Return to Video

Đánh Thức Tâm Trí Phần 1, "Biết chính mình" (2023)

  • 0:09 - 0:11
    Thức tỉnh
  • 0:11 - 0:15
    là giai đoạn tự nhiên tiếp theo của
    sự phát triển con người.
  • 0:15 - 0:20
    Thức tỉnh đơn giản chỉ là nhận ra
    bản chất của sự tồn tại của chúng ta.
  • 0:21 - 0:27
    Nó không phải là một trải nghiệm
    tâm linh kỳ lạ, bí ẩn
  • 0:27 - 0:28
    chỉ dành riêng cho một số ít người.
  • 0:28 - 0:31
    Nó có sẵn cho tất cả mọi người.
  • 0:30 - 0:36
    Bản chất thật của chúng ta đã hoàn toàn
    tỉnh thức, hoàn toàn nhận biết.
  • 0:36 - 0:38
    Và nó hoàn toàn không có giới hạn.
  • 0:38 - 0:41
    Bản chất thật của bạn gần
  • 0:41 - 0:45
    hơn điều mà bạn nghĩ bạn là.
  • 0:45 - 0:49
    Ý thức (consciousness) là thực tại
    tối hậu của vũ trụ.
  • 0:49 - 0:54
    Bước tiếp theo trong khoa học là để
    khẳng định rằng ý thức là cơ bản.
  • 0:54 - 0:56
    Vậy thì thức tỉnh là gì?
  • 0:56 - 1:01
    Một vài người giải thích cho tôi.
  • 1:24 - 1:26
    Thức tỉnh là gì?
  • 1:27 - 1:32
    Cho dù bạn gọi nó là cái ta thực sự,
    cái ta kế tiếp, hay "vô ngã",
  • 1:32 - 1:37
    hay Phật tánh, Đạo hay Ý thức Chúa Ki-tô,
  • 1:37 - 1:40
    điều đó không hề quan trọng.
  • 1:40 - 1:45
    Trong bộ phim này, chúng ta sẽ gọi nó
    là tánh biết (awareness).
  • 1:45 - 1:47
    Tánh biết
  • 1:47 - 1:50
    không thuộc sở hữu của bất kỳ
    tôn giáo nào.
  • 1:50 - 1:53
    Thức tỉnh hay nhận ra tánh biết
  • 1:53 - 1:56
    giống như là thức dậy từ một giấc mơ.
  • 1:56 - 1:58
    Giấc mơ về nhân vật của bạn
  • 1:58 - 2:01
    trong vở kịch cuộc đời.
  • 2:01 - 2:03
    Thông qua các nhân vật của chúng ta,
  • 2:03 - 2:06
    chúng ta trải nghiệm thế giới
  • 2:06 - 2:10
    thông qua tất cả vẻ đẹp và sự xấu xí
    của nó.
  • 2:10 - 2:14
    Chúng ta có thể gọi kinh nghiệm này của sự
    sống và cái chết là nhị nguyên (duality).
  • 2:15 - 2:20
    Chúng ta đi vòng quanh và vòng quanh,
    gắn chặt vào các nhân vật,
  • 2:20 - 2:22
    các suy nghĩ và cảm giác.
  • 2:23 - 2:24
    Tốt và xấu.
  • 2:24 - 2:26
    Chiến tranh và hoà bình.
  • 2:26 - 2:27
    Ánh sáng và bóng tối.
  • 2:27 - 2:30
    Sự sống và cái chết.
  • 2:30 - 2:32
    Cho đến khi chúng ta tỉnh dậy
    và thấy rằng
  • 2:32 - 2:35
    chúng ta không phải là những nhân vật đó.
  • 3:04 - 3:06
    Trong bộ phim này, chúng tôi gửi đến bạn
    lời mời
  • 3:06 - 3:10
    để kinh nghiệm trực tiếp bản chất
    thật sự của bạn.
  • 3:11 - 3:15
    Để nhận ra một cách trực tiếp,
    mà không phải bằng lý trí...
  • 3:15 - 3:17
    Bạn là ai?
  • 3:18 - 3:19
    Chúng tôi sẽ lặp lại lời mời này
  • 3:19 - 3:22
    thông qua nhiều cách khác nhau.
  • 3:23 - 3:26
    Khi bạn tự hỏi bạn là ai,
  • 3:26 - 3:30
    hãy để mọi thứ chính xác như chúng là.
  • 3:30 - 3:34
    Đừng di chuyển tâm trí
    để làm điều gì đó xảy ra
  • 3:35 - 3:38
    hay đi tìm câu trả lời
    trong phạm vi tâm trí.
  • 3:39 - 3:42
    Và tuy vậy, đừng cố xua đuổi tâm trí.
  • 3:43 - 3:46
    Đơn giản chỉ cần trực tiếp kinh nghiệm
    bạn là ai.
  • 3:47 - 3:53
    Hãy để tâm trí trở thành một
    "tâm trí không biết gì".
  • 4:02 - 4:09
    Thức tỉnh là câu trả lời cho tất cả mọi
    vấn đề trên mọi mặt của thế giới.
  • 4:09 - 4:14
    Tất cả mọi vấn đề của thế giới khởi sinh
    từ một ảo tưởng sai lầm.
  • 4:14 - 4:18
    Cái ảo tưởng cơ bản của tâm trí.
  • 4:18 - 4:22
    Và ảo tưởng đó chính là
    Tôi là nhân vật bị giới hạn này.
  • 4:23 - 4:26
    Khi chúng ta sống từ
    một cái ta nhỏ bé, tách biệt,
  • 4:26 - 4:30
    luôn luôn thường trực một sự
    không hài lòng vĩnh viễn.
  • 4:30 - 4:34
    Nó có thể là một sự không hài lòng
    lớn như là sự tổn thương,
  • 4:34 - 4:38
    hay nó chỉ là một cảm giác tiềm ẩn...
  • 4:38 - 4:40
    "có cái gì đó không đúng.
  • 4:40 - 4:42
    Cái gì đó sai sai.
    Tôi đang bỏ lỡ điều gì đó"
  • 4:43 - 4:48
    Ngay cả khi tôi đang có sự hài lòng nào
    đó, hay tôi đang đạt được điều gì đó,
  • 4:48 - 4:51
    ngay cả khi tôi đang có một mối
    quan hệ tốt,
  • 4:51 - 4:54
    nếu tôi chỉ cần dừng lại một chốc lát,
  • 4:55 - 4:58
    vẫn có cái cảm giác không thoả mãn như là
  • 4:59 - 5:02
    Tôi bị cô lập, hoặc tôi bị cắt lìa
    khỏi một cái gì đó.
  • 5:02 - 5:06
    Vì vậy cảm giác này, cái cảm giác mà
  • 5:06 - 5:09
    hầu như mọi người đều có, có thể
    thúc đẩy chúng ta
  • 5:10 - 5:13
    thức tỉnh khỏi cái ta nhỏ bé, tách biệt
  • 5:13 - 5:19
    mà bản chất của nó là một sự lo lắng
    về sự tách biệt.
  • 5:19 - 5:25
    Nhân vật bị giới hạn này có khuynh hướng
    nắm bắt những gì nó muốn.
  • 5:25 - 5:28
    Nó chỉ là một tập hợp của các mẫu hình
    bị điều kiện hoá
  • 5:28 - 5:33
    với việc thèm khát những gì nó muốn và
    cố gắng đẩy đi những gì nó không muốn.
  • 5:33 - 5:38
    Đó là một tiến trình bất tận của,
    bạn có thể nói, nguyên lý của lạc thú,
  • 5:38 - 5:42
    bạn biết đó, theo đuổi lạc thú,
    né tránh đau khổ.
  • 5:42 - 5:45
    Và nếu chúng ta tin rằng chúng ta là
  • 5:45 - 5:49
    nhân vật này, hình mẫu bị
    điều kiện hoá này
  • 5:49 - 5:53
    thì chúng ta còn đau khổ và chúng ta
    tạo ra đau khổ trong thế giới.
  • 5:53 - 5:59
    Thế giới trở thành sự phản chiếu của
    ý thức mang tính bản ngã kia.
  • 6:00 - 6:02
    Ích lợi của thức tỉnh
  • 6:02 - 6:05
    là bạn sẽ đau khổ ít hơn
  • 6:05 - 6:08
    và những người xung quanh bạn cũng vậy.
  • 6:08 - 6:13
    Không hề có nghi ngờ gì trong tâm trí tôi
    rằng sự kết nối ban đầu của tôi với
  • 6:13 - 6:19
    sự hiểu biết của tôi về Chúa (God)
    là một sự thức tỉnh.
  • 6:19 - 6:23
    Đối với tôi, đây là sự thức tỉnh lớn nhất
    trong cuộc đời mà tôi từng trải nghiệm.
  • 6:23 - 6:28
    Giống như là tôi đã ngủ quên thật sự
    trong 50 năm,
  • 6:28 - 6:33
    đi vòng quanh như một con robot, chỉ làm
    những thứ mà tôi đã được dạy.
  • 6:33 - 6:36
    Từ khi tôi là một thanh niên, bạn biết đó,
    tôi có một công thức định sẵn
  • 6:36 - 6:42
    hẹn hò với một cô gái, mua xe hơi, có một
    công việc, mua nhà, lấy vợ.
  • 6:42 - 6:47
    Một công thức mà tôi nghĩ là cách
    tôi nên làm
  • 6:47 - 6:49
    cho đến khi tôi gần 53 tuổi.
  • 6:49 - 6:53
    Và tôi nhận ra rằng trong khi tôi đã hoàn
    thành hầu hết những việc này và trở nên
  • 6:53 - 6:59
    thành công nhất định trong công việc,
    rồi tôi nhận ra rằng
  • 6:59 - 7:04
    bất kể người nào thức tỉnh ở đâu đó vào
    khoảng tuổi 53, nhận ra rằng
  • 7:04 - 7:07
    không có gì quan trọng cả, không gì
  • 7:07 - 7:09
    trong những điều này có
    ý nghĩa gì cả.
  • 7:09 - 7:12
    Tôi bị sốc khi nhận ra ý nghĩa
    của điều này,
  • 7:12 - 7:16
    mọi thứ thật vô nghĩa như thế nào.
  • 7:30 - 7:32
    Khi bạn ngừng tuân theo kịch bản
  • 7:32 - 7:34
    đã được viết ra cho nhân vật của bạn,
  • 7:35 - 7:38
    con người kế thừa từ cha mẹ, xã hội
  • 7:38 - 7:41
    và những điều kiện sinh học,
  • 7:41 - 7:45
    sau đó những chiều thức mới được mở ra
    trong trò chơi này.
  • 7:45 - 7:47
    Con đường mở ra,
  • 7:48 - 7:51
    nhưng đó không phải là con đường để
    đi đến một nơi nào đó.
  • 7:52 - 7:55
    Nó là con đường không lối
    (pathless path),
  • 7:55 - 7:58
    một sự lột bỏ ảo tưởng để tới
  • 7:58 - 8:03
    chính xác nơi bạn đang ở trong hiện tại.
  • 8:10 - 8:13
    Tên tôi là Rupert Spira.
  • 8:13 - 8:15
    Tôi nói về sự hiểu biết bản chất
  • 8:16 - 8:19
    phi nhị nguyên đứng sau
  • 8:19 - 8:23
    tất cả truyền thống tôn giáo
    và tâm linh lớn.
  • 8:23 - 8:28
    Tôi viết sách và hướng dẫn thiền
  • 8:28 - 8:33
    và có những cuộc trò chuyện với mục đích
    là để hướng đến
  • 8:34 - 8:38
    một sự nhận biết mang tính kinh nghiệm
  • 8:38 - 8:42
    của sự hiểu biết này.
  • 8:42 - 8:44
    Hiểu ra rằng
  • 8:44 - 8:47
    an lạc và hạnh phúc
  • 8:47 - 8:49
    mà tất cả chúng ta đều mong muốn
  • 8:49 - 8:53
    trên hết mọi thứ, không bao giờ có thể,
  • 8:53 - 8:57
    bằng định nghĩa, tìm thấy được trong
    kinh nghiệm khách quan.
  • 8:58 - 9:01
    Nó không bao giờ có thể được mang đến
    bởi vật chất,
  • 9:01 - 9:04
    các hành động và các mối quan hệ.
  • 9:04 - 9:06
    Tôi sẽ đề nghị
  • 9:07 - 9:09
    hiểu biết rõ ràng về nó
  • 9:09 - 9:12
    và không dành cả quãng đời
    của con người
  • 9:12 - 9:17
    tìm kiếm sự lấp đầy nơi mà
    nó không thể tìm thấy được.
  • 9:17 - 9:22
    Bất kỳ ai đang xem bộ phim này đang làm
    rất tốt vì hoặc là họ
  • 9:22 - 9:27
    hiểu biết hoặc ít nhất là có trực giác
  • 9:27 - 9:31
    thấy rằng an lạc và hạnh phúc mà
    họ đang tìm kiếm không thể được tìm thấy
  • 9:32 - 9:35
    trong kinh nghiệm khách quan và đã bắt đầu
  • 9:35 - 9:39
    sự tìm hiểu về bản chất thật sự của họ.
  • 9:39 - 9:42
    Đó là cuộc tìm kiếm quan trọng nhất
  • 9:43 - 9:47
    mà một người có thể làm,
    và nó là cuộc tìm kiếm
  • 9:47 - 9:52
    mà hạnh phúc của chúng ta phụ thuộc vào đó.
  • 9:52 - 9:55
    Câu hỏi lớn nhất của cuộc đời tôi,
    tất nhiên,
  • 9:55 - 10:00
    mà tôi tin tưởng cũng là câu hỏi mà hầu
    hết mọi người đều sẽ đặt ra sớm hay muộn,
  • 10:00 - 10:03
    "Điều gì là quan trọng, một cách thật sự?"
  • 10:03 - 10:06
    "Ý nghĩa của cuộc đời là gì?"
  • 10:06 - 10:10
    Điều đó, tôi đã rất ngạc nhiên,
    tôi đã được bảo rằng ý nghĩa của cuộc đời
  • 10:10 - 10:15
    không liên quan gì với bất cứ điều gì
    tôi đang làm.
  • 10:15 - 10:18
    Nó không phải về công việc của tôi.
  • 10:18 - 10:20
    Nó không phải về sự nghiệp của tôi.
  • 10:20 - 10:25
    Nó không phải về bất cứ thứ gì
    trong cuộc sống vật lý của tôi.
  • 10:25 - 10:28
    Những khía cạnh đó của cuộc đời tôi
    không phải là ýnghĩa của cuộc sống
  • 10:29 - 10:33
    Ý nghĩa của cuộc đời tôi,
    như những gì tôi đã hiểu được,
  • 10:33 - 10:36
    là để cho tôi trải nghiệm,
  • 10:36 - 10:39
    thể hiện, chứng minh và hoàn thành
  • 10:40 - 10:43
    danh tính thực sự của tôi,
    người mà tôi thực sự là.
  • 10:44 - 10:46
    Tôi nghĩ rằng câu hỏi lớn nhất
  • 10:46 - 10:49
    mà hầu hết mọi người đối mặt là
    một câu hỏi
  • 10:49 - 10:53
    mà ít người đã từng tự hỏi họ
    hay từng trả lời.
  • 10:54 - 10:57
    Câu hỏi lớn nhất của cuộc đời,
  • 10:57 - 11:00
    trong hiểu biết của tôi, là "Tôi là ai?"
  • 11:00 - 11:03
    Tôi là ai?
  • 11:05 - 11:08
    Có phải tôi đơn giản chỉ là một
    thực thể vật lý
  • 11:08 - 11:11
    giống như một con chim trên trời
    hay con cá dưới biển?
  • 11:11 - 11:16
    Bạn biết đó, có thể là phức tạp hơn
    nhưng chỉ là một thực thể vật lý.
  • 11:16 - 11:19
    Tôi được sinh ra, tôi sống, và tôi chết.
  • 11:19 - 11:22
    Đó là sự bắt đầu và sự kết thúc của nó.
  • 11:22 - 11:25
    Hay là có thể, chỉ có thể thôi
  • 11:25 - 11:27
    rằng tôi còn hơn thế?
  • 11:27 - 11:30
    Có thể nào tôi là một thực thể tâm linh
  • 11:31 - 11:34
    chỉ đơn giản đang có một
    kinh nghiệm vật lý?
  • 11:39 - 11:42
    Mọi kinh nghiệm trong cuộc sống của bạn
  • 11:42 - 11:46
    đã mang bạn tới với câu hỏi
    mang tính vũ trụ này.
  • 11:46 - 11:48
    Bạn là ai?
  • 11:50 - 11:56
    Đừng tìm kiếm một câu trả lời với tâm trí.
  • 11:57 - 12:02
    Hãy để mọi thứ đúng như chúng là.
  • 12:05 - 12:09
    Ai đang nhận biết tâm trí bạn?
  • 12:11 - 12:16
    Hãy cảm nhận mọi thứ đến với bạn.
  • 12:17 - 12:21
    Ai đang nhận biết những cảm xúc này?
  • 12:23 - 12:27
    Có một kinh nghiệm hoàn toàn về
    mọi thứ xảy đến
  • 12:27 - 12:31
    như là kết quả của câu hỏi của bạn.
  • 12:42 - 12:45
    Tôi là Donald Hoffman và tôi là một
  • 12:45 - 12:48
    giáo sư danh dự về khoa học nhận thức tại
    Đại học California ở Irvine.
  • 12:49 - 12:52
    Công việc của tôi là dạy học, tuy nhiên
    bây giờ tôi là giáo sư
  • 12:52 - 12:54
    danh dự vì tôi không dạy. Và
    bây giờ tôi nghiên cứu.
  • 12:54 - 12:59
    Hiện tại tôi nghiên cứu về ý thức, các mô
    hình toán học
  • 12:59 - 13:03
    về ý thức, và làm thế nào vật lý
    và không-thời gian có thể phát sinh
  • 13:03 - 13:08
    từ một lý thuyết về ý thức mà điều đó
    hoàn toàn chính xác về mặt toán học
  • 13:09 - 13:11
    Hành trình của tôi đã bắt đầu
  • 13:11 - 13:14
    cả từ khía cạnh tâm linh
    và cả từ khía cạnh khoa học.
  • 13:14 - 13:20
    Cha tôi là một mục sư,
    mục sư Kitô giáo chính thống.
  • 13:20 - 13:23
    Vì vậy tôi đi nhà thờ vào Chủ nhật
  • 13:23 - 13:26
    và tôi học khoa học ở trường học
    và chúng mâu thuẫn nhau, đúng không?
  • 13:26 - 13:30
    Những câu chuyện tôi được kể,
    mâu thuẫn lẫn nhau.
  • 13:30 - 13:35
    Và vì vậy, khi còn là một thiếu niên, tôi
    nhận ra rằng tôi cần phải tự mình tìm hiểu
  • 13:35 - 13:38
    Và tôi đã quyết định câu hỏi
  • 13:38 - 13:41
    tôi muốn trả lời là,
    chúng ta có phải là những cỗ máy?
  • 13:41 - 13:44
    Có phải con người chỉ là những cỗ máy?
  • 13:44 - 13:48
    Ý tôi là, từ quan điểm vật lý,
    có phải chúng ta chỉ là những cỗ máy
  • 13:48 - 13:53
    Từ quan điểm tâm linh,
    chúng ta không thể là những cỗ máy.
  • 13:52 - 13:55
    Sẽ không đủ rõ ràng để nói rằng
    chúng ta là gì.
  • 13:55 - 13:58
    Và vì vậy tôi quyết định đặt ra câu hỏi
  • 13:58 - 14:01
    một cách khoa học, có phải chúng ta chỉ là
    những cỗ máy?
  • 14:01 - 14:05
    Và tôi nghĩ cách tốt nhất để trả lời là
    nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo (AI).
  • 14:05 - 14:08
    Và vì vậy tôi đi học ở MIT
  • 14:08 - 14:12
    và thế là tôi ở trong phòng thí nghiệm về
    AI nghiên cứu về AI.
  • 14:12 - 14:16
    Và cả trong khoa khoa học não bộ và nhận
    thức bây giờ, nghiên cứu về
  • 14:16 - 14:18
    khía cạnh con người của các sự vật.
    Bởi vì tôi
  • 14:18 - 14:21
    muốn nghiên cứu cả hai. Tôi muốn xem máy
    móc có thể làm gì, và
  • 14:21 - 14:26
    có gì đặc biệt, nếu có, về con người và
    khoa học thần kinh. Để trả lời
  • 14:26 - 14:29
    câu hỏi đó chính là những truyền thống
    tâm linh, có phải không?
  • 14:29 - 14:31
    Hay chúng ta không chỉ là những cỗ máy
  • 14:31 - 14:35
    hay quan điểm về vật lý, khoa học là
    đúng đắn?
  • 14:35 - 14:36
    Và chúng ta chỉ là những cỗ máy,
  • 14:36 - 14:38
    và ý thức chỉ là một tạo tác
  • 14:38 - 14:41
    của hoạt động não bộ.
  • 14:43 - 14:49
    Chủ nghĩa duy vật khoa học
    chiếm ưu thế trong thế kỷ trước
  • 14:49 - 14:53
    phủ nhận sự tồn tại của
    bất cứ thứ gì ngoài vật chất,
  • 14:54 - 14:55
    bất cứ thứ gì không thể
  • 14:55 - 14:58
    được xác minh bằng phương pháp khoa học.
  • 14:59 - 15:01
    Khoa học là một sự bế tắc.
  • 15:01 - 15:06
    Nó không thể vượt ra khỏi nghịch lý
    mà là nền tảng của vật lý lượng tử,
  • 15:06 - 15:09
    thứ khiến nó mặt đối mặt với
    người quan sát,
  • 15:10 - 15:13
    với chính ý thức.
  • 15:13 - 15:16
    Tương tự như vậy, các tôn giáo là,
    phần lớn, hoạt động
  • 15:16 - 15:19
    chỉ ở mức độ của niềm tin.
  • 15:19 - 15:24
    Họ đã đánh mất mục đích ban đầu,
    đó là để dẫn đến kinh nghiệm trực tiếp,
  • 15:24 - 15:27
    tới sự thật về chúng ta là ai và là
    cái gì.
  • 15:28 - 15:31
    Sự phân chia giữa khoa học và tâm linh
  • 15:31 - 15:34
    đã khiến cả hai trở nên suy nhược.
  • 15:35 - 15:39
    Các hệ thống tôn giáo và tâm linh
    rất cần những phương pháp chặt chẽ
  • 15:40 - 15:43
    mà có thể được chỉ ra để tạo điều kiện
    cho sự tỉnh thức xảy ra.
  • 15:44 - 15:47
    Và khoa học rất cần một sự cởi mở
  • 15:47 - 15:50
    đến khả năng
    của một cái gì đó vượt ra ngoài vật chất.
  • 15:51 - 15:54
    Đó không phải là từ bỏ tôn giáo
    hoặc khoa học,
  • 15:54 - 15:59
    mà là về việc đi sâu hơn,
    sẵn sàng để thay đổi bản thân chúng ta
  • 15:59 - 16:02
    để chúng ta trở thành một công cụ tốt hơn
    cho sự tìm kiếm.
  • 16:03 - 16:06
    Chúng ta là những người thực hiện
    thí nghiệm
  • 16:06 - 16:09
    và cũng chính là bản thân thí nghiệm.
  • 16:11 - 16:15
    Tôn giáo đã là ngôn ngữ
    và phương tiện
  • 16:15 - 16:21
    của những truyền thống
    của thiền hành, một cách tâm linh
  • 16:21 - 16:24
    mà đã được ghi chép và truyền thừa
  • 16:24 - 16:28
    qua nhiều thế hệ.
  • 16:28 - 16:33
    Chắc chắn có một số ngôn ngữ
    rất trực tiếp,
  • 16:33 - 16:36
    mà chia rẽ các tôn giáo và chia rẽ
  • 16:36 - 16:39
    các nền văn hoá khi mọi thứ được hiểu
    một cách trực tiếp.
  • 16:39 - 16:44
    Nhưng nếu bạn cảm nhận được tinh thần của
    tôn giáo,
  • 16:44 - 16:46
    bạn có thể lần theo
  • 16:46 - 16:50
    sợi dây trở lại sự thức tỉnh đích thực.
  • 16:50 - 16:55
    Bất cứ ai cũng có tiềm năng,
    dù họ có niềm tin hay không,
  • 16:55 - 16:58
    bởi vì thức tỉnh được kế thừa
  • 16:58 - 17:03
    trong ý thức con người chúng ta,
    chỉ bởi sự sinh ra làm người của chúng ta.
  • 17:03 - 17:06
    Vì vậy dù bạn gọi nó là gì,
    và bất cứ khi nào ngôn ngữ được sử dụng,
  • 17:07 - 17:10
    ở đó có những nguyên lý nhất định
    mà có vẻ giống nhau
  • 17:10 - 17:14
    xuyên suốt những tôn giáo khác nhau này
  • 17:14 - 17:17
    và những tín ngưỡng khác nhau
    và truyền thống thiền khác nhau.
  • 17:17 - 17:20
    Khi tôi còn trẻ, hiểu biết này
  • 17:20 - 17:25
    chủ yếu có sẵn
    trong truyền thống tâm linh phương Đông.
  • 17:25 - 17:27
    Nó đã có sẵn trong truyền thống phương Tây
  • 17:27 - 17:32
    nhưng nó đã được ngụy trang và mã hóa
  • 17:32 - 17:36
    trong những truyền thống đó
    và gần như không thể tiếp cận được.
  • 17:36 - 17:40
    Vì vậy nhiều người ở thế hệ của tôi
    đi đến trực tiếp
  • 17:40 - 17:45
    hoặc ít nhất là về mặt trí tuệ,
    về phương Đông để tìm sự hiểu biết này
  • 17:46 - 17:50
    và văn hóa phương Đông trong so sánh với
  • 17:50 - 17:53
    văn hóa phương Tây là rất kỳ lạ.
  • 17:53 - 17:58
    Và như vậy, sự hiểu biết này đã có
    một hương vị độc đáo
  • 17:59 - 18:03
    từ những nền văn hoá mà trong ddó
    nó được biểu lộ.
  • 18:04 - 18:06
    Và nhiều người, trong đó có tôi
  • 18:07 - 18:09
    nghĩ rằng điều này đòi hỏi
  • 18:09 - 18:13
    có một cái gì đó đặc biệt
    về sự hiểu biết phi nhị nguyên;
  • 18:13 - 18:18
    mà nó yêu cầu một cách sống
    đặc biệt, phi thường,
  • 18:18 - 18:21
    rằng bạn phải từ bỏ cuộc sống gia đình
  • 18:21 - 18:25
    hoặc phải để tóc dài hoặc phải đặt một cái
    tên đặc biệt, hoặc phải đi theo một đạo sư
  • 18:25 - 18:32
    hay truyền thống nào đó hoặc phải tham
    gia vào những thực hành lạ lùng.
  • 18:32 - 18:35
    Tất cả những điều này không
    liên quan gì
  • 18:35 - 18:39
    với sự hiểu biết cốt lõi.
    Chúng liên quan tới những nền văn hoá
  • 18:39 - 18:43
    trong đó sự hiểu biết này được
    diễn đạt tại một thời điểm cụ thể.
  • 18:43 - 18:48
    Vì thế, bây giờ sự hiểu biết này đã
    được tách khỏi hoàn toàn khỏi
  • 18:48 - 18:54
    bối cảnh văn hóa truyền thống mà nhiều
    người trong chúng ta nghe về nó lần đầu.
  • 18:55 - 19:00
    Và hiện tại chỉ có sự hiểu biết cốt lõi
    được đưa ra
  • 19:00 - 19:03
    theo cái cách cho phép chúng ta tiếp tục
    cuộc sống của mình
  • 19:03 - 19:08
    chính xác như chúng là. Cuộc sống gia
    đình, công việc,...
  • 19:08 - 19:13
    Không nhất thiết phải thực hiện bất kỳ
    sự thay đổi bên ngoài nào trong cuộc sống.
  • 19:14 - 19:16
    Thách thức chúng ta có trên hành tinh này
  • 19:16 - 19:19
    là rằng chúng ta nghĩ có nhiều hơn
  • 19:19 - 19:21
    một bản thể.
  • 19:22 - 19:23
    Vì thế chúng ta sống
  • 19:23 - 19:26
    trongmột thế giới mà tôi gọi là nhị nguyên
  • 19:27 - 19:29
    Có nam và nữ, trắng và đen,
  • 19:30 - 19:34
    nhỏ và to, nhanh và chậm, trên và dưới,
    ở đây và ở kia, trước
  • 19:34 - 19:37
    và sau,
    nhưng thật ra, chỉ có duy nhất một thứ.
  • 19:39 - 19:42
    Tất cả mọi thứ chỉ là một thứ.
  • 19:42 - 19:45
    Chỉ có một thứ duy nhất.
  • 19:46 - 19:48
    Vì thế khi chúng ta
    nhìn sâu vào mọi thứ
  • 19:48 - 19:53
    chúng ta thấy đây và kia, to và nhỏ,
    nhanh và chậm, trên và dưới, trái và phải,
  • 19:53 - 19:58
    nam và nữ, tất cả đều là cùng một thứ,
    đơn giản biểu hiện thông qua
  • 19:58 - 20:03
    những đặc tính khác nhau,
    nhưng không hề tách biệt với nhau.
  • 20:03 - 20:06
    Tôi tin rằng tất cả chúng ta
  • 20:06 - 20:08
    là những sự cá nhân hoá
  • 20:08 - 20:09
    của Thượng đế.
  • 20:11 - 20:12
    Tôi tin rằng Thượng đế tồn tại trong,
  • 20:12 - 20:19
    cũng như, và qua mỗi con người,
    và theo cách đó, qua mỗi
  • 20:19 - 20:21
    sinh vật có tri giác trong vũ trụ.
  • 20:21 - 20:25
    Vậy tôi hiểu rằng tôi đang trong một mối
    liên hệ với Thượng đế
  • 20:26 - 20:28
    như là một con sóng trong đại dương.
  • 20:29 - 20:31
    Một con sóng không khác biệt
    với đại dương, nó
  • 20:31 - 20:36
    đơn giản là nổi lên từ đại dương
    trong một hình dạng riêng biệt.
  • 20:37 - 20:39
    Và khi sự cá nhân hoá đó hoàn thành,
  • 20:40 - 20:43
    con sóng trở về với đại dương
    nơi nó từng xuất phát.
  • 20:43 - 20:46
    Để tiếp tục sinh khởi lại trong
    một ngày khác.
  • 20:47 - 20:52
    Vì vậy tôi tin rằng chúng ta đều là
    những sự cá nhân hoá của thần thánh,
  • 20:52 - 20:55
    và khi chúng ta thấy mọi thứ
    đều là thần thánh,
  • 20:55 - 20:58
    chúng ta thay đổi mối quan hệ của chúng ta
    với mọi thứ.
  • 20:59 - 21:01
    Và mọi thứ trở thành
  • 21:01 - 21:03
    khác biệt trong kinh nghiệm của chúng ta.
  • 21:04 - 21:10
    Đó là cách mà thế giới thay đổi.
  • 21:17 - 21:21
    Ý thức
    là thực tại tối hậu của vũ trụ,
  • 21:22 - 21:27
    vì thế chúng ta có thể hỏi nếu ý thức
    là thực tại tối hậu của vũ trụ
  • 21:27 - 21:31
    và mọi thứ, và mọi người đều rõ ràng
    như vậy, vậy thì tại sao
  • 21:34 - 21:38
    thế giới xuất hiện đối với chúng ta một
    cách đa dạng
  • 21:38 - 21:44
    của những sự tồn tại độc lập và riêng biệt
    của con người
  • 21:44 - 21:48
    của động vật và sự vật mà được tạo nên
    từ thứ được gọi là vật chất.
  • 21:48 - 21:52
    Làm thế nào chúng ta có thể giải thích được
    sự khẳng định rằng ý thức
  • 21:52 - 21:55
    là thực tại tối hậu của vũ trụ
    trong khi nó xuất hiện
  • 21:55 - 21:59
    với một sự đa dạng và phong phú của các
    đối tượng được tạo thành từ vật chất?
  • 21:59 - 22:02
    Vì thế bằng chứng mà tôi sử dụng
    để đề xuất rằng ý thức
  • 22:02 - 22:07
    về cơ bản có nhiều khía cạnh khác nhau.
  • 22:08 - 22:10
    Khía cạnh thứ nhất là bản thân vật lý
  • 22:10 - 22:13
    nói rằng không-thời gian không phải cơ bản
  • 22:13 - 22:16
    và thuyết tiến hoá cũng
    đồng ý rằng không-thời gian
  • 22:16 - 22:19
    và các vật thể vật lý
    không phải là thực tại cơ bản.
  • 22:19 - 22:24
    Bây giờ, cả hai lý thuyết đó chỉ cho chúng
    ta biết rằng, không-thời gian không phải
  • 22:24 - 22:27
    là nền tảng.Chúng không cho chúng ta biết
    những gì vượt rangoài
  • 22:27 - 22:32
    không-thời gian. Và luận điểm của tôi là
    Những gì các nhà vật lý đang khám phá
  • 22:32 - 22:35
    vượt ra ngoài không-thời gian là những
    cấu trúc toán học,
  • 22:35 - 22:38
    nhưng những điều đó không rõ ràng.
  • 22:38 - 22:41
    Cõi giới vượt ra ngoài không-thời gian này
    là gì? Và vì vậy,
  • 22:42 - 22:46
    tôi đề xuất rằng cõi giới vượt ra ngoài
    không-thời gian liên quan đến ý thức.
  • 22:46 - 22:49
    Và tôi muốn đề xuất rằng ý thức vô tận
    có khả năng
  • 22:49 - 22:55
    định vị chính nó như là nhiều chủ thể
    riêng biệt của kinh nghiệm,
  • 22:55 - 22:59
    đó là, tất cả các sinh vật có tri giác,
    tất cả con người hay động vật.
  • 22:59 - 23:03
    Mỗi người trong chúng ta là một sự
    định vị hoá của ý thức vô tận,
  • 23:03 - 23:08
    trong ý thức vô tận, được tạo ra chỉ bởi
    ý thức vô tận
  • 23:08 - 23:11
    mà từ góc nhìn đó, ý thức quan sát
  • 23:11 - 23:15
    hoạt động của chính nó như là
    thế giới bên ngoài.
  • 23:15 - 23:19
    Vì thế những thứ xuất hiện đối với
    chúng ta như là một thế giới vật chất
  • 23:19 - 23:24
    từ góc nhìn cục bộ của chúng ta,
    từ góc nhìn của hiện thực,
  • 23:24 - 23:29
    đơn giản là hoạt động của ý thức
    vô tận duy nhất.
  • 23:29 - 23:34
    Nói cách khác, trong phân tích tối hậu,
    không có vật thể hay con người
  • 23:34 - 23:38
    tồn tại độc lập và riêng biệt.
  • 23:38 - 23:41
    Chỉ có một tổng thể vô tận,
    không thể chia cắt.
  • 23:41 - 23:46
    Sự thống nhất của sự tồn tại chỉ được
    phản chiếu
  • 23:46 - 23:50
    thành một sự đa dạng và phong phú rõ ràng
    của các vật thể và hiện tượng.
  • 23:50 - 23:54
    Khi Nguyên thể (The One) nhìn vào
    hoạt động của chính mình
  • 23:54 - 23:57
    qua khả năng nhận thức
  • 23:57 - 23:59
    của tâm trí hạn hẹp.
  • 24:00 - 24:02
    Nếu chúng ta tỉnh thức,
  • 24:02 - 24:05
    chúng ta nhận ra rằng có một tánh biết
  • 24:06 - 24:10
    được che giấu dưới dạng tất cả những
    sinh vật khác nhau trên hành tinh này,
  • 24:10 - 24:14
    một tánh biết
    chiếu sáng qua mắt của tất cả mọi người.
  • 24:14 - 24:19
    Khi đó chúng ta thực sự thấy chính
    chúng ta trong những người khác.
  • 24:19 - 24:22
    Và khuynh hướng vận hành như một bản ngã,
  • 24:22 - 24:27
    khuynh hướng vì bản thân mình
  • 24:27 - 24:31
    tan biến đi
    vì chúng ta trực tiếp nhận ra sự thật.
  • 24:31 - 24:35
    Sự thật rằng
    tất cả chúng ta đều là một ý thức duy nhất
  • 24:36 - 24:39
    Trải nghiệm của tôi với cái ta tâm linh
  • 24:40 - 24:42
    chỉ có thể xảy ra trong
  • 24:42 - 24:45
    lĩnh vực vật lý với một lý do rất tốt,
  • 24:45 - 24:50
    bởi vì chỉ trong lĩnh vực vật lý
    mới có thể có sự tương phản.
  • 24:50 - 24:53
    Nói cách khác, chỉ sử dụng một ví dụ
    đơn giản
  • 24:53 - 24:56
    Nếu tôi muốn trải nghiệm chính bản thân
    mình, nếu tôi có thể
  • 24:56 - 24:59
    nói một cách ẩn dụ, như ánh sáng,
  • 25:00 - 25:03
    tôi không thể trải nghiệm được việc
    là ánh sáng nếu tôi đang ở trong ánh sáng,
  • 25:04 - 25:06
    không có gì khác xung quanh tôi ngoài
    ánh sáng,
  • 25:06 - 25:10
    - cái mà cũng chính là định nghĩa hoàn hảo
    về lĩnh vực tâm linh.
  • 25:11 - 25:14
    Vì vậy, tôi sẽ đến một lĩnh vực
    mà tôi gọi là lĩnh vực vật lý,
  • 25:14 - 25:17
    nơi mà có thứ khác biệt với ánh sáng.
  • 25:17 - 25:20
    Vì nếu tôi muốn trải nghiệm bản thân
    mình là ánh sáng,
  • 25:20 - 25:24
    khi tôi không biết bản thân mình là
    điều đó, nhưng tôi trải nghiệm nó,
  • 25:24 - 25:26
    tôi chỉ có thể làm được điều đó nơi mà
  • 25:26 - 25:29
    có sự tương phản của ánh sáng,
    trong trường hợp này, là bóng tối.
  • 25:30 - 25:31
    Vì thế tôi mang
  • 25:31 - 25:37
    cơ hội này tới lĩnh vực vật lý
    nơi mà ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại
  • 25:37 - 25:41
    đồng thời, và sau đó trong sự biểu hiện
  • 25:41 - 25:45
    bên ngoài của bản thân tôi như là ánh sáng
    tôi có thể trở thành chính mình thực sự.
  • 25:46 - 25:49
    Và hiểu biết này gợi ý
  • 25:49 - 25:54
    rằng đằng sau sự khác biệt của chúng ta
    chúng ta đều cùng là một thực thể (being),
  • 25:54 - 26:00
    không chỉ là những thực thể giống nhau, mà
    chúng ta thực sự là một..cùng một thực thể
  • 26:00 - 26:05
    Và tình yêu là trải nghiệm cảm nhận
  • 26:06 - 26:09
    của tánh một (oneness) hay cùng một
    thực thể.
  • 26:09 - 26:15
    Đó là một định lý của lý thuyết rằng
    tối hậu chỉ có một ý thức.
  • 26:16 - 26:20
    Vì vậy, chúng ta có sự động lực của
    rất nhiều các tác nhân ý thức.
  • 26:20 - 26:23
    Nhưng lý thuyết này cho chúng ta biết
    rằng tối hậu, tất cả các tác nhân ý thức đó
  • 26:23 - 26:27
    thực sự chỉ là các phản chiếu
    của một ý thức duy nhất.
  • 26:27 - 26:30
    Thế giới quan hiện tại trong khoa học,
  • 26:31 - 26:33
    cho rằng, và đã được duy trì trong hàng
    thế kỷ,
  • 26:33 - 26:38
    là không gian và thời gian là bản chất
    cơ bản của hiện thực.
  • 26:38 - 26:41
    Chúng không thể giản lược và chúng là
    nền tảng của mọi thứ.
  • 26:41 - 26:44
    Và trước Einstein, không gian và thời gian
    đã được xem như là tách biệt.
  • 26:44 - 26:48
    Bây giờ, không gian và thời gian cùng
    nhau, được kết hợp thành không-thời gian,
  • 26:48 - 26:50
    được xem là bản chất cơ bản của hiện thực.
  • 26:50 - 26:53
    Và khoa học đã cho rằng
  • 26:54 - 26:58
    không-thời gian và các vật thể trong
    không-thời gian là hiện thực cơ bản.
  • 26:58 - 27:01
    Và vì vậy, ví dụ,
    khi chúng ta nói về ý thức, ý thức
  • 27:02 - 27:06
    chính nó phải được tạo nên bằng cách nào
    đóbởi các đối tượng trong không gian và tg
  • 27:07 - 27:11
    Trong khuôn khổ vật lý đó, không gian
    và thời gian và các vật thể vật lý
  • 27:12 - 27:16
    mà không có ý thức, được coi là
    hiện thực cơ bản.
  • 27:16 - 27:21
    Và ý thức xuất hiện sau đó trong quá trình
    tiến hóa của vũ trụ, đúng không?
  • 27:21 - 27:23
    Vì vậy, trong Big Bang,
    không có ý thức tồn tại,
  • 27:23 - 27:25
    chỉ có không-thời gian và năng lượng.
  • 27:25 - 27:28
    Năng lượng hợp lại thành
    các hạt khối lượng lớn,
  • 27:28 - 27:31
    và cuối cùng sự sống nảy nở sau
    hàng triệu năm,
  • 27:31 - 27:32
    hay hàng trăm triệu năm
    hay hàng tỷ năm.
  • 27:33 - 27:37
    Sau đó ý thức xuất hiện,
    thậm chí còn muộn hơn
  • 27:38 - 27:42
    Từ quan điểm đó, khi bạn chết,
    sự phức tạp vật lý mà
  • 27:42 - 27:45
    tạo ra ý thức tan rã, và vì vậy
    ý thức của bạn tan rã.
  • 27:45 - 27:49
    Và trong khuôn khổ vật lý ấy
    thực sự loại bỏ ý thức
  • 27:50 - 27:53
    như là một yếu tố cốt lõi,
    và hoàn toàn cho rằng
  • 27:53 - 27:55
    khi cơ thể của bạn chết đi,
    ý thức của bạn đi cùng với nó
  • 27:57 - 27:59
    Từ quan điểm khác này...
  • 27:59 - 28:02
    Những gì tôi đã làm với đồng nghiệp,
    chúng tôi đã sử dụng lý thuyết tiến
  • 28:02 - 28:05
    để chỉ ra rằng đó là một hàm ý
  • 28:05 - 28:09
    của thuyết tiến hóa, rằng không gian
    và thời gian không phải là nền tảng
  • 28:09 - 28:12
    vì vậy, cách diễn giải vật lý
    của sự tiến hóa là sai lầm.
  • 28:12 - 28:15
    Ý tưởng rằng không gian
    và thời gian cùng các hạt
  • 28:15 - 28:21
    đã tiến hóa một cách nào đó
    do các hệ thống cơ thể con người
  • 28:22 - 28:25
    là một cách nhìn sai, vì chính không-thời
    gian không phải là nền tảng.
  • 28:25 - 28:28
    Chúng tôi đề xuất 1 động lực khác
    vượt khỏi không-thời gian
  • 28:28 - 28:30
    Động lực của ý thức.
  • 28:30 - 28:33
    Những gì chúng tôi làm không phải là
    vứt bỏ các lý thuyết cũ của chúng ta.
  • 28:33 - 28:35
    Khi các nhà vật lý nói rằng
    không-thời gian bị tiêu diệt
  • 28:35 - 28:38
    nó không có nghĩa là chúng tôi không
    còn chú ý đến Einstein
  • 28:38 - 28:41
    Hoàn toàn không.
    Chúng tôi chú ý đến Einstein.
  • 28:41 - 28:46
    Bất kỳ lý thuyết mới vượt ra ngoài không-
    thời gian mà các nhà vật lý đưa ra nên
  • 28:46 - 28:50
    soi rõ vào không-thời gian và đưa lại cho
    chúng ta Einstein, và thuyết lượng tử
  • 28:50 - 28:51
    hoặc đó là sai lầm.
  • 28:51 - 28:53
    Tất cả các lý thuyết cũ của chúng ta
  • 28:53 - 28:57
    đều tuyệt vời, là những người bạn tuyệt
    vời và chúng ta sẽ giữ lại chúng
  • 28:57 - 29:00
    như những trường hợp đặc biệt của một
    lý thuyết sâu hơn.
  • 29:00 - 29:04
    Vì thế trong lý thuyết về ý thức,
    chúng ta cũng phải làm như vậy.
  • 29:04 - 29:06
    Chúng ta không thể chỉ đề xuất
    những gì
  • 29:06 - 29:08
    mình muốn. Chúng ta phải có một lý thuyết
    về ý thức
  • 29:08 - 29:10
    mà đưa chúng ta trở lại không-thời gian
  • 29:10 - 29:14
    và đưa chúng ta trở lại thuyết lượng tử,
    và đưa chúng ta trở lại thuyết
  • 29:14 - 29:17
    tương đối tổng quát và đặc biệt, và thuyết
    tiến hoá chọn lựa tự nhiên
  • 29:17 - 29:20
    Nếu chúng ta không thể làm điều đó với
    chi tiết toán học chính xác,
  • 29:20 - 29:24
    thì không có lý do gì cho các nhà khoa học
    nghiêm túc xem xét lý thuyết của chúng
  • 29:25 - 29:29
    ta về ý thức. Có vẻ như ý thức vô hạn đang
    đeo một chiếc tai nghe thực tế ảo.
  • 29:29 - 29:33
    Một chiếc tai nghe thực tế ảo được tạo ra
    từ suy nghĩ và nhận thức.
  • 29:33 - 29:38
    Và khi làm như vậy,
    lúc ý thức vô hạn đeo tai nghe thực tế ảo,
  • 29:38 - 29:42
    nó định vị chính mình
    trong hoạt động của nó.
  • 29:42 - 29:47
    Và thông qua chiếc tai nghe đó,
    nó nhìn ra thông qua khả năng nhận thức
  • 29:47 - 29:52
    của một tâm trí hữu hạn; nhìn,
    nghe, chạm, nếm và ngửi.
  • 29:52 - 29:56
    Và nó phân mảnh sự thống nhất
    của sự hiện hữu của chính nó.
  • 29:57 - 30:00
    và khiến nó trở thành 10.000 thứ khác nhau.
  • 30:01 - 30:03
    Những gì tôi đang đề xuất là rằng
  • 30:04 - 30:09
    có rất nhiều thứ hơn trong vũ trụ
    so với tâm trí hữu hạn.
  • 30:09 - 30:15
    Tôi không đề xuất rằng vũ trụ chỉ xuất
    hiện chỉ trong tâm trí hữu hạn của chúngta
  • 30:15 - 30:20
    Vũ trụ tồn tại bên ngoài tâm trí hữu hạn
    của chúng ta, nhưng bên trong ý thức.
  • 30:20 - 30:23
    Nhưng chính là những hạn chế
    của tâm trí hữu hạn của chúng ta
  • 30:24 - 30:27
    làm cho vũ trụ hiện như vậy.
  • 30:28 - 30:33
    Vì vậy, khi chúng ta nhìn ra vũ trụ,
    chúng ta đang nhìn thấy hiện thực
  • 30:33 - 30:38
    tồn tại trước khi nó được nhận thức.
  • 30:37 - 30:42
    Nhưng chúng ta đang nhìn thấy nó qua lăng
    kính của khả năng nhận thức của chúng ta,
  • 30:42 - 30:46
    mà tạo ra cho nó diện mạo của nó.
  • 30:46 - 30:51
    Vì vậy, ý tưởng về tỉnh thức trong nhiều truyền thống tâm linh là ý tưởng rằng
  • 30:51 - 30:55
    những gì chúng ta đã hiểu là hiện thực
  • 30:55 - 30:59
    các vật thể trong không gian và thời gian,
    thân thể vật lý của chúng ta và tương tự
  • 30:59 - 31:03
    không phải là hiện thực tối hậu,
    rằng có một hiện thực sâu hơn,
  • 31:03 - 31:08
    một hiện thực của ý thức vượt qua
    không gian, thời gian và các đối tượng
  • 31:08 - 31:11
    vật lý, và rằng chúng ta không tách biệt
    khỏi hiện thực đó.
  • 31:11 - 31:15
    Hiện thực đó, theo một cách nào đó,
    là bản chất của chúng ta.
  • 31:15 - 31:18
    Và vì vậy, thức tỉnh là thức tỉnh khỏi
    cái ảo tưởng
  • 31:18 - 31:22
    rằng tôi chỉ là một thân xác (body) nhỏ bé
    trong không gian và thời gian đến sự thật
  • 31:22 - 31:26
    rằng tôi là người tạo ra tất cả những
    gì tôi thấy trong không gian và thời gian
  • 31:26 - 31:30
    Tôi tạo chúng ngay khi tôi nhìn
    và nhận thức.
  • 31:37 - 31:42
    Một người trở nên thức tỉnh bằng cách
    nhận ra rằng
  • 31:43 - 31:46
    những gì chúng ta thật sự là, đã
  • 31:46 - 31:49
    tỉnh thức hoàn toàn, nhận thức hoàn toàn,
  • 31:50 - 31:53
    hoàn chỉnh, toàn diện, đủ đầy và an yên.
  • 31:53 - 31:56
    Giống như là chúng ta đặt ra câu hỏi
  • 31:56 - 32:00
    làm thế nào mà mặt trời trở nên toả sáng?
  • 32:00 - 32:02
    Bản chất của mặt trời là ánh sáng.
  • 32:02 - 32:04
    Nó đã toả sáng rồi.
  • 32:04 - 32:09
    Bản thể thật sự của chúng ta
    đã luôn an yên và hạnh phúc rồi.
  • 32:09 - 32:12
    Điều này không rõ ràng với tất cả chúng ta
    vì bản thể thật sự của chúng ta
  • 32:12 - 32:16
    đã bị pha trộn với nội dung của những
    kinh nghiệm của chúng ta.
  • 32:17 - 32:21
    An yên và hạnh phúc đã bị che mờ
    bởi kinh nghiệm (bên ngoài).
  • 32:21 - 32:26
    Và vì lý do đó chúng ta nghĩ rằng bản chất
    thật sự của chúng ta cần được giác ngộ.
  • 32:26 - 32:28
    Không, bản thể của chúng ta không
    cần phải được giác ngộ
  • 32:28 - 32:32
    như mặt trời không cần phải được
    chiếu sáng và mỗi ban mai.
  • 32:33 - 32:36
    Mặt trời luôn luôn toả sáng như nó
    vẫn từng.
  • 32:36 - 32:40
    Bản thể của chúng ta luôn luôn toả sáng
    với cùng sự hạnh phúc và an yên.
  • 32:40 - 32:44
    Nhưng hạnh phúc và an yên đã bị che mờ
    bởi sự náo động
  • 32:44 - 32:47
    và luôn cảm thấy thiếu thốn, vốn là
    đặc tính của suy nghĩ và cảm xúc
  • 32:48 - 32:52
    Không có con người nào thức tỉnh.
  • 32:52 - 32:55
    Cái tôi (I) thức tỉnh
  • 32:56 - 32:58
    Cái tôi thức tỉnh khỏi cái cấu trúc này
  • 32:58 - 33:01
    của Dan (tên người nói) tại một
    trung tâm thiền định.
  • 33:01 - 33:03
    Đó là một trung tâm Zen.
  • 33:03 - 33:06
    Chúng tôi đang thực hiện một khóa
    nhiếp tâm Thiền (Zen)
  • 33:06 - 33:11
    đó là một khoảng thời gian dài của việc
    luyện tập chuyên sâu.
  • 33:10 - 33:16
    Vì vậy, Zen thật tuyệt vời trong việc
    tạo ra một không gian
  • 33:16 - 33:19
    nơi mà có những điều kiện không thể
    trốn tránh này.
  • 33:19 - 33:25
    Vì vậy, nhân vật Dan mà đã học thiền định,
  • 33:25 - 33:28
    nhân vật Dan đã thực hành thiền định,
  • 33:28 - 33:30
    người thực hiện thiền,
  • 33:31 - 33:34
    đã nhận ra rằng nó không thể thức tỉnh.
  • 33:34 - 33:37
    Đó giống như là những thủ thuật thiền định
  • 33:37 - 33:43
    tất cả những thực hành mà chúng tôi
    được học đều vô dụng.
  • 33:43 - 33:46
    Điều đó dẫn tới chỗ mà nhân vật
  • 33:46 - 33:49
    người đã cố gắng để thức tỉnh, đã thất bại
  • 33:49 - 33:52
    trong việc thức tỉnh, và bắt buộc
    phải thất bại.
  • 33:52 - 33:57
    Nhân vật mà tôi đang sống, cái nhân vật
    mà tôi đã nhập vai suốt cuộc đời
  • 33:57 - 34:02
    phải ra đi hoặc chết đi và
  • 34:03 - 34:05
    cái gì còn lại?
  • 34:05 - 34:08
    Cái còn lại khi mà không còn
    người làm (doer),
  • 34:08 - 34:11
    khi mà không còn người thiền
  • 34:11 - 34:15
    đang thiền định hoặc làm cái gì đó
    mà được gọi là thiền định,
  • 34:15 - 34:20
    cái còn lại chính là bản chất thật của tôi
  • 34:20 - 34:21
    hay là tôi... chỉ là tôi.
  • 34:21 - 34:26
    Khi chúng ta thức tỉnh khỏi ý thức về
    những cái tôi nhỏ bé, tách biệt này,
  • 34:26 - 34:29
    không phải chúng ta đang tiêu diệt bản ngã
  • 34:29 - 34:32
    hay đánh lộn với nó.
  • 34:33 - 34:37
    Đó thực sự là chúng ta đang cho phép nó
    nghỉ hưu một phần
  • 34:37 - 34:40
    khỏi cái công việc nhân danh bản ngã
  • 34:40 - 34:43
    và sau đó nó được thư giãn để trở thành
  • 34:43 - 34:46
    một phần của đội (team) chúng ta,
    một phần của ý thức.
  • 34:47 - 34:50
    Và điều này ngay lập tức mang tới cho
    chúng ta cảm giác của tự do
  • 34:50 - 34:54
    khi chúng ta không nhìn thể giới thông qua
    cái lăng kính nhỏ bé,
  • 34:54 - 34:59
    khi chúng ta mở rộng trái tim và tâm trí
    theo cái cách mà
  • 35:01 - 35:06
    vừa bao la, lại vừa kết nối gần gũi.
  • 35:07 - 35:10
    Giác ngộ không phải là về việc
    trở nên thức tỉnh.
  • 35:10 - 35:13
    Không ai trở nên thức tỉnh hay giác ngộ.
  • 35:13 - 35:17
    Đó là một sự nhận ra của ánh sáng,
    ánh sáng của sự hiểu biết thuần khiết,
  • 35:17 - 35:19
    mà bản chất của nó là an yên và hạnh phúc,
  • 35:19 - 35:22
    cái mà chúng ta luôn luôn và đã là.
  • 35:27 - 35:31
    Tên tôi là Lisa Natoli, và tôi được biết
    như là một người giảng dạy về tâm linh.
  • 35:31 - 35:35
    Tôi dạy về chữa lành và thức tỉnh,
    và chuyển hoá.
  • 35:35 - 35:39
    Thức tỉnh là sự nhận ra
    bản chất thật của bạn,
  • 35:39 - 35:45
    và đó là sự nhận ra bạn thật sự là cái gì,
    là ý thức (consciousness).
  • 35:45 - 35:50
    Và ý thức chỉ là một từ của rất nhiều từ
    được người ta sử dụng thay thế cho
  • 35:50 - 35:56
    cho tánh biết, cuộc sống (life), tình yêu,
    chúa trời,
  • 35:57 - 35:58
    ánh sáng.
  • 35:59 - 36:05
    Vì vậy thức dậy để nhận ra rằng
    tôi không phải là thân xác này,
  • 36:05 - 36:09
    cái mà tôi là, cái mà không bao giờ chết,
    cũng chưa bao giờ được sinh ra,
  • 36:13 - 36:16
    và đó từng là một ý tưởng khó khăn với tôi
  • 36:16 - 36:20
    Tôi bắt đầu hành trình tâm linh từ 1992.
  • 36:20 - 36:22
    Tôi bắt đầu với cuốn sách
    A Course in Miracles.
  • 36:22 - 36:25
    Tôi đã luôn nghiên cứu nó theo hướng
    tôn giáo.
  • 36:25 - 36:29
    Ý của tôi là, tôi từng là một người rất
    dấn thân cho sự hiểu biết về
  • 36:29 - 36:35
    cái tôi, về Chúa, thức tỉnh.
    ... Tôi không thể hiểu được,
  • 36:36 - 36:38
    vì tôi tin rằng
  • 36:38 - 36:41
    tỉnh thức là một điều thần bí,
  • 36:41 - 36:45
    rằng điều gì đó phải xảy ra
  • 36:46 - 36:49
    và nó giống như Chúa Giê-su
  • 36:49 - 36:52
    hay Đức Phật
    hay là những bậc thầy
  • 36:52 - 36:55
    và nó không thể xảy ra với tôi.
  • 36:55 - 36:56
    Tôi đã không thể hiểu tại sao.
  • 36:57 - 37:00
    Tại sao tôi lại hết lòng tận tuỵ
  • 37:01 - 37:07
    và tôi đang có những khoảnh khắc sâu sắc
    của an yên, hạnh phúc...và vẫn đấu tranh
  • 37:07 - 37:10
    Tôi đã bắt đầu nhận ra sự đơn giản
  • 37:10 - 37:13
    của bản chất thật sự của chúng ta,
    của tánh biết.
  • 37:14 - 37:19
    Vì thế, với những ai đang lắng nghe tôi
    lúc này,
  • 37:19 - 37:25
    tánh biết mà đang nghe giọng nói này,
    đó là cái chúng ta là.
  • 37:25 - 37:29
    Và nó không hề có nơi chốn,
    nó không có giới tính,
  • 37:30 - 37:33
    nó không có màu sắc,
    nó không có thân xác,
  • 37:33 - 37:36
    và nó hoàn toàn không có giới hạn.
  • 37:37 - 37:40
    Vì vậy tỉnh thức là khi chúng ta thức dậy
  • 37:41 - 37:44
    đối với bản chất thật của chúng ta.
  • 37:44 - 37:48
    Chúng ta thức dậy với nhận thức rằng
    tôi là nhận thức
  • 37:48 - 37:53
    của kinh nghiệm này ngay bây giờ,
    ngay ở đây.
  • 37:53 - 37:55
    Và nó quá bình thường
  • 37:55 - 37:57
    đến mức chúng ta bỏ lỡ nó.
  • 37:56 - 37:59
    Chúng ta nghĩ rằng nó không thể đơn giản
    như vậy.
  • 38:00 - 38:02
    Sự nhận ra bản chất thật của chúng ta,
  • 38:02 - 38:04
    nó không dẫn đến hạnh phúc.
  • 38:04 - 38:08
    Mà nó chính là hạnh phúc...
    bản chất thật của hiện hữu
  • 38:08 - 38:10
    chính là hạnh phúc.
  • 38:11 - 38:15
    Vì thế sự nhận ra bản chất thật của chúng
    ta là kinh nghiệm của hạnh phúc.
  • 38:21 - 38:24
    Ai đang nhận biết ngay lúc này?
  • 38:25 - 38:26
    Tâm trí sẽ
  • 38:26 - 38:29
    tìm kiếm thứ gì đó
    hoặc cố gắng làm cho nó phức tạp.
  • 38:30 - 38:32
    Bạn đã là
  • 38:32 - 38:37
    cái mà tâm trí đang tìm kiếm rồi.
  • 38:37 - 38:40
    Tâm trí luôn luôn bỏ lỡ nó.
  • 38:40 - 38:43
    Vì thế đừng dựa vào tâm trí để
    tìm câu trả lời.
  • 38:44 - 38:46
    Đừng xua đuổi các ý nghĩ
  • 38:46 - 38:50
    và cũng đừng mắc kẹt trong suy nghĩ.
  • 38:50 - 38:55
    Đơn giản chỉ cần buông bỏ sự quan tâm hoặc
    sự dính mắc với suy nghĩ, ý tưởng
  • 38:55 - 38:57
    và niềm tin.
  • 38:58 - 39:01
    Hãy trực tiếp trải nghiệm
  • 39:01 - 39:04
    bạn là ai.
  • 39:05 - 39:10
    Đừng cố gắng phủ nhận tâm trí hoặc
    đạt được một trạng thái nào đó.
  • 39:11 - 39:14
    Tất cả những hành động, thao tác,
  • 39:14 - 39:18
    và mọi chuyển động đều bị tâm trí
    kiểm soát.
  • 39:19 - 39:24
    Hãy để tâm trí như nó là.
  • 39:28 - 39:33
    Đôi khi người ta có thể thức tỉnh
    ngay trong cuộc sống hàng ngày.
  • 39:33 - 39:36
    Họ thực sự không cần luyện tập.
  • 39:36 - 39:40
    Đôi khi, trong cuộc sống sẽ xảy ra những
    sự kiện gây gián đoạn
  • 39:40 - 39:45
    trong hình mẫu của bạn. Và có thể
    xảy ra một sự thức tỉnh tự nhiên.
  • 39:46 - 39:50
    Nhưng nếu cuộc sống chỉ tiếp diễn
    trong một mẫu hình máy móc
  • 39:50 - 39:53
    hay mẫu hình lặp đi lặp lại, thì
  • 39:53 - 39:57
    một sự can thiệp nào đó là cần thiết.
  • 39:57 - 40:04
    nếu một người được kêu gọi thức tỉnh
    và sự gián đoạn trong hình mẫu của bạn
  • 40:04 - 40:07
    đôi khi được gọi là sadhana
    hoặc thực hành tâm linh.
  • 40:08 - 40:11
    Và những sự thực hành này luôn luôn
  • 40:11 - 40:13
    mang tính điều kiện.
  • 40:13 - 40:16
    Có những điều chúng ta học hỏi
    với cái tâm trí bị điều kiện hoá.
  • 40:16 - 40:20
    Điều này có thể làm tăng khả năng
    cho sự thức tỉnh xảy ra,
  • 40:20 - 40:24
    như một cách để làm giảm bớt các ràng buộc
    trong cấu trúc cá nhân.
  • 40:24 - 40:29
    Đôi khi người ta nói rằng thức tỉnh
    xảy ra một cách tình cờ,
  • 40:29 - 40:32
    nhưng thực hành làm cho bạn dễ có
    những sự tình cờ hơn.
  • 40:33 - 40:37
    Những kỹ thuật, những sự thực hành
    có thể rất hữu dụng trong việc
  • 40:37 - 40:39
    làm cho bạn dễ gặp những
    tình huống tình cờ hơn.
  • 40:39 - 40:43
    Nhưng sau một thời điểm nhất định,
    chúng phải được buông bỏ.
  • 40:44 - 40:48
    Bởi vì nếu tâm trí tiếp tục thực hiện
    một số hình thức thực hành
  • 40:48 - 40:51
    hoặc một điều gì đó, thì tâm trí sẽ
  • 40:51 - 40:55
    nắm giữ tay lái, tâm trí là
    người điều khiển.
  • 40:55 - 40:59
    Vì thế thực hành là hữu dụng, rất hữu dụng
  • 40:59 - 41:04
    như những bước tiến để làm cho trúc
    của cái tôi,
  • 41:04 - 41:08
    có thể nói là ít dày đặc hơn
    hoặc làm sáng tỏ cấu trúc cái tôi
  • 41:09 - 41:12
    để nó trở nên trong suốt hơn,
  • 41:12 - 41:14
    cho phép bản chất thật của chúng ta
    hiện diện hơn
  • 41:16 - 41:21
    Nghịch lý của thực hành
    là khi cuối cùng bạn thức tỉnh,
  • 41:21 - 41:24
    bạn nhận ra rằng tất cả những thực hành
  • 41:25 - 41:27
    đều được thực hiện bởi cái tôi giả,
  • 41:27 - 41:31
    bởi nhân vật trong trò chơi giả tưởng,
    và rằng BẠN,
  • 41:31 - 41:35
    cái tôi thật sự, chưa từng bị giới hạn.
  • 41:36 - 41:39
    Tất cả những gì bạn cần làm là
    từ bỏ sự ưu tiên của cái tôi,
  • 41:40 - 41:44
    từ bỏ sự mắc kẹt vào những điều này.
  • 41:44 - 41:50
    Bất kỳ điều gì thay đổi
    đều không phải là cái tôi thật sự,
  • 41:50 - 41:54
    cái tôi mà bạn nghĩ bạn là, cái tôi
    mà bạn luôn luôn
  • 41:54 - 41:57
    đồng hoá với nó sẽ không bao giờ tỉnh thức
  • 41:57 - 42:00
    mà là bạn tỉnh thức khỏi cái nhân vật ấy.
  • 42:01 - 42:05
    Bạn tỉnh thức khỏi cái ảo tưởng cho rằng
    bạn là nhân vật bị điều kiện hoá này.
  • 42:05 - 42:09
    Vì vậy khi mọi người đến với những
    trị liệu này, họ nghĩ rằng
  • 42:09 - 42:13
    cái "tôi", cái "ta" nhỏ bé này sẽ thức
    tỉnh, điều gì đó to lớn sẽ xảy ra.
  • 42:13 - 42:16
    Nhưng cái tôi nhỏ bé đó
    sẽ không thể làm được điều đó.
  • 42:16 - 42:19
    Nó phải từ bỏ, nó phải thất bại.
  • 42:19 - 42:21
    Và chỉ trong sự thất bại đó
  • 42:21 - 42:27
    chúng ta nhận ra chúng ta là ai, chúng ta
    luôn luôn nhận biết, và hiện diện
  • 42:27 - 42:31
    Chúng ta chỉ bị mắc kẹt trong nhân vật này
    và chúng ta tin rằng
  • 42:31 - 42:33
    chúng ta là nhân vật đó.
  • 42:44 - 42:50
    Tôi bắt đầu sự tìm kiếm tâm linh của mình
    trong truyền thống Advaita Vedanta cổ điển
  • 42:50 - 42:53
    một con đường đạo
  • 42:53 - 42:57
    liên quan đến thiền định thần chú,
  • 42:57 - 43:01
    mà tôi đã thực hành một cách
    chuyên cần trong 20 năm.
  • 43:01 - 43:04
    Và thiền định thần chú liên quan đến
  • 43:05 - 43:08
    sự tập trung chú ý vào một âm thanh
  • 43:09 - 43:11
    và sau đó âm thanh từ từ mất đi.
  • 43:12 - 43:16
    Tuy nhiên, đến khi tôi tiếp cận
  • 43:17 - 43:19
    với con đường trực tiếp (direct path)
  • 43:19 - 43:26
    mà sự tìm kiếm tâm linh của tôi mới
    thực sự đạt đến đỉnh cao.
  • 43:26 - 43:29
    Bởi vì trong cách tiếp cận trực tiếp này,
  • 43:29 - 43:34
    chúng ta không tập trung vào bất kỳ
    đôi tượng nào, cho dù là vi tế,
  • 43:34 - 43:38
    chẳng hạn như, một câu thần chú,
    một âm thanh, hay hơi thở,
  • 43:38 - 43:42
    chúng ta để cho sự chú ý chìm sâu
    vào bên trong
  • 43:42 - 43:45
    hoặc ngược trở lại nguồn gốc của nó.
  • 43:46 - 43:48
    Tương tự thế này.
  • 43:49 - 43:52
    Hãy tưởng tượng bạn đang xem cuốn phim
    cuộc đời mình trên màn hình TV.
  • 43:53 - 43:56
    Bạn đồng hoá với nhân vật trên màn hình.
  • 43:57 - 43:58
    Ngày qua ngày,
  • 43:58 - 44:03
    năm qua năm bạn dính mắc vào câu chuyện
    của nhân vật đó
  • 44:03 - 44:06
    khi bạn chợt thức dậy khỏi câu chuyện
  • 44:06 - 44:10
    để thấy ra cái màn hình
    mà nhân vật xuất hiện
  • 44:10 - 44:14
    và bạn nhận ra rằng bạn không phải là
    nhân vật mà bạn đang xem.
  • 44:15 - 44:18
    Các đối tượng có thể đến và đi
    trên màn hình.
  • 44:18 - 44:20
    Các nhân vật đến và đi,
  • 44:20 - 44:23
    nhưng màn hình luôn không hề thay đổi.
  • 44:23 - 44:26
    Nhân vật có thể bị ướt,
  • 44:26 - 44:31
    nhưng màn hình không bị ướt,
    nhân vật có thể lo lắng,
  • 44:31 - 44:33
    nhưng màn hình không hề lo lắng.
  • 44:34 - 44:37
    Không có màn hình,
    các nhân vật không thể tồn tại,
  • 44:38 - 44:40
    tuy nhiên màn hình lại không được chú ý.
  • 44:40 - 44:43
    Các nhân vật tiếp tục sống cuộc đời được viết sẵn của họ.
  • 44:45 - 44:47
    Tánh biết giống như màn hình.
  • 44:47 - 44:50
    Nó giống như khoảng không trong đó
    tất cả suy nghĩ,
  • 44:50 - 44:54
    chuyển động, tất cả các trạng thái ý thức
    đến và đi.
  • 44:56 - 44:58
    Suy nghĩ, cảm giác
  • 44:58 - 45:03
    và tất cả thế giới bên ngoài xuất hiện
    trên màn hình, luôn luôn thay đổi.
  • 45:03 - 45:06
    Nhưng màn hình không thay đổi.
  • 45:08 - 45:14
    Chính là tâm trí thay đổi trạng thái
    qua trải nghiệm con người.
  • 45:14 - 45:19
    Nhưng có cái gì đó, cái mà bạn là,
    còn lại.
  • 45:19 - 45:22
    Có cái gì đó luôn luôn hiện diện,
  • 45:22 - 45:25
    cái mà nhận thức thất cả những trạng thái
    thay đổi kia
  • 45:25 - 45:29
    và đó chính là ý thức, hay bản chất thật
    của chúng ta.
  • 45:29 - 45:33
    Miễn là bạn còn dính mắc với cái nhân vật
    trên màn hình,
  • 45:33 - 45:37
    cảm giác tôi là nhân vật đó,
    thì vẫn còn đau khổ;
  • 45:37 - 45:41
    đó là maya, sự ảo tưởng của cái tôi.
  • 45:42 - 45:44
    Không có gì bạn có thể làm với tư cách
  • 45:44 - 45:49
    là nhân vật trong giấc mơ có thể
    giải thoát bạn. Dù bạn tuân theo kịch bản
  • 45:49 - 45:52
    cuộc đời của mình hay
    chống lại kịch bản đó,
  • 45:52 - 45:56
    nếu bạn hành động từ quan điểm
    của nhân vật,
  • 45:56 - 45:58
    thì bạn sẽ bị mắc kẹt trong ảo tưởng.
  • 45:59 - 46:00
    Để thức tỉnh,
  • 46:00 - 46:05
    ngừng đồng hoá với
    những gì xuất hiện trên màn hình.
  • 46:06 - 46:09
    Nhận ra rằng mọi thứ đều tạm thời.
  • 46:09 - 46:14
    Ngừng phản ứng với suy nghĩ và không
    coi chương trình như thực tế.
  • 46:14 - 46:18
    Nếu tôi rút đi sự chú ý khỏi màn hình,
    hướng sự nhận thức
  • 46:18 - 46:22
    về chính nó,
    một điều không thể lường trước xảy ra.
  • 46:23 - 46:27
    Chính sự nhận biết thức dậy.
  • 46:28 - 46:30
    Đây không phải là một sự xảy ra.
  • 46:31 - 46:33
    Sự xảy ra là những gì xảy ra trên màn hình
  • 46:34 - 46:37
    Thức tỉnh chỉ là nhận ra cái màn hình
  • 46:37 - 46:40
    mà luôn luôn đã sẵn có.
  • 46:41 - 46:44
    Đừng tin vào suy nghĩ tiếp theo của bạn
  • 46:45 - 46:50
    thay vào đó, hướng sự nhận thức
    quay trở về chính nó.
  • 47:01 - 47:04
    Tôi luôn luôn là chính tôi.
  • 47:04 - 47:07
    Cảm giác của tôi về chính tôi
    xuyên suốt cuộc đời tôi.
  • 47:07 - 47:11
    Nó vẫn luôn hiện diện kiên định
    trong suốt cuộc đời của tôi.
  • 47:12 - 47:14
    Cái mà đang hiện diện trong tôi bây giờ,
  • 47:14 - 47:17
    nó cũng hiện diện vào ngày hôm qua,
    năm ngoái, hay mười năm trước,
  • 47:17 - 47:20
    và khi tôi là một đứa trẻ hai tuổi?
  • 47:21 - 47:24
    Cái gì là bản chất thật của "tôi"
  • 47:25 - 47:28
    mà đối với nó tất cả kinh nghiệm của tôi
    xảy ra?
  • 47:29 - 47:31
    Sự nhận ra
  • 47:31 - 47:35
    bản chất thật của cái đó là
    một bí mật to lớn của cuộc đời.
  • 47:35 - 47:38
    Nó là con đường trực tiếp dẫn tới an yên
  • 47:38 - 47:43
    và hạnh phúc. Nó không phải là
    một cái gì đó mà một người bắt đầu.
  • 47:44 - 47:47
    Nó là một cái gì đó mà một người nhận ra.
  • 47:48 - 47:50
    Nhận ra (re-cognize)
  • 47:50 - 47:53
    Nghĩa là biết, một lần nữa (re).
  • 47:54 - 47:56
    Cái mà chúng ta đã từng biết vào lúc
    ban đầu
  • 47:56 - 48:01
    nhưng đơn giản là chúng ta đã quên, hoặc
    từ chối hoặc mất niềm tin.
  • 48:01 - 48:04
    Vì vậy, chúng ta không thể bắt đầu
    sự gần gũi với Chúa (God).
  • 48:04 - 48:10
    Chúng ta chỉ có thể đơn giản nhận ra,
    nhận ra rằng nó luôn luôn ở đó
  • 48:10 - 48:13
    và sẽ luôn luôn ở đó.
  • 48:13 - 48:17
    Chỉ có điều này trực tiếp hướng đến
    sự thức tỉnh,
  • 48:17 - 48:22
    sự mở ra đối với cái đã sẵn có ở đây, mà
    cho phép tôi tìm ra
  • 48:23 - 48:24
    một con đường mới
  • 48:24 - 48:27
    của hiện hữu - một giai đoạn mới của sự
    phát triển.
  • 48:27 - 48:34
    Nhiều người nghĩ rằng việc hiểu về
    bản thân là một mục tiêu khó khăn
  • 48:34 - 48:39
    hoặc không thể đạt được,
    và mục tiêu của tôi
  • 48:39 - 48:43
    như một người giảng dạy, chỉ đơn giản
    là do sự tỉnh thức của chính tôi,
  • 48:43 - 48:48
    là để biến nó thành một điều cụ thể,
    rất gần gũi với đời sống hằng ngày.
  • 48:48 - 48:52
    Tôi thích giảngdạy và tin rằng việc hiểuvề
    bảnthân có thể được tiếp cận bởi bất cứ ai
  • 48:52 - 48:57
    Nếu chúng ta tin tưởng và cảm thấy
  • 48:57 - 49:00
    chúng ta là một cái tôi tạm thời,
    vô thường, tách biệt,
  • 49:01 - 49:04
    chúng ta vẫn đang, dù chúng ta
    nhận thấy hay không,
  • 49:04 - 49:07
    đi tìm an yên và hạnh phúc.
  • 49:07 - 49:10
    Nói cách khác,
    khi chúng ta là một cái tôi tách biệt,
  • 49:10 - 49:15
    khi chúng ta cảm thấy mình là cái tôi
    tách biệt, chúng ta đang đi tìm hạnh phúc.
  • 49:15 - 49:18
    Vì vậy, trong trường hợp này,
  • 49:18 - 49:22
    điều cần thiết là điều chỉnh lại hướng
    tìm kiếm hạnh phúc của mình.
  • 49:22 - 49:25
    Thay vì tìm kiếm hạnh phúc trong nội dung
    khách quan của trải nghiệm,
  • 49:26 - 49:28
    hãy tìm kiếm hạnh phúc trong chính mình.
  • 49:28 - 49:32
    Vì vậy sự thực hành tâm linh đòi hỏi ở đây
  • 49:32 - 49:37
    là chuyển sự chú ý của mình,
    hoặc chính xác hơn,
  • 49:37 - 49:41
    là thả lỏng sự chú ý của mình vào
    nguồn gốc của nó,
  • 49:42 - 49:46
    vào tánh biết thuần tuý,
    hơn là hướng về
  • 49:46 - 49:49
    một vật thể, một hoạt động hay
    một mối quan hệ,...
  • 49:50 - 49:54
    Vì thế, sự thực hành tâm linh,
    nếu chúng ta gọi nó là thực hành,
  • 49:54 - 49:57
    nên là sự thả lỏng
  • 49:57 - 50:01
    của sự chú ý,
    sự lặn sâu của sự chú ý
  • 50:02 - 50:04
    vào trái tim của tánh biết,
  • 50:05 - 50:08
    nghỉ ngơi trong hiện hữu như là hiện hữu.
  • 50:09 - 50:10
    Tình yêu.
  • 50:11 - 50:13
    Tình yêu chính là
    bản chất của tôi.
  • 50:13 - 50:15
    Đó là bản chất thật của tôi.
  • 50:16 - 50:18
    Tình yêu thuần khiết dành cho tất cả
    mọi người và
  • 50:18 - 50:21
    mọi vật trên mọi khía cạnh của cuộc sống.
  • 50:21 - 50:25
    Thậm chí đối với những thứ
    tôi không đồng ý.
  • 50:25 - 50:30
    Vì một người đã nhận ra bản chất thật của
    mình, họ biết rằng sự hiện hữu của họ
  • 50:30 - 50:33
    là nguồn gốc của an yên
  • 50:33 - 50:36
    và hạnh phúc mà họ tìm kiếm.
  • 50:37 - 50:42
    Vì vậy, thế giới không còn là nơi
  • 50:42 - 50:46
    mà họ tìm kiếm hạnh phúc,
    tìm kiếm sự thoả mãn.
  • 50:46 - 50:49
    Không có nghĩa là một người sẽ không còn
    mong muốn,
  • 50:49 - 50:54
    mà những mong muốn không phải để thỏa mãn
    sự thiếu hụt
  • 50:54 - 50:58
    mà là đặc trưng của cái tôi riêng biệt.
  • 50:59 - 51:02
    Vì vậy,
    một người đã tìm thấy nguồn hạnh phúc
  • 51:02 - 51:07
    trong chính bản thân họ và mong muốn của
    họ xuất phát từ cảm giác hạnh phúc đó.
  • 51:08 - 51:10
    Họ không còn theo đuổi nó.
  • 51:10 - 51:13
    Ví dụ,
    trong lĩnh vực của các mối quan hệ,
  • 51:13 - 51:15
    nó tạo ra một khác biệt lớn trong
    các mối quanhệ của chúng ta
  • 51:15 - 51:18
    Chúng ta không còn tìm kiếm người khác
  • 51:19 - 51:22
    để lấp đầy những nhu cầu của chúng ta.
  • 51:23 - 51:25
    Chúng ta tìm kiếm người khác để chia sẻ
  • 51:26 - 51:28
    kinh nghiệm của hạnh phúc mà
    chúng ta đã có.
  • 51:28 - 51:32
    Và nó giải thoát những người bạn của
    chúng ta khỏi những gánh nặng không thể
  • 51:32 - 51:36
    thực hiện_mang lại hạnh phúc cho một
  • 51:37 - 51:40
    cái tôi tham lam, không biết thoả mãn.
  • 51:40 - 51:42
    Không có gì xảy ra trong cuộc đời tôi
  • 51:43 - 51:47
    mang lại cho tôi lợi ích hay không
    mang lại cho tôi lợi ích
  • 51:47 - 51:52
    trong cái cảm giác mà mỗi khoảnh khắc,
    mỗi hoạt động, mỗi kết quả
  • 51:52 - 51:55
    đều đẩy tôi tiến lên
  • 51:55 - 51:58
    trong quá trình tiến hoá
    của tâm hồn tôi.
  • 51:58 - 52:01
    Và đó là lý do tại sao tôi đến đây
    trong lĩnh vực vật lý,
  • 52:01 - 52:05
    để phát triển.
  • 52:11 - 52:14
    Hãy rộng mở.
  • 52:14 - 52:17
    Cảm nhận sự sống động trong bạn,
  • 52:17 - 52:20
    hãy để năng lượng lưu thông tự do.
  • 52:21 - 52:24
    Đừng cố gắng làm cho điều gì xảy ra.
  • 52:26 - 52:29
    Ai đang nhận biết năng lượng đó,
  • 52:29 - 52:32
    sự sống động bên trong đó?
  • 52:36 - 52:41
    Hãy để ý xu hướng của tâm trí luôn muốn
    kiểm soát và thao túng,
  • 52:41 - 52:43
    để được tham gia.
  • 52:44 - 52:48
    Khi không còn ký ức và ngôn ngữ,
  • 52:49 - 52:51
    bạn là ai?
  • 52:52 - 52:55
    Vượt lên khỏi tâm trí và cảm giác,
  • 52:55 - 52:57
    bạn là ai?
  • 52:58 - 53:04
    Ai đang nhận biết?
  • 53:18 - 53:22
    Nhiều người nghe về những ý tưởng này
    lần đầu tiên,
  • 53:22 - 53:25
    họ chưa bao giờ từng nghe
    ý tưởng này về cái tôi.
  • 53:26 - 53:29
    Trong tâm trí của tôi,
    có hai kiểu người khác nhau.
  • 53:29 - 53:33
    Có những người đang trên con đường
    tâm linh và họ đã nghe về điều này.
  • 53:33 - 53:36
    Họ đang cố gắng để chạm tới cái tôi,
    họ đang cố gắng để là cái tôi.
  • 53:36 - 53:39
    Họ đang tìm kiếm.
  • 53:39 - 53:42
    Và có những người khác họ đang
    sống cuộc đời của họ.
  • 53:42 - 53:45
    Họ chưa từng nghe về những điều này
    trước đây.
  • 53:45 - 53:47
    Họ chưa bao giờ nghe về Biết chính mình.
  • 53:47 - 53:51
    Nhiều người nghĩ rằng
    biết chính mình nghĩa là biết về cơ thể,
  • 53:51 - 53:54
    biết chính mình, là chính mình,
    là chính bạn.
  • 53:54 - 54:00
    Ý nghĩa thực sự của việc biết chính mình
    là biết bạn là ai,
  • 54:00 - 54:04
    biết bạn là ai trong thực tế và thực sự
    biết bản chất thật của bạn.
  • 54:04 - 54:07
    Những từ "Hãy tự biết mình" (Know thySelf)
    được khắc
  • 54:08 - 54:12
    trên cổng Đền thờ Apollo tại Delphi,
    và như vậy
  • 54:13 - 54:18
    chúng đại diện cho một lời mời từ bình
    minh của nền văn minh phương Tây tới
  • 54:18 - 54:23
    nhân loại, gợi ý rằng Tự Biết Mình
    thực sự là nền móng
  • 54:23 - 54:26
    của mọi nền văn minh. Tại sao vậy?
  • 54:27 - 54:32
    Bởi vì cái Tôi (Self) của chúng ta đứng ở
    trung tâm của tất cả trải nghiệm.
  • 54:32 - 54:37
    Bất cứ gì chúng ta đang trải nghiệm,
    là chính chúng ta đang trải nghiệm nó.
  • 54:37 - 54:40
    Bất cứ gì chúng ta suy nghĩ hay cảm thấy,
    suy nghĩ và
  • 54:40 - 54:43
    cảm nhận của chúng ta nảy sinh đối với
    cái Tôi của chúng ta.
  • 54:44 - 54:49
    Dù chúng ta tham gia vào hoạt động và
    mối quan hệ nào
  • 54:49 - 54:54
    chúng ta tham gia vào những hoạt động và
    mối quan hệ đó để phục vụ cái Tôi.
  • 54:55 - 55:00
    Vậy cái Tôi của chúng ta đứng ở trung tâm
    của trải nghiệm của chúng ta.
  • 55:00 - 55:05
    Vậy thì có điều gì quan trọng hơn là hiểu
    về bản chất của cái Tôi của chúng ta,
  • 55:06 - 55:09
    và liệu có thể
  • 55:10 - 55:12
    biết bản chất của bất cứ điều gì khác
  • 55:12 - 55:17
    nếu chúng ta chưa biết được bản chất thật
    sự của cái nhận biết (chúng ta) chúng?
  • 55:17 - 55:20
    Tôi nghĩ thức tỉnh là
  • 55:21 - 55:23
    sự chấm dứt ác mộng
  • 55:24 - 55:27
    và bước vào giấc mơ.
  • 55:27 - 55:30
    Ý tôi là
  • 55:30 - 55:33
    chúng ta bỏ rơi hoặc cuối cùng
    từ bỏ cơn ác mộng của những gì
  • 55:33 - 55:39
    chúng ta từng được nói về cuộc đời,
    về Chúa, và về chính chúng ta.
  • 55:39 - 55:42
    Và chúng ta bước vào giấc mơ của
    ý niệm vĩ đại nhất.
  • 55:42 - 55:46
    Tôi thường hỏi rằng,
    bạn nghĩ cuộc đời bạn sẽ như thế nào
  • 55:47 - 55:50
    nếu bạn nhận thấy mình bước vào
    suy nghĩ cao nhất,
  • 55:50 - 55:55
    vĩ đại nhất và tuyệt vời nhất về
    Chúa và về cuộc sống
  • 55:55 - 55:58
    và về chính bạn.
  • 55:58 - 56:03
    Vì vậy sự nhận ra bản chất của bạn
    không chỉ là sự nhận ra
  • 56:03 - 56:08
    mà dẫn đến sự chấm dứt của mong muốn
    có được hạnh phúc trong thế giới này.
  • 56:08 - 56:11
    Nó còn là sự nhận ra mà giúp chúng ta
  • 56:11 - 56:16
    có thể sống theo cái cách mà tương thích
    với sự hiểu biết rằng
  • 56:16 - 56:22
    ở mức sâu nhất,
    mọi thứ và mọi người đều là một.
  • 56:23 - 56:25
    Sự hiểu biết này sẽ mang đến
  • 56:25 - 56:28
    sự tử tế, lòng nhân từ, sự công bằng,
  • 56:28 - 56:33
    sự khoan dung, sự hiểu biết cho xã hội
    của chúng ta.
  • 56:34 - 56:36
    Xã hội của chúng ta sẽ được tiến hoá
  • 56:36 - 56:38
    nhờ sự hiểu biết này.
  • 56:39 - 56:43
    Khi con người từ bỏ những sự tiếp cận
    dựa trên bản ngã,
  • 56:43 - 56:46
    thì khoa học, tôn giáo, chính trị
  • 56:46 - 56:50
    và kinh tế học,
    bắt đầu phản ánh triết học vĩnh cửu.
  • 56:51 - 56:54
    Dù đó là các truyền thống bản địa
    nhận thức
  • 56:54 - 56:56
    Tinh thần Vĩ đại (Great Spirit)
    trong mọi vật thể,
  • 56:57 - 57:00
    hay các truyền thống Ai Cập/Kemetic mô tả
    hành trình tiến hóa
  • 57:00 - 57:05
    của con người từ con bọ cánh cứng nhỏ bé
  • 57:05 - 57:07
    đến một nguồn gốc duy nhất,
  • 57:07 - 57:09
    hay khi chúng ta nghe những lời
  • 57:09 - 57:12
    của những nhà thần bí trong các truyền
    thống Cơ đốc giáo,
  • 57:12 - 57:15
    Hindu, Hồi giáo, hoặc Phật giáo,
  • 57:15 - 57:20
    hoặc các giảng dạy của Plato và Plotinus,
    chúng ta thấy rằng
  • 57:20 - 57:26
    những người đã nhận thức được bản chất
    thật của mình nói về các yếu tố ý thức.
  • 57:26 - 57:29
    Đương nhiên,
    họ đã sử dụng ngôn ngữ của văn hóa
  • 57:29 - 57:33
    và thời đại của mình
    để diễn đạt sự thật vĩnh cửu duy nhất.
  • 57:34 - 57:40
    Khoa học hiện nay bắt đầu nhận thấy thế
    giới không phải là thế giới của các hạt
  • 57:40 - 57:42
    và lĩnh vực vô thức, mà là một
    vũ trụ được tạo thành từ
  • 57:42 - 57:45
    những yếu tố có ý thức.
  • 57:45 - 57:49
    Có một điều gì đó mới đang nổi lên
    trong thế giới khoa học.
  • 57:50 - 57:53
    Giống như Nikola Tesla nói rằng,
  • 57:53 - 57:57
    ngày mà khoa học bắt đầu nghiên cứu
    các hiện tượng phi vật lý,
  • 57:57 - 58:01
    nó sẽ tiến bộ trong vòng một thập kỷ
  • 58:01 - 58:05
    nhiều hơn so với tất cả những thế kỷ trước
    đây trong lịch sử của nó.
  • 58:06 - 58:11
    Ngày đó là hôm nay.
  • 58:16 - 58:19
    Mỗi khi chúng ta có một tiến bộ chính xác
    về toán học
  • 58:19 - 58:23
    trong khoa học,
    nó đã mở ra các công nghệ mới
  • 58:23 - 58:27
    mà so sánh với những gì trước đó, những
    công nghệ đó trông như ma thuật.
  • 58:27 - 58:31
    Cảm giác của tôi là lý thuyết về các
    yếu tố của ý thức vượt qua không gian và
  • 58:32 - 58:34
    thời gian sẽ mang lại cho chúng ta
    công nghệ
  • 58:34 - 58:36
    thực sự đáng kinh ngạc.
  • 58:37 - 58:42
    Ví dụ, ngay bây giờ, hầu hết các thiên hà
    mà chúng ta nhìn thấy,
  • 58:43 - 58:45
    Tôi nghĩ 97% số thiên hà mà
    chúng ta nhìn thấy,
  • 58:45 - 58:50
    chúng ta không thể bao giờ đến được. Chúng
    đang rời xa chúng ta nhanh hơn tốc độ
  • 58:50 - 58:54
    ánh sáng. Không phải chúng di chuyển qua
    không gian nhanh hơn tốc độ
  • 58:54 - 58:57
    ánh sáng. Chính không gian đang mở rộng,
    và mở rộng nhanh đến mức tốc độ
  • 58:57 - 59:00
    chúng di chuyển ra xa chúng ta lớn hơn
    tốc độ ánh sáng.
  • 59:00 - 59:02
    Vì vậy, chúng ta không thể
  • 59:02 - 59:04
    đến được 97% số thiên hà
    mà chúng ta có thể nhìn thấy.
  • 59:04 - 59:08
    Vì vậy,có rất nhiều không gian mở ra kia,
    đang vẫy chúng ta và nói "xin chào"
  • 59:08 - 59:10
    chúng tôi ở đây và bạn
    không thể tới.
  • 59:10 - 59:12
    Đó là nếu bạn đi xuyên qua không-thời gian
  • 59:12 - 59:15
    Nhưng nếu bạn nhận ra không-thời gian
    chỉ ở trong thiết bị?
  • 59:16 - 59:18
    Đó chỉ là định dạng của trò chơi
  • 59:19 - 59:22
    và bạn không hề bị kẹt trong thiết bị đó.
  • 59:22 - 59:26
    Bạn có thể chơi với phần mềm
    đang chạy trò chơi.
  • 59:27 - 59:31
    Vậy thì như là một người đang chơi
    Grand Theft Auto, bạn là một
  • 59:31 - 59:32
    wizard của Grand Theft Auto,
  • 59:33 - 59:34
    vì vậy bạn biết cách sử dụng xe
  • 59:34 - 59:38
    và lái xe trên đường và bạn có thể
    đánh bại mọi người trong trò chơi
  • 59:38 - 59:41
    Nhưng giả sử bạn thực sự biết về phần mềm
    chạy Grand Theft Auto (GTA).
  • 59:41 - 59:44
    Vì vậy, bạn thoát ra khỏi cái tai nghe của
    GTA
  • 59:44 - 59:46
    và bạn có thể chơi với phần mềm.
  • 59:46 - 59:49
    Và, bạn có thể lấy xăng ra khỏi bình xăng
    của wizard.
  • 59:49 - 59:51
    Bạn có thể làm họ bị một lốp xẹp.
  • 59:51 - 59:53
    Bạn có thể thay đổi hình dạng của
    đường đi
  • 59:53 - 59:55
    Bạn có thể làm bất cứ gì bạn muốn.
  • 59:55 - 59:57
    Vì vậy, khi chúng ta hiểu về cái tai nghe
    không-thời gian,
  • 59:58 - 60:01
    chúng ta sẽ không cần phải du hành
    đến thiên hà Andromeda
  • 60:01 - 60:04
    qua không gian thời gian,
    mà chúng ta cần đến 2,4 triệu năm.
  • 60:04 - 60:09
    Chúng ta chỉ cần đi vòng quanh
    không gian thời gian.
  • 60:11 - 60:15
    Tôi nhìn thấy thế giới xung quanh đang
    chuyển sang
  • 60:16 - 60:20
    một trạng thái yên lặng hơn và trải nghiệm
    về ý nghĩa của việc là một con người
  • 60:21 - 60:24
    và ý nghĩa của việc trở thành một
    phần của thần thánh.
  • 60:24 - 60:28
    Nhưng tôi không nghĩ rằng chúng ta có
    vô tận thời gian.
  • 60:28 - 60:30
    Tôi cảm thấy rằng thời gian
  • 60:30 - 60:34
    đang gần hết, và nghĩa là bây giờ hoặc
    không bao giờ.
  • 60:34 - 60:37
    Tôi nghĩ chúng ta đang trên con đường
    đúng đắn.
  • 60:37 - 60:42
    Tôi có cảm giác lạc quan vì những cơ hội
  • 60:42 - 60:45
    chúng ta nhìn thấy ngày nay trên thế giới
    để truyền đạt
  • 60:45 - 60:47
    những ý tưởng mạnh mẽ và quan trọng,
  • 60:47 - 60:51
    những cách mà chúng ta chưa từng có
    cách đây vài năm.
  • 60:51 - 60:55
    đang tạo ra khả năng rằng chúng ta có thể
    đạt đến ngưỡng quyết định,
  • 60:55 - 60:58
    chúng ta có thể đạt được ngưỡng
    quyết định
  • 60:59 - 61:01
    trước khi thời gian của chúng ta cạn kiệt.
  • 61:02 - 61:06
    Nhưng chúng ta sẽ nhầm nếu nghĩ rằng chúng
    ta có một khoảng thời gian vô tận
  • 61:08 - 61:09
    trên hành tinh này.
  • 61:09 - 61:12
    Khi mỗi cá nhân
  • 61:12 - 61:15
    Khi mỗi cá nhân giải tách khỏi nhân vật
    bị điều kiện hoá của họ,
  • 61:16 - 61:19
    thì họ sẽ không còn hành động
    như là một thực thể mang tính bản ngã.
  • 61:20 - 61:24
    Và điều đó mang lại một sự chuyển hoá
    trên hành tinh chúng ta.
  • 61:24 - 61:26
    Điều này mang lại một Trái đất mới.
  • 61:26 - 61:29
    Cuộc sống như chúng ta biết hiện tại
    trên hành tinh này,
  • 61:30 - 61:33
    Tôi nghĩ chúng ta cần thay đổi và
    thực hiện một cách nhanh chóng,
  • 61:33 - 61:35
    mạnh mẽ và triệt để.
  • 61:36 - 61:39
    nếu chúng ta muốn nhìn thấy ngày mai mà
    chúng ta hằng mơ ước.
  • 61:39 - 61:43
    Vậy, liệu sự hiểu biết này có trở thành
    chủ đạo trong cuộc đời chúng ta không?
  • 61:43 - 61:45
    Tại sao không? Có.
  • 61:46 - 61:49
    Thách thức chúng ta đang đối diện
    là không có gì đang hoạt động,
  • 61:49 - 61:54
    và đã đến lúc chúng ta đứng lên và nói
    rằng điều đó là đúng.
  • 61:55 - 61:57
    Chắc chắn chúng ta có thể làm tốt hơn
    thế này.
  • 61:58 - 61:59
    Chắc chắn,
  • 62:00 - 62:03
    chúng ta có thể mở rộng sự hiểu biết về
    chúng ta là ai
  • 62:03 - 62:07
    và sự thể hiện của bản chất thật
    của chúng ta.
  • 62:08 - 62:09
    Chúng ta cần chú ý đến
  • 62:10 - 62:11
    môi trường của chúng ta,
  • 62:11 - 62:14
    cho chính trị, cho kinh tế của chúng ta,
  • 62:15 - 62:18
    và cho quá trình tâm linh của chúng ta
    trên hành tinh này.
  • 62:20 - 62:24
    Bởi vì vấn đề của thế giới ngày nay không
    phải là vấn đề chính trị.
  • 62:24 - 62:26
    Cũng không phải là vấn đề kinh tế.
  • 62:27 - 62:29
    Cũng không phải là vấn đề xã hội.
  • 62:30 - 62:33
    Mà nó là vấn đề tâm linh.
  • 62:34 - 62:37
    Nó liên quan đến mức độ cam kết
    của chúng ta
  • 62:37 - 62:41
    trong việc bước vào những sự thật tâm linh
    cao nhất.
  • 62:42 - 62:45
    Đây không phải là triết học Thời đại mới
    (New Age).
  • 62:46 - 62:48
    Những ý tưởng này đã tồn tại
  • 62:48 - 62:51
    trong hàng ngàn năm.
  • 62:55 - 62:58
    Trí tuệ vĩnh cửu đã được thể hiện qua
  • 62:58 - 63:02
    vô số truyền thống và văn hóa,
    và giống như chính ý thức
  • 63:02 - 63:06
    luôn bị che giấu ngay trước mắt.
  • 63:08 - 63:10
    Trong Kitô giáo,
  • 63:10 - 63:12
    Phúc Âm của Thomas chứa đựng
  • 63:12 - 63:16
    những chỉ dẫn trực tiếp đến bản chất thật
    của chúng ta.
  • 63:16 - 63:21
    Các môn đệ hỏi Ðức Giêsu:
    "Khi nào Vương quốc sẽ đến?"
  • 63:21 - 63:25
    Ðức Giêsu nói:
    "Nó sẽ không đến nếu chúng ta chỉ chờ đợi"
  • 63:26 - 63:30
    Ðó không phải là vấn đề của việc nói,
    "Đây nó là," hoặc "Kia nó đó."
  • 63:30 - 63:34
    Thay vào đó, Vương quốc của Cha
    đã được trải rộng
  • 63:34 - 63:38
    trên trái đất và mọi người không
    nhìn thấy nó.
  • 63:39 - 63:46
    Vương quốc không ở đây hay đó.
    Tánh biết không ở đây hay đó.
  • 63:46 - 63:50
    Nó không cố định trong thời gian
    và không gian.
  • 63:50 - 63:53
    Nếu bạn đang chờ đợi điều gì đó xảy ra,
  • 63:53 - 63:58
    như một sự kiện bên ngoài hoặc một
    trạng thái nào đó, một sự vượt lên,
  • 63:58 - 64:00
    một sự chữa lành hay một năng lượng
    nào đó,
  • 64:00 - 64:04
    thì tâm trí bị điều kiện hoá của bạn
    vẫn đang tìm kiếm.
  • 64:04 - 64:07
    Nó vẫn đang làm trung gian trong
    trải nghiệm
  • 64:07 - 64:08
    hiện tại của bạn.
  • 64:10 - 64:12
    trong Phật giáo người ta nói luân hồi,
  • 64:12 - 64:16
    thế giới của đau khổ và niết bàn,
  • 64:16 - 64:21
    thế giới giải thoát
    không phải là hai thế giới riêng biệt.
  • 64:22 - 64:24
    Chúng là một và như nhau.
  • 64:25 - 64:27
    Chúng ta không thể thay đổi hoặc
    điều khiển mọi thứ
  • 64:27 - 64:31
    để đạt được một thực tại siêu huyền diệu.
  • 64:31 - 64:36
    Khi ta thức tỉnh,
    sự hoàn hảo của thế giới được phơi bày
  • 64:36 - 64:41
    một cách trực tiếp, như nó là.
  • 64:44 - 64:49
    Liệu có thể đơn giản hiện diện ở đây
    và bây giờ trong khoảnh khắc này,
  • 64:49 - 64:54
    mà không để cái tâm trí_luôn kiếm tìm,
    can thiệp?
  • 64:54 - 65:01
    Liệu có thể chấp nhận khoảnh khắc này
    như nó là?
  • 65:01 - 65:11
    Đơn giản chỉ tồn tại.
Title:
Đánh Thức Tâm Trí Phần 1, "Biết chính mình" (2023)
Description:

more » « less
Video Language:
English
Team:
Awaken the World
Project:
04 - Awakening Mind Film Series
Duration:
01:07:15

Vietnamese subtitles

Revisions Compare revisions