Mục đích sống
-
0:01 - 0:03Tôi thường được hỏi,
-
0:03 - 0:06điều gì làm ông bất ngờ về cuốn sách?
-
0:06 - 0:08Và tôi nói rằng tôi đã phải viết nó.
-
0:08 - 0:11Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng,
-
0:11 - 0:13không phải trong giấc mơ hoang dại nhất --
-
0:13 - 0:15Tôi thậm chí chẳng cho rằng
mình sẽ là một tác giả. -
0:17 - 0:19Và người ta thường hỏi tôi rằng,
-
0:19 - 0:22tại sao ông cho rằng
có nhiều người đã đọc cuốn sách này? -
0:22 - 0:25Nó vẫn bán được khoảng 1 triệu bản một tháng.
-
0:27 - 0:31Và tôi nghĩ rằng,
đó là bởi vì sự trống rỗng tinh thần -
0:32 - 0:35là một đại dịch của thế giới.
-
0:35 - 0:38Tôi nghĩ, ở một số phạm trù,
chúng ta kê đầu lên gối và cứ như vậy, -
0:38 - 0:40"Có một điều còn cao hơn cả cuộc sống"
-
0:41 - 0:43Sáng dậy, đi làm, về nhà và xem TV,
-
0:43 - 0:47lên giường ngủ, sáng dậy, đi làm,
về nhà, xem TV, lên giường ngủ, -
0:47 - 0:49tham dự các bữa tiệc vào cuối tuần.
-
0:50 - 0:53Rất nhiều người nói rằng, “Tôi đang sống.”
Không, bạn không sống – chỉ là đang tồn tại. -
0:53 - 0:56Chỉ là đang tồn tại thôi.
-
0:56 - 1:00Tôi thực sự cho rằng
có một kỳ vọng sâu bên trong. -
1:00 - 1:04Tôi tin vào điều Chúa đã nói.
Tôi tin rằng bạn không phải là một sự tình cờ. -
1:05 - 1:09Bố mẹ bạn có thể đã không lên kế hoạch
để có bạn nhưng tôi tin rằng Chúa có. -
1:09 - 1:12Tôi cho rằng có những người cha mẹ tình cờ;
chẳng có gì phải nghi ngờ về điều đó. -
1:12 - 1:14Tôi không cho rằng có những đứa trẻ tình cờ.
-
1:16 - 1:18Và tôi cho rằng bạn quan trọng.
-
1:18 - 1:21Bạn quan trọng với Chúa.
Bạn quan trọng với lịch sử. -
1:21 - 1:23Bạn quan trọng với thế giới.
-
1:25 - 1:28Và tôi cho rằng sự khác biệt giữa điều
-
1:28 - 1:32mà tôi gọi là mức độ tồn tại, mức độ thành công,
-
1:32 - 1:34mức độ quan trọng của cuộc sống chính là,
-
1:34 - 1:37bạn có tìm ra được,
"tôi xuất hiện trên Trái Đất này để làm cái gì?" -
1:37 - 1:41Tôi gặp rất nhiều người thông minh,
-
1:41 - 1:43họ nói, “Nhưng tại sao tôi không thể xử lý
những vấn đề của mình?” -
1:44 - 1:46Và tôi gặp rất nhiều người thành công,
-
1:46 - 1:48họ nói, “Tại sao tôi không cảm thấy đầy đủ hơn?
-
1:49 - 1:51Tại sao tôi cảm thấy như một sự giả dối?
-
1:52 - 1:54Tại sao tôi cảm thấy như đang
-
1:54 - 1:58giả vờ rằng mình thực sự
còn giỏi hơn thế này nữa? -
1:58 - 2:02Tôi nghĩ điều đó dẫn đến
vấn đề của tính ý nghĩa, quan trọng, mục đích. -
2:03 - 2:05Tôi nghĩ nó dẫn đến vấn đề:
-
2:05 - 2:08Tại sao tôi ở đây?
Tôi ở đây làm gì? Tôi sẽ đi đâu? -
2:08 - 2:11Đây không phải là những vấn đề tôn giáo --
-
2:11 - 2:14Chúng là những vấn đề con người.
-
2:15 - 2:17Tôi muốn nói với Michael
trước khi anh nói rằng -
2:17 - 2:19tôi thực sự đánh giá cao điều anh làm,
-
2:19 - 2:22vì nó làm cho cuộc sống của tôi
trở nên dễ dàng hơn nhiều. -
2:22 - 2:26Là một mục sư,
tôi gặp rất nhiều điều không ra gì. -
2:26 - 2:29Và tôi đã học được rằng, những điều không ra gì
có mặt trong mọi khía cạnh của cuộc sống. -
2:30 - 2:33Tôn giáo không có sự độc tôn trong đó
-
2:34 - 2:36nhưng có rất nhiều điều không hay ở tôn giáo.
-
2:37 - 2:40Có những điều không hay ở thế tục,
sự thông minh, sự không ra gì. -
2:40 - 2:42Có những người
– Một quý cô đến gặp tôi vào một ngày, -
2:42 - 2:45kèm với một tờ giấy trắng
– Michael, ông sẽ như thế này đây -- -
2:45 - 2:47và cô nói, “Ông nhìn thấy điều gì bên trong?”
-
2:47 - 2:50Nên tôi nhìn và nói,
“Ồ, tôi chẳng nhìn thấy gì hết” -
2:50 - 2:53Và cô tiếp, “Vâng, tôi nhìn thấy Chúa,”
cô khóc và rời đi. -
2:53 - 2:57Tôi ổn, ông biết đấy. Ổn.
-
2:58 - 3:00Uh
-
3:00 - 3:02Tốt cho ông. ( Tiếng cười)
-
3:04 - 3:07Khi cuốn sách trở thành cuốn sách bán chạy nhất
trên thế giới trong 3 năm gần đây, -
3:07 - 3:10tôi đã có một cuộc khủng hoảng nho nhỏ.
-
3:11 - 3:14Và đó là: Mục đích của việc này là gì?
-
3:16 - 3:18Vì nó mang đến một lượng tiền khổng lồ.
-
3:18 - 3:20Khi bạn viết cuốn sách bán chạy nhất trên thế giới,
-
3:20 - 3:23đó là hàng tấn, hàng tấn tiền --
-
3:24 - 3:27và nó mang đến rất nhiều sự quan tâm chú ý,
chẳng có điều nào là điều mà tôi muốn cả. -
3:27 - 3:30Khi bắt đầu với Nhà thờ Saddleback, ở tuổi 25.
-
3:31 - 3:35Tôi bắt đầu viết nó
cùng với một gia đình khác vào năm 1980. -
3:35 - 3:38Và tôi quyết định rằng,
mình sẽ chẳng bao giờ lên TV đâu, -
3:38 - 3:39vì tôi không muốn trở thành người nổi tiếng,
-
3:39 - 3:43Tôi không muốn giống như một câu trích dẫn,
"Nhà truyền giáo, lan truyền Đạo Thiên chúa"-- -
3:43 - 3:45đó không phải thứ dành cho tôi.
-
3:46 - 3:50Và đột nhiên, nó đưa đến rất nhiều tiền,
rất nhiều sự quan tâm chú ý. -
3:50 - 3:52Tôi không cho rằng –
-
3:52 - 3:55Đây là tầm nhìn thế giới, và tôi nói với các bạn rằng,
mọi người đều có tầm nhìn thế giới. -
3:56 - 3:58Con người ta đánh cược cuộc đời họ
vào một số thứ. -
3:58 - 3:59Bạn đánh cược cuộc đời mình
vào một số thứ -- -
3:59 - 4:03Tốt hơn là bạn biết tại sao bạn lại đánh cược
cái mà bạn đang đánh cược vào. -
4:03 - 4:05Thế nên, con người ta đánh cược cuộc sống của họ
vào một số thứ, -
4:07 - 4:12và khi tôi, bạn biết đấy, làm một cuộc đánh cược,
tôi đã phải tin rằng -
4:12 - 4:14Chúa là người mà ông ấy nói chính là ông ấy.
-
4:14 - 4:17Nhưng mọi người đều có
-- và tôi tin rằng trong một xã hội đa nguyên-- -
4:17 - 4:19mọi người đều đánh cược
vào một số điều gì đấy. -
4:20 - 4:23Và khi tôi bắt đầu với nhà thờ,
-
4:24 - 4:27bạn biết đây, tôi đã chẳng
có một kế hoạch để làm điều gì hết. -
4:28 - 4:30Và tiếp sau, khi viết cuốn sách này,
-
4:30 - 4:32và đột nhiên, nó
-
4:32 - 4:34thăng thiên,
-
4:34 - 4:36thế nên tôi bắt đầu hỏi,
bây giờ, mục đích của điều này là gì? -
4:36 - 4:38Vì như tôi đã nói,
-
4:38 - 4:41tôi không cho rằng
bạn được cho tiền hay là sự nổi tiếng -
4:41 - 4:43cho cái tôi của bạn.
-
4:43 - 4:46Chỉ là tôi không tin vào điều đó.
-
4:46 - 4:49Và khi bạn viết cuốn sách
mà câu đầu tiên của cuốn sách là -
4:49 - 4:51“Không phải về bạn đâu”.
-
4:51 - 4:53Tiếp đó, khi đột nhiên
-
4:53 - 4:55nó trở thành cuốn sách bán chạy nhất trong lịch sử,
-
4:55 - 4:57các bạn phải tìm ra, vâng,
tôi đoán đó không phải là về tôi. -
4:59 - 5:01Đó là loại không có suy nghĩ.
-
5:01 - 5:04Thế, nó để làm gì?
-
5:04 - 5:07Và tôi bắt đầu suy nghĩ
về cái mà tôi gọi là " quản lý giàu có" -
5:07 - 5:10và "quản lý ảnh hưởng".
-
5:10 - 5:13Nên tôi tin rằng,
về cơ bản, lãnh đạo là quản lý. -
5:14 - 5:16Rằng nếu bạn là người dẫn đầu
trong bất kỳ một lãnh vực nào -- -
5:16 - 5:19trong kinh doanh, chính trị, thể thao, nghệ thuật,
-
5:19 - 5:22học thuật, trong bất cứ lĩnh vực nào --
-
5:22 - 5:24bạn không sở hữu nó;
-
5:24 - 5:26bạn là người quản lý nó.
-
5:27 - 5:30Ví dụ, đó là tại sao
tôi tin vào việc bảo vệ môi trường. -
5:30 - 5:33Đây không phải là hành tinh của tôi.
Nó chẳng phải của tôi trước khi tôi được sinh ra. -
5:33 - 5:35Nó cũng chẳng trở thành của tôi
sau khi tôi chết đi. -
5:35 - 5:38Tôi chỉ ở đây trong 80 năm
và tiếp sau vậy đấy. -
5:38 - 5:42Tôi đã tranh cãi vào một ngày
trong một buổi nói chuyện, -
5:42 - 5:44và một anh chàng đã thách thức tôi,
-
5:44 - 5:46“Một ông mục sư thì làm gì
về bảo vệ môi trường?” -
5:48 - 5:51Và tôi đã hỏi anh ta, tôi nói:
“Vâng, cậu có tin rằng -
5:51 - 5:55con người chịu trách nhiệm
-
5:55 - 5:59làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn
cho thế hệ mai sau không?" -
5:59 - 6:01Cậu có tin rằng
chúng ta có khả năng quản lý ở đây, -
6:01 - 6:03để hoạt động một cách nghiêm túc
về môi trường?" -
6:04 - 6:06Và anh ta nói: “Không”
-
6:06 - 6:09Tôi trả lời, “Ồ, cậu không tin ư?
“Hãy để tôi làm rõ lại nhé” -
6:09 - 6:13Cậu có tin rằng con người
– Tôi không nói về tôn giáo – -
6:13 - 6:16cậu có tin rằng với tư cách là con người,
trách nhiệm của chúng ta -
6:16 - 6:19là quan tâm đến hành tinh và làm cho nó
trở nên tốt hơn cho thế hệ mai sau không?” -
6:19 - 6:21Và cậu ta nói, “Không.
-
6:22 - 6:24Chẳng hơn gì những loài vật khác đâu.”
-
6:25 - 6:29Khi thốt lên “Loài”,
cậu ấy đã để lộ ra tầm nhìn của mình. -
6:29 - 6:33“Trách nhiệm của tôi đối với việc quan tâm
đến cái môi trường này -
6:33 - 6:35thì cũng chẳng hơn gì một con vịt”
-
6:36 - 6:38Vâng, tôi biết là rất nhiều lần
chúng ta hành động như những chú vịt, -
6:38 - 6:40nhưng cậu không phải là vịt.
-
6:40 - 6:42Không phải là vịt đâu.
-
6:42 - 6:45Và cậu có trách nhiệm
– đó là tầm nhìn của tôi. -
6:46 - 6:50Và nên, cậu cần hiểu
tầm nhìn của cậu là gì. -
6:50 - 6:54Vấn đề là hầu hết mọi người
chẳng bao giờ thực sự nghĩ thông suốt. -
6:54 - 6:58Họ chẳng bao giờ thực sự
-
6:59 - 7:02hệ thống hóa, tiêu chuẩn hóa
hay lượng hóa nó, -
7:02 - 7:04Và nói rằng, “Đây là cái mà tôi tin tưởng”.
-
7:04 - 7:06Đây là điều
mà tại sao tôi tin vào điều mà tôi tin”. -
7:06 - 7:09Cá nhân tôi không đủ đức tin
để làm một kẻ vô thần. -
7:10 - 7:13Nhưng bạn có thể, có thể đấy.
-
7:13 - 7:17Tầm nhìn của bạn, qua đó,
quyết định mọi thứ trong cuộc đời mình, -
7:17 - 7:19Vì nó quyết định những quyết định của bạn;
-
7:19 - 7:21nó quyết định các mối quan hệ của bạn;
-
7:22 - 7:24mức độ tự tin của bạn.
-
7:25 - 7:27Nó thực sự, quyết định,
mọi thứ trong cuộc đời bạn. -
7:28 - 7:30Cái mà chúng ta tin vào, rõ ràng --
-
7:31 - 7:33và bạn biết điều này
– quyết định hành vi của chúng ta, -
7:33 - 7:37và hành vi của chúng ta quyết định
chúng ta sẽ trở thành gì trong cuộc sống. -
7:39 - 7:41Nên tiền bắt đầu đổ vào,
-
7:41 - 7:43và sự nổi tiếng bắt đầu đổ vào,
-
7:45 - 7:47và tôi, làm gì với chúng đây?
-
7:48 - 7:52Ban đầu vợ chồng tôi
đưa ra 5 quyết định với số tiền có được. -
7:53 - 7:55Chúng tôi nói, “Đầu tiên,
-
7:55 - 7:57chúng ta sẽ không sử dụng nó cho bản thân”
-
7:57 - 7:59Tôi đã không ra ngoài và tậu một căn nhà to hơn.
-
8:00 - 8:02Tôi không sở hữu một cái nhà khách.
-
8:02 - 8:05Tôi vẫn lái chiếc xe Ford đã dùng được 4 năm nay.
-
8:06 - 8:08Chúng tôi chỉ nói rằng,
chúng tôi sẽ không sử dụng chúng cho mình. -
8:08 - 8:11Điều thứ 2 là,
-
8:11 - 8:15tôi ngừng nhận lương từ nhà thờ,
nơi mà tôi làm linh mục. -
8:15 - 8:19Điều thứ 3 là, tôi thêm vào khoản tiền
mà nhà thờ đã trả cho tôi 25 năm qua, -
8:19 - 8:21và tôi trả chúng lại.
-
8:21 - 8:24Và tôi đã trả lại
vì tôi không muốn một ai nghĩ rằng -
8:24 - 8:26tôi làm điều đó vì tiền – Tôi không muốn thế.
-
8:27 - 8:30Thực tế, về mặt cá nhân,
tôi chưa bao giờ gặp -
8:30 - 8:33một mục sư hay linh mục hay là một vị bộ trưởng,
người làm điều này vì tiền. -
8:33 - 8:37Tôi hiểu đó là một sự rập khuôn.
Tôi chưa bao giờ gặp ai trong số họ. -
8:37 - 8:40Tin tôi đi, có rất nhiều cách dễ dàng hơn để kiếm tiền.
-
8:41 - 8:44Những mục sư giống như những người làm việc 24 giờ.
Họ giống như những vị bác sỹ. -
8:44 - 8:48Hôm nay, tôi đã rời đi khá muộn.
Tôi đã hy vọng mình ở đây ngày hôm qua, -
8:48 - 8:51vì cha ruột tôi đang ở trong
những giây phút cuối của cuộc đời, -
8:51 - 8:53có lẽ, là 48 giờ trước khi ông mất vì bệnh ung thư.
-
8:53 - 8:56Và tôi đang theo dõi một con người
mà đã sống một cuộc đời – -
8:56 - 8:58bây giờ ở tuổi trung 80 –
-
8:58 - 9:02và ông ấy đã ra đi trong yên bình.
Bạn biết đây, bài kiểm tra về tầm nhìn -
9:02 - 9:05không phải là về việc bạn hành xử như thế nào
trong những lúc tốt đẹp. -
9:05 - 9:10Mà đó là về bạn hành xử như thế nào ở đám tang.
-
9:10 - 9:14Qua hàng trăm
nếu không muốn nói là hàng ngàn đám tang, -
9:14 - 9:16điều đó làm nên sự khác biệt.
-
9:16 - 9:18Làm nên sự khác biệt
về điều mà bạn tin tưởng. -
9:19 - 9:23Nên, chúng tôi gửi lại hết,
-
9:23 - 9:26và tiếp đó chúng tôi đã lập nên 3 quỹ hỗ trợ,
-
9:26 - 9:28hoạt động liên quan đến
một số vấn đề quan trọng của thế giới: -
9:28 - 9:34nạn mù chữ, nghèo đói, các đại dịch bệnh
– đặc biệt như HIV/AIDS – -
9:34 - 9:36lập nên 3 quỹ hỗ trợ,
-
9:36 - 9:38và chuyển tiền vào đó.
-
9:38 - 9:42Điều cuối cùng chúng tôi làm
là trở thành cái mà tôi gọi là " người hoàn trả" -
9:42 - 9:45Và chính vậy, khi vợ chồng tôi kết hôn
-
9:48 - 9:50cách đây 30 năm,
-
9:50 - 9:53Chúng tôi bắt đầu chia bớt đi
-
9:53 - 9:55Giờ, đó là một nguyên tắc trong Kinh thánh
-
9:55 - 9:58mà cho biết, dùng 10% cái mà bạn có để ủng hộ từ thiện,
-
9:58 - 10:00hãy cho nó đi để giúp đỡ người khác.
-
10:01 - 10:05Nên, chúng tôi bắt đầu làm điều đó,
mỗi năm tăng phần chia sẻ thêm 1 phần trăm. -
10:05 - 10:07Thế nên, năm đầu tiên của cuộc sống hôn nhân,
chúng tôi đã đạt được 11%, -
10:07 - 10:09năm thứ 2 là 12%,
-
10:09 - 10:11và năm thứ 3 là 13%,
-
10:12 - 10:15và cứ thế, cứ thế, cứ thế. Tại sao tôi làm điều đó?
-
10:15 - 10:17Vì mỗi lần tôi cho đi,
-
10:17 - 10:20nó phá bỏ cái chủ nghĩa “nhận” trong cuộc đời tôi.
-
10:21 - 10:25Chủ nghĩa nhận là việc nhận – nhận, nhận, nhận,
nhận tất cả các thứ bạn có thể nhận, -
10:25 - 10:29bỏ đi những thứ bạn có,
ngồi trên cái thùng và làm hỏng những thứ còn lại. -
10:29 - 10:33Tất cả chỉ là về việc có nhiều, nhiều hơn nữa.
-
10:33 - 10:36Và chúng ta nghĩ rằng
cuộc sống tốt đẹp trông thì thực sự tốt đấy -- -
10:37 - 10:40Đó là điều quan trọng nhất trong tất cả
– diện mạo tốt, -
10:40 - 10:43cảm xúc tốt và có được những điều tốt.
-
10:43 - 10:45Nhưng đó không phải là một cuộc sống tốt đẹp.
-
10:45 - 10:47Tôi đã nhiều lần gặp gỡ
những người có được những điều đó, -
10:47 - 10:49và họ không hạnh phúc.
-
10:49 - 10:52Nếu tiền thực sự làm bạn hạnh phúc,
-
10:52 - 10:54Tiếp đó, những người giàu nhất trên thế giới
có thể trở nên hạnh phúc nhất. -
10:54 - 10:56Và đó là cái tôi biết, về mặt cá nhân,
tôi biết, là không đúng. -
10:58 - 11:00Chỉ là không đúng mà thôi.
-
11:00 - 11:04Thế nên, cuộc sống tốt đẹp không phải là về
diện mạo đẹp, cảm xúc tốt hay có được những điều tốt. -
11:04 - 11:06Đó là về việc trở nên tốt đẹp
và làm những điều tốt đẹp. -
11:07 - 11:09Cho đi cuộc sống của bạn.
-
11:09 - 11:12Ý nghĩa của cuộc sống
không xuất phát từ vị thế, -
11:13 - 11:15Vì bạn luôn có thể tìm thấy một ai đấy
có vị thế cao hơn mình. -
11:16 - 11:18Nó không xuất phát từ quan hệ tình dục.
-
11:18 - 11:20Nó không xuất phát từ tiền lương.
-
11:20 - 11:22Nó xuất phát từ việc phục vụ.
-
11:22 - 11:25Nó là cho đi cuộc sống của chúng ta
vào cái mà ta tìm thấy ý nghĩa, -
11:25 - 11:28chúng ta tìm được ý nghĩa.
-
11:28 - 11:31Đó là cách mà chúng ta được dẫn truyền.
Tôi tin thế, bởi Chúa. -
11:32 - 11:35Vậy nên chúng tôi bắt đầu cho đi,
-
11:35 - 11:37và bây giờ, sau 30 năm,
-
11:37 - 11:40vợ chồng tôi là những người hoàn trả
Chúng tôi cho đi 90 phần trăm và sống dựa trên 10%. -
11:42 - 11:44Điều đó, thực sự, là phần dễ dàng.
-
11:44 - 11:47Phần khó khăn là,
tôi phải làm gì với tất cả mọi sự chú ý đây? -
11:47 - 11:50Vì tôi bắt đầu nhận được rất nhiều lời mời.
-
11:50 - 11:54Tôi tham dự một tour nói chuyện
khoảng gần 1 tháng -
11:54 - 11:56trên 3 lục địa khác nhau,
-
11:56 - 11:58và tôi sẽ không đi sâu vào đó,
-
11:58 - 12:01nhưng đó là một điều tuyệt vời.
-
12:01 - 12:03Và tôi làm, tôi làm gì với
-
12:03 - 12:07cái danh tiếng mà cuốn sách đem lại?
-
12:08 - 12:11Là một mục sư, tôi bắt đầu đọc Kinh Thánh.
-
12:11 - 12:14Có một chương trong Kinh Thánh,
gọi là Thánh Vịnh 72, -
12:14 - 12:18Và đó là lời cầu nguyện của Solomon
để có được nhiều ảnh hưởng hơn nữa. -
12:18 - 12:20Khi bạn đọc lời cầu nguyện này,
-
12:20 - 12:22nó giống như là một sự ích kỷ,
tự coi mình là trung tâm. -
12:22 - 12:24Nó giống như,
-
12:24 - 12:26ông ấy nói,
“Chúa, tôi muốn Người làm con nổi tiếng.” -
12:26 - 12:28Đó là điều mà ông ấy nguyện cầu.
-
12:28 - 12:30“Con muốn người làm con nổi tiếng.
-
12:30 - 12:32Con muốn người lan rộng sự nổi tiếng của con
qua mọi vùng miền. -
12:32 - 12:35Con muốn người cho con sức mạnh.
-
12:35 - 12:37Con muốn người làm con nổi tiếng.
-
12:37 - 12:39Con muốn người cho con sức ảnh hưởng.”
-
12:40 - 12:42Và nó giống như là lời đề nghị kiêu ngạo
mà bạn có thể làm -
12:42 - 12:44khi cầu nguyện.
-
12:45 - 12:48Cho đến khi bạn đọc hết toàn bộ bài thánh vịnh,
toàn bộ chương. -
12:48 - 12:50Và tiếp đó ông ấy nói, “Đó là Nhà Vua” --
-
12:50 - 12:55ông là Vua của Israel tại thời điểm đó,
tại đỉnh cao của quyền lực -- -
12:55 - 12:59' để mà đức vua có thể quan tâm
đến những góa phụ và trẻ mồ côi, -
12:59 - 13:03hỗ trợ những kẻ chán nản,
bảo vệ người thân cô thế yếu, người bệnh tật, -
13:03 - 13:07hỗ trợ người nghèo,
phát ngôn cho những người nước ngoài, -
13:07 - 13:09những tù nhân."
-
13:09 - 13:11Về cơ bản, ông ấy nói
về tất cả những sự sát nhập trong xã hội. -
13:12 - 13:14Và như điều mà tôi đã đọc,
-
13:14 - 13:18tôi quan sát và nghĩ, bạn biết đấy,
-
13:18 - 13:21cái mà điều này muốn nói đó là
mục đích của sức ảnh hưởng X -
13:21 - 13:24chính là để lên tiếng thay cho những người
không có sức ảnh hưởng. -
13:25 - 13:28Mục đích của ảnh hưởng
không phải là để xây dựng cái tôi của bạn,, -
13:30 - 13:32hay giá trị của bạn.
-
13:32 - 13:34Và, nhân tiện, giá trị thực của bạn
không phải là điều tương tự -
13:34 - 13:36như giá trị của bạn.
-
13:36 - 13:39Giá trị của bạn không dựa trên
những thứ giá trị mà bạn sở hữu; -
13:41 - 13:43Nó dựa trên một tổng thể
những điều khác biệt. -
13:44 - 13:46Và nên mục đích của sự ảnh hưởng
chính là lên tiếng -
13:46 - 13:48cho những người
không có khả năng làm được như vậy. -
13:48 - 13:50Và tôi phải thừa nhận,
-
13:50 - 13:53tôi không thể nghĩ được lần cuối cùng
mình nghĩ về những người góa phụ và trẻ mồ côi. -
13:53 - 13:56Họ không ở trong vùng kiểm soát của tôi.
-
13:56 - 13:59Tôi, mục sư của một nhà thờ
ở một trong những vùng giàu có nhất của nước Mỹ -- -
13:59 - 14:01những cộng đồng khép kín.
-
14:01 - 14:04Tôi có một nhà thờ
với đầy đủ các CEO và các nhà khoa học. -
14:05 - 14:10Và tôi có thể đi tiếp 5 năm nữa và không bao giờ,
còn phải nhìn thấy người vô gia cư. -
14:10 - 14:12Chỉ là họ không hiện diện trên con đường tôi đi.
-
14:12 - 14:15Giờ đây, họ ở cách đây 13 dặm,
trên con đường ở Santa Anna. -
14:17 - 14:19Nên, tôi phải nói là : Được rồi,
-
14:19 - 14:22Tôi sử dụng bất cứ
sự giàu có và ảnh hưởng mà mình có được -
14:22 - 14:27để giúp đỡ những người không có chúng"
-
14:27 - 14:30Bạn biết đấy,
có một chuyện kể trong Kinh thánh về Moses. -
14:30 - 14:32dù bạn có tin hay không -
-
14:32 - 14:34Điều đó thực sự không là vấn đề gì với tôi cả.
-
14:34 - 14:37Nhưng Moses,
nếu bạn xem bộ phim, “10 điều răn” -
14:37 - 14:40Moses ra ngoài, có một đám cháy
và Chúa nói với ông. -
14:40 - 14:42Và Chúa nói rằng, “Moses,
-
14:42 - 14:44cái gì trong tay con vậy?”
-
14:45 - 14:48Tôi nghĩ rằng một trong những câu hỏi quan trọng nhất
mà bạn sẽ bị hỏi -
14:48 - 14:50Cái gì trong tay con vậy?
-
14:51 - 14:54Moses nói, “Đó là một cây gậy.
-
14:54 - 14:56Cây gậy của người chăn cừu”
-
14:56 - 14:58Và Chúa nói, “Vứt nó xuống”
-
14:58 - 15:02Và nếu bạn xem bộ phim này, bạn biết đấy,
ông ta vứt nó xuống và nó biến thành con rắn. -
15:04 - 15:06Tiếp đó Chúa nói, “Nhặt nó lên”
-
15:07 - 15:09Ông nhặt nó lên,
-
15:09 - 15:11và nó trở lại thành cây gậy.
-
15:12 - 15:15Bây giờ, tôi sẽ đọc cái này,
và tôi sẽ, điều đó nghĩa là gì? -
15:16 - 15:19Vâng. Tất cả những điều đó nghĩa là gì?
Vâng, tôi biết được một số điều. -
15:19 - 15:22Thứ nhất, Chúa không bao giờ tạo ra
những phép mầu để khoe mẽ. -
15:23 - 15:25Không chỉ là,
“Wow, điều đó không hay hay sao?” -
15:25 - 15:28Và, nhân tiện, Chúa không cần phải xuất hiện
trên chiếc bánh mì pho mát. -
15:28 - 15:30Bạn biết đấy, nếu Chúa định xuất hiện,
-
15:30 - 15:32Ông ấy sẽ không xuất hiện
trên chiếc bánh mỳ pho mát. -
15:32 - 15:33(Tiếng cười)
-
15:33 - 15:37Vâng? Tôi chỉ, đây là lý do tại sao
tôi yêu cái mà Michael làm, -
15:37 - 15:41vì nó như là, vâng, nếu ông ấy vạch trần nó,
thì tôi không cần phải làm vậy. -
15:42 - 15:45Nhưng Chúa – Chúa của tôi –
không xuất hiện trên những tấm hình lẻ tẻ. -
15:46 - 15:48Người có nhiều cách tốt hơn
-
15:48 - 15:50để làm những điều người muốn.
-
15:50 - 15:53Nhưng người không tạo ra
những phép mầu chỉ để khoe khoang. -
15:53 - 15:55Điều thứ 2 là, nếu Chúa từng hỏi bạn,
-
15:55 - 15:57Người đã biết câu trả lời.
-
15:58 - 15:59Rõ ràng là, nếu Ngườilà Chúa,
vậy nó có nghĩa là -
16:00 - 16:03khi ông đặt câu hỏi, đó là vì ích lợi của bạn,
không phải vì lợi ích của Người. -
16:03 - 16:05Nên, Người tiếp, “Cái gì trong tay con vậy?”
-
16:05 - 16:07Bây giờ, cái gì trong tay Moses thế?
-
16:07 - 16:10Vâng, đó là một chiếc gậy của người chăn cừu.
Bây giờ, hãy theo tôi. -
16:11 - 16:14Chiếc gậy này đại diện cho 3 điều
về cuộc đời của Moses. -
16:14 - 16:16Đầu tiên, nó đại diện cho bản chất của ông.
-
16:16 - 16:21Ông ấy là một người chăn cừu.
Đó là dấu hiệu đặc trưng về nghề nghiệp của ông. -
16:21 - 16:26Tôi là người chăn cừu. Đó là dấu hiệu đặc trưng
cho danh tính, nghề nghiệp và sự nghiệp của ông -
16:26 - 16:29Thứ hai, đó là biểu tượng
không chỉ cho danh tính ông ta; -
16:29 - 16:32Nó là biểu tượng cho thu nhập,
vì tài sản của ông gắn liền với lũ cừu. -
16:33 - 16:35Vào thời gian đó, chẳng ai có tài khoản ngân hàng,
-
16:35 - 16:38hay thẻ tín dụng American Express,
hay những quỹ đầu tư cả. -
16:38 - 16:41Tài sản của bạn gắn liền với đàn gia súc.
-
16:41 - 16:44Nên, nó là biểu tượng của danh tính;
biểu tượng của thu nhập của ông ta. -
16:44 - 16:47Và điều thứ ba:
đó là biểu tượng của sự ảnh hưởng. -
16:48 - 16:51Bạn làm gì với chiếc gậy của người chăn cừu?
-
16:51 - 16:55Vâng, bạn biết đấy, bạn dùng nó
để lùa lũ cừu từ điểm A đến điểm B, -
16:55 - 16:57bằng móc hay bằng cái gập.
-
16:57 - 17:00Bạn đẩy, bạn xô chúng, con này hay con kia.
-
17:01 - 17:03Nên, Người nói,
-
17:03 - 17:05"Con đang bộc lộ danh tính của mình đó.
-
17:05 - 17:09Cái gì trong tay con vậy? Con có danh tính;
con có thu nhập; con có ảnh hưởng. -
17:09 - 17:11Cái gì trong tay con?
-
17:11 - 17:14Và Người tiếp,
“Nếu con bỏ nó xuống, ta sẽ biến nó thành vật sống. -
17:14 - 17:17Ta sẽ làm những thứ
mà con sẽ không bao giờ tưởng tượng được.” -
17:17 - 17:19Và nếu bạn đã xem bộ phim đó, “10 điều răn”
-
17:19 - 17:21những điều kỳ diệu xảy ra ở Ai Cập
-
17:21 - 17:25đã được thực hiện qua chiếc gậy này.
-
17:26 - 17:31Năm ngoái, tôi được mời đến phát biểu
tại giải thi đấu NBA của các ngôi sao. -
17:32 - 17:35Và nên, tôi nói chuyện với các cầu thủ,
-
17:35 - 17:39Vì hầu hết các đội ở giải NBA, NFL và các đội khác
-
17:39 - 17:42đã thực hiện 40 ngày mục đích, dựa theo cuốn sách.
-
17:42 - 17:46Và tôi hỏi họ, tôi nói, “Cái gì trong tay anh vậy?
-
17:47 - 17:50Thế, cái gì trong tay anh?”
Tôi trà lời, “Đó là một quả bóng rổ, -
17:51 - 17:55và quả bóng rổ đó đại diện cho danh tính của anh,
cho biết anh là ai. -
17:55 - 17:58Anh là một cầu thủ của giải NBA.
Nó hiện diện cho thu nhập của anh. -
17:58 - 18:00Anh kiếm tiền từ quả bóng nhỏ đó.
-
18:01 - 18:03Và nó đại diện cho tầm ảnh hưởng của anh.
-
18:04 - 18:07Và mặc dù anh chỉ tham gia giải NBA vài năm,
-
18:07 - 18:09anh sẽ trở thành một cầu thủ của giải NBA
trong suốt phần đời còn lại. -
18:09 - 18:11Và điều đó đưa đến cho anh
một tầm ảnh hưởng to lớn. -
18:12 - 18:15Thế, anh sẽ làm gì với cái mà anh nhận được?
-
18:16 - 18:21Và tôi đoán rằng,
lý do chính mà tôi đến đây hôm nay, -
18:21 - 18:24đến với những con người thông minh ở TED,
-
18:24 - 18:27để nói, “Cái gì trong tay anh vậy?”
-
18:28 - 18:32Bạn có cái gì mà bạn nhận được?
-
18:33 - 18:35Tài năng, nền tảng, giáo dục,
-
18:36 - 18:40sự tự do, những mạng lưới, những cơ hội,
-
18:40 - 18:43sự giàu có, những ý tưởng, sự sáng tạo.
-
18:44 - 18:46Bạn đang làm gì
-
18:46 - 18:48với cái mà bạn nhận được?
-
18:48 - 18:52Điều đó, với tôi,
là câu hỏi quan trọng về cuộc sống. -
18:52 - 18:55Điều đó, với tôi
là tất cả những điều về định hướng mục tiêu. -
18:56 - 19:00Trong cuốn sách nói về việc làm thế nào
mà bạn được kết nối với một số thứ, bạn được tạo hình. -
19:00 - 19:03Cái điều nhỏ nhoi bẵng qua này
lấy đi những món quà tinh thần, tâm huyết, -
19:03 - 19:05khả năng, cá nhân, kinh nghiệm.
-
19:05 - 19:07Những điều này hình thành nên bạn.
-
19:07 - 19:09Và nếu bạn muốn biết
cái mà bạn sẽ làm với cuộc đời mình, -
19:09 - 19:12bạn cần nhìn vào hình dáng của mình.
Tôi được kết nối để làm gì? -
19:13 - 19:15Tại sao Chúa kết nối bạn để làm một số điều
-
19:15 - 19:16và không phải ép buộc bạn làm chúng?
-
19:16 - 19:19Nếu được kết nối để trở thành một nhà nhân chủng học,
bạn sẽ là nhà nhân chủng học. -
19:19 - 19:21Nếu được kết nối để trở thành
nhà khám phá đáy đại dương, -
19:21 - 19:23bạn sẽ trở thành người đó.
-
19:23 - 19:25Nếu được kết nối để giao dịch, bạn sẽ giao dịch.
-
19:25 - 19:27Nếu được kết nối để sơn, bạn sẽ sơn.
-
19:28 - 19:31Bạn có biết rằng Chúa mỉm cười khi bạn là bạn?
-
19:32 - 19:35Khi những đứa trẻ nhà tôi còn bé --
-
19:35 - 19:36chúng giờ đã lớn, bây giờ tôi có những đứa cháu --
-
19:36 - 19:38Tôi thường đến và ngồi cạnh giường chúng,
-
19:38 - 19:41Và tôi thường ngắm nhìn chúng ngủ.
-
19:42 - 19:46Ngắm nhìn những cơ thể nhỏ bé
với hơi thở phập phồng lên xuống. -
19:46 - 19:48lên xuống.
-
19:48 - 19:50Và tôi nhìn chúng
– đây không phải là một sự ngẫu nhiên. -
19:50 - 19:52Lên và xuống –
-
19:53 - 19:57và tôi thấy hạnh phúc khi nhìn chúng ngủ.
-
19:59 - 20:02Một số người lầm tưởng rằng Chúa chỉ cảm thấy vui mừng
-
20:02 - 20:04khi bạn làm cái việc, thường gọi "tâm linh",
-
20:04 - 20:07giống như đi Nhà thờ hay giúp đỡ người nghèo,
-
20:07 - 20:11hay là, bạn biết đấy, thú tội hay là làm điều gì đó như thế.
-
20:11 - 20:16Dòng cuối cùng là, Chúa hài lòng
khi thấy bạn chính là bạn. Tại sao vậy? -
20:16 - 20:20Bởi vì Người đã tạo ra bạn.
Và khi bạn làm cái việc mà bạn được tạo ra để làm, -
20:20 - 20:22Người nói, “Con trai tôi đấy.
-
20:22 - 20:24Con gái tôi đấy.
-
20:24 - 20:27Các con đang sử dụng tài năng và khả năng
mà ta đã ban cho” -
20:28 - 20:30thế nên lời khuyên của tôi dành cho các bạn là,
-
20:30 - 20:32hãy nhìn vào cái trong tay mình--
-
20:32 - 20:36danh tính của bạn, tầm ảnh hưởng,
thu nhập của ban – -
20:36 - 20:39và nói rằng, “Đó không phải là về tôi.
-
20:39 - 20:42Đó là về việc
làm thế giới trở thành một nơi tốt đẹp hơn” -
20:42 - 20:43Xin cảm ơn.
- Title:
- Mục đích sống
- Speaker:
- Rick Warren
- Description:
-
more » « less
Pastor Rick Warren, tác giả cuốn Mục đích – Động lực của cuộc sống, phản chiếu sự khủng hoảng của cá nhân ông đối với sự thành công của cuốn sách. Ông giải thích đức tin của mình về ý định của Thiên Chúa là dành cho mỗi người trong chúng ta những tài năng và sức ảnh hưởng để thực hiện những điều tốt đẹp.
- Video Language:
- English
- Team:
closed TED
- Project:
- TEDTalks
- Duration:
- 20:45
| LD . approved Vietnamese subtitles for A life of purpose | ||
| LD . commented on Vietnamese subtitles for A life of purpose | ||
|
Nhu PHAM edited Vietnamese subtitles for A life of purpose | |
|
Nhu PHAM edited Vietnamese subtitles for A life of purpose | |
|
Nhu PHAM accepted Vietnamese subtitles for A life of purpose | |
| Viet Dung Pham added a translation |

LD .
Cảm ơn các bạn đã dịch và duyệt.