-
Nào, giống như rất nhiều người Mỹ
-
gia đình và bạn bè của tôi cũng đối mặt với nhiều thách thức về sức khỏe tinh thần
-
vì vậy, bạn biết đấy. Tôi nghĩ có một rất ít gia đình
-
rất ít nơi làm việc hoặc cộng đồng không thể nói như vậy
-
và tôi nghĩ một trong những điều tôi nhận thấy là thậm chí khi chúng ta đã
-
tiến bộ trong khả năng chữa trị sức khỏe tinh thần
-
việc cung cấp thực tế của sự điều trị đó,
-
khả năng chi trả và khả năng tiếp cận thường bị hụt lại phía sau
-
Bởi thế, một trong những thứ mà tôi thật sự tập trung vào là cố gắng chắc chắn
-
rằng những người bảo hiểm, những người cung cấp đó thật sự cung cấp sự chăm sóc cho sức khỏe tinh thần
-
Khi tôi chuyển đến Orange County 10 năm trước
-
không có giường nhi cho sức khỏe tinh thần trong nước
-
Và, như tôi đã nói, bạn có thể nghĩ, chà đó chỉ là một quốc gia.
-
Orange County lớn hơn 20 bang
-
Và vẫn chưa có giường nhi cho sức khỏe tinh thần
-
Và vì thế mặc dù điều đó thay đổi giữa những người hướng dẫn của bọn trẻ
-
trong bệnh viện qua thời gian, điều đó thật sự cho bạn thấy nó khó khăn như thế nào
-
để có thể tìm thấy sự chăm sóc sức khỏe tinh thần cũng như chi trả nó.
-
Và vì thế khi tôi nói về những người khoẻ mạnh
-
Ý tôi là khỏe mạnh ở tất cả các khía của cuộc sống của họ
-
Cả sức khỏe vật chất và sức khỏe tinh thần
-
Chà, khi nói chuyện với những người khác nhau về trải nghiệm của họ, một trong những điều tuyệt nhất
-
về việc trở thành một dân biểu là mọi người chia sẻ câu chuyện về cuộc đời của họ với bạn
-
Họ chia sẻ sự tức giận, phẫn nộ với bạn.
-
Và tôi nghĩ một trong những điều tuyệt nhất là chúng ta thấy cộng đồng khiếm khuyết
-
làm trong suốt cuộc đời của tôi bởi vì tôi sinh ra trong thời đại của ADA
-
Tôi lớn lên ở Iowa
-
Tom Harkin là thượng nghị sĩ
-
và tôi có thể nhớ đó có thể là vấn đề lớn. Đó là để có ADA
-
vì chúng tôi thấy sự giảm dấu nung và ngày càng nhiều người cảm thấy
-
họ có thể nói về với sự tức giận và thách thức của mình
-
điều họ có thể hoàn thành, điều họ không thể
-
có được về mặt sức khỏe
và những gì họ thường không đạt được.
-
Và vì thế tôi bắt đầu nói chuyện với những người khác nhau
-
Tôi bắt đầu quan sát mọi thứ
-
Bạn biết nói chuyện với bác sĩ tâm thần trong cộng đồng của chúng ta, nhà tâm lý học, xã hội
-
công nhân, giáo viên và nghe về những thách thức của họ.
-
Và vì thế tôi nghĩ đó thật sự là một phần của người đại diện.
Đó có là một phần của việc học không?
-
học những vấn đề có trong cộng đồng của bạn
-
và rồi dạy cho người khác những điều đó để tạo động lực sửa đổi chúng
-
Có nhiều bài học thực tế được rút ra từ những thành công của ADA
-
từ những thành công của sự vận chính sách cho cộng đồng khuyết tật
-
và cả những người ủng hộ cho cộng đồng khuyết tật đã làm, đó là thứ
-
cho phép mọi người Mỹ không kể khả năng của họ khác nhau
-
để đạt được tiềm năng là một điều tốt cho nền kinh tế của chúng ta.
-
Trên thực tế, khi chúng tôi thiết kế những thứ bao hàm,không chỉ làm chúng tôi tạo ra cơ hội
-
cho người khuyết tật đóng góp cho nền kinh tế
-
đóng góp tài năng và đam mê của họ cho cộng đồng.
-
Nhưng thường thiết kế những thứ
từ một quan điểm bao gồm
-
tạo ra một kết quả tốt hơn cho mọi người
-
và vì vậy tôi nghe rất nhiều về điều chính xác này
-
when tôi chủ buổi điều trần vào mùa thu này
-
về Giám sát và Điều tra
Tiểu ban tài nguyên thiên.
-
Tôi đã thực sự quan tâm đến chủ đề
về khả năng tiếp cận của công chúng
-
và ý tôi là
-
khả năng tiếp cận theo nhiều cách khác nhau,
bao gồm cả chi phí để có được
-
vấn đề giao thông nơi chúng ta ở, những mảnh đất công về mặt
-
công bằng môi trường
-
Nhưng tôi cũng có ý rất cụ thể
-
khả năng tiếp nhận cho cộng đồng khuyết tật
-
và đây là thứ tôi đã học được
-
Thiết kế đường mòn tốt giúp mọi người
-
khiếm khuyết về thể chất cũng đúng
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-