-
Xin chào, tôi là Tony và đây là
Every Frame a Painting chớp nhoáng.
-
Một trong những lời khen tốt nhất
mà bạn có thể dành cho một bộ phim là...
-
nó mang lại cảm giác sống động.
-
Tồn tại điều gì đó như "nhịp đập"
mà không thể đoán trước.
-
Nó không chỉ nằm trong cốt chuyện hay diễn viên,
mà còn nằm trong chính các khung hình.
-
Hãy cùng xem qua phân cảnh ngắn này
trong "Drive" của Nicolas Winding Refn.
-
Thoạt nhìn, nó có vẻ không có gì đặc biệt.
-
Nhưng hãy thử che một nửa khung hình,
và để ý đến nửa bên phải,
-
tự thân nó đã kể toàn bộ câu chuyện
về các nhân vật.
-
Còn nửa bên trái
kể một câu chuyện bổ sung khác.
-
Vậy tức là một cảnh quay lẽ ra chỉ kể 1
nhưng thực tế lại kể được 2.
-
Nó khiến phân cảnh không bị chán khi
mắt chúng ta liên tục phải chuyển đổi giữa 2 nửa khung hình.
-
Còn cảnh này,
không phải là trái và phải, mà là trên và dưới.
-
- Chào!
- Chào!
-
- Ồ, hai người quen nhau?
- Đừng.
-
Ở nửa trên, chúng ta có một
bố cục tam giác hoàn hảo từ 3 gương mặt,
-
cùng các đường thẳng và đường chéo
ở hậu cảnh.
-
Nhưng hãy ngó xem ở nửa dưới
đang có diễn biến gì.
-
Mặc dù chúng ta
không hẳn là thực sự để ý đến nó...
-
nhưng nửa dưới này tự thân nó đã kể được
toàn bộ câu chuyện qua cử động tay của diễn viên.
-
- Ồ, hai người quen nhau?
- Đừng.
-
- Trời xem nè~
- Hàng xóm ạ.
-
- Hàng xóm? Được đấy, cả chúng ta nữa.
-
Và khi ta nói một bộ phim "sống động",
cũng có nghĩa là...
-
có sự tinh tế trong cách kể chuyện lẫn cử chỉ
không chỉ ở chỗ mà chúng ta hay nhìn...
-
mà còn cả chỗ ít để ý tới.
-
Và khi chúng ta xem Drive,
chúng ta bắt đầu nhìn ra.
-
Hầu hết mọi cảnh
đều có sự cân bằng về bố cục.
-
Giữa trái và phải, rồi trên và dưới.
-
Khung hình chia 4!
-
Đầu tiên thì nó có vẻ hơi hạn chế.
Nhưng bằng cách sử dụng kỹ thuật cơ bản này,
-
hãy xem cách mà đạo diễn lấy một cảnh bình thường
nhưng làm những điều khác thường.
-
Khi nhân vật tài xế bước vào,
anh ta ở "phía trên bên trái",
-
nên theo lẽ tự nhiên, khả năng cao là cảnh tiếp theo
sẽ có nhân vật khác ở "trên cùng bên phải".
-
Nhưng thực ra...
-
Khi cảnh cận hơn,
chúng ta có hai nhân vật ở gần như thế này,
-
với cả đống không gian thừa ở phía sau.
Mặc dù họ muốn nói chuyện với nhau...
-
...nhưng họ lại bị ràng buộc.
-
Khi hai nhân vật nam đứng trước nhau,
hãy để ý rằng họ chiếm cùng một góc phần tư,
-
với đôi mắt của họ ở cùng một điểm
bởi vì họ đang chiến đấu cho cùng một điều.
-
Trong khi, người mà họ hướng đến là Irene,
ở "trên cùng bên phải" hoặc "góc chết chính giữa".
-
Mặc dù cô ấy bị out nét,
hãy xem cách mà cô ấy thể hiện.
-
- Rất tốt. Anh đúng là người tốt, cảm ơn!
-
Cảnh cuối cùng để khép lại cả phân cảnh,
được cân bằng giữa "trên cùng bên trái" và "dưới cùng bên phải",
-
cho phép chúng ta so sánh giữa 2 nhân vật nam
và nhìn thấy cái bóng của nhân vật này đổ dài về phía nhân vật còn lại.
-
Cho dù chúng ta đã nhìn thấy cái cửa Exit này
ngay từ cảnh quay đầu tiên,
-
nhưng màn khép lại cân bằng rất trực quan này
là không đoán trước được.
-
Và trong vai trò đạo diễn,
bằng cách nhấn mạnh với các góc một phần tư khác nhau,
-
có thể tạo ra những cảnh vừa có bố cục chặt chẽ
vừa khó đoán một cách kỳ lạ.
-
- Với đống xe vô giá này,
lẽ ra nên có cái khóa nào ngon nghẻ hơn.
-
Nếu bạn thích, hãy thoải mái dùng "khung hình chia 4" này.
Chúng là một kỹ thuật cũ và đơn giản.
-
Và bạn không nên sao chép Refn,
hãy cứ bắt đầu và xem xem bạn có thể làm được những gì.
-
Hãy nhớ là, bạn không cần đến
chống rung, cần cẩu, drone hay camera 4K mới nhất.
-
Bạn cần Trên, Dưới, Trái, Phải.
-
Và ý tưởng hay để kết hợp chúng lại.