-
(Tiếng nhạc)
-
(Tiếng vỗ tay)
-
Chào mọi người. Cháu là Sirena.
-
Cháu 11 tuổi và đến từ Connecticut.
-
(Vỗ tay)
-
Ừm, cháu cũng không chắc sao cháu
lại ở đây nữa.
-
(Cười)
-
Ý cháu là, nó liên quan gì đến
-
công nghệ, giải trí và thiết kế?
-
Cháu xem iPop, điện thoại và máy tính
của cháu là công nghệ
-
nhưng điều này không liên quan gì đến nó.
-
Nên cháu làm một nghiên cứu nhỏ.
-
Đây là điều cháu tìm ra
-
Dĩ nhiên, cháu hy vọng có thể ghi nhớ nó
-
Đàn violin cơ bản được làm từ một hộp gỗ
-
và bốn dây chính.
-
Bằng cách chơi đàn,
dây run lên
-
và sinh ra sóng âm.
-
Âm thanh truyền qua một miếng gỗ
gọi là ngựa đàn
-
và truyền xuống hộp gỗ
và được khuếch đại
-
nhưng... để cháu nghĩ đã
-
(tiếng cười)
-
OK. Bên tay kia
-
đặt ngón tay lên các vị trí khác nhau
trên cần đàn
-
nó thay đổi độ dày dây,
-
điều đó thay đổi tần số
của sóng âm
-
Ôi, trời ạ!
-
(Tiếng cười)
-
OK. Đây là một phần của công nghệ
-
nhưng cháu có thể gọi nó là
công nghệ TK 16
-
Nhưng thật ra, điều cuốn hút nhất mà
cháu tìm được
-
chính là hệ thống âm thanh
-
hay truyền dẫn phát sóng hiện nay
-
vẫn dựa trên cùng một nguyên tắc
-
của sinh ra và phóng đại âm thanh.
-
Nó không ngầu sao?
-
(Tiếng cười)
-
(Tiếng vỗ tay)
-
Thiết kế -- Cháu thích thiết kế của nó
-
Cháu nhớ khi cháu còn nhỏ
-
mẹ hỏi cháu,
-
con thích chơi violin hay piano?
-
Cháu nhìn con quái vật khổng lồ đó
-
và tự nói với mình --
-
mình sẽ không khoá chặt bản thân
vào chiếc ghế đó
-
nguyên một ngày.
-
Vật này nhỏ và nhẹ.
-
Cháu có thể chơi khi đứng, ngồi hay đi.
-
Và mọi người biết không?
-
Điều hay nhất là nếu cháu
không muốn luyện tập
-
cháu có thể giấu nó.
-
(Tiếng cười)
-
Chiếc violin rất đẹp.
-
Vài người liên tưởng nó
như hình dáng của một quý cô
-
nhưng, dù bạn thích nó hay không,
-
nó vẫn vậy từ hơn 400 năm trước,
-
không giống những vật hiện đại
dễ bị lỗi thời.
-
Nhưng cháu nghĩ nó rất cá nhân và độc đáo,
-
dù mỗi chiếc violin trông khá giống nhau,
-
nhưng không có 2 chiếc violin
có tiếng giống nhau.
-
Cho dù là trong cùng thị trường
-
hay dựa trên cùng một mẫu.
-
Giải trí -- Cháu thích giải trí,
-
nhưng thật ra, nhạc cụ tự bản thân nó
-
không giải trí cho lắm.
-
Ý cháu là, khi cháu có cây đàn lần đầu tiên
-
cháu thử chơi, và
-
thật ra, rất dở bởi vì
-
nó không giống tiếng cháu nghe từ
mấy đứa trẻ khác --
-
quá kinh khủng quá cọt kẹt --
-
cho nên nó không thú vị gì cả.
-
Nhưng ngược lại, anh cháu thấy rất buồn cười.
-
Yuk, yuk, yuk.
-
(Tiếng cười)
-
Vài năm sau cháu nghe được chuyện đùa
-
về người chơi violin vĩ đại nhất,
Jascha Heifetz.
-
Sau buổi trình diễn của ngài Heifetz
-
một quý bả đi đến và khen ngợi,
-
"Ôi, ngài Heifetz, tiếng đàn của ngài
đêm nay nghe thật hay."
-
Và ngài Heifetz là một người rấtl lạnh lùng
-
nên ông ấy cầm cây đàn lên và nói,
-
"Vui nhỉ, tôi chẳng nghe thấy gì cả."
-
(Tiếng cười)
-
Và giờ, cháu nhận ra với tư cách
một nhạc công,
-
con người chúng ta, chúng ta có
một lý trí vĩ đại,
-
trái tim nghệ sĩ và kĩ năng
-
mà có thể thay đổi công nghệ TK 16
-
và một thiết kế huyền thoại
-
cho một giải trí tuyệt vời.
-
Giờ, cháu biết tại sao mình ở đây,
-
(Nhạc)
-
(Tiếng vỗ tay)
-
Mới đầu cháu nghĩ cháu chỉ ở đây
để biểu diễn
-
nhưng không ngờ, cháu học
và tận hưởng nhiều hơn.
-
Nhưng.. dù là có vài thứ
khá cao đối với cháu.
-
(Tiếng cười)
-
Như mấy thứ đa chiều ấy.
-
Ý cháu là, thật tình, cháu sẽ rất vui
-
nếu cháu có thể thật sự
có hai khía cạnh đúng ở trường.
-
(tiếng cười)
-
Nhưng thật ra, điều ấn tượng nhất
với cháu
-
là.. ừm, thật ra,
-
cháu cũng muốn đại diện mọi đứa trẻ
-
để nói rằng, cám ơn, đến mọi người lớn
-
vì thật sự quan tâm đến chúng cháu
rất nhiều
-
và làm cho tương lai chúng cháu
tốt hơn.
-
Cám ơn.
-
(tiếng vỗ tay)
-
(nhạc)
-
(tiếng vỗ tay)
-
(nhạc)
-
(tiếng vỗ tay)