< Return to Video

Becky Blanton: Quãng đời vô gia cư của tôi

  • 0:00 - 0:03
    Tôi là một nhà văn và nhà báo,
  • 0:03 - 0:06
    đồng thời cũng là người ham muốn hiểu biết đến điên cuồng.
  • 0:06 - 0:08
    Trong 22 năm làm một tạp chí viên
  • 0:08 - 0:10
    tôi đã học được cách làm nhiều điều.
  • 0:10 - 0:13
    Ba năm trước, một trong những việc mà tôi đã học cách làm
  • 0:13 - 0:16
    là trở nên vô hình.
  • 0:16 - 0:19
    Tôi trờ thành một trong những người lao động vô gia cư.
  • 0:19 - 0:21
    Tôi bỏ nghề biên tập báo
  • 0:21 - 0:25
    sau khi bố tôi mất vào tháng 2 năm đó,
  • 0:25 - 0:28
    và quyết định đi du lịch.
  • 0:28 - 0:30
    Cái chết của ông ấy tác động mạnh đến tôi.
  • 0:30 - 0:34
    Có nhiều thứ tôi muốn được cảm nhận và đối phó.
  • 0:34 - 0:36
    Tôi đã đi cắm trại suốt cuộc đời. Và tôi quyết định
  • 0:36 - 0:38
    sống trong chiếc xe tải trong một năm để đi các nơi
  • 0:38 - 0:40
    cũng giống như một chuyến dã ngoại dài.
  • 0:40 - 0:43
    Vì thế, tôi mang theo mèo và chó Rottweiler của mình
  • 0:43 - 0:47
    cùng đồ đạc cắm trại lên một chiếc xe tải Chevy đời 1975,
  • 0:47 - 0:49
    và lái thẳng hướng mặt trời lặn,
  • 0:49 - 0:53
    hoàn toàn khong nhận ra ba điều cấp thiết là
  • 0:53 - 0:55
    Một: xã hội công bằng
  • 0:55 - 0:59
    dù sống trong nhà cao cửa rộng hay chỉ là căn lều
  • 0:59 - 1:01
    bạn luôn mang giá trị của một con người
  • 1:01 - 1:04
    Hai: Tôi đã không thể nhận ra rằng
  • 1:04 - 1:06
    cái nhìn tiêu cực của người khác
  • 1:06 - 1:09
    có thể ảnh hưởng đến hiện thực của chúng ta nhanh như thế nào
  • 1:09 - 1:11
    Ba: Tôi không nhận ra
  • 1:11 - 1:13
    rằng vô gia cư chỉ là một thái độ
  • 1:13 - 1:16
    không phải một lối sống
  • 1:16 - 1:18
    Ban đầu, sống trong một chiếc xe tải thật tuyệt
  • 1:18 - 1:21
    Tôi tắm rửa trong trại và ăn tiệm thường xuyên.
  • 1:21 - 1:25
    Tôi còn có thời gian để thư giãn hay đau buồn
  • 1:25 - 1:29
    Nhưng rồi sự thất vọng và hằn học về cái chết của bố tôi lại quay về
  • 1:29 - 1:32
    Toi đã bỏ nghề viết lách tự do. Và tôi cần có một công việc toàn thời gian
  • 1:32 - 1:34
    để trả hóa đơn hàng tháng
  • 1:34 - 1:36
    Mùa xuân ấm áp
  • 1:36 - 1:38
    trở thành mùa hè nóng nực
  • 1:38 - 1:40
    Tôi không còn đỗ xe ở đâu được nữa
  • 1:40 - 1:41
    (Cười)
  • 1:41 - 1:43
    ngoại trừ một điều dĩ nhiên là
  • 1:43 - 1:46
    tôi có một con chó và một con mèo, còn ngoài trời thì oi bức
  • 1:46 - 1:49
    Con mèo ra và vào qua một cái cửa sổ xe tải
  • 1:49 - 1:51
    Con chó thì mang đến dịch vụ chăm sóc
  • 1:51 - 1:53
    Tôi tóat hết mồ hôi.
  • 1:53 - 1:55
    Mỗi khi có thể, tôi sử dụng
  • 1:55 - 1:59
    nhà tắm cho nhân công trong các cao ốc văn phòng và trạm dừng xe tải.
  • 1:59 - 2:03
    hoặc tắm rửa ở các nhà tắm công cộng.
  • 2:03 - 2:06
    Nhiệt độ ban đêm trong xe tải hiếm khi xuống dưới 80 độ F (27 độ C)
  • 2:06 - 2:09
    khiến tôi khó ngủ hoặc hoàn toàn không ngủ được.
  • 2:09 - 2:12
    Thức ăn thì hư thối vì nhiệt độ
  • 2:12 - 2:15
    Đá trong thùng của tôi tan chỉ trong vài giờ,
  • 2:15 - 2:23
    thật đáng thương.
  • 2:23 - 2:25
    Tôi không thể trả đủ tiền cho một căn hộ,
  • 2:25 - 2:27
    hay ít nhất là một căn hộ cho phép tôi
  • 2:27 - 2:29
    nuôi mèo và con Rottweiler của mình.
  • 2:29 - 2:31
    Nhưng tôi nhất định không bỏ cuộc
  • 2:31 - 2:37
    Nên đã ở lại trong xe tải.
  • 2:37 - 2:39
    Và khi nhiệt độ thực sự làm tôi khong thể
  • 2:39 - 2:42
    đi bộ 50 feet (15 m) tới nhà vệ sinh công cộng
  • 2:42 - 2:44
    bên ngoài xe của tôi giữa đêm khuya,
  • 2:44 - 2:47
    tôi đã dùng một cái xô và túi đựng rác thay cho nhà vệ sinh.
  • 2:47 - 2:50
    Khi mùa đông tới, nhiệt độ giảm xuống
  • 2:50 - 2:52
    dưới mức đóng băng. Và nó cứ lì ra như thế.
  • 2:52 - 2:57
    Tôi đã phài đối mặt với những thử thách hoàn toàn mới.
  • 2:57 - 3:00
    Tôi đỗ xe ở mỗi chỗ chỉ một đêm
  • 3:00 - 3:03
    để không bị cảnh sát dòm ngó và làm phiền
  • 3:03 - 3:05
    Tôi không luôn luôn thành công.
  • 3:05 - 3:12
    Nhưng rồi, tôi khong còn điều khiển cuộc sống mình được nữa.
  • 3:12 - 3:16
    Tôi không biết nó xảy ra khi nào và ra sao,
  • 3:16 - 3:18
    nhưng tốc độ mà tôi biến đổi
  • 3:18 - 3:21
    từ một nhà viết văn và nhà báo kiệt xuất
  • 3:21 - 3:24
    thành một phũ nữ không nhà, sống trong xe tải
  • 3:24 - 3:26
    đã làm tôi choáng váng.
  • 3:26 - 3:29
    Tôi không đổi khác. IQ của tôi không giảm
  • 3:29 - 3:35
    Tài năng, sự chính trực và già trị của tôi
  • 3:35 - 3:38
    mọi thứ của tôi đều vẫn như cũ
  • 3:38 - 3:40
    Nhưng tôi đã thay đổi theo một cách nào đó
  • 3:40 - 3:43
    Tôi bị xoáy mạnh hơn vào sự chán chường
  • 3:43 - 3:46
    Và ai đó cuối cùng đã chỉ tôi đến một trạm xá cho người vô gia cư.
  • 3:46 - 3:49
    Tôi đã đến đó. Tôi chưa tắm trong suốt 3 ngày.
  • 3:49 - 3:53
    Tôi cũng hôi hám và tràn trề thất vọng như bất kì ai trong hàng.
  • 3:53 - 3:56
    Chỉ là tôi không say rượu.
  • 3:56 - 3:59
    Và khi nhiều người vô gia cư nhận ra điều đó
  • 3:59 - 4:01
    kể cả một vị giáo sư đại học mất chức
  • 4:01 - 4:05
    họ đã nói, "Bà không phải không vô gia cư. Bà vào đây làm gì?"
  • 4:05 - 4:07
    Những người không nhà khác không cho tôi là người vô gia cư,
  • 4:07 - 4:10
    nhưng tôi thì có.
  • 4:10 - 4:14
    Rồi vị giáo sư lắng nghe câu chuyện của tôi rồi nói
  • 4:14 - 4:17
    "Bà có nghề nghiệp. Bà còn hy vọng
  • 4:17 - 4:21
    Người vô gia cư thật sự không hề có hy vọng."
  • 4:21 - 4:24
    Phản ứng của tôi đối với thứ thuốc mà trạm xá dành cho bệnh trầm cảm của mình
  • 4:24 - 4:26
    làm tôi muốn tự vẫn. Tôi còn nhớ mình đã nghĩ rằng
  • 4:26 - 4:31
    "Nếu mình tự giết bản thân, sẽ chẳng ai màng đến"
  • 4:37 - 4:42
    Một người bạn, ngay sau đó, đã nói với tôi rằng
  • 4:42 - 4:44
    cô ta đã nghe về Tim Russert
  • 4:44 - 4:46
    một nhà báo nổi tiếng cả nước
  • 4:46 - 4:48
    nói chuyện về tôi trên truyền hình quốc gia.
  • 4:48 - 4:50
    Một bài báo tôi viết về cha,
  • 4:50 - 4:54
    một năm trước cái chết của ông ấy, được đưa vào sách của Tim.
  • 4:54 - 4:57
    Và anh ta nói về nhiều việc trong buổi nói chuyện. Anh ta nói về việc viết lách của tôi.
  • 4:57 - 5:01
    Và khi tôi nhận ra rằng Tim Russert, tổng biên tập trước kia của "Gặp gờ tòa soạn" (Meet the Press),
  • 5:01 - 5:03
    nói về các nghề viết của tôi,
  • 5:03 - 5:05
    khi tôi còn sống trong xe tải ở khu đỗ xe của Wal-Mart
  • 5:05 - 5:07
    Tôi bắt đầu cười
  • 5:07 - 5:09
    Bạn cũng nên cười.
  • 5:09 - 5:10
    (Cười)
  • 5:10 - 5:12
    Vâng, tôi bắt đầu cười
  • 5:12 - 5:14
    vì cuộc nói chuyện đó đưa đến một kết luận
  • 5:14 - 5:17
    rằng tôi là nhà văn, hay một phụ nữ vô gia cư?
  • 5:17 - 5:20
    Tôi đã đến nhà sách và tìm ra cuốn sách của Tim.
  • 5:20 - 5:23
    Tôi đứng đó và đọc lại bài viết của mình.
  • 5:23 - 5:25
    Và tôi khóc.
  • 5:25 - 5:28
    Vì tôi là một nhà văn.
  • 5:28 - 5:30
    Tôi là một nhà văn.
  • 5:30 - 5:33
    Rồi sau đó tôi quay trờ về Tennessee.
  • 5:33 - 5:36
    Tôi chuyển đổi giữa việc sống trong xe tải và ghế trường kỷ cùng lướt với bạn bè.
  • 5:36 - 5:39
    Tôi bắt đầu viết trở lại.
  • 5:39 - 5:42
    Mùa hè năm sau tôi đã trở lại là một nhà báo tích cực.
  • 5:42 - 5:45
    Tôi thắng các giải thưởng. Tôi sống trong căn hộ riêng.
  • 5:45 - 5:47
    Và tôi không còn là người vô gia cư nữa.
  • 5:47 - 5:50
    Tôi không còn vô hình nữa.
  • 5:50 - 5:53
    Hàng ngàn người làm việc toàn thời gian và bán thời gian,
  • 5:53 - 5:55
    và sống trong xe hơi của họ.
  • 5:55 - 5:58
    Nhưng xã hội vẫn bêu xấu, cho họ là phạm tội
  • 5:58 - 6:01
    khi sống trong xe hay trên đường phố.
  • 6:01 - 6:05
    Nên những người không nhà, đặc biệt là người lao động, luôn muốn được vô hình.
  • 6:05 - 6:07
    Nhưng nếu bạn có bao giờ gặp một ai như vậy,
  • 6:07 - 6:11
    hãy ủng hộ, khích lệ và trao cho họ niềm tin.
  • 6:11 - 6:16
    Tinh thần con người có thể vượt qua tất cả nếu có niềm tin.
  • 6:16 - 6:18
    Tôi không đứng đây để tuyên truyền cho người vô gia cư.
  • 6:18 - 6:21
    Tôi không ở đây để kêu gọi bạn bố thí một kẻ ăn xin bạn sẽ gặp.
  • 6:21 - 6:24
    Nhưng tôi ở đây đế nói với các bạn rằng, dựa vào kinh nghiệm của tôi,
  • 6:24 - 6:27
    con người không được đánh giá qua nơi ở,
  • 6:27 - 6:29
    nơi ngủ nghỉ,
  • 6:29 - 6:34
    hay hoàn cành sống của họ vào bất kì lúc nào.
  • 6:34 - 6:37
    Ba năm trước tôi từng sống trong xe tải
  • 6:37 - 6:39
    trong bãi đỗ xe Wal-Mart.
  • 6:39 - 6:42
    Và hôm nay tôi đang thuyết trình tại TED.
  • 6:42 - 6:47
    Có niềm tin, ta luôn, luôn tìm ra một con đường. Xin cám ơn
  • 6:47 - 6:49
    (Vỗ tay)
Title:
Becky Blanton: Quãng đời vô gia cư của tôi
Speaker:
Becky Blanton
Description:

Becky Blanton đự định sống trên xe tải của bà trong một năm để đi khắp đất nước, nhưng khi sự chán nản ập đến và bà thôi nghề viết báo tự do, chuyến đi tham quan của bà đã trở thành sự vô gia cư. Trong cuộc nói chuyện thân tình này, bà miêu tả kinh nghiệm trở thành một người lao động Mỹ vô gia cư.

more » « less
Video Language:
English
Team:
closed TED
Project:
TEDTalks
Duration:
06:49
Nam Nguyen added a translation

Vietnamese subtitles

Revisions