-
Tôi sẽ kể cho bạn một câu chuyện
-
về một bé gái tên là Naghma.
-
Naghma sống tại một trại tỵ nạn
-
với bố mẹ và 8 anh chị em
-
Vào mỗi sáng, bố cô thức dậy
-
cùng hi vọng sẽ được nhận làm thợ xây
-
và vào một tháng đẹp trời, ông có thể
kiếm được 50 đô la.
-
Mùa đông năm ấy khắc nghiệt,
-
và không may, anh trai của Nagma chết
-
và mẹ của em đổ bệnh nặng.
-
Trong tuyệt vọng, bố em đi sang láng giềng
-
để vay 2,500 đô la.
-
Sau vài tháng chờ đợi,
-
người láng giếng mất kiên nhẫn
-
và yêu cầu số tiền phải được trả lại.
-
Run rủi thay, bố Naghma không có đủ tiền
-
và hai người đàn ông đã đồng ý
theo lệ làng "jirga"
-
Jirga đơn giản là một tập tục hòa giải
-
được sử dụng tùy nghi tại Afghanistan.
-
Nó thường được quy định bởi những lãnh đạo
tôn giáo
-
và những già làng
-
Jirgas thường được sử dụng ở những
miền quê như Afghanistan,
-
nơi có sự thù ghét sâu sắc
-
đối với hệ thống (pháp luật) chính thống.
-
Tại buổi Jirga, 2 người đàn ông ngồi cạnh nhau
-
và họ quyết định
cách tốt nhất để giải quyết món nợ
-
là gả Naghma cho con trai 21 tuổi
của người láng giềng.
-
Em Nagma mới 6 tuổi.
-
Những câu chuyện tương tự như Naghma
-
không may lại quá phổ biến
-
và từ những mái ấm ở nơi khác,
-
chúng ta có thể xem những chuyện này
-
đe dọa nghiêm trọng tới quyền phụ nữ.
-
Và nếu bạn theo dõi tin tức về Afghanistan
-
bạn có thể cho rằng rằng
đây là một nhà nước thất bại.
-
Tuy nhiên Afghanistan có một hệ thống
pháp luật chính thống
-
và cho dù jirgas được xây dựng trên
thông lệ lâu đời của các bộ lạc
-
thì cũng phải tuân theo pháp luật,
-
và một điều không phải bàn cãi là
-
dùng con mình để trả nợ không chỉ
-
vô đạo đức mà còn trái pháp luật.
-
Vào năm 2008, tôi đến Afghanistan
-
trong một chương trình hỗ trợ pháp lý
-
Ban đầu, tôi đến đó trong chương trình
kéo dài 9 tháng
-
để đào tạo luật sư Afghanistan.
-
Trong 9 tháng ấy, tôi đi đến mọi vùng
-
trò chuyện với trăm người đang bị giam,
-
thảo luận với nhiều doanh nghiệp
-
đang hoạt động trên lãnh thổ Afghanistan.
-
Và qua những hội thoại này,
-
tôi bắt đầu thấy có sự nối kết
-
giữa những doanh nghiệp và người dân
-
và việc luật pháp đáng ra để bảo vệ họ
-
đang không được tận dụng đúng mức.
-
Trong khi đó những phương pháp trừng phạt
tồi tệ và phi lý lại đang bị lạm dụng.
-
Điều đó đặt tôi vào sứ mệnh tìm ra lẽ phải
-
và công lý đối với tôi nghĩa là
-
áp dụng luật pháp với mục đích ban đầu
-
hay chính là để bảo vệ.
-
Chức năng của pháp luật là bảo vệ.
-
Do đó, tôi quyết định theo đuổi một
dự định cá nhân,
-
trở thành người nước ngoài đầu tiên
biện hộ
-
tại tòa án Afghanistan.
-
Trong suốt quá trình đó, tôi nghiên cứu
rất nhiều điều luật,
-
tôi nói chuyện với nhiều người
-
đọc nhiều vụ kiện,
-
và nhận ra rằng thiếu công lý
-
không chỉ là vấn để của riêng Afghanistan
-
mà là vấn đề của cả thế giới.
-
Trước đây tôi vốn cố gắng tránh
-
đối mặt với những trường hợp nhân quyền
-
vì tôi lo lắng vì nó có thể
-
ảnh hướng đến tôi cả phương diện
sự nghiệp lẫn cá nhân
-
Tôi nhận ra nhu cầu đòi công lý
là quá lớn
-
khiến cho tôi không thể tiếp tục
lờ đi
-
Và do vậy tôi bắt đầu tình nguyện
đại diện
-
cho những người như Naghma
-
Đến nay, kể từ khi ở Afghanistan
-
và làm luật sư hơn 10 năm,
-
tôi đã làm đại diện cho nhiều CEO
của những công ty tốp 500 Fortune
-
cho đến những vị đại sứ, và những em bé
như Naghma
-
và gặt hái nhiều thành công.
-
Lý do thành công của tôi rất đơn giản
-
Tôi thay đổi hệ thống từ trong ra
-
và sử dụng luật pháp
-
theo đúng cách mà nó phải được thực thi.
-
Tôi nhận ra rằng
-
đạt được công bằng ở những nơi
như Afganistan
-
là rất khó do 3 nguyên nhân sau.
-
Điều thứ nhất đơn giản là
-
dân chúng hiểu biết rất ít
tới những quyền lợi pháp lý của họ
-
và đó là vấn đề mang tính toàn cầu
-
Vấn đề thứ hai là
-
ngay cả khi những điều luật
được viết ra trong sách
-
thì chúng cũng bị thay thế hoặc lờ đi
-
bởi những tập quán làng xã,
như thỏa thuận Jirga
-
mà Naghma bị đem đi bán.
-
Và vấn đề thứ ba để đạt được công lý
-
là ngay cả khi tồn tại những bộ luật
cực kỳ tốt trên văn bản
-
thì lại không có những con người
những luật sư sẵn sàng
-
tranh đấu cho công lý.
-
Và đó là những gì tôi làm:
tôi dùng những luật hiện hành
-
thường là những bộ luật bị bỏ lơ
-
Tôi làm những việc đấy phục vụ lợi ích
cho thân chủ của mình.
-
Tất cả chúng ta cần phải đưa nhân quyền
-
trở thành một nét văn hóa toàn cầu
-
và trở thành những nhà đầu tư
của một nền kinh tế nhân quyền toàn cầu
-
bằng cách làm việc dựa trên thái độ đó
-
chúng ta cùng nhau có thể cải thiện
công lý trên toàn cầu
-
Bây giờ trở lại với Naghma
-
Có một số người biết đến câu chuyện này
-
họ liên lạc với tôi vì họ muốn
-
trả số tiền nợ 2,500 đô la.
-
Nhưng vấn đề không đơn giản như vậy
-
Bạn không thể cứ đưa tiền vào vấn đề
-
và cho rằng nó sẽ biến mất.
-
Điều đó không có hiệu quả tại Afganistan
-
Và tôi trả lời với họ rằng tôi sẽ tham gia
-
Nhưng để tham gia, điều cần thiết
-
là phải có một cuộc họp Jirga lần hai
-
một phiên jirga kháng cáo.
-
Để điều này xảy ra
-
chúng tôi cần họp mặt những già làng
-
và những thủ lĩnh bộ lạc
-
những lãnh tụ tôn giáo với nhau.
-
Bố của Naghma cần phải đồng ý,
-
người láng giềng cần phải đồng ý,
-
và con trai của ông cũng vậy
-
Và tôi nghĩ, nếu tôi muốn tham gia
-
thì họ cần thiết phải đồng ý rằng
tôi sẽ chủ trì phiên họp.
-
Và sau hàng giờ tranh luận
-
tìm kiếm họ,
-
và sau khoảng 30 chén trà,
-
họ đồng ý rằng chúng tôi có thể có
-
một phiên Jirga thứ hai,
và chúng tôi đã thực hiện.
-
Và điều gì khác biệt ở phiên Jirga thứ hai
-
Lần này, chúng tôi đặt luật pháp ở tâm
-
và điều quan trọng với tôi
-
là tất cả họ phải hiểu được rằng Naghma
-
có quyền được bảo vệ.
-
Khi kết thúc phiên họp Jirga,
-
chủ tọa tuyên bố rằng
-
quyết định đầu tiên bị bãi bỏ
-
và khoản tiền 2,500 đô la được hoàn trả
-
và tất cả chúng tôi cùng ký vào một
biên bản ghi nhận
-
rằng hai người đàn ông đã
thừa nhận rằng
-
những gì họ làm là trái pháp luật
-
và nếu tái phạm, họ có thể
bị ngồi tù.
-
Hầu hết ---
-
(khán giả vỗ tay)
-
Xin cảm ơn.
-
Và điều quan trọng nhất là
-
thỏa thuận đầu tiên bị loại bỏ
-
và Naghma được tự do
-
Bảo vệ Naghma và quyền tự do của em
-
là bảo vệ chính chúng ta.
-
Công việc của tôi gắn liền với
-
mức rủi ro cao hơn trung bình.
-
Tôi đã từng bị tạm giam
-
bị cáo buộc chứa chấp gái mại dâm
-
bị cáo buộc gián điệp
-
đã từng nhận được một quả lựu đạn ném vào
văn phòng làm việc.
-
Mặc dù nó không phát nổ
-
Tôi nhận thấy công việc của tôi
-
mang lại nhiều thành tựu vượt trên
cả những nguy hiểm
-
và so với những nguy hiểm tôi
phải đối diện
-
thì khách hàng của tôi chịu nhiều
hiểm nguy hơn
-
bởi vì họ sẽ mất mát rất nhiều
-
nếu hoàn cảnh của họ không
được biết đến
-
hoặc tồi tệ hơn, nếu họ phải chịu phạt
vì để tôi làm luật sư.
-
Với mỗi vụ mà tôi đảm nhận,
-
tôi nhận ra rằng khi tôi ủng hộ họ,
-
thì họ cũng sẽ ủng hộ tôi,
-
và điều đó giúp tôi có thể tiếp tục.
-
Pháp luật như một điểm bật
-
rất quan trọng trong việc bảo về chúng ta
-
Những nhà báo đóng vai trò
quan trọng trong việc đảm bảo
-
rằng thông tin được đưa ra công luận.
-
Và lẽ thường tình, chúng ta nhận
thông tin từ báo chí
-
nhưng chúng ta quên mất rằng
làm sao họ có được thông tin đó
-
Đây là hình ảnh của
-
những tập đoàn báo chí Anh ở Afghanistan.
-
Nó được bạn tôi David Grill
chụp vài năm về trước.
-
Theo Ủy ban bảo vệ các nhà báo,
-
từ năm 2010, có hàng ngàn nhà báo
-
bị đe dọa, đánh đập,
-
giết hại, giam giữ.
-
Hẳn nhiên, khi chúng ta có được thông tin,
-
chúng ta quên mất nó ảnh hưởng đến ai
-
hoặc làm thế nào thông tin ấy đến được
với chúng ta.
-
Những gì nhiều nhà báo có thế làm,
cả trong và ngoài nước
-
rất đáng nói, đặc biệt
ở những nơi như Afghanistan,
-
và quan trọng là chúng ta không
bao giờ quên điều đó
-
bởi những gì họ đang bảo vệ
-
không chỉ là quyền của chúng ta được
tiếp nhận thông tin đó
-
mà còn bởi quyền tự do báo chí, thứ rất
-
quan trọng đối với xã hội dân chủ.
-
Matt Rosenberg là nhà báo ở Afghanistan.
-
Anh ấy làm cho tạp chí New York Times,
-
và trớ trêu thay, vài tháng trước
-
anh ấy có viết một bài đụng chạm đến
-
người trong chính phủ.
-
Kết quả là anh ấy bị giam giữ tạm thời
-
và sau đó là bị trục xuất trái pháp luật
ra khỏi quốc gia.
-
Tôi là luật sư đại diện cho Matt,
-
và sau khi làm việc với chính quyền,
-
Tôi được xác nhận pháp lý rằng
-
anh ấy đã bị trục xuất trái luật,
-
và quyền tự do báo chí mà ta nói
chẳng tồn tại ở Afghanistan,
-
và có những hậu quả nếu quyền đó
không được xem xét.
-
Và tôi vui mừng thông báo rằng
-
vài ngày trước,
-
chính quyền Afghanistan
-
đã chính thức mời anh ấy trở lại đất nước
-
và họ hủy bỏ lệnh trục xuất anh ấy.
-
(Vỗ tay)
-
Nếu cấm đoán một nhà báo,
thì sẽ đánh động đến những người khác
-
và chẳng chóng quốc gia bị buộc câm lặng.
-
Việc chúng ta bảo vệ các nhà báo
-
và quyền tự do báo chí rất quan trọng
-
bởi điều đó sẽ khiến chính quyền
có trách nhiệm hơn với chúng ta
-
và trở nên minh bạch hơn.
-
Bảo vệ nhà báo và quyền tiếp nhận
-
thông tin của chúng ta sẽ bảo vệ chúng ta.
-
Thế giới chúng ta đang đổi thay. Hiện
chúng ta sống trong một thế giới khác
-
và những gì từng chỉ là vấn đề của cá nhân
-
nay trở thành vấn đề của tất cả chúng ta.
-
Hai tuần trước, Afghanistan đã có sự
-
chuyển giao quyền lực dân chủ đầu tiên
-
và bầu ra tổng thống Ashraf Ghani, rất
quan trọng,
-
và tôi rất lạc quan về ông ấy,
-
và tôi hy vọng rằng ông ấy có thể đem đến
-
cho Afghanistan sự thay đổi mà nó cần,
-
đặc biệt là trong lĩnh vực pháp lý.
-
Chúng ta sống trong thế giới khác hẳn
-
Chúng ta đang sống trong thế giới mà
đứa con gái 8 tuổi của tôi
-
chỉ biết mỗi một vị tổng thống người da màu.
-
Có khả năng cao rằng tổng thống kế nhiệm
-
sẽ là một phụ nữ,
-
và khi con bé lớn lên, nó có thể tự hỏi,
-
liệu một người da trắng có thể là
tổng thống chăng?
-
(Cười)
-
(Vỗ tay)
-
Thế giới đang đổi thay, và chúng ta
cần phải thay đổi theo,
-
và những gì từng là vấn đề cá nhân
-
nay trở thành vấn đề của tất cả chúng ta.
-
Theo Quỹ nhi đồng LHQ,
-
hiện nay có khoảng hơn 280 triệu
-
người nam và nữ kết hôn
-
khi còn dưới 15 tuổi.
-
Hai trăm tám mươi triệu.
-
Tảo hôn làm dài thêm cái vòng lẩn quẩn
-
của nghèo đói, ốm yếu, mù chữ.
-
Ở độ tuổi 12, Sahar đã kết hôn.
-
Cô bé bị ép hôn
-
và bị chính anh trai mình bán đi.
-
Khi cô bé về nhà chồng,
-
họ bắt cô bé hành nghề mại dâm.
-
Khi cô bé từ chối, cô bé đã bị tra tấn.
-
Cô bé bị đánh đập dã man bằng roi kim loại
-
Chúng thiêu cô bé.
-
Chúng trói cô bé dưới tầng hầm và bỏ đói.
-
Chúng dùng kiềm để rút móng cô bé.
-
Đến lúc,
-
cô bé tìm cách trốn thoát khỏi
phòng tra tấn
-
đến nhà hàng xóm,
-
và khi đến đó, thay thì bảo vệ cô bé,
-
họ lại lôi cô bé
-
về lại nhà chồng,
-
cô bé thậm chí còn bị tra tấn dã man hơn
-
Vào lần đầu gặp Sahar, ơn trời,
-
tổ chức Phụ nữ vì Phụ nữ Afghanistan
-
đã cho cô bé chỗ ẩn náu an toàn.
-
Với tư cách là luật sư, tôi tỏ ra mạnh mẽ
-
vì thân chủ của mình,
-
bởi đó là điều quan trọng với tôi,
-
nhưng việc nhìn thấy cô bé,
-
bị tổn thương và yếu đuối biết chừng nào,
-
quả là một điều khó khăn.
-
Phải mất hàng tuần để chúng tôi có thể
-
chia sẻ về những gì xảy ra
-
khi cô bé ở trong ngôi nhà đó,
-
nhưng cuối cùng khi cô bé bắt đầu mở lòng
với tôi,
-
và khi cô bé cởi mở hơn,
-
những gì tôi nghe là
-
cô bé không hề biết mình có những quyền gì
-
nhưng cô bé biết mình có quyền
được bảo hộ nhất định
-
bởi chính phủ mà đã bỏ rơi cô bé,
-
vì thế khi chúng tôi có thể bàn
-
những lựa chọn pháp lý mà cô bé có.
-
Vì vậy chúng tôi quyết định đưa vụ án
-
lên Tòa án Tối cao.
-
Điều này hiện tại là cực kỳ có ý nghĩa,
-
bởi đây là lần đầu tiên
-
một nạn nhân của bạo hành gia đình ở
Afghanistan
-
được một luật sư đại diện,
-
điều luật mà còn trên sách vở
trong nhiều năm,
-
nhưng cho đến Sahar, chưa bao giờ
được dùng.
-
Thêm nữa, chúng tôi cũng quyết định
-
kiện đòi bồi thường dân sự,
-
và lần nữa một điều luật chưa từng dùng,
-
được chúng tôi áp dụng vào vụ của cô bé.
-
Chúng tôi tại Tòa án Tối cao
-
đã tranh luận trước 12 quan tòa
người Afghanistan
-
tôi với tư cách một nữ luật sư người Mỹ,
-
và Sahar, một cô gái trẻ
-
người mà khi tôi gặp lần đầu
không thể nói thành tiếng.
-
Cô ấy đứng dậy,
-
tìm thấy tiếng nói,
-
và cô gái của tôi đã nói rằng cô ấy muốn
công lý,
-
và cô ấy đã có nó,
-
Cuối phiên tòa, quan tòa nhất trí phán
-
rằng gia đình nhà chồng sẽ bị bắt vì
những gì họ làm với cô ấy,
-
và người anh trai đê tiện cũng sẽ bị bắt
-
vì đã buôn bán cô ấy ---
-
(Vỗ tay) ---
-
và họ đồng ý rằng cô ấy có quyền
-
được bồi thường dân sự.
-
Những gì Sahar cho chúng ta thấy là
chúng ta có thể tấn công
-
vào những hủ lậu xấu đang tồn tại
bằng cách dùng luật
-
theo cách mà chúng được định ra,
-
và bằng việc bảo vệ Sahar,
-
chúng ta đang bảo vệ chính mình.
-
Sau khi làm việc tại Afghanistan
-
được hơn sáu năm đến nay,
-
nhiều người trong gia đình và bạn bè nghĩ
-
rằng những gì tôi làm tương tự như thế này
-
(Cười)
-
Nhưng trên thực tế, những gì tôi làm
tương tự như thế này.
-
Hiện tại, tất cả chúng ta có thể làm
một điều gì đó.
-
Tôi không nói là chúng ta nên mua một vé
máy bay và đến Afghanistan
-
nhưng tất cả chúng ta có thể đóng góp
-
vào nền kinh tế nhân quyền toàn cầu.
-
Chúng ta có thể tạo làn sóng
văn hóa minh bạch
-
và trách nhiệm đối với pháp luật,
-
và buộc chính phủ có trách nhiệm
với chúng ta hơn,
-
như chúng ta có trách nhiệm với họ.
-
Vài tháng trước, một luật sư người Nam Phi
-
đến gặp tôi tại văn phòng
-
và bảo rằng "Tôi muốn gặp cô.
-
Tôi muốn xem một người điên trông như nào"
-
Luật pháp là của chúng ta,
-
và bất kể bạn thuộc dân tộc nào,
-
quốc gia nào, giới tính nào, chủng tộc nào
-
luật đều là của chúng ta,
-
và đấu tranh cho công lý không phải là
hành động điên rồ.
-
Những doanh nghiệp cũng cần phải đóng góp.
-
Một sự đầu tư về nhân quyền từ
doanh nghiệp
-
là một nguồn thu lớn đối với kinh doanh
-
và dù bạn có là doanh nghiệp, hay
tổ chức phi chính phủ
-
hay tư nhân, luật pháp đều làm lợi
tất cả chúng ta.
-
Và bằng việc hợp tác phối hợp nhau,
-
giữa mọi người, trong lĩnh vực công và tư,
-
chúng ta có thể tạo dựng một nền kinh tế
nhân quyền toàn cầu
-
và tất cả đều trở thành nhà đầu tư
về nhân quyền
-
Và bằng cách thực hiện điều này,
-
chúng ta có thể cùng nhau đạt được công lý
-
Xin cám ơn.
-
(Vỗ tay)