< Return to Video

Tôi 17 tuổi | Kate Simonds | TEDxBoise

  • 0:15 - 0:17
    Xin chào các bạn.
  • 0:17 - 0:20
    Tên tôi là Kate Simonds và tôi 17 tuổi.
  • 0:20 - 0:25
    Khi nghe tôi nói hay nhìn tiêu đề
    của cuộc nói chuyện này, "Tôi 17 tuổi".
  • 0:25 - 0:26
    tôi chắc các bạn nghĩ
  • 0:26 - 0:27
    bởi cô ấy ở trên sân khấu
  • 0:28 - 0:31
    cô ấy hẳn đã làm được điều gì đó
    phi thường để kể cho chúng ta nghe.
  • 0:31 - 0:35
    Có lẽ cô ấy...Tôi không biết, điều gì đã
    làm cho cô ấy xứng đáng được nói tại TED?
  • 0:35 - 0:37
    Có phải cô ấy bổng dưng kiếm được
    hàng triệu đô
  • 0:37 - 0:41
    từ việc đầu tư thành công vào
    một công ty khởi nghiệp lúc 15 tuổi?
  • 0:41 - 0:45
    Có thể cô ấy tình cờ chữa được một
    căn bệnh khi thực tập tại phòng thí nghiệm
  • 0:45 - 0:49
    hoặc có thể cô ấy đã đạt điểm SAT
    tuyệt đối khi chỉ mới 7 tuổi.
  • 0:49 - 0:51
    Tôi có làm được điều gì trong số đó?
  • 0:51 - 0:52
    Không.
  • 0:52 - 0:55
    Tiếc là tôi chưa làm được điều gì
    trong số đó cả
  • 0:55 - 0:58
    và đây là lý do tôi ở đây ngày hôm nay:
  • 0:58 - 1:03
    Khi tôi ở trên sân khấu, tất cả các bạn
    cho rằng tôi là một thiếu niên thiên tài
  • 1:03 - 1:06
    hoặc là một nhà sáng chế nổi tiếng
    vì tôi mới 17 tuổi.
  • 1:06 - 1:09
    Tôi hẳn đã làm điều gì đó
    xứng đáng sự chú ý của mọi người.
  • 1:09 - 1:14
    Nhưng yêu cầu duy nhất để trở thành người
    diễn thuyết tại TED là có một ý tưởng.
  • 1:14 - 1:17
    Ý tưởng mà bạn cho là
    xứng đáng được lan tỏa.
  • 1:17 - 1:18
    Và đó là vấn đề.
  • 1:18 - 1:20
    Bởi vì tôi mới 17 tuổi và tôi đứng ở đây,
  • 1:20 - 1:23
    các bạn chỉ tôn trọng tôi vì
    tôi đang ở trên sân khấu này.
  • 1:23 - 1:26
    Có lẽ bởi các bạn thích đôi giày
    cao gót của tôi
  • 1:26 - 1:29
    nhưng tôi không nghĩ đó là lý do giúp
    tôi có được sự tôn trọng này.
  • 1:29 - 1:32
    Tôi không nghĩ rằng mình phải là một
    triệu phú trẻ tuổi
  • 1:32 - 1:35
    hay chữa được một đại dịch
    mới đáng được lắng nghe.
  • 1:35 - 1:40
    Tôi cho rằng mọi ý tưởng đều đáng được
    trân trọng bất chấp tuổi tác của người đó.
  • 1:41 - 1:45
    Ý kiến của tôi đã không được tôn trọng
    cả trăm lần.
  • 1:45 - 1:48
    Tôi được người lớn bảo rằng
    tôi chưa đủ khả năng bỏ phiếu
  • 1:48 - 1:51
    dù tôi theo dõi sát sao chính trị,
    và chắc chắn với niềm tin của mình.
  • 1:51 - 1:55
    Tôi được khuyên rằng nên dừng
    đấu tranh cho quyền bình đẳng
  • 1:55 - 1:58
    vì tiếng nói của tôi có ảnh hưởng nhỏ
    và sẽ chẳng thay đổi gì.
  • 1:58 - 2:01
    Khác biệt là, không có ai nói
    những điều đó với người lớn.
  • 2:01 - 2:04
    Bất kì người lớn nào đấu tranh
    cho những lý do như thế
  • 2:04 - 2:06
    được cho là những người hùng
    dũng cảm và đầy tâm huyết
  • 2:06 - 2:11
    nhưng bởi vì tôi 17 tuổi,
    tôi ngây thơ và khờ dại.
  • 2:12 - 2:18
    Tôi đã có nhiều năm kinh nghiệm về việc
    tiếng nói của mình không được tôn trọng.
  • 2:18 - 2:21
    Tôi thậm chí còn bị nói,
    theo bài báo của Life Science năm 2008,
  • 2:21 - 2:25
    bởi vì tôi chỉ là một thiếu niên,
    tôi không thể trải nghiệm sự đồng cảm,
  • 2:25 - 2:27
    thứ được định nghĩa là một khả năng
  • 2:27 - 2:30
    thấu hiểu và chia sẻ
    cảm xúc của người khác.
  • 2:30 - 2:35
    Bây giờ, với không liệu tính toán
    hay bằng chứng khoa học nào
  • 2:35 - 2:36
    tôi có thể chứng minh bài báo đó đã sai.
  • 2:36 - 2:38
    Đây là cách của tôi.
  • 2:38 - 2:40
    Tôi đã thực hiện nó vào một phút trước
  • 2:40 - 2:43
    khi tôi hiểu được sự ngộ nhận của bạn
    lúc tôi ở trên sân khấu.
  • 2:43 - 2:45
    Với sự đồng cảm,
    bởi tôi hiểu suy nghĩ của bạn,
  • 2:45 - 2:48
    tôi hiểu sự do dự của bạn
    về khả năng của tôi
  • 2:48 - 2:50
    bởi khi được chọn cho
    cuộc phát biểu TED này
  • 2:50 - 2:52
    tôi cũng tự hỏi điều tương tự.
  • 2:52 - 2:54
    Tôi chỉ mới 17 tuổi,
    tôi thì biết được những gì?
  • 2:54 - 2:57
    Tôi có thể dạy các bạn điều gì?
  • 2:57 - 3:00
    Nhưng đến lúc đó, tôi hy vọng
    sẽ có được sự tôn trọng của các bạn.
  • 3:00 - 3:05
    Tôi nói "có được" là vì không như người khác,
    tôi không có nó ngay từ đầu.
  • 3:05 - 3:07
    Có một ví dụ điển hình về sự nghi ngờ.
  • 3:07 - 3:12
    Nó diễn ra quanh mọi học sinh.
  • 3:12 - 3:15
    Lý do tôi đầy nhiệt huyết về việc này
    là bởi công việc của tôi
  • 3:15 - 3:18
    với 1 tổ chức phi lợi nhuận ở đại phương
    có tên là One Stone.
  • 3:18 - 3:22
    One Stone là 1 tổ chức phi lợi nhuận
    được hoạt động bởi học sinh
  • 3:22 - 3:25
    và sau khi tham gia với tư cách
    là học sinh năm hai ở trung học,
  • 3:25 - 3:28
    tôi đã học được cách gây quỹ,
    cách tổ chức 1 cuộc phỏng vấn,
  • 3:28 - 3:31
    cách để phát biểu
    trước rất nhiều người như thế này
  • 3:31 - 3:33
    và quan trọng nhất,
    cách giải quyết vấn đề.
  • 3:33 - 3:35
    Trong môi trường toàn học sinh trung học
  • 3:35 - 3:38
    chưa ai từng thắc mắc hay nghi ngờ
    ý kiến của tôi.
  • 3:38 - 3:41
    Để tôi nói cho mọi người,
    chúng tôi đã làm được rất nhiều việc.
  • 3:41 - 3:44
    Nhưng mọi thứ thay đổi
    ngay khi tôi rời khỏi tòa nhà.
  • 3:44 - 3:48
    Tôi thử nói chuyện với một người lớn
    về một thứ mà tôi đang làm,
  • 3:48 - 3:52
    nghiên cứu hoặc là một dự án của tôi,
    và họ hỏi tôi, "Cháu thì biết gì?"
  • 3:53 - 3:57
    Tất cả đều bị hỏi như vậy,
    "Cháu thì biết gì? Sau cháu biết được?
  • 3:57 - 3:58
    Cháu mới là một thiếu niên thôi."
  • 3:58 - 4:02
    Chúng tôi được hỏi về điều này
    khi nói về chính trị, giáo dục,
  • 4:02 - 4:04
    kể cả thứ mà chúng tôi
    muốn làm với cuộc đời
  • 4:04 - 4:07
    đơn giản bởi vì chúng tôi
    "Quá nhỏ tuổi để hiểu."
  • 4:07 - 4:10
    Chỉ bởi vì chúng tôi có
    bằng lái in theo hướng dọc
  • 4:10 - 4:13
    và người lớn các vị có
    bằng lái in theo hướng ngang.
  • 4:13 - 4:16
    Dường như, chúng tôi không biết
    tình yêu là gì.
  • 4:16 - 4:19
    Chúng tôi không thể biết
    mình nên hay không nên tin gì,
  • 4:19 - 4:23
    chúng tôi không được quyền
    nói về giáo dục hay chính trị
  • 4:23 - 4:26
    bởi vì chúng tôi
    không sống trong "thực tại".
  • 4:26 - 4:28
    Thực ra chúng tôi
    còn không được nói cho bản thân.
  • 4:29 - 4:33
    Vào lúc này, hẳn các bạn đã nhận ra
    tôi đang không dùng slide.
  • 4:33 - 4:36
    Một phần lý do là vì
    tôi không thực sự cần chúng
  • 4:36 - 4:41
    nhưng thành thật mà nói, lý do thật sự là
    bởi đây là một cơ hội tuyệt vời
  • 4:41 - 4:43
    để cho học sinh như tôi
    có được sự chú ý của các vị,
  • 4:43 - 4:46
    nên tôi sẽ hướng 100% sự chú ý của các vị
    vào tôi một cách kỹ càng.
  • 4:46 - 4:48
    (Cười)
  • 4:49 - 4:52
    Vấn đề lớn hơn mọi người tưởng nhiều.
  • 4:52 - 4:54
    Từ những kinh nghiệm khác nhau
    của tôi ở One Stone
  • 4:54 - 4:57
    và với sự giúp đỡ
    của những giáo viên tuyệt vời,
  • 4:57 - 5:01
    tôi đã hoàn toàn nhận ra sự chê bai
    liên tục xảy đến đối với lời của học sinh.
  • 5:01 - 5:03
    Đây là một vấn đề lớn.
  • 5:05 - 5:07
    Hãy nhìn vào hệ thống giáo dục của ta;
    là học sinh, chúng ta
  • 5:07 - 5:12
    không được nói về cái hay cách mà ta học,
    vậy mà ta phải học hết tất cả,
  • 5:12 - 5:15
    đưa kiến thức vào, và hi vọng
    sẽ có cơ hội dùng trong thực tế.
  • 5:15 - 5:20
    Ta được mong đợi sẽ giơ tay
    để dùng nhà vệ sinh, và ba tháng sau
  • 5:20 - 5:23
    sẽ sẵn sàng để vào đại học
    hoặc có một công việc toàn thời gian,
  • 5:23 - 5:25
    tự lo cho bản thân và tự kiếm sống.
  • 5:25 - 5:26
    Điều này không hợp lý.
  • 5:27 - 5:29
    Mẹ tôi là một giáo viên cấp một.
  • 5:29 - 5:34
    Tôi luôn nghe mẹ mình và giảng viên khác
    nói về những đứa trẻ mẫu giáo,
  • 5:34 - 5:38
    khi được hỏi câu hỏi,
    ngạc nhiên khi tất cả chúng đều giơ tay.
  • 5:38 - 5:40
    Thế nhưng, khi bạn lên cấp cao hơn
  • 5:40 - 5:43
    ít cánh tay hơn được giơ lên mỗi năm.
  • 5:43 - 5:48
    Giờ, sẽ là bình thường với các lớp học
    ở trường cấp ba khi có một câu hỏi
  • 5:48 - 5:52
    không ai giơ tay lên, và giáo viên
    sẽ phải gọi tên trong danh sách.
  • 5:52 - 5:56
    Tôi nghĩ lý do là bởi A, học sinh
    không tự tin trong câu trả lời của họ,
  • 5:57 - 6:01
    B, học sinh đã bị chế nhạo vì trả lời
    quá nhiều câu hỏi một cách chính xác
  • 6:01 - 6:04
    hoặc C, học sinh đang không lắng nghe.
  • 6:04 - 6:06
    Có thể họ đang nhắn tin
  • 6:06 - 6:10
    hoặc khả năng cao hơn là
    họ chẳng quan tâm.
  • 6:10 - 6:13
    Đây đều là ba vấn đề rất là lớn.
  • 6:13 - 6:16
    Các học sinh đã quên đi giá trị
    về việc giáo dục của họ
  • 6:16 - 6:19
    và vì thế mà ngừng học hỏi.
  • 6:19 - 6:22
    Bởi vì chúng tôi được bảo,
    "Cháu không thể hiểu, cháu mới 17.
  • 6:22 - 6:25
    Cháu không xứng đáng có quyền kiểm soát
    về những thứ cháu học."
  • 6:25 - 6:29
    Cả lời phát biểu
    lẫn cách tư duy này đều độc hại.
  • 6:29 - 6:33
    Nó đã đạt đến mức mà chúng tôi bắt đầu
    không lắng nghe chính bản thân mình.
  • 6:33 - 6:39
    Đôi khi, tôi thấy mình trong
    dòng suy nghĩ và tự dừng bản thân lại
  • 6:39 - 6:41
    "Cô đừng nghĩ về điều này nữa.
  • 6:41 - 6:45
    Cô mới 17 tuổi, cô không biết gì
    về tâm lý học.
  • 6:45 - 6:47
    Cô đang làm gì vậy? Dừng ngay!"
  • 6:47 - 6:51
    Đây là tôi, một người hoàn toàn tin vào
    sự công nhận ý tưởng của những người khác
  • 6:51 - 6:55
    và đang làm một buổi nói chuyện TED
    về sự công nhận này,
  • 6:55 - 6:58
    lại tự làm mình mất uy tín
    bởi suy nghĩ của tôi
  • 6:58 - 7:01
    không phải là từ ý thức của người lớn.
  • 7:01 - 7:04
    Mùa xuân trước, tôi và bạn tôi
    bắt đầu một câu lạc bộ.
  • 7:04 - 7:08
    Cả hai chúng tôi đều rất thằng thắn,
    và chúng tôi thấy đây là một cơ hội
  • 7:08 - 7:10
    để tạo nên sự khác biệt trong trường học.
  • 7:10 - 7:12
    Chúng tôi biết rằng
    mình sẽ phải làm vài việc
  • 7:12 - 7:15
    để thuyết phục người lớn
    về nhiệm vụ của chúng tôi
  • 7:15 - 7:17
    nhưng chúng tôi
    không nhận ra rằng
  • 7:17 - 7:19
    thử thách thực sự là việc
    thuyết phục bạn học cùng lớp
  • 7:19 - 7:22
    rằng họ có thể tạo sự thay đổi
    khi còn là học sinh.
  • 7:22 - 7:24
    Khi chúng tôi cố gắng
    đấu tranh vì điều gì đó,
  • 7:24 - 7:27
    thì họ chỉ trích, cười nhạo chúng tôi
    vì đấu tranh cho niềm tin của mình.
  • 7:28 - 7:30
    Điều đó thực sự, thực sự rất là tệ.
  • 7:30 - 7:34
    Học sinh tự nghi ngờ về
    sự công nhận ý tưởng của mình
  • 7:34 - 7:36
    bởi chúng không đến
    từ ý thức của người lớn,
  • 7:36 - 7:40
    nhưng cái gì chia tách
    người lớn và thiếu niên về trí tuệ?
  • 7:40 - 7:42
    Đó có phải bởi tuổi tác?
  • 7:42 - 7:47
    Chúng ta có thức dậy vào sinh nhật thứ 21
    với lượng kiến thức bất diệt?
  • 7:47 - 7:52
    Chúng ta có bước vào tuổi 18 và đột nhiên
    có ý tưởng đáng được lắng nghe?
  • 7:52 - 7:57
    Và, thời kỳ đầy phép màu của người lớn
    là khác nhau ở khắp nơi trên thế giới.
  • 7:57 - 8:00
    Điều đó có vẻ chưa hoạt động cho đến giờ,
    vậy ý kiến ai mới đúng?
  • 8:00 - 8:03
    Hoặc có thể là đạt được
    một cấp độ trưởng thành
  • 8:03 - 8:05
    mà có thể đến từ bất kỳ độ tuổi nào.
  • 8:05 - 8:09
    Nhưng tôi biết rất nhiều học sinh cấp ba
    và sinh viên đại học
  • 8:09 - 8:11
    trưởng thành hơn
    so với một vài người lớn tôi biết.
  • 8:12 - 8:14
    Vậy điều đó cũng chẳng hợp lý tí nào.
  • 8:14 - 8:18
    Tôi nghĩ điều đó không đến từ độ tuổi
    hay là kinh nghiệm trưởng thành.
  • 8:18 - 8:21
    Có một sự khác biệt nhất định
    về mặt sinh học giữa cả hai
  • 8:21 - 8:24
    nhưng thay vào đó nó đi với
    sự phù hợp của não bộ.
  • 8:24 - 8:27
    Các nhà nghiên cứu ở Stanford
    mới kiểm tra điều này gần đây.
  • 8:27 - 8:30
    Họ nhìn vào sự khác nhau
    về các tín hiệu thần kinh ở hai độ tuổi
  • 8:30 - 8:33
    giữa thanh thiếu niên và người lớn để xem
    cách mà các bộ não được kết nối.
  • 8:33 - 8:37
    Cuối cùng họ thấy rằng
    các kết nối ở người lớn ổn định hơn
  • 8:37 - 8:40
    so với các đối tượng thanh thiếu niên
  • 8:40 - 8:45
    với những liên kết phân tán,
    tự phát hơn, hay tôi dám nói, sáng tạo hơn.
  • 8:47 - 8:50
    Việc xã hội có nhiều vấn đề
    mà ta không thể giải quyết được
  • 8:50 - 8:53
    không phải là một bí mật gì cả.
  • 8:53 - 8:56
    Những người lớn đã có nhiều nỗ lực
    trong việc tìm ra lời giải
  • 8:56 - 8:58
    và đó chính là lý do
    tiến độ vẫn chưa tăng thêm.
  • 8:58 - 9:03
    Trong lớp học của tôi, giáo viên
    có một cái poster rất mỉa mai nói rằng,
  • 9:03 - 9:04
    "Nếu bạn nghĩ
    vấn đề của chúng tôi tệ,
  • 9:04 - 9:07
    hãy chờ tới khi bạn thấy
    giải pháp của chúng tôi."
  • 9:07 - 9:08
    (Cười)
  • 9:10 - 9:13
    Có lẽ vấn đề chính là ta đã không nghĩ
    các giải pháp một cách sáng tạo.
  • 9:13 - 9:19
    Các thanh thiếu niên luôn bị chỉ trích vì
    có các ý tưởng sáng tạo đầy sức sống.
  • 9:19 - 9:22
    Nhưng thay vì cười nhạo
    các thanh thiếu niên này,
  • 9:22 - 9:26
    có lẽ vấn đề là ta nên
    khai thác những ý tưởng này,
  • 9:26 - 9:30
    ta nên khai thác
    những liên kết tự phát của não bộ
  • 9:30 - 9:32
    và sử dụng chúng để giải quyết
    những vấn đề này.
  • 9:34 - 9:36
    Đây là ý tưởng
    đáng được lan truyền của tôi:
  • 9:37 - 9:40
    Một thế giới gồm sự sáng tạo được két hợp
    bởi người lớn và sinh viên.
  • 9:41 - 9:45
    Đó là thế giới nơi người lớn lắng nghe
    và tôn trọng ý tưởng của sinh viên,
  • 9:45 - 9:48
    và một thé giới nơi mà học sinh tôn trọng
    và lắng nghe ý tưởng của chính họ.
  • 9:50 - 9:53
    Hệ thống giáo dục sẽ được cải thiện
    một cách đáng kể,
  • 9:53 - 9:55
    học sinh sẽ quan tâm về việc học hành
  • 9:55 - 9:57
    bởi vì họ biết rằng việc học hành
    rất quan trọng.
  • 9:57 - 9:59
    Trong tình trạng hiện tại,
  • 9:59 - 10:03
    nếu bạn đã học qua vài điểm nhất định thì
    bạn hẳn đã học về thất bại.
  • 10:03 - 10:05
    Giờ đây, chúng ta đang dạy
    cho chính học sinh
  • 10:05 - 10:08
    cách mất niềm tin vào
    sự thay đổi khả thi hoặc cầu toàn.
  • 10:08 - 10:10
    Nói cách khác, ta đang dạy họ
  • 10:10 - 10:14
    cách ngừng suy nghĩ sáng tạo
    và chấp nhận kết quả thực tại.
  • 10:14 - 10:18
    Ta đang dạy họ cách thích nghi với
    các tiêu chuẩn và đánh mất sự sáng tạo.
  • 10:18 - 10:19
    Nhưng trước khi điều này xảy ra,
  • 10:19 - 10:22
    học sinh chưa nghĩ về
    các lý luận phức tạp hay các giới hạn,
  • 10:22 - 10:24
    họ không hề sợ hãi
  • 10:24 - 10:26
    Hãy nghĩ tới những đứa trẻ mẫu giáo,
    nếu ta có thể
  • 10:26 - 10:28
    khai thác nguồn năng lượng tràn trề này
  • 10:28 - 10:31
    trước khi họ mất nó và nuôi dưỡng nó
    qua cả quá quá trình học tập,
  • 10:31 - 10:34
    thì hãy thử nghĩ tới
    các ý tưởng sáng tạo có thể xảy đến.
  • 10:36 - 10:38
    Thậm chí còn hơn thế,
    chính phủ có thể được cải thiện.
  • 10:38 - 10:41
    Một khi học sinh nhận ra
    lời nói có ảnh hưởng,
  • 10:41 - 10:43
    họ sẽ cảm thấy mình phải tham gia.
  • 10:43 - 10:46
    Họ sẽ thấy có trách nhiệm với
    các chính sách đang hướng tới.
  • 10:46 - 10:49
    Với sự cải thiện chất lượng
    đến từ cả thế giới.
  • 10:51 - 10:56
    Tôi không khuyến khích mở rộng
    phạm vi bầu cử tới một đứa trẻ 5 tuổi.
  • 10:56 - 11:00
    Nhưng tôi có nghĩ ta nên khuyến khích
    những người 18 tuổi đi bỏ phiếu,
  • 11:00 - 11:03
    thay vì phản đối họ,
    điều mà xảy ra thường xuyên.
  • 11:03 - 11:08
    Hỏi chúng tôi về an sinh xã hội,
    hỏi chúng tôi về sự phá hủy môi trường,
  • 11:08 - 11:10
    hỏi chúng tôi về mọi thứ.
  • 11:10 - 11:13
    Cho chúng tôi biết mình quan trọng
    bởi đúng là vậy.
  • 11:13 - 11:16
    Đúng là không phải tất cả
    sẽ hiểu về chính trị ngay lập tức.
  • 11:16 - 11:18
    Bởi chúng tôi là thanh thiếu niên
  • 11:18 - 11:20
    không có nghĩa chúng tôi
    không biết gì về chính trị
  • 11:20 - 11:24
    và đồng thời, bởi mọi người là người lớn,
    không có nghĩa là mọi người biết.
  • 11:26 - 11:28
    Khi bạn nói phiếu bầu của chúng tôi
    không quan trọng,
  • 11:28 - 11:31
    rằng chúng tôi chưa sẵn sàng,
    thì bạn cũng thua.
  • 11:31 - 11:34
    Càng ít người đi bầu cử hàng năm,
    đây là sự thật.
  • 11:34 - 11:38
    Và sự mất đi của phiếu bầu, nói rộng hơn,
    là sự mất mát của nền dân chủ.
  • 11:38 - 11:41
    Nếu bạn không đủ tuổi,
    nếu bạn 17 tuổi như tôi,
  • 11:41 - 11:44
    16, 15, 13, bạn vẫn quan trọng,
  • 11:44 - 11:48
    dù bạn chưa thể bỏ phiếu hợp pháp,
    và bạn chưa học đại học.
  • 11:48 - 11:51
    Bạn vẫn có giá trị đối với xã hội.
  • 11:52 - 11:56
    Được rồi, nếu ai đã ngủ gật hay gì đó
  • 11:56 - 12:00
    hay nếu các vị thấy tôi
    hoàn toàn không thú vị, hãy tỉnh dậy,
  • 12:00 - 12:01
    và lắng nghe ý kiến của tôi ngay bây giờ.
  • 12:02 - 12:03
    Các sinh viên.
  • 12:04 - 12:08
    Các sinh viên, chúng ta đã đòi hỏi
    quyền được lắng nghe suốt nhiều năm.
  • 12:08 - 12:11
    Chúng ta đã ngồi ghế đại diện
    tại các cuộc họp hội đồng,
  • 12:11 - 12:14
    và chúng ta đã phản đối
    các bài kiểm tra tiêu chuẩn,
  • 12:14 - 12:16
    nhưng thế vẫn là chưa đủ.
  • 12:16 - 12:17
    Nhìn xem ta đang ở đâu.
  • 12:17 - 12:21
    Ta cần ngừng xin phép
    và ta cần bắt đầu yêu cầu.
  • 12:21 - 12:25
    Hơn cả các hội đồng học sinh,
    các buổi họp hội đồng, và câu lạc bộ,
  • 12:25 - 12:27
    và các ghế ngồi đại diện.
  • 12:27 - 12:31
    Chúng tôi xứng đáng được tin tưởng
    hơn là đi cài đặt iPad cho bố mẹ.
  • 12:31 - 12:32
    (Cười)
  • 12:35 - 12:37
    Ý tưởng của chúng tôi có ảnh hưởng.
  • 12:37 - 12:41
    Nhưng không may thay,
    điều này sẽ chỉ đúng nếu đó là sự hợp tác.
  • 12:41 - 12:44
    Những người lớn, tôi đòi hỏi mọi người
    làm việc cùng chúng tôi.
  • 12:44 - 12:47
    Cho chúng tôi sự tôn trọng,
    và nhớ tới chúng tôi.
  • 12:47 - 12:49
    Tôi không đòi hỏi một niềm tin mù quáng,
  • 12:49 - 12:52
    mà tôi đáng đòi hỏi mọi người
    cho chúng tôi cơ hội để chứng tỏ.
  • 12:52 - 12:55
    Bạn hãy xem trọng chúng tôi
    ở việc giáo dục.
  • 12:55 - 12:57
    Tôi cũng sẽ xem trọng các bạn.
  • 12:58 - 13:00
    Sự tàn phá môi trường,
    vấn đề nợ công,
  • 13:00 - 13:02
    chính sách không công bằng,
    bất bình đẳng trong xã hội,
  • 13:02 - 13:04
    và còn nhiều thứ hơn nữa.
  • 13:04 - 13:08
    Ta cần phải nhớ tới trách nhiệm của nhau
    ở từng bước tiến mà ta đạt được,
  • 13:08 - 13:09
    và tôi hứa với các bạn nó sẽ là như vậy.
  • 13:10 - 13:12
    Tôi mới 17 tuổi.
  • 13:12 - 13:16
    Tôi chưa thắng giải Nobel Hòa Bình.
    Tôi chưa giải quyết sự bất bình đẳng.
  • 13:16 - 13:19
    Tôi chưa giải quyết sự đói nghèo.
    Tôi chưa làm được điều gì trong số đó
  • 13:19 - 13:20
    như tôi đã đề cập trước đây.
  • 13:20 - 13:23
    Nhưng điều khác biệt là,
    tôi biết tôi có thể.
  • 13:24 - 13:27
    Thanh thiếu niên, các bạn cần phải
    tin tưởng vào tiếng nói của mình,
  • 13:27 - 13:30
    các bạn cần phải lắng nghe.
  • 13:30 - 13:31
    Cảm ơn.
  • 13:31 - 13:32
    (Tiếng vỗ tay)
Title:
Tôi 17 tuổi | Kate Simonds | TEDxBoise
Description:

Bài phát biểu này diễn ra tại một sự kiện TEDx ở địa phương, được tạo ra dộc lập với Hội nghị TED.
Kate Simonds, học sinh cấp ba tại trường Trung học Timberline, chỉ 17 tuổi. Hít một hơi thở sâu và kiểm tra điều gì đến với bạn khi bạn xem xét một cô gái 17 tuổi.. Giờ hãy quan sát bài phát biểu này và chuẩn bị cho các ý nghĩ của bạn thay đổi từ trong ra ngoài.

more » « less
Video Language:
English
Team:
closed TED
Project:
TEDxTalks
Duration:
13:39

Vietnamese subtitles

Revisions