< Return to Video

Làm thế nào định giá cuộc đời mình? | Clay Christensen | TEDxBoston

  • 0:10 - 0:14
    Xin cảm ơn rất nhiều.
  • 0:14 - 0:20
    Thế giới, bằng nhiều cách, đã tạo nên
    một hệ thống "tổ chim".
  • 0:20 - 0:23
    Do đó, ta có quốc gia,
  • 0:23 - 0:24
    trong đó, ta có ngành nghề;
  • 0:24 - 0:27
    trong ngành nghề, ta có doanh nghiệp;
  • 0:27 - 0:30
    trong doanh nghiệp,
    ta có đơn vị kinh doanh;
  • 0:30 - 0:33
    rồi đội nhóm;
  • 0:33 - 0:36
    trong đội nhóm, ta có con người;
  • 0:36 - 0:39
    và trong con người, ta có não bộ.
  • 0:39 - 0:42
    Vậy nên chúng ta "chung tổ".
  • 0:42 - 0:50
    Hóa ra, trong lúc tìm hiểu
    về cách thức hoạt động của kinh doanh,
  • 0:50 - 0:54
    tôi và đồng nghiệp
    đã phát triển một số thuyết.
  • 0:54 - 0:59
    Và khi nói "thuyết", ý tôi là
    một phát biểu nhân quả,
  • 0:59 - 1:04
    một cách lý giải
    cái gì gây ra cái gì, và tại sao.
  • 1:04 - 1:09
    Một số bạn hẳn đã biết một số thuyết.
    Sự "phá hủy" là một thuyết.
  • 1:09 - 1:16
    Nó khẳng định cơ chế làm
    những doanh nghiệp thành công sụp đổ,
  • 1:16 - 1:26
    không phải do họ không làm việc,
    mà là do ai đó từ đáy thị trường đi lên.
  • 1:26 - 1:31
    Và cơ cấu đó, sự theo đuổi lợi nhuận
    từ đáy thị trường đó,
  • 1:31 - 1:35
    khiến cho thành công
    khó bền vững đến vậy.
  • 1:35 - 1:43
    Một thuyết nữa,
    gọi là thuyết bảo toàn bộ phận.
  • 1:43 - 1:54
    Thuyết bảo toàn bộ phận giải thích
    vì sao đồng euro không hiệu quả
  • 1:54 - 2:06
    và vì sao hệ thống thi hành SAP
    lại khó và phức tạp đến vậy.
  • 2:06 - 2:13
    Một thuyết khác gọi là
    việc-phải-hoàn-thành,
  • 2:13 - 2:18
    và nó khẳng định là,
    đây là Clay:
  • 2:18 - 2:23
    tôi có những đặc điểm:
    tôi, không may, đã 60 tuổi,
  • 2:23 - 2:26
    tôi sống ở vùng ngoại ô,
    có 5 con,
  • 2:26 - 2:31
    và không may,
    chúng đã ra sống tự lập,
  • 2:31 - 2:34
    cuộc sống tôi trở nên buồn tẻ.
  • 2:34 - 2:36
    (Cười)
  • 2:36 - 2:40
    Nhưng việc tôi có những đặc điểm đó
  • 2:40 - 2:44
    không khiến tôi ra ngoài và mua
    một tờ New York Times.
  • 2:44 - 2:48
    Có thể có sự tương quan giữa
    những đặc điểm của tôi
  • 2:48 - 2:51
    và khuynh hướng
    mua tờ New York Times,
  • 2:51 - 2:56
    nhưng những đặc điểm đó
    không khiến tôi hành động.
  • 2:56 - 2:58
    Điều khiến ta hành động
  • 2:58 - 3:04
    là có việc gì đó phát sinh trong
    cuộc sống buộc ta phải làm cho xong nó,
  • 3:04 - 3:07
    và điều khiến ta mua
    một sản phẩm hay dịch vụ
  • 3:07 - 3:12
    là vì thứ đó có thể
    giúp ta hoàn thành công việc này.
  • 3:12 - 3:16
    Đó là cơ chế đằng sau
    một quyết định mua sắm,
  • 3:16 - 3:20
    hiểu được công việc đó là gì.
  • 3:20 - 3:24
    Thế nên, sai lầm khi kết luận rằng
    ngoài kia có khách hàng,
  • 3:24 - 3:27
    trong khi cái ta cần hiểu
    là công việc đó là gì.
  • 3:27 - 3:30
    Tất cả cái này đều là thuyết.
  • 3:30 - 3:35
    Một số bạn biết và một số
    tham gia nghiên cứu của chúng tôi.
  • 3:35 - 3:40
    Điều chúng tôi học được,
    khá tình cờ,
  • 3:40 - 3:43
    là những phát biểu nhân quả này
  • 3:43 - 3:48
    áp dụng ở mọi cấp bậc trong
    hệ thống "tổ chim".
  • 3:48 - 3:51
    Vì vậy, những thuyết giúp ta hiểu
  • 3:51 - 3:55
    vì sao quốc gia mất đi sức cạnh tranh,
  • 3:55 - 4:02
    ví dụ, vì sao Nhật Bản
    từng thành công đến vậy lại tàn lụi,
  • 4:02 - 4:08
    vì sao Mỹ khó lấy lại
    đà phát triển;
  • 4:08 - 4:12
    từ đó, đi xuống bên dưới,
    đến đội nhóm.
  • 4:12 - 4:18
    Vài năm trước, trong một lớp học của tôi
    ở Trường Kinh doanh Harvard.
  • 4:18 - 4:22
    Trong lớp này,
    chúng tôi học về thuyết, cố để hiểu
  • 4:22 - 4:25
    rồi đưa những thuyết này
    ra quan sát dưới kính,
  • 4:25 - 4:32
    xem xét các công ty, các nền kinh tế,
    hay doanh nghiệp,
  • 4:32 - 4:38
    cố hiểu vì sao
    mọi thứ lại diễn ra như vậy,
  • 4:38 - 4:43
    và những hành động nào
    dẫn đến hậu quả nào.
  • 4:43 - 4:47
    Vào ngày cuối khoá,
    thay vì yêu cầu học sinh
  • 4:47 - 4:52
    "nhìn qua kính"
    và xem xét một công ty khác,
  • 4:52 - 4:57
    tôi yêu cầu họ nhìn vào gương,
    và tự hỏi:
  • 4:57 - 5:03
    "Bạn có thể giải thích vì sao
    cuộc đời bạn thành như hôm nay
  • 5:03 - 5:06
    vì những thuyết này không?"
  • 5:06 - 5:10
    và "Bạn có thể dự đoán điều gì
    sẽ xảy ra trong đời mình
  • 5:10 - 5:13
    nếu tiếp tục làm
    những điều đang làm?"
  • 5:13 - 5:16
    Và đó là một trải nghiệm tuyệt vời
  • 5:16 - 5:20
    khi thấy học sinh trở lại
    vào ngày cuối khoá,
  • 5:20 - 5:26
    sử dụng những thuyết nhân quả
    làm lời giải thích,
  • 5:26 - 5:28
    điều họ cần thay đổi
  • 5:28 - 5:35
    để cuộc sống trở nên
    như mong muốn.
  • 5:35 - 5:37
    Và tôi nghĩ,
    tôi chỉ đưa ra một số ý tưởng này
  • 5:37 - 5:42
    với hi vọng là
    như những nhà khởi nghiệp
  • 5:42 - 5:50
    và những người tham vọng,
    bạn sẽ sống cuộc đời như mong muốn.
  • 5:50 - 5:53
    Một trong những điều
    chúng tôi quan sát thấy, như đã nói,
  • 5:53 - 5:57
    thứ giết chết các công ty thành công
  • 5:57 - 6:00
    là ai đó đi lên từ đáy thị trường.
  • 6:00 - 6:04
    Nên nếu ngược về những năm trước
    trong viễn thông,
  • 6:04 - 6:08
    Darwin trong ngành
    là Lucent và Nortel,
  • 6:08 - 6:11
    đã làm ra công nghệ chuyển mạch,
  • 6:11 - 6:15
    và cái công ty nhỏ, cũ kĩ,
  • 6:15 - 6:20
    tên Cisco ra đời.
  • 6:20 - 6:25
    Công nghệ của họ, router,
    không đủ tốt để sử dụng bằng giọng nói,
  • 6:25 - 6:29
    nhưng họ triển khai nó ở đáy thị trường
    với dữ liệu,
  • 6:29 - 6:34
    tiến dần lên, cuối cùng, giết chết
    Lucent và Nortel.
  • 6:34 - 6:39
    Lý do là khi họ nhìn vào router,
  • 6:39 - 6:42
    nó không tốt về phương diện nào cả.
  • 6:42 - 6:50
    Nên họ cứ làm ra
    những thiết bị chuyển mạch tốt và tốt hơn.
  • 6:50 - 6:53
    Và chúng tôi tự hỏi:
  • 6:53 - 6:57
    "Ai ở Lucent
    là người quyết định
  • 6:57 - 6:59
    rằng họ nên ló mặt ra
    để bị giết?"
  • 6:59 - 7:01
    (Cười)
  • 7:01 - 7:05
    "Và ngày nào thì họ quyết định
    ló mặt để bị giết?"
  • 7:05 - 7:08
    Câu trả lời là, tất nhiên, chẳng ai
    quyết định điều đó cả.
  • 7:08 - 7:13
    Thực tế, những cá nhân
    trong một tổ chức rất thành công
  • 7:13 - 7:19
    đã làm đúng mọi thứ,
    nhưng vì làm những điều này độc lập,
  • 7:19 - 7:22
    vốn có lý trong hoàn cảnh đó,
  • 7:22 - 7:27
    là khi họ hợp lại,
    đó là một thảm họa.
  • 7:27 - 7:32
    Lý do hợp thành thảm họa
  • 7:32 - 7:36
    là vì họ cố tối ưu
    lợi nhuận của mình
  • 7:36 - 7:41
    và điển hình,
    cách tính lợi nhuận là:
  • 7:41 - 7:44
    đầu tư ngày mai
    thu hồi vốn vào ngày mai
  • 7:44 - 7:46
    sẽ đóng góp vào
    lợi nhuận mong muốn
  • 7:46 - 7:50
    và bền vững hơn những đầu tư
    thu hồi vốn trong 10 năm.
  • 7:50 - 7:56
    Khi trở về
    họp lớp sau đại học của tôi;
  • 7:56 - 8:02
    tôi tốt nghiệp MBA ở Harvard
    vào năm 1979,
  • 8:02 - 8:06
    chúng tôi họp lớp mỗi năm năm.
  • 8:06 - 8:11
    Ở buổi họp lần thứ năm,,
    mọi người đều vui vẻ;
  • 8:11 - 8:16
    hầu hết bạn cùng lớp của tôi
    đều cưới những người đẹp hơn họ.
  • 8:16 - 8:18
    (Cười)
  • 8:18 - 8:20
    Họ thăng tiến trong sự nghiệp.
  • 8:20 - 8:25
    Nhưng đến những
    buổi họp lần thứ 10, 15, 20, 25,
  • 8:25 - 8:31
    trời ạ, các bạn tôi tới và
    không vui vì cuộc sống của mình.
  • 8:31 - 8:35
    Nhiều người trong số đó đã ly dị,
  • 8:35 - 8:38
    nhiều người cũ của họ đã tái hôn,
    và đang nuôi dạy
  • 8:38 - 8:44
    con cái họ - những người bạn của tôi,
    ở bờ khác của đất nước, xa cách.
  • 8:44 - 8:48
    Tôi đảm bảo
    không một người bạn nào của tôi
  • 8:48 - 8:51
    từng dự kiến rằng
    sau khi tốt nghiệp trường kinh doanh,
  • 8:51 - 8:56
    vào đời rồi ly dị,
    và con cái sẽ ghét cay ghét đắng mình,
  • 8:56 - 8:59
    và được vợ/ chồng cũ của mình
    nuôi dưỡng.
  • 8:59 - 9:02
    Dù vậy, một phần rất lớn
    những bạn học của tôi
  • 9:02 - 9:07
    trên thực tế, đã tuân theo một kế hoạch
    mà họ chưa từng dự kiến.
  • 9:07 - 9:08
    (Cười)
  • 9:08 - 9:11
    Hóa ra lý do họ làm điều đó
  • 9:11 - 9:16
    là vì cùng một cơ chế:
    theo đuổi thành tích.
  • 9:16 - 9:22
    Ta, tất cả mọi người ở đây, đều được
    thúc đẩy để đạt được gì đó,
  • 9:22 - 9:27
    và khi bạn có tí năng lượng
    hay dư thời gian 30 phút,
  • 9:27 - 9:30
    một cách bản năng và vô thức,
  • 9:30 - 9:34
    bạn sẽ dùng nó cho
    bất cứ hoạt động nào trong đời
  • 9:34 - 9:38
    cho bạn bằng chứng thành tích
    nhanh nhất.
  • 9:38 - 9:42
    Và công việc cho ta điều đó:
  • 9:42 - 9:45
    ta bán hàng xong, vận chuyển
    một sản phẩm xong,
  • 9:45 - 9:47
    xong một bài thuyết trình,
  • 9:47 - 9:53
    xong một vụ thỏa thuận,
    được thăng chức, được trả lương.
  • 9:53 - 9:58
    Công việc cho ta thành tích hữu hình,
    tức thì nhất.
  • 9:58 - 10:06
    Ngược lại, đầu tư cho gia đình
    không sinh lời nhanh chóng.
  • 10:06 - 10:11
    Thực chất, hàng ngày,
    con cái ta cư xử không đúng đắn,
  • 10:11 - 10:17
    và thực sự là mãi đến 20 năm sau,
    bạn mới có thể nhìn chúng,
  • 10:17 - 10:23
    chống nạnh và nói: "Ta đã
    nuôi dạy những đứa con tuyệt vời!"
  • 10:23 - 10:29
    Nhưng hàng ngày,
    thành tích không đến
  • 10:29 - 10:35
    khi ta đầu tư vào các mối quan hệ
    với gia đình, con cái và vợ chồng của ta.
  • 10:35 - 10:41
    Do đó, người muốn sống
    hạnh phúc như tôi và bạn,
  • 10:41 - 10:44
    vì gia đình thực sự là
  • 10:44 - 10:47
    nguồn hạnh phúc sâu sắc nhất
    trong đời,
  • 10:47 - 10:50
    thấy rằng, dù đó là việc ta muốn,
  • 10:50 - 10:54
    cách ta đầu tư
    thời gian, năng lượng, và tài năng,
  • 10:54 - 11:00
    khiến ta đi theo một chiến thuật
    không như dự kiến.
  • 11:00 - 11:06
    Và do vậy, tôi sẽ nói về nó
    như là một vấn đề để ta suy nghĩ.
  • 11:06 - 11:10
    Lý do các công ty thành công tàn lụi
  • 11:10 - 11:14
    là vì họ đầu tư
    vào những thứ cung cấp
  • 11:14 - 11:18
    bằng chứng thành tích
    tức thời và hữu hình nhất,
  • 11:18 - 11:22
    và đó là lý do vì sao thành công của họ
    có tuổi đời ngắn như vậy,
  • 11:22 - 11:26
    là do nó được vận hành bởi
    những người như bạn và tôi.
  • 11:26 - 11:31
    Ta áp dụng cách nghĩ tương tự
  • 11:31 - 11:36
    vào đời sống cá nhân với
    những kết quả đáng buồn.
  • 11:36 - 11:43
    Tôi sẽ chia sẻ tiếp
    một suy nghĩ có thể giúp ích nữa.
  • 11:43 - 11:49
    Vài năm trước,
    khi đang lái xe đi làm sớm,
  • 11:49 - 11:53
    đến Đại lộ Huron
    ở Cambridge,
  • 11:53 - 11:56
    tôi có cảm giác
  • 11:56 - 12:01
    rằng điều gì đó quan trọng
    sẽ xảy ra với Clay Christensen,
  • 12:01 - 12:02
    rằng tôi sẽ được trao
  • 12:02 - 12:07
    một cơ hội kinh doanh
    có ý nghĩa hơn
  • 12:07 - 12:11
    so với khi
    chỉ là một giáo sư già bình thường.
  • 12:11 - 12:14
    Vài tuần sau,
  • 12:14 - 12:17
    ai đó ở vị trí đó tuyên bố
    ông ta sẽ rời đi,
  • 12:17 - 12:23
    tôi tự suy luận và đúc kết:
    "Trời ạ! Vì lý do gì đó,
  • 12:23 - 12:29
    tôi có cảm giác mình sẽ là
    người thay thế cho ông ta".
  • 12:29 - 12:34
    Rồi cái ngày đó đến, người ta lại
    chọn một người khác
  • 12:34 - 12:38
    Tôi tự hỏi tại sao
    mình lại có cảm giác
  • 12:38 - 12:41
    điều quan trọng nào đó
    sẽ xảy đến với mình.
  • 12:41 - 12:46
    Có khi nào người ra quyết định
    mất niềm tin vào tôi? Hay gì đó ...
  • 12:46 - 12:50
    Nhưng tôi vật lộn với việc
  • 12:50 - 12:54
    họ sẽ định giá cuộc đời
    của Clay Christensen như thế nào?
  • 12:54 - 13:01
    Nếu họ không cho tôi làm lãnh đạo
    của cơ quan nào đó,
  • 13:01 - 13:05
    làm sao tôi biết cuộc sống mình
    có đáng sống hay không?
  • 13:05 - 13:08
    Và một lần nữa, làm sao tôi
    định giá được cuộc đời mình?
  • 13:08 - 13:14
    Tôi nhận ra mình đã nghiên cứu
    điều này rất lâu,
  • 13:14 - 13:17
    và đi đến một kết luận
    cực lạ lùng:
  • 13:17 - 13:25
    rằng Chúa không thuê
    kế toán hay nhà thống kê.
  • 13:25 - 13:32
    Và ý tôi là, vì tôi và bạn có
    bộ óc giới hạn,
  • 13:32 - 13:37
    khi cố hiểu điều gì đó
    đang xảy ra trên thế giới,
  • 13:37 - 13:39
    ta phải tập hợp mọi thông tin.
  • 13:39 - 13:44
    Trong công ty, bạn không thể kiểm kê
    từng hóa đơn cá nhân,
  • 13:44 - 13:47
    vậy nên, bạn phải tập hợp tất cả lại
  • 13:47 - 13:51
    để có khoản thu,
    khoản phải trả và thu nhập.
  • 13:51 - 13:54
    Bạn không thể kiểm kê
    từng yếu tố giá cả,
  • 13:54 - 13:59
    do đó, bạn phải tập hợp tất cả lại
    vào mục tổng chi phí,
  • 13:59 - 14:03
    trừ cái này khỏi cái kia,
    và có được một con số,
  • 14:03 - 14:08
    và đó là cách ta cố hiểu thế giới.
  • 14:08 - 14:12
    Vì ta có bộ óc giới hạn,
    ta phải tập hợp mọi thông tin.
  • 14:12 - 14:17
    Và ta sẽ nhìn vào con số đó
    và so sánh với năm trước,
  • 14:17 - 14:20
    và nếu nó tốt hơn, ta nói
    ta đang làm tốt hơn.
  • 14:20 - 14:26
    Đó là cách ta nhìn thế giới
    bằng trí óc của mình.
  • 14:26 - 14:29
    Nó còn có một ảnh hưởng thú vị khác:
  • 14:29 - 14:36
    vì phải tập hợp thông tin,
    ta có ý thức về cấp bậc trên thế giới
  • 14:36 - 14:38
    Nói cách khác,
  • 14:38 - 14:45
    người có cấp bậc cao trong
    những tổ chức lớn
  • 14:45 - 14:46
    thì quan trọng hơn.
  • 14:46 - 14:52
    Người quản lí ít nhân lực hơn
  • 14:52 - 14:55
    ở cấp bậc phía dưới.
  • 14:55 - 14:57
    Nên ta thường có cảm giác
  • 14:57 - 15:03
    rằng người ở cấp bậc cao hơn
    trong hệ thống này,
  • 15:03 - 15:08
    sẽ có cuộc sống, một cách nào đó
    được định giá tốt hơn
  • 15:08 - 15:12
    những người ở cấp bậc dưới.
  • 15:12 - 15:15
    Ta đôi khi định giá cấp bậc
    hay độ thành công của mình
  • 15:15 - 15:18
    bằng số tiền kiếm được.
  • 15:18 - 15:23
    Nhưng tất cả những thứ này
    đều do đầu óc giới hạn của ta,
  • 15:23 - 15:30
    và sự tập hợp các định giá
    về thành công.
  • 15:30 - 15:36
    Sự lựa chọn định giá này
    thực ra rất quan trọng;
  • 15:36 - 15:40
    ví dụ, trong một công ty,
  • 15:40 - 15:46
    nếu bạn định giá lợi nhuận dựa trên
    tài sản sau khi trừ đi các khoản chi,
  • 15:46 - 15:48
    đó là một tỷ lệ,
  • 15:48 - 15:51
    tất nhiên, bạn có thể là
    người đầy sáng kiến,
  • 15:51 - 15:54
    phát triển
    những sản phẩm thành công, mới,
  • 15:54 - 15:59
    lấy lợi nhuận đó
    và gắn nó vào tử số của tỷ lệ,
  • 15:59 - 16:03
    nhưng bạn cũng có thể
    giảm mẫu số của tỷ lệ
  • 16:03 - 16:05
    bằng cách gia công mọi thứ,
  • 16:05 - 16:07
    và tỷ lệ này không bị ảnh hưởng gì,
  • 16:07 - 16:10
    nếu bạn thêm hay trừ một chút
    vào tử số;
  • 16:10 - 16:15
    nếu lợi nhuận được định giá dựa trên
    tổng tài sản trừ khoản chi,
  • 16:15 - 16:19
    nó khiến ta phải quản lí nó
    theo một cách đặc biệt.
  • 16:19 - 16:24
    Tương tự, nếu theo lời khuyên
    của các giáo sư kinh tế,
  • 16:24 - 16:28
    định giá lợi nhuận dựa trên
    độ sáng kiến,
  • 16:28 - 16:32
    tốc độ tiền thu vào,
    (hay IRR)
  • 16:32 - 16:34
    đó là một tỷ lệ,
  • 16:34 - 16:40
    Tất nhiên, bạn có thể nâng tỷ lệ này lên
    bằng cách thành công và có nhiều sáng kiến
  • 16:40 - 16:43
    nhưng bạn cũng có thể nâng nó lên
  • 16:43 - 16:47
    chỉ bằng cách đầu tư vào
    những dự án ngắn hạn.
  • 16:47 - 16:54
    Và đó là cách nói dài dòng của:
    "Cẩn thận với cách định giá
  • 16:54 - 16:57
    lợi nhuận trong công ty bạn"
  • 16:57 - 17:03
    Vậy làm sao bạn định giá
    thành công trong cuộc sống?
  • 17:03 - 17:06
    Như đã nói, vì phải tập hợp thông tin,
  • 17:06 - 17:11
    ta có cảm giác
    về cấp bậc, độ giàu có, và vân vân.
  • 17:11 - 17:17
    Nhưng lý do tôi kết luận rằng
    Chúa không hề thuê kế toán,
  • 17:17 - 17:20
    là vì ngài có một bộ óc vô hạn,
  • 17:20 - 17:23
    nghĩa là ngài không phải
    tập hợp thông tin
  • 17:23 - 17:27
    trên mức độ cá nhân của từng người
  • 17:27 - 17:33
    để có hiểu biết hoàn hảo về
    những việc xảy ra trên cuộc đời này.
  • 17:33 - 17:36
    Khi nhận ra điều đó,
  • 17:36 - 17:42
    rằng ngài không tập hợp thông tin trên
    mức độ cá nhân của mỗi người,
  • 17:42 - 17:45
    tôi nhận ra: "Trời ơi!
  • 17:45 - 17:49
    Khi có cuộc "phỏng vấn"
    với Chúa vào cuối đời,
  • 17:49 - 17:52
    ngài sẽ không cho tôi biết
  • 17:52 - 17:57
    tôi đã lên cao chừng nào trong
    bảng cấp bậc của một người nào đó,
  • 17:57 - 18:02
    hay số tiền tôi để lại
    trong ngân hàng sau khi chết,
  • 18:02 - 18:07
    ngài sẽ nói, "Ồ, Clay, ta đã đưa
    cậu vào tình cảnh đó.
  • 18:07 - 18:10
    Bây giờ, ta có thể nói về
    những người trong đời
  • 18:10 - 18:13
    đã được cậu giúp đỡ
    để trở nên tốt hơn,
  • 18:13 - 18:17
    vì cậu đã làm việc với họ, hay
    là thành viên trong gia đình họ,
  • 18:17 - 18:21
    hay chỉ mới gặp họ,
    và họ cần giúp đỡ.
  • 18:21 - 18:24
    Và Clay, ta đã làm cậu vướng vào
    tình huống kia.
  • 18:24 - 18:30
    Hãy nói về những cá nhân
    được cậu chúc phúc
  • 18:30 - 18:33
    bằng những tài năng
    ta ban cho".
  • 18:33 - 18:37
    Và tôi nhận ra đó là cách Chúa sẽ
    định giá cuộc sống của tôi;
  • 18:37 - 18:42
    những cá nhân mà tôi
    đã giúp đỡ trong cuộc sống.
  • 18:42 - 18:46
    Tôi chỉ muốn nói ra điều này
    như lời đúc kết thứ hai,
  • 18:46 - 18:51
    ít nhất, là từ những gì
    Clay Christensen đang nghĩ đến,
  • 18:51 - 18:54
    và nó thực sự rất quan trọng
  • 18:54 - 18:57
    là bạn phải thành công trong
    công việc của mình
  • 18:57 - 19:00
    nhưng điều đó không định giá
    cuộc đời bạn,
  • 19:00 - 19:05
    Chúa không đếm,
    Chúa không tập hợp thông tin;
  • 19:05 - 19:08
    ngài sẽ chỉ định giá bạn
  • 19:08 - 19:12
    dựa trên mức độ bạn giúp đỡ
    người khác trở nên tốt hơn.
  • 19:12 - 19:14
    Chúa phù hộ bạn,
  • 19:14 - 19:17
    tôi hi vọng một số ý tưởng này
    sẽ giúp ích cho bạn
  • 19:17 - 19:22
    và tất cả bạn sẽ đều thành công
    theo cách mà ngài định giá.
  • 19:22 - 19:25
    Xin cảm ơn.
  • 19:25 - 19:28
    (Vỗ tay)
Title:
Làm thế nào định giá cuộc đời mình? | Clay Christensen | TEDxBoston
Description:

Buổi nói chuyện này diễn ra tại một sự kiện TEDx sử dụng format của TED nhưng được tổ chức độc lập bởi một cộng đồng địa phương. Tìm hiểu thêm tại http://ted.com/tedx

"Việc bạn thành công trong công việc là rất quan trọng, nhưng điều đó không định giá cuộc đời bạn."

Chúng ta thường xuyên đánh giá thành công trong cuộc sống bằng thăng tiến trong sự nghiệp. Nhưng làm thế nào ta có thể chắc rằng quá trình đó không khiến ta không lạc khỏi những giá trị nhân văn? Clayton Christensen, giáo sư Trường Đại học Kinh tế Harvard và chuyên gia về tư tưởng đổi mới có tầm ảnh hưởng quốc tế, xem xét những quyết định hàng ngày có thể giúp ta định nghĩa cuộc sống và cân nhắc xem điều gì là thật sự quan trọng.

more » « less
Video Language:
English
Team:
closed TED
Project:
TEDxTalks
Duration:
19:31

Vietnamese subtitles

Revisions