-
Sao nơi này yên tĩnh quá vậy?
-
Vì chúng ta đang ở gần Thánh Địa
-
Mảnh đất cũng lặng đi khi ta tiến lại gần.
-
Bạn đồng hành của cô đã ngủ bao lâu rồi?
-
Vài tiếng
-
Cả hai chúng tôi chỉ vừa kịp sống sót sau vụ đắm tàu
-
Bạn tôi cần sự yên tĩnh lúc này, thực sự yên tĩnh
-
Cậu ấy sẽ có nó.
-
Tôi sẽ lo liệu mọi thứ cần thiết
-
Nhưng tôi không thể để cô vào bên trong.
-
Tôi cũng đâu có định nhảy múa xuyên qua mấy cánh cửa thánh của cô đâu
-
Thánh Nữ!
-
Tôi sẽ dựng trại một thời gian
-
Có người khác cũng trôi dạt vào bờ
-
Một số trong họ - là những cái tên lớn… hoặc sẽ là
-
Tôi chỉ mong cô gửi một con bồ câu
-
Có người cần biết về vụ đắm tàu.
-
Và rằng cô hãy chăm sóc người bên cạnh tôi
-
Linh hồn này rất mong manh…
-
Khác biệt…
-
không sinh ra ở cõi này.
-
Cô cảm nhận được điều đó, đúng không?
-
Cô thật tử tế, và chân thành
-
Dù chúng ta có khác biệt
-
Cô có vẻ là một người có trái tim nhân hậu
-
Phù thủy phải không
-
Pháp sư – nếu muốn gọi cho đúng
-
Nhưng đây không phải lúc tranh luận về danh xưng
-
Sự tử tế không quan tâm cô là gì
-
Tôi chắc cô cũng từng gặp không ít kẻ khốn nạn
-
núp sau những bức tường thánh
-
Thánh Địa cũng do con người xây dựng
-
Mà con người thì luôn mang theo bóng tối
-
Chúng tôi cũng từng sai lầm
-
Sự thánh thiện không làm ai trở nên hoàn hảo cả
-
Và xin hỏi cô định đi đâu vậy?
-
Elfdale
-
Elfdale à?
-
Làm sao cô lại trôi dạt đến tận phía Đông,
-
gần khe núi thế kia?
-
Khó nói lắm.
-
Có chuyện gì đó xảy ra ở boong dưới
-
Một cuộc đánh nhau, có khi là bạo loạn.
-
Tàu mất phương hướng, rồi trôi dần về phía vách đá
-
Chúng tôi đi lạc
-
rồi bị đá ngầm đánh chìm.
-
Và cho tôi hỏi, quê hương cô ở đâu?
-
Vùng Đất Tự Do
-
Maksti?
-
Ừm hmm
-
Ở đó có vài nơi…
-
Yên bình như nơi này
-
Những nơi cảm giác cổ xưa hơn vẻ ngoài của chúng
-
Cô là người bản địa Maksti à?
-
Không
-
Tôi chỉ lang thang thôi.
-
Đủ xa để nhận ra sự tĩnh lặng khi nghe thấy nó
-
Tĩnh lặng không chỉ là sự vắng mặt của ngôn từ
-
Cậu có thể nói mà vẫn giữ được sự tĩnh lặng
-
Dẫu thì thầm nhưng vẫn mang tiếng vọng lớn
-
Ừ ừ
-
ừ ừ
-
Tôi đã gặp những người thì thầm như sấm nổ
-
Tôi sẽ đợi đến khi các chị em của cô đưa bạn đồng hành của tôi vào trong
-
Rồi tôi sẽ lên đường.
-
Được thôi.
-
Trời sắp sáng rồi
-
Cô sẽ có thể dựng trại
-
Ôi Đấng Rạng Ngời
-
Sáng nay con đến không phải với niềm tin vững chắc
-
Mà là trong sự thú nhận lặng lẽ
-
Thánh địa này đã chờ đợi quá lâu
-
Mỗi bình minh con lắng nghe, mỗi hoàng hôn con dõi theo
-
Con đã tin tưởng
-
Cho đến khi con không còn tin nữa…
-
Xin hãy tha thứ cho con
-
Khi sự im lặng trở nên nặng nề
-
Khi sự tĩnh lặng hóa thành đá
-
Nhưng nếu giờ đây cái bóng của lời nguyền chưa thức giấc, bắt đầu xao động
-
Nếu bước chân của cô ấy đưa người được chọn đến cổng của chúng ta
-
Xin ban cho con sức mạnh để không gục ngã
-
Xin cho con không chỉ là kẻ giữ gìn lời xưa cũ
-
Mà là kẻ dẫn đường
-
Không phải để vinh danh
-
Không phải để lưu truyền huyền thoại
-
Mà là cho tiếng thì thầm Người từng đặt trong tim con
-
Tiếng thì thầm vẫn nhớ thế nào là hy vọng
-
Tiếng thì thầm vẫn còn lắng nghe… ngay cả bây giờ
-
Xin nhắc con nhớ lý do con được gọi đến đây
-
Nhắc con nhớ con là ai
-
Thật sao?
-
Cậu ngồi trên thảm bay hả?
-
Vậy kể tôi nghe, cậu điều khiển nó
-
kiểu gì?
-
Nghiêng qua trái một chút rồi… cầu may?
-
Thật lạ là cậu còn giữ được đường bay thẳng
-
Với những câu chuyện kiểu đó của cậu
-
Tôi tự hỏi, liệu cậu đang đuổi theo điều gì
-
mà phải băng qua cả đại dương?
-
Hay là cậu đang trốn chạy thứ gì?
-
Cậu phải biết rằng
-
Ở đây, chúng tôi bảo vệ nhiều hơn cả vườn tược và nhà bếp
-
Nơi sâu nhất giữ những lời hứa xưa cũ
-
Có người nói chúng tôi đang canh chừng điều gì đó –
-
Hoặc ai đó, sẽ đến
-
Pháo đài này từng là thành lũy thời chiến
-
Giờ là nơi trú ngụ của Stillguard -
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-