-
(Nhẹ nhàng tiến vào và cúi chào)
-
Chào buổi sáng các bạn hiền.
-
Hôm nay là ngày 21/10/2003.
-
Chúng ta đang ở tại Lower Hamlet,
-
Đền Dharma Nectar.
-
Ngày thứ hai của khóa tu I-P (người Israel - Palestine).
-
Mục đích của khóa tu không phải là cung cấp cho các bạn những ý nghĩ.
-
Kể cả ý nghĩ về hòa bình.
-
Mục đích của khóa tu này
-
là đem đến cho các bạn
-
một cơ hội
-
để nhận ra những hạt giống của bình yên và niềm vui
-
vốn đã có sẵn trong bản thân các bạn.
-
Một buổi trò chuyện
-
Một buổi nghe Pháp
-
giống như một đám mây,
-
một cơn mưa.
-
Cơn mưa có thể giúp
-
những hạt mầm
-
trong đất
-
nảy mầm,
-
và từ đó đem đến
-
những trái ngọt và bông hoa tươi đẹp.
-
Cơn mưa không là hạt giống.
-
Nhưng chúng có thể giúp cho hạt nảy mầm,
-
và nở thành những bông hoa tươi đẹp.
-
Bông hoa của sự hiểu biết, của sự an yên, của niềm vui.
-
Vì thế mục đích của tôi không phải
-
mang đến cho các bạn những ý nghĩ.
-
Các bạn đến đây hôm nay không phải
-
để nhận những ý nghĩ
-
và ghi chép chúng vào sổ tay.
-
Khi một cơn mưa kéo đến,
-
chúng ta cứ cho phép nó
-
thấm sâu vào lòng đất.
-
Và nếu cơn mưa đủ lâu,
-
mọi hạt giống trong đất
-
sẽ được thấm nhuần bởi cơn mưa.
-
Và nó sẽ có cơ hội để nảy mầm.
-
Suốt cuộc trò chuyện như thế này,
-
chúng ta không cần thiết phải làm gì cả.
-
Ta chỉ cần
-
cố gắng hiểu,
-
hoặc cố gắng ghi nhớ những gì đã được nói.
-
Trong buổi ngày hôm nay, đơn giản là
-
cho phép bản thân thấm nhuần bởi cơn mưa
-
và đột nhiên bạn nhận ra hạt giống của sự hiểu biết, trí huệ, và tình thương ở trong bạn
-
nảy mầm.
-
Không có gì thực sự để làm cả.
-
Chỉ ngồi thôi và cho phép cơn mưa thấm vào bạn.
-
Bạn phải có niềm tin
-
rằng hạt giống của an yên,
-
hạt giống của niềm vui,
-
hạt giống của sự hạnh phúc,
-
đã có trong bạn.
-
Hạt giống của Ngài
-
đang ở trong bạn,
-
không phải ở ngoài kia.
-
Và nếu bạn cho rằng Ngài đang ở đâu đó ngoài kia,
-
và bạn đi tìm kiếm Ngài,
-
thì bạn sẽ không bao giờ diện kiến được Ngài.
-
Giống như những con sóng đi tìm kiếm làn nước
-
Ta sẽ không bao giờ kiếm được nước.
-
Ta phải quay trở về ngôi nhà của chính mình,
-
với một niềm tin mãnh liệt rằng nước vốn đã ở bên trong ta,
-
khi đó ta mới có cơ hội nhìn thấy.
-
Ta không cần tìm kiếm thứ gì ở bên ngoài.
-
Sáng nay khi các thầy, các ni đến để tụng kinh,
-
họ không nói những từ ngữ ấy
-
đến một ai đó bên ngoài bản thân họ.
-
Một ai đó có thể là Bụt, là Bồ Tát, hoặc Chúa trời.
-
Không.
-
Họ không truyền đạt đến Ngài ở ngoài họ,
-
họ biết điều đó.
-
Tụng kinh chỉ đơn giản
-
là một dạng cơn mưa
-
để tưới tẩm
-
cho hạt giống của sự hiểu biết, của sự an yên
-
bên trong bản thân họ.
-
Và khi chúng ta đứng dậy cúi chào trước những lời chỉ dẫn
-
không có nghĩa là Bụt, Chúa ở trong sự chỉ dẫn ấy.
-
Khi ta cúi lạy như thế,
-
ta đang chạm đến những điều tốt đẹp nhất trong ta.
-
Ta chạm đến cái tốt, cái đẹp, cái thật thà trong ta.
-
Cũng không có nghĩa là chúng ta phải tin không có gì ở trong đó,
-
Phải có điều gì đó trong lời chỉ dẫn.
-
và nếu bạn tin rằng vẫn có điều gì trong lời chỉ dẫn,
-
bạn chưa hiểu đúng.
-
Không có gì ở trong lời chỉ dẫn cả.
-
Mặc dù có một bức tượng Phật ngồi ở đằng kia,
-
nhưng đó chỉ là một khối đá.
-
Đó không phải là Bụt.
-
Bụt là năng lực của tình thương và hiểu biết
-
ngự trị trong mỗi tế bào cơ thể chúng ta.
-
Vì vậy đừng để bản thân bị đánh lừa bởi hình dạng.
-
Món quà
-
quý giá nhất
-
chúng ta có thể mang lại
-
cho người chúng ta thương
-
là năng lượng của sự hiểu biết
-
và tình yêu thương của ta.
-
Nếu chúng ta không có sự hiểu biết và tình thương trong mình.
-
ta chẳng thể nào mang điều đó đến cho anh ấy, cô ấy, hay cho thế giới.
-
Nhưng chúng ta có thể vun trồng sự hiểu biết và tình yêu như thế nào?
-
Bạn có thể vun trồng những hạt giống ấy ngay cả khi bạn ở một mình.
-
Một mình không có nghĩa là bạn phải cắt đứt
-
cắt đứt bản thân
-
khỏi xã hội,
-
và đi lên núi
-
sống một mình trong hang.
-
Sống một mình nghĩa rằng bạn luôn là chính mình.
-
Bạn không đánh mất chính mình.
-
Bạn ngồi ở chợ,
-
nhưng vẫn như bạn ở một mình.
-
Bạn không bao giờ đánh mất bản thân mình.
-
Bạn luôn là bạn.
-
Bạn là ông chủ,
-
bạn không phải là nạn nhân.
-
Khi bạn luyện tập bước đi chánh niệm,
-
bạn đang tập trung vào từng bước chân,
-
từng hơi thở vào ra của mình.
-
Ngay cả khi bạn đang đi cùng với 200 - 300 người,
-
bạn vẫn một mình.
-
Bởi chánh niệm và sự tập trung đã ở trong bạn.
-
Mỗi hơi thở, mỗi bước chân nuôi dưỡng bạn,
-
và làm bạn giàu có
-
về nguồn năng lượng của hiểu biết và yêu thương.
-
Khi bạn không là chính mình,
-
bạn không thể yêu,
-
bạn không thể cho đi bất kỳ điều gì.
-
Sống một mình, ở một mình nghĩa là
-
quay trở về ngôi nhà của bản thân,
-
trở thành người thầy của bản thân ta.
-
Không cho phép bản thân bị cuốn đi.
-
Đó chính là luyện tập bước đi chánh niệm,
-
hơi thở chánh niệm.
-
Những bài tập có thể giúp bạn
-
luôn trở về nhà với chính mình.
-
Từ đó bạn có được sự nuôi dưỡng,
-
bạn có thể vun trồng
-
sự nhận thức, sự hiểu biết, và tình thương.
-
Bởi vì hiểu là nền tảng của yêu thương.
-
Nếu bạn không có khả năng hiểu,
-
bạn không thể yêu.
-
Nếu bạn không cố gắng hiểu chính mình,
-
bạn không thể yêu bản thân mình được.
-
Nếu bạn không thể hiểu anh ấy,
-
bạn không thể yêu anh ấy được.
-
Nếu bạn không thể yêu cô ấy,
-
bạn không thể yêu cô ấy được.
-
Vì vậy hiểu chính là nghĩa khác của "yêu".
-
Giả sử
-
người bạn đời của bạn, bạn không thể hiểu cô ấy,
-
bạn không hiểu bất cứ điều gì về cô ấy,
-
bạn không hiểu được nỗi khổ của cô ấy, nỗi khó khăn của cô ấy,
-
động lực sâu thẳm bên trong cô ấy,
-
vậy làm sao bạn có thể nói bạn yêu cô ấy?
-
Và làm thế nào để hiểu cô ấy?
-
Bạn chỉ cần là chính mình.
-
Khi bạn nhìn cô ấy,
-
bạn đã bắt đầu động tác nhìn.
-
nhìn sâu vào nỗi khổ, nỗi khó khăn của cô ấy,
-
nhìn thấu động lực sâu thẳm bên trong của cô ấy.
-
Nếu bạn không là chính bạn,
-
sao bạn có thể nghe,
-
có thể nhìn sâu như vậy được?
-
Chỉ khi sự hiểu biết có mặt,
-
tình yêu mới có thể có.
-
Yêu chính là dòng nước
-
nổi lên
-
từ nguồn suối
-
của hiểu biết.
-
Mối quan hệ sẽ có ý nghĩa
-
chỉ khi
-
mỗi người là chính anh ấy, chính cô ấy.
-
Nếu bạn trống rỗng,
-
nếu người còn lại trống rỗng,
-
bạn không có gì để trao cho
-
người còn lại.
-
Trống rỗng về điều gì?
-
Trống rỗng về hiểu biết,
-
trống rỗng về tình yêu,
-
trống rỗng về vẻ đẹp,
-
trống rỗng về sự thật.
-
Và đó là lý do tại sao chúng ta phải nuôi dưỡng những điều đó.
-
Lý do tại sao chúng ta phải là chính mình.
-
Khi chúng ta gặp gỡ lẫn nhau,
-
chúng ta yêu việc nói chuyện với nhau.
-
Đó là niềm vinh hạnh khi được trò chuyện cùng mọi người.
-
Tôi biết điều đó.
-
Nhưng nếu ta không thực tập chánh niệm,
-
nói chuyện chỉ đơn giản
-
là cho phép bản thân
-
bị
-
cuốn đi
-
bởi cuộc nói chuyện.
-
Bạn không có nhiều thứ để cho đi.
-
Và người còn lại cũng không có gì nhiều để cho bạn.
-
Tất nhiên,
-
khi bạn có trong mình một thứ gì đó
-
rất quý giá
-
bạn mới có thể chia sẻ,
-
bạn mới có thể cho đi.
-
Và trò chuyện là một trong những cách để cho đi,
-
để thể hiện bản thân ta.
-
Nhưng nếu bạn chỉ có những suy nghĩ trống rỗng,
-
đó không phải là món quà thực sự.
-
Có lẽ bạn có những ý kiến, suy nghĩ về mọi thứ.
-
Nhưng đó không phải thứ mà người đối diện đang cần.
-
Cái họ cần là sự hiểu biết,
-
tình yêu thương,
-
và sự thấu hiểu sâu sắc của bạn.
-
Thấu hiểu sâu sắc không giống như ý nghĩ.
-
Mà giống như đời sống thực tế.
-
Bạn là hiện thân của sự thấu cảm.
-
Bạn là hiện thân của tình thương và lòng trắc ẩn.
-
Nhờ những điều ấy mối quan hệ mới có thể trở nên ý nghĩa.
-
Nếu chúng ta biết nghệ thuật của việc sống một mình,
-
nghĩa là nếu chúng ta biết cách trở thành chính mình,
-
cách vun trồng
-
trong từng giây phút
-
năng lượng an yên,
-
năng lượng hiểu biết,
-
năng lượng của lòng trắc ẩn,
-
thì mối quan hệ của ta sẽ trở nên ý nghĩa.
-
Mỗi chúng ta phải là chính ta,
-
để có thể giúp cho mối quan hệ trở nên ý nghĩa.
-
Chỉ đơn giản vậy thôi.
-
Đó là lý do
-
khi bạn có 5 phút,
-
10 phút
-
cho bản thân mình,
-
bạn hưởng lợi từ chính 5 phút, 10 phút ấy
-
để bản thân càng phong phú,
-
càng mạnh mẽ,
-
càng tự do,
-
càng hiểu biết,
-
càng trắc ẩn.
-
Bởi vì khi ta yêu ai đó,
-
ta muốn cho anh ấy, cho cô ấy
-
cái chúng ta có.
-
Và cái chúng ta có là niềm vui, sự hiểu biết, và lòng trắc ẩn.
-
Thì cái chúng ta trao đi là thứ quý giá nhất mà ta có thể làm cho người ta yêu thương.
-
Chúng ta nên tự hỏi chính mình.
-
Tôi có thể đem đến cho cô ấy điều gì?
-
Tôi có thể đem đến cho anh ấy điều gì?
-
Tôi có nhiều thứ để cho đi không?
-
Nếu bạn muốn có thứ để cho đi,
-
hãy vun trồng nó.
-
Và nếu bạn tự thân vun trồng,
-
làm việc một mình,
-
khai thác một mình.
-
Thực tập hơi thở chánh niệm,
-
bước đi chánh niệm
-
có thể giúp bạn về nhà với chính mình
-
và bắt đầu
-
nhận lấy năng lượng
-
niềm vui và bình an.
-
Tưởng tượng có một cái cây đang đứng ở ngoài kia.
-
Cái cây luôn đứng ở đó,
-
nhưng nó vẫn tiếp tục nhận chất dinh dưỡng từ Trái Đất.
-
Nước, chất khoáng và nhiều thứ khác.
-
Với việc nạp vào như thế,
-
cái cây có thể nuôi dưỡng
-
những nhánh của cô ấy,
-
những chiếc lá của cô ấy,
-
cô ấy có thể tạo nên những bông hoa, cành lá và nhiều thứ khác.
-
Và cô ấy có rất nhiều thứ để trao cho thế giới.
-
Nếu chúng ta dời cái cây đi,
-
rễ của cây sẽ không có cơ hội
-
kết nối với đất.
-
Từ đó rễ cây không thể nào nhận chất dinh dưỡng mà cây đang cần.
-
nên cũng không thể đơm hoa kết trái.
-
Chúng ta cũng giống như cây.
-
Nếu ta không biết cách quay về nhà với chính ta,
-
để sống trọn vẹn ở hiện tại,
-
để có cơ hội vun trồng,
-
để luyện tập nhìn và lắng nghe sâu,
-
thì chúng ta không thể nào cho bản thân ta nguồn dinh dưỡng.
-
Chúng ta không có nhiều
-
để cho người ta yêu.
-
Trong khóa tu,
-
chúng ta luôn có thời gian để trao đổi.
-
Ta gọi đó là Pháp thoại.
-
Cách trò chuyện mà ở đó ta có thể cho đi sự thấu cảm,
-
niềm vui, và kinh nghiệm của ta.
-
Nó cực kỳ, cực kỳ ý nghĩa.
-
Và trong chúng ta ngồi đây có những người sẽ cảm thấy họ không nên nói bất cứ điều gì
-
vì họ cho rằng điều họ nói chưa hẳn sáng tỏ.
-
Chúng ta không cần nói.
-
Chúng ta chỉ nên lắng nghe.
-
Để cho phép sự khai thông của người khác thấm nhuần vào ta.
-
Thậm chí ta không nói gì,
-
ta vẫn đang hưởng lợi từ sự khai thông của mọi người.
-
Và cái ta hưởng lợi không phải là những ý nghĩ,
-
mà là kinh nghiệm sống
-
của những người ngồi đây.
-
Nhiệm vụ của chúng ta là chia sẻ.
-
Nếu bạn có điều gì,
-
vài kinh nghiệm sống của bạn,
-
bạn nên trao cho các tăng.
-
Đó là nói chánh niệm,
-
là Pháp thoại
-
làm giàu bản thân mọi người, mọi nhà.
-
Bạn sẽ có dũng khí để chia sẻ
-
khi bạn có thứ để chia sẻ.
-
Mỗi chúng ta là một cái cây.
-
Mỗi giây phút trong đời ta,
-
chúng ta đang được nuôi dưỡng.
-
Và tất nhiên chúng ta sẽ có nhiều thứ, chúng ta sẽ nở hoa,
-
sẽ có thể cho đi những bông hoa
-
quả ngọt
-
và đó chính là sự cống hiến của ta,
-
một món quà ta có thể trao cho thế giới.