức chúng ta đang đối diện
    là không có gì đang hoạt động,
  • 61:49 - 61:54
    và đã đến lúc chúng ta đứng lên và nói
    rằng điều đó là đúng.
  • 61:55 - 61:57
    Chắc chắn chúng ta có thể làm tốt hơn
    thế này.
  • 61:58 - 61:59
    Chắc chắn,
  • 62:00 - 62:03
    chúng ta có thể mở rộng sự hiểu biết về
    chúng ta là ai
  • 62:03 - 62:07
    và sự thể hiện của bản chất thật
    của chúng ta.
  • 62:08 - 62:09
    Chúng ta cần chú ý đến
  • 62:10 - 62:11
    môi trường của chúng ta,
  • 62:11 - 62:14
    cho chính trị, cho kinh tế của chúng ta,
  • 62:15 - 62:18
    và cho quá trình tâm linh của chúng ta
    trên hành tinh này.
  • 62:20 - 62:24
    Bởi vì vấn đề của thế giới ngày nay không
    phải là vấn đề chính trị.
  • 62:24 - 62:26
    Cũng không phải là vấn đề kinh tế.
  • 62:27 - 62:29
    Cũng không phải là vấn đề xã hội.
  • 62:30 - 62:33
    Mà nó là vấn đề tâm linh.
  • 62:34 - 62:37
    Nó liên quan đến mức độ cam kết
    của chúng ta
  • 62:37 - 62:41
    trong việc bước vào những sự thật tâm linh
    cao nhất.
  • 62:42 - 62:45
    Đây không phải là triết học Thời đại mới
    (New Age).
  • 62:46 - 62:48
    Những ý tưởng này đã tồn tại
  • 62:48 - 62:51
    trong hàng ngàn năm.
  • 62:55 - 62:58
    Trí tuệ vĩnh cửu đã được thể hiện qua
  • 62:58 - 63:02
    vô số truyền thống và văn hóa,
    và giống như chính tánh biết
  • 63:02 - 63:06
    luôn bị che giấu ngay trước mắt.
  • 63:08 - 63:10
    Trong Kitô giáo,
  • 63:10 - 63:12
    Phúc Âm của Thomas chứa đựng
  • 63:12 - 63:16
    những chỉ dẫn trực tiếp đến bản chất thật
    của chúng ta.
  • 63:16 - 63:21
    Các môn đệ hỏi Ðức Giêsu:
    "Khi nào Vương quốc sẽ đến?"
  • 63:21 - 63:25
    Ðức Giêsu nói:
    "Nó sẽ không đến nếu chúng ta chỉ chờ đợi"
  • 63:26 - 63:30
    Ðó không phải là vấn đề của việc nói,
    "Đây nó là," hoặc "Kia nó đó."
  • 63:30 - 63:34
    Thay vào đó, Vương quốc của Cha
    đã được trải rộng
  • 63:34 - 63:38
    trên trái đất và mọi người không
    nhìn thấy nó.
  • 63:39 - 63:46
    Vương quốc không ở đây hay đó.
    Tánh biết không ở đây hay đó.
  • 63:46 - 63:50
    Nó không cố định trong thời gian
    và không gian.
  • 63:50 - 63:53
    Nếu bạn đang chờ đợi điều gì đó xảy ra,
  • 63:53 - 63:58
    như một sự kiện bên ngoài hoặc một
    trạng thái nào đó, một sự vượt lên,
  • 63:58 - 64:00
    một sự chữa lành hay một năng lượng
    nào đó,
  • 64:00 - 64:04
    thì tâm trí bị điều kiện hoá của bạn
    vẫn đang tìm kiếm.
  • 64:04 - 64:07
    Nó vẫn đang làm trung gian trong
    trải nghiệm
  • 64:07 - 64:08
    hiện tại của bạn.
  • 64:10 - 64:12
    trong Phật giáo người ta nói luân hồi,
  • 64:12 - 64:16
    thế giới của đau khổ và niết bàn,
  • 64:16 - 64:21
    thế giới giải thoát
    không phải là hai thế giới riêng biệt.
  • 64:22 - 64:24
    Chúng là một và như nhau.
  • 64:25 - 64:27
    Chúng ta không thể thay đổi hoặc
    điều khiển mọi thứ
  • 64:27 - 64:31
    để đạt được một thực tại siêu huyền diệu.
  • 64:31 - 64:36
    Khi ta thức tỉnh,
    sự hoàn hảo của thế giới được phơi bày
  • 64:36 - 64:41
    một cách trực tiếp, như nó là.
  • 64:44 - 64:49
    Liệu có thể đơn giản hiện diện ở đây
    và bây giờ trong khoảnh khắc này,
  • 64:49 - 64:54
    mà không để cái tâm trí_luôn kiếm tìm,
    can thiệp?
  • 64:54 - 65:01
    Liệu có thể chấp nhận khoảnh khắc này
    như nó là?
  • 65:01 - 65:11
    Chỉ đơn giản tồn tại.
Title:
Đánh Thức Tâm Trí Phần 1, "Biết chính mình" (2023)
Description:

Thức tỉnh là giai đoạn tiếp theo trong quá trình tiến hóa của loài người. Loạt phim Đánh Thức Tâm Trí đi khắp thế giới nói chuyện với các giáo viên trí tuệ, những người có tầm nhìn xa trông rộng và các nhà khoa học thuộc các lĩnh vực, triết lý và truyền thống rộng lớn và đa dạng, những người chỉ ra với sự tương đồng đáng kinh ngạc và sự thông minh rằng thời điểm này là một bước ngoặt quan trọng và một lời mời để nhân loại tiến hóa cao hơn.

Đánh Thức Tâm Trí khám phá những câu hỏi "tôi là ai?", "sự thức tỉnh là gì?", "tại sao cần thức tỉnh?", "ý thức là gì?", "làm thế nào để tôi thức tỉnh?", "mục đích và ý nghĩa của cuộc sống là gì?", và "tôi phải làm thế nào để điều hướng trải nghiệm thế giới này một cách tốt nhất vì lợi ích của tất cả mọi người?". Trong thời điểm hiện tại khi thế giới dường như bị mất kiểm soát và có quá nhiều nỗi đau và buồn phiền, những câu hỏi này đặc biệt quan trọng, và câu trả lời đơn giản hơn nhiều so với những gì mọi người có thể tưởng tượng.

Những người có tầm nhìn xa trông rộng của chúng ta sẽ giúp khán giả thấy rằng cuộc sống không phức tạp như họ nghĩ. Chúng ta có thể thức tỉnh và hiểu rằng an yên và hạnh phúc có sẵn cho bất kỳ ai ở bất kỳ nơi nào trên thế giới ngay bây giờ.

Bộ phim Đánh Thức Tâm Trí sẽ được phát hành miễn phí vì lợi ích của nhân loại và sự thức tỉnh của ý thức con người (bằng nhiều ngôn ngữ nhất có thể).

Các diễn giả trong Phần 1 "Biết chính mình" bao gồm: Rupert Spira, Donald Hoffman, Neale Donald Walsch, Loch Kelly, Lisa Natoli và Daniel Schmidt.

Khi chúng tôi phát hành những bộ phim này miễn phí vì lợi ích của thế giới, chúng tôi dựa vào sự hỗ trợ của bạn để gây quỹ. Nếu bạn thích Đánh Thức Tâm Trí Phần 1, "Biết chính mình", xin hãy xem xét việc hỗ trợ Đánh Thức Tâm Trí Phần 2 "Living Presence"; dự kiến bắt đầu quay phim vào mùa hè năm 2023. Sự đóng góp của bạn có thể đóng vai trò quan trọng trong việc biến nó thành hiện thực. https://www.indiegogo.com/project/preview/4eab07c9#/

Để biết thêm thông tin, xin vui lòng truy cập trang web Awakening Mind Film Series: https://www.awakeningmindfilms.com/home

Nhiều tài liệu, bao gồm các buổi thiền hướng dẫn miễn phí và các bộ phim về sự thức tỉnh, có thể được tìm thấy tại http://www.awakentheworld.com

#awakening #spirituality #meditation #yoga #selfinquiry #enlightenment

more » « less
Video Language:
English
Team:
Awaken the World
Project:
04 - Awakening Mind Film Series
Duration:
01:07:15

Vietnamese subtitles

Revisions Compare revisions