< Return to Video

The Forbidden Kingdom (Full Movie) 24 subtitles

  • 1:22 - 4:25
    Vương Quốc bị lãng quên
    Email: haidanghd@gmail.com
  • 4:25 - 4:28
    Ông khoẻ chứ ông Hop.
  • 4:28 - 4:35
    Cháu lại đến thuê đĩa à.
  • 4:35 - 4:39
    - Ôi trời ơi.
    - Thấy phim gì hay không?
  • 4:39 - 4:44
    “Quảng Đông Thập Hổ”.
    Bản đẹp.
  • 4:44 - 4:48
    Ô... Cả “Bạch Phát Ma Nữ” nữa.
    Tiếng Trung, không phụ đề.
  • 4:48 - 4:50
    Ông Hop ơi, ông có phần trước
    của “Vương Huynh Đệ” không?
  • 4:50 - 4:52
    Cái người biết Báo Quyền ấy, cháu không thích...
  • 4:52 - 4:58
    Báo Quyền, Long Quyền
    Khinh công, thuỷ công.
  • 4:58 - 5:02
    Phục Hổ Quyền, Hầu Quyền.
  • 5:02 - 5:06
    Đừng ngạc nhiên. Ta không phải một lão
    già khú đế không biết gì về kung fu đâu.
  • 5:06 - 5:53
    Xem không xuể đâu. Lấy phim gì có con gái ấy.
  • 5:53 - 5:57
    Trong này chỉ là kho thôi.
  • 5:57 - 5:59
    Ông lấy cái này ở đâu thế?
  • 5:59 - 6:07
    Nó có ở đây từ khi ông nội ta
    mở tiệm, có lẽ hơn trăm năm trước.
  • 6:07 - 6:12
    Ông luôn đợi một người đến lấy nó.
  • 6:12 - 6:15
    Để trả lại cho người chủ đích thực.
  • 6:15 - 6:18
    Nhưng không có ai đến cả.
  • 6:18 - 6:23
    Thế rồi cha ra thừa kế cửa hàng,
    cũng lại đợi, rất lâu.
  • 6:23 - 6:25
    Và giờ đến lượt ta.
  • 6:25 - 6:27
    Đó là một cây côn của Thiếu Lâm Bắc Phái.
  • 6:27 - 6:30
    Giống với loại mà 13 pháp tăng
    đã dùng để cứu vua Đường.
  • 6:30 - 6:34
    Cháu đã thấy nó một lần rồi.
    Giống hệt luôn.
  • 6:34 - 6:37
    - Cháu còn mơ về nó nữa.
    - Cháu biết gì không?
  • 6:37 - 6:43
    Cháu bị ngộ phim chưởng rồi đấy.
    Thôi, đi ra.
  • 6:43 - 6:47
    Để ta lấy cho cháu mấy bộ phim của Lý Tiểu Long.
  • 6:47 - 7:03
    - Giá như cho luôn.
    - Ông thật là tốt bụng.
  • 7:03 - 7:05
    Jason.
  • 7:05 - 7:07
    Chào. Đi đâu thế?
  • 7:07 - 7:09
    Có gì đâu. Chẳng qua là,
    lang thang tí thôi.
  • 7:09 - 7:12
    Cậu vừa đến phố Tàu thì có.
    Hốt được cái gì vậy?
  • 7:12 - 7:15
    - À, học kung fu.
    - Thật cơ à?
  • 7:15 - 7:18
    Cũng không hoàn toàn thế.
    Chỉ là vài đường cơ bản thôi.
  • 7:18 - 7:22
    Ê này chúng mày. Ngọn gió độc
    nào thổi mày đến đây vậy nhóc.
  • 7:22 - 7:24
    Này J, mày vẫn phải đi
    cái xe cọc cạch này sao?
  • 7:24 - 7:27
    Lẽ ra mày phải lấy xe máy
    mới xứng với đống thổ tả này chứ.
  • 7:27 - 7:30
    - Cái gì hay chưa này.
    - Đĩa lậu thôi. Không đắt đâu.
  • 7:30 - 7:34
    Đại Phá Long Môn.
    Bạch Phát Ma Nữ.
  • 7:34 - 7:38
    Ừ, xem cũng hay hay.
  • 7:38 - 7:41
    Thôi, tha cho cậu ta đi.
    Cậu ta có phải chó đâu. Mà còn biết kung fu nữa.
  • 7:41 - 7:43
    Sao cơ? Mày tưởng mày là bọn Trung Quốc sao?
  • 7:43 - 7:46
    Mày định học lỏm mấy thằng người Tàu đó hả?
  • 7:46 - 7:48
    Mày bị sao thế? Tung vài chưởng xem nào.
  • 7:48 - 7:53
    Làm đi, làm đi. Cho tao xem
    tí kung fu đi, cao thủ. Sao hả?
  • 7:53 - 8:00
    Muốn nếm mùi Teakwondo không?
  • 8:00 - 8:08
    Ê, Lupo. Nó đến chỗ lão già
    đó thật đấy. Trên hoá đơn ghi rõ mà.
  • 8:08 - 8:14
    Mày quen thằng già đó hả?
  • 8:14 - 8:20
    Câm mồm và làm đi.
  • 8:20 - 8:28
    Muộn rồi Lenny.
    Ông ấy chắc về rồi.
  • 8:28 - 8:30
    Ai lại ở đây muộn thế này chứ.
    Ta đi thôi.
  • 8:30 - 8:44
    Ai đó? A, cậu nhóc Kung Fu.
    Muốn thuê thêm phim hạ giá à?
  • 8:44 - 8:50
    Ta đã bảo rồi. Chỗ này là hời nhất đấy.
    Vào đi.
  • 8:50 - 8:56
    Muốn uống trà không?
    Nó giải nhiệt hơi bị tốt đấy.
  • 8:56 - 9:02
    Yankee lại thắng rồi. Chán quá.
  • 9:02 - 9:04
    Cháu đi với ai vậy? Bạn à?
  • 9:04 - 9:12
    Mày để tiền ở đâu?
  • 9:12 - 9:14
    Tao hỏi, mày để tiền ở đâu?
  • 9:14 - 9:36
    Mau lên lão già!
    Đứng yên đấy.
  • 9:36 - 9:45
    Tìm thấy cái hộp này.
  • 9:45 - 9:48
    Chúa ơi Lupo. Mày bắn lão ta rồi.
  • 9:48 - 9:50
    Cầm lấy.
  • 9:50 - 9:56
    Phải trả nó cho chủ nhân đích thực. Chạy đi.
  • 9:56 - 10:09
    Mày nhìn thấy chưa?
    Mày đã thấy gì hả?
  • 10:09 - 10:21
    Cho nó một viên luôn đi.
  • 10:21 - 10:23
    - Thôi nào, hãy bình tĩnh. Đừng...
    - Mày có thấy gì không?
  • 10:23 - 10:25
    Từ từ nào Lupo. Bình tĩnh đi.
    Hạ súng xuống.
  • 10:25 - 10:29
    Câm mồm. Có lẽ tao có siết cò,
    nhưng chúng ta cùng hội cùng thuyền mà.
  • 10:29 - 11:03
    Chỉ trừ thằng sâu bọ này,
    nó không phải phe ta.
  • 11:03 - 11:44
    Uống trà đi. Nó sẽ giúp cậu bình phục.
  • 11:44 - 11:47
    Xin lỗi ông, cháu không biết
    mình đang ở đâu nữa.
  • 11:47 - 11:50
    Cháu không biết vì sao mà mình đến được đây.
    Cháu chỉ nhớ là bị ngã...
  • 11:50 - 11:54
    Vợ tôi thấy cậu nằm liệt bên bờ sông.
  • 11:54 - 12:17
    Tưởng cậu chết rồi chứ.
  • 12:17 - 12:19
    Đi. Đi mau!
  • 12:19 - 12:26
    - Dám chạy nè.
    - Cứu tôi với.
  • 12:26 - 12:34
    Xin ông thả cô ấy ra.
  • 12:34 - 12:48
    Bay đâu, mau tóm thằng kia lại.
  • 12:48 - 12:52
    Đứng lại.
  • 12:52 - 12:59
    Thả ngay cái gậy xuống.
  • 12:59 - 13:08
    Mày chạy là tao giết ngay. Quỳ xuống.
  • 13:08 - 13:12
    Mày đang giữ vật gì thế? Mày từ đâu đến?
  • 13:12 - 13:16
    Cái này á? Các ông muốn cái này à?
  • 13:16 - 13:21
    Muốn sống thì đặt cái gậy xuống mau.
  • 13:21 - 13:24
    Xin ông, bố thí cho lão già
    nghiện rượu này chút đỉnh đi.
  • 13:24 - 13:57
    Cút.
  • 13:57 - 14:02
    - Ngươi lấy cây thiết bảng ở đâu vậy?
    - Tôi không biết ông đang nói gì.
  • 14:02 - 14:09
    - Ngươi tìm thấy nó ở đâu?
    - Tôi không hiểu.
  • 14:09 - 14:13
    Chỉ vì ngươi không chịu lắng nghe gì cả.
  • 14:13 - 14:46
    Coi chừng sau lưng.
  • 14:46 - 14:49
    Tôi không biết tôi đang ở đâu
  • 14:49 - 14:52
    cũng như vì sao lại đến được đâu.
    Còn lũ người muốn giết tôi kia là ai chứ?
  • 14:52 - 14:54
    Trông ông như bị bệnh ấy.
  • 14:54 - 14:58
    Không, đó là Tuý Quyền.
  • 14:58 - 15:00
    Tuyệt kỹ võ thuật của miền Nam đấy.
  • 15:00 - 15:04
    Ta là Lỗ Yến, đơn giản là lữ khách thôi.
  • 15:04 - 15:06
    Thế ngươi từ đâu đến vậy hoà thượng?
  • 15:06 - 15:09
    Tôi không phải hoà thượng, tôi là Jason.
  • 15:09 - 15:14
    Jason Tripitikas, nam Boston.
  • 15:14 - 15:19
    - Đây có phải một giấc mơ không?
    - Không. Nơi mà cậu xuất phát mới là mơ.
  • 15:19 - 15:22
    Đi qua Vô Ảnh Môn.
  • 15:22 - 15:25
    Giống như lỗ đen à?
  • 15:25 - 15:28
    Không, nó có nghĩa cậu hoặc là Phật Tổ...
  • 15:28 - 15:31
    hoặc đang mang một cái gì đó
    rất đặc biệt.
  • 15:31 - 15:36
    Cái này hả? Nó vốn ở một tiệm cầm đồ,
    chờ đợi một người đến mang đi, và...
  • 15:36 - 15:39
    trả lại cho vị chủ nhân đích thực.
  • 15:39 - 15:41
    Có chuyện gì à?
  • 15:41 - 15:45
    Có một lời tiên tri từ rất xưa,
    rằng một người sẽ đến.
  • 15:45 - 15:51
    Để hoàn trả cây thiết bảng
    và chấm dứt triều đại của tướng Ngọc Cương.
  • 15:51 - 15:53
    Trả cây thiết bảng cho ai?
  • 15:53 - 15:55
    Tôn Ngộ Không.
  • 15:55 - 16:00
    Sinh ra từ một hòn đá ở Hoa Quả Sơn.
  • 16:00 - 16:02
    Với cây thiết bảng trong tay,
  • 16:02 - 16:08
    Tài phép của ngài biến hoá khôn lường.
    Cây thiết bảng ngài múa như xiếc.
  • 16:08 - 16:10
    Ngài đã đại náo thiên cung.
  • 16:10 - 16:33
    Nhưng Thiên Binh không tài nào
    địch nổi ngài.
  • 16:33 - 16:36
    Tôn Ngộ Không đè bẹp mọi
    đôi thủ đến ngăn cản ngài.
  • 16:36 - 16:41
    Với cây thiết bảng trong tay,
    ngài là bất khả chiến bại.
  • 16:41 - 16:45
    Sự náo loạn ngài gây ra bay
    đến cả Tử Cấm Quốc.
  • 16:45 - 16:49
    Đến tận Ngũ Chỉ Sơn, chốn bồng lai tiên cảnh.
  • 16:49 - 16:54
    Cứ 500 năm, Ngọc Hoàng lại tổ chức Hội Bàn Đào.
  • 16:54 - 16:59
    Đó là nơi mà tất cả thần tiên
    cùng chúc tụng cho sự trường sinh bất tử
  • 16:59 - 17:14
    và uống tiên đơn.
  • 17:14 - 17:22
    Đang lúc cao trào thì Tôn Ngộ Không
    lại đến phá phách mà không được mời.
  • 17:22 - 17:25
    Ngọc Hoàng thấy Tôn Ngộ Không rất thú vị.
  • 17:25 - 17:29
    Nhưng tướng Ngọc Cương thì thấy
    vô cùng nhục nhã.
  • 17:29 - 17:31
    Với danh phận là Thống Lĩnh của Thiên Binh,
  • 17:31 - 17:43
    Ngọc Cương đã bắt Tôn Ngộ Không
    phải cúi đầu xin lỗi.
  • 17:43 - 17:46
    Hắn chỉ hơi thô lỗ tí thôi.
  • 17:46 - 17:54
    Cho con khỉ một danh phận gì đó
    để nó phắn đi.
  • 17:54 - 17:57
    Rất hài lòng với tình hình
    hiện tại của Thiên Cung và Trần Gian,
  • 17:57 - 18:02
    Ngọc Hoàng đã lui vào 500 năm thiền định.
  • 18:02 - 18:09
    Giao lại vị trí cai quản Thiên Đình
    cho tướng Ngọc Cương.
  • 18:09 - 18:13
    Ngọc Cương đã thách đấu với Tôn Ngộ Không.
  • 18:13 - 18:15
    Trên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn,
  • 18:15 - 18:19
    Trong cung điện của Thống lĩnh,
    đã diễn ra trận chiến giữa những kẻ bất tử.
  • 18:19 - 20:55
    Để chứng minh, một lần và mãi mãi,
    kẻ nào mới là đệ nhất thiên hạ.
  • 20:55 - 20:58
    Côn pháp giỏi lắm, con khỉ.
  • 20:58 - 21:03
    Nhưng nếu không có nó mi cũng
    chỉ như một đứa vô danh tiểu tốt mà thôi.
  • 21:03 - 21:10
    Không vũ khí, không tà phép.
    Chỉ tay đôi mà thôi.
  • 21:10 - 21:14
    Tôn Ngộ Không đã quá tin
    vào miệng lưỡi của Thống lĩnh.
  • 21:14 - 21:23
    Và gạt vũ khí tối thượng
    của ngài sang một bên.
  • 21:23 - 21:26
    Rồi khi nhận ra mình bị lừa,
    Tôn Ngộ Không...
  • 21:26 - 21:45
    đã đẩy cây thiết bảng vào Trung Nguyên.
  • 21:45 - 21:56
    Võ thuật được dựa trên mưu mẹo là chính, anh bạn ạ.
  • 21:56 - 21:59
    Vì bất tử nên Tôn Ngộ Không
    không thể bị giết.
  • 21:59 - 22:03
    Ngài chỉ bị hoá đá, chờ đợi
    ứng nhân trong lời tiên tri,
  • 22:03 - 22:17
    đem cây thiết bảng đến và giải thoát cho ngài.
  • 22:17 - 22:23
    Đó là chuyện ta được nghe,
    cũng lâu lắm rồi.
  • 22:23 - 22:25
    Thế Ngộ Không bị giam cầm bao lâu?
  • 22:25 - 22:28
    500 năm, sai số khoảng vài thập kỷ gì đấy.
  • 22:28 - 22:34
    Người ta nói khi Tôn Ngộ Không
    được trả tự do cũng là lúc Ngọc Hoàng trở về.
  • 22:34 - 22:36
    Làm sao tôi về nhà được?
  • 22:36 - 22:40
    Cậu phải trả cây thiết bảng về Ngũ Chỉ Sơn.
  • 22:40 - 22:42
    Cậu phải giải phóng Tôn Ngộ Không.
  • 22:42 - 22:44
    Tôi không thể giải thoát cho Tôn Ngộ Không.
    Tôi phải về nhà.
  • 22:44 - 22:49
    - Tiểu nhị, lấy thêm rượu.
    - Ông không thấy là ông uống hơi nhiều rồi sao?
  • 22:49 - 22:54
    Rượu là cảm hứng của ta.
    Có thể nói, ta như một thi sĩ.
  • 22:54 - 22:59
    Cạn ly!
  • 22:59 - 23:14
    Mặt khác, ta chỉ là một gã ăn mày.
  • 23:14 - 23:18
    Bà nó ơi.
  • 23:18 - 23:22
    - Ông lấy cái của nợ này ở đâu?
    - Của họ kìa.
  • 23:22 - 23:24
    Đại nhân, xem chúng trả cái gì này.
  • 23:24 - 23:24
    Gì đây?
  • 23:24 - 23:28
    - Phải làm gì bây giờ?
    - Trình kung fu của cậu thế nào?
  • 23:28 - 23:32
    Người nói thì không biết.
    Người biết thì không nói.
  • 23:32 - 23:40
    Chắc hẳn cậu phải là cao thủ rồi.
  • 23:40 - 23:43
    - Mày bới mấy cái kia từ đâu thế?
    - Hàng nhái ấy mà.
  • 23:43 - 23:45
    Thời buổi này cái gì mà chẳng có
    trên con đường tơ lụa.
  • 23:45 - 23:50
    Xê ra đi thằng ăn hại.
  • 23:50 - 23:53
    Đưa đây xem nào.
  • 23:53 - 24:08
    Thế muốn đưa hay muốn chết đây.
  • 24:08 - 24:42
    Chạy!
  • 24:42 - 25:02
    Cứu!
  • 25:02 - 26:14
    - Tự thân vận động đi.
    - Sao cơ?
  • 26:14 - 26:58
    Té gấp.
  • 26:58 - 27:08
    Đa tạ.
  • 27:08 - 27:11
    Thật là điệu nghệ.
    Cô là người phương Bắc đúng không?
  • 27:11 - 28:11
    Ta là Kim Yến Tử, người phương Nam.
  • 28:11 - 28:15
    Tôi không nghĩ rằng Tuý Tiên
    lại cần người khác cứu đâu.
  • 28:15 - 28:17
    Ông là tiên à?
  • 28:17 - 28:20
    Cô đang trốn chạy cái gì vậy, cô gái?
  • 28:20 - 28:30
    Những kẻ săn tiền thưởng đang cản đường
    tôi đến Ngũ Chỉ Sơn.
  • 28:30 - 28:32
    Mấy người cứ đi về hướng tây.
  • 28:32 - 28:35
    Và nhớ cho ngựa uống nước thường xuyên đấy.
  • 28:35 - 28:37
    - Ông không đi cùng sao?
    - Hành trình đến Ngũ Chỉ Sơn...
  • 28:37 - 28:40
    phải băng qua rất nhiều hoang mạc và sa mạc,
    nguy hiểm thì khôn lường.
  • 28:40 - 28:42
    Và tệ nhất là không chỗ nào bán rượu.
  • 28:42 - 28:45
    Là tiên đơn của ông ấy.
    Vị tiên nào cũng có.
  • 28:45 - 28:47
    Tôi rất tiếc. Không có rược
    thì tôi tèo mất.
  • 28:47 - 28:49
    Cậu phải hiểu cho tôi.
  • 28:49 - 28:52
    Không. Chính ông mới phải hiểu cho tôi.
  • 28:52 - 28:54
    Thật là điên rồ!
  • 28:54 - 28:58
    - Cậu có muốn về nhà không?
    - Có.
  • 28:58 - 29:00
    Thế thì dỏng tai mà nghe,
    nếu cậu chết ở đây,
  • 29:00 - 29:03
    thì cậu cũng chết ở cái thế giới kia.
  • 29:03 - 29:06
    Ngộ ra chưa?
  • 29:06 - 29:19
    Bầu rược lại sắp cạn rồi.
    Chúng ta phải chia tay thôi. Bey.
  • 29:19 - 29:22
    Ông Lỗ... Chờ đã!
  • 29:22 - 29:27
    Cứ kệ ông ấy. Anh mới là người
    phải đem trả cây thiết bảng, không phải ông ta.
  • 29:27 - 29:29
    Trình kung fu của anh thế nào?
  • 29:29 - 29:31
    Nó không biết kung fu gì hết.
    Tuyệt đối không.
  • 29:31 - 29:33
    Ông Lỗ, khoan đi đã!
  • 29:33 - 29:46
    Dạy tôi đi. Hãy dạy tôi chiến đấu.
  • 29:46 - 29:50
    Vung đều đặn, chặt dứt khoát,
    phải kết hợp cả hai.
  • 29:50 - 29:56
    Thằng này tối dạ quá.
  • 29:56 - 29:58
    Con đã phải chặt cỏ suốt 2 ngày nay,
  • 29:58 - 30:01
    còn sư phụ thì cứ đỏng đảnh
    cưỡi ngựa như vua nước Anh vậy sao.
  • 30:01 - 30:03
    Khi nào sư phụ mới dạy con kung fu đây.
  • 30:03 - 30:09
    - Muốn học kung fu lắm hả?
    - Vâng.
  • 30:09 - 30:14
    Để ta dạy cho.
  • 30:14 - 30:16
    Đó gọi là tấn công.
    Ngày mai ta sẽ dạy cách phòng thủ.
  • 30:16 - 30:19
    Tiếp tục đi.
  • 30:19 - 30:41
    Vung đều đặn, chặt dứt khoát.
  • 30:41 - 30:45
    Sư phụ dạy con Vô Ảnh Cước đi?
  • 30:45 - 30:49
    Hay là Như Lai Thần Chưởng cũng được.
  • 30:49 - 30:54
    Có một thằng trong Virtual Fighter 2
    biết Như Lai Thần Chưởng đấy.
  • 30:54 - 30:59
    Chính xác là Thiết Quyền thì đúng hơn.
  • 30:59 - 31:01
    Anh ta còn biết làm Nhất Dương Chỉ nữa.
  • 31:01 - 31:05
    Chén đầy rồi. Dừng lại đi!
    Thôi. Đầy rồi.
  • 31:05 - 31:09
    Chính xác. Làm sao con có thể
    đổ thêm nếu chén đã đầy sẵn rồi?
  • 31:09 - 31:14
    Làm sao con có thể học kung fu
    nếu như con đã biết quá nhiều?
  • 31:14 - 31:23
    Nào là Vô Ảnh Cước, Như Lai Thần Chưởng.
    Hãy đổ cái chén đi trước đã.
  • 31:23 - 31:46
    Tuyệt vọng.
    Hết thuốc chữa rồi.
  • 31:46 - 31:54
    Người ta nói âm nhạc là cầu nối
    giữa Thiên Đình và Trần Gian.
  • 31:54 - 32:02
    Đẹp quá.
  • 32:02 - 32:46
    Nó là của mẹ ta.
  • 32:46 - 32:48
    Bẩm Đại Vương...
  • 32:48 - 32:52
    Ngươi to gan thật đấy.
    Không thấy ta đang bận sao?
  • 32:52 - 32:55
    Cây thiết bảng truyền thuyết...
  • 32:55 - 32:59
    Đã xuất hiện ở Trung Nguyên.
  • 32:59 - 33:00
    Vô lý.
  • 33:00 - 33:06
    Bọn dân làng bắt đầu đồn
    thổi về lời tiên tri.
  • 33:06 - 33:10
    Bọn chết dẫm đó lúc nào
    cũng đồn với đại.
  • 33:10 - 33:16
    Cứ kệ xác chúng nó là xong.
  • 33:16 - 33:22
    Còn gì mà ngươi chưa nói với ta không?
  • 33:22 - 33:33
    Dạ bẩm Đại Vương, chỉ có thế thôi ạ.
  • 33:33 - 33:46
    Triệu Ma Nữ đến đây.
    Đứa được sói sinh ra ấy.
  • 33:46 - 34:02
    Chúng ta đến đâu rồi nhỉ
  • 34:02 - 34:06
    Lỗ Yến.
  • 34:06 - 34:12
    Lỗ Yến!
  • 34:12 - 34:15
    Lỗ Yến!
  • 34:15 - 34:20
    Lỗ Yến!
  • 34:20 - 35:06
    Yến Tử!
  • 35:06 - 35:11
    - Gì mà hét toáng lên thế Jason?
    - Có kẻ cướp mất cây thiết bảng rồi.
  • 35:11 - 35:14
    Ngọc Cương hẳn đã phái đến
    một tên săn tiền thưởng.
  • 35:14 - 35:27
    Bi đát rồi.
  • 35:27 - 35:30
    Ngựa của hắn đấy. Chắc chắn hắn ở trong.
  • 35:30 - 35:33
    Làm sao hắn lại muốn trốn trong chùa nhỉ?
  • 35:33 - 36:05
    Để ta đi hỏi. Canh chừng lũ ngựa nhé.
  • 36:05 - 36:11
    Ahh... mãi mới được duỗi chân một tí.
    Đường dài quá.
  • 36:11 - 36:13
    Vậy, ngươi đến từ đâu?
  • 36:13 - 36:16
    Tỉnh Sơn Đông hả?
  • 36:16 - 36:19
    Trông ngươi giống người Sơn Đông lắm.
  • 36:19 - 36:22
    Ngươi có hay đến đây không?
  • 36:22 - 36:28
    Cây gậy đó không phải của ngươi.
  • 36:28 - 37:47
    Nếu ngươi không chịu trả cho ta
    thì sẽ có người bị thương đấy.
  • 37:47 - 37:50
    Ngươi là cái loại hoà thượng gì vậy?
  • 37:50 - 37:55
    Giật đồ của khách bộ hành à?
  • 37:55 - 37:58
    A, hoá ra ngươi bị câm.
  • 37:58 - 38:01
    Hoặc là điếc.
  • 38:01 - 39:38
    Ta đang chửi ngươi đó, thằng hoà thượng.
  • 39:38 - 39:43
    Đường Lang Quyền cũng hay đấy.
    Nhưng chỉ dùng để bắt sâu thôi.
  • 39:43 - 41:36
    Còn lâu mới ăn được Hổ!
  • 41:36 - 41:39
    Ngươi muốn ôm cây thiết bảng
    đem tế cho Ngọc Cương hả?
  • 41:39 - 41:42
    Không, đồ ngu!
  • 41:42 - 42:03
    Sứ mệnh của ta là tìm người
    cây thiết bảng đang tìm kiếm.
  • 42:03 - 42:18
    Tìm đúng người rồi đấy.
  • 42:18 - 42:20
    Thậm chí nó không phải người Trung Quốc nữa.
  • 42:20 - 42:23
    Có vẻ như chúng ta cùng một phe.
    Phải không hả hoà thượng?
  • 42:23 - 42:26
    Đúng là ông trời phù hộ.
  • 42:26 - 42:28
    Sao? Ý kiến gì à?
  • 42:28 - 42:31
    Thật là xấu tính nếu không chia sẻ.
  • 42:31 - 43:18
    Cạn ly!
  • 43:18 - 43:21
    Thế ông đã tìm kiếm cây thiết bảng
    bao lâu rồi?
  • 43:21 - 43:26
    Lâu quá không nhớ nữa.
  • 43:26 - 43:31
    Một lão già và một thằng nhóc
    đã dùng trà ở đây.
  • 43:31 - 43:32
    Còn ai nữa?
  • 43:32 - 43:52
    Tiểu nhân không biết đại nhân
    đang nói đến ai.
  • 43:52 - 44:08
    Bọn đàn ông là một lũ dối trá.
  • 44:08 - 44:10
    Yến Tử...
  • 44:10 - 44:13
    Tiểu Yếu Tử...
  • 44:13 - 44:32
    Tổ của mày ở đâu vậy?
  • 44:32 - 44:34
    Jason, thấp nữa xuống.
  • 44:34 - 44:53
    Vạn sự khởi đầu nan.
    Mã bộ là căn bản nhất.
  • 44:53 - 44:57
    Hay đấy. Giống vịt quá.
  • 44:57 - 44:59
    Hey!
  • 44:59 - 45:03
    Làm trò gì đấy. Nó là đệ tử của ta,
    không phải của ngươi.
  • 45:03 - 45:05
    Hai hổ không thể sống cùng một núi.
  • 45:05 - 45:10
    Hai sư phụ không thể cùng dạy một đệ tử.
  • 45:10 - 45:13
    Mã bộ!
  • 45:13 - 45:15
    Nếu nó thực sự muốn học kung fu,
  • 45:15 - 45:19
    thì phải tăng cường tốc độ,
    độ chính xác và sức mạnh.
  • 45:19 - 45:31
    Này! Con cũng biết đấy. Đó là
    Thông Bội Quyền. Lý Tiểu Long.
  • 45:31 - 45:37
    Ta sẽ đấm. Ngươi sẽ đỡ.
    Sẵn sàng chưa?
  • 45:37 - 45:41
    Ahh! Ta đã dạy con những gì
    về Xà Quyền hả?
  • 45:41 - 45:44
    Đấm ta thử xem.
  • 45:44 - 45:48
    Đó. Thấy chưa.
  • 45:48 - 45:54
    Thử lại đi. Đấm hắn đi.
    Xà Quyền!
  • 45:54 - 45:57
    Đối phó với Xà Quyền phải xài Hạc Hình.
  • 45:57 - 46:00
    Càng của đâu, càng của đâu?
  • 46:00 - 46:13
    Thôi.
  • 46:13 - 46:15
    Con ăn đủ rồi! Không chơi nữa!
  • 46:15 - 46:24
    Không có rắn rết gì nữa,
    cũng không trà chén gì nữa.
  • 46:24 - 46:29
    Tiên học lễ, hậu học văn.
  • 46:29 - 46:34
    Vậy còn cái vụ hai hổ một núi thì sao nhỉ?
  • 46:34 - 46:46
    Cứ xong việc đã rồi giết nhau cũng chưa muộn.
  • 46:46 - 46:55
    Kung Fu. Phải dày tâm khổ luyện mới thành công.
  • 46:55 - 46:58
    Một hoạ sĩ cũng có thể học Kung Fu.
  • 46:58 - 47:02
    Hay thậm chí là anh đồ tể
    cắt thịt mỗi ngày cũng là một cao thủ.
  • 47:02 - 47:08
    Con dao của anh ta không bao giờ chạm tới xương.
  • 47:08 - 47:12
    Học một, phải biết mười.
  • 47:12 - 47:16
    Phải tiếp thu bằng tâm hồn,
    học tất cả,
  • 47:16 - 47:18
    rồi lại quên tất cả.
  • 47:18 - 47:23
    Học ai thì học, nhưng
    hãy tiếp thu theo cách của riêng mình.
  • 47:23 - 47:25
    Một nhạc sĩ cũng học được Kung Fu.
  • 47:25 - 47:28
    Hay một nhà thơ vẽ tranh bằng
    những ngôn từ hoa mỹ
  • 47:28 - 47:33
    làm rung động cả vị hoàng đế
    cũng là Kung Fu.
  • 47:33 - 47:35
    Nhưng đừng cố định nghĩa nó, bạn thân mến.
  • 47:35 - 47:39
    Hãy coi nó như nước.
    Không có gì mềm mại hơn nước.
  • 47:39 - 47:47
    Nhưng nước chảy thì đá mòn.
    Nó đâu cần phải đánh đấm, đập phá.
  • 47:47 - 47:51
    Vô hình, vô định,
    công phu chân chính ngụ tại tâm.
  • 47:51 - 48:55
    Chỉ có bạn mới khai thác được nó.
  • 48:55 - 48:58
    Đã thấy sự bạo tàn của Thống lĩnh chưa.
  • 48:58 - 49:00
    Phải dừng hắn lại.
  • 49:00 - 49:05
    Hắn phải trả giá vì những tội ác của mình,
    đầu hắn phải bị đóng đinh trên cột.
  • 49:05 - 49:11
    Nhưng không được để lòng căm thù
    lấn át lý trí, nếu không hắn sẽ thắng.
  • 49:11 - 49:14
    Nếu ông còn có thể có lòng trắc ẩn với quỷ dữ,
  • 49:14 - 49:17
    thì tốt hơn hết là
    về chùa mà cầu kinh đi.
  • 49:17 - 49:21
    Sứ mệnh của chúng ta không phải là
    gìn giữ hoà bình.
  • 49:21 - 49:23
    Hãy về nhà với cha mẹ đi.
  • 49:23 - 49:25
    Cô vẫn còn non nớt lắm.
  • 49:25 - 49:29
    Họ chết cả rồi.
  • 49:29 - 49:33
    Và tôi cũng không hề non nớt.
  • 49:33 - 49:36
    Không còn như thế nữa.
  • 49:36 - 49:45
    Cha tôi là một thủ lĩnh nghĩa quân
    chống lại Thống lĩnh.
  • 49:45 - 49:54
    Để thị uy, hắn đã huy động
    quân ngay trong đêm.
  • 49:54 - 49:58
    Chúng lũ lượt nối đuôi nhau
    rời khỏi Ngũ Chỉ Sơn.
  • 49:58 - 50:03
    Để xuống Hạ Giới.
  • 50:03 - 50:09
    Tiếng gào khóc thảm thiết của những
    người dân vô tội vang dội bầu trời đêm.
  • 50:09 - 50:15
    Khi bọn chúng đi qua, chỉ còn lại tro tàn.
  • 50:15 - 50:20
    Ngoại trừ một đứa bé đã được
    mẹ mình giấu xuống giếng.
  • 50:20 - 50:24
    Người mẹ đã bị sát hại bởi một mũi tên,
  • 50:24 - 50:31
    bắn ra từ chính cung của Thống lĩnh.
  • 50:31 - 50:36
    Khi tôi đặt chân đến cung điện của Thống lĩnh,
  • 50:36 - 50:40
    thì đừng hòng tôi ban cho hắn sự tha thứ.
  • 50:40 - 50:51
    Hoà thượng, tôi sẽ ban cho hắn thứ này.
  • 50:51 - 50:56
    Cây trâm ngọc có thể giết bất cứ kẻ bất tử nào.
  • 50:56 - 51:03
    Tôi đã luyện tập lâu lắm rồi.
  • 51:03 - 51:12
    Sự báo thù chỉ đem lại đau khổ mà thôi.
  • 51:12 - 51:25
    Đệ Nhất Nhạy Cảm.
  • 51:25 - 51:26
    Là dấu vết của chúng.
  • 51:26 - 51:28
    Chúng đang tiến thằng đến sa mạc.
  • 51:28 - 51:32
    Chúng ở giữa chúng ta và Sông Cát.
  • 51:32 - 51:36
    Đó chẳng phải là vì Ngộ Không...
  • 51:36 - 51:59
    muốn nhờ một thằng ranh con
    đi làm chuyện người lớn đó sao?
  • 51:59 - 52:08
    Đây chưa phải sa mạc đâu. Sa mạc kia kìa.
  • 52:08 - 53:26
    Hy vọng là ngươi đi đúng đường, đồ hoà thượng điên.
  • 53:26 - 53:30
    Suốt ngày thiền. Hãy xem hắn
    đã lừa chúng ta đến đâu này.
  • 53:30 - 53:57
    Băng qua sa mạc chẳng để đến đâu cả.
  • 53:57 - 54:03
    Chúng ta sẽ không làm thế, đúng không sư phụ?
  • 54:03 - 54:08
    Mà đằng nào cũng phải
    đụng độ Thiên Binh thôi.
  • 54:08 - 54:16
    Nếu con không thành công thì sao?
  • 54:16 - 54:22
    Nếu con sợ cứng người...?
  • 54:22 - 54:56
    Lúc đó đừng quên hít thở.
  • 54:56 - 55:02
    Nếu không nhanh tìm ra nước
    thì chết khô là cái chắc.
  • 55:02 - 55:08
    Hình như Đạo Tiên cũng biết
    hô mưa đúng không.
  • 55:08 - 56:33
    Nếu hắn đúng là một Đạo Tiên.
  • 56:33 - 56:40
    Mi đúng là nỗi nhục của Phật Tổ,
    đồ sư phá giới.
  • 56:40 - 56:43
    Nhìn kìa!
  • 56:43 - 56:46
    Ta đã đến Ngũ Chỉ Sơn rồi.
  • 56:46 - 57:54
    Ngay đằng kia!
  • 57:54 - 57:57
    Ngươi có thấy không?
  • 57:57 - 57:59
    Những đám mây ấy.
  • 57:59 - 58:03
    Hai con sư tử đang đối đầu nhau, đó.
  • 58:03 - 58:08
    - Nhìn ra chưa.
    - Ờ, thấy rồi.
  • 58:08 - 58:14
    Còn cái kia trông như một con sóng vậy.
  • 58:14 - 58:18
    - Trông rất giống quái vật xanh.
    - Quái vật xanh?
  • 58:18 - 58:20
    Ý ngươi là rồng chứ gì.
  • 58:20 - 58:23
    Không, là công viên gần nhà tôi.
  • 58:23 - 58:26
    Họ gọi hàng rào mé trái
    là quái vật xanh.
  • 58:26 - 58:30
    Thật đấy.
  • 58:30 - 58:37
    Nhưng trông nó cũng giống rồng đấy chứ?
  • 58:37 - 58:43
    Ngươi có gia đình phải không,
    ở quê hương của ngươi ấy?
  • 58:43 - 58:47
    - Tôi có mẹ.
    - Còn cha thì sao?
  • 58:47 - 58:51
    Chưa bao giờ được gặp ông.
  • 58:51 - 58:55
    Thế ngươi có nhớ ông không?
  • 58:55 - 58:59
    Có hay tự hỏi ông là ai không?
  • 58:59 - 59:08
    Có lẽ điều tự hào nhất mà tôi từng làm
    được là tự ngăn mình nghĩ về ông.
  • 59:08 - 59:14
    Ta xin lỗi.
  • 59:14 - 59:18
    Ôi cảm động quá.
  • 59:18 - 59:22
    Bọn đàn ông luôn tỏ ra
    quan tâm đến ngươi, Yến Tử ạ.
  • 59:22 - 59:29
    Nhưng đến khi xong chuyện
    thì chúng chỉ coi ngươi là rác rưởi thôi.
  • 59:29 - 59:33
    Các người đã sống sót qua Sông Cát.
    Đáng nể đấy.
  • 59:33 - 59:37
    Cả mày nữa nhóc, dù có xa nhà.
  • 59:37 - 59:39
    Ta có thể bảo đảm
    ngươi sẽ trở về an toàn.
  • 59:39 - 59:41
    Chỉ cần đưa cây thiết bảng đây.
  • 59:41 - 59:44
    Còn lâu.
  • 59:44 - 59:46
    Sao ngươi cũng thèm muốn cây gậy thế hả?
  • 59:46 - 59:48
    Khi ta đem về cây thiết bảng bị mất tích,
  • 59:48 - 59:54
    Thống lĩnh Ngọc Cương sẽ ban
    cho ta Tiên Đơn Bất Tử.
  • 59:54 - 59:59
    Một con bé mồ côi, một lữ khách lạc đường,
    một con sâu rượu,
  • 59:59 - 60:04
    và một tên hoà thượng đã tốn
    nửa cuộc đời mà chẳng làm nên chuyện gì.
  • 60:04 - 60:30
    Những sai lầm cứ tiếp nối sai lầm
    để cố gẵng cứu vãn một sai lầm khác.
  • 60:30 - 62:25
    Giết hết.
  • 62:25 - 62:33
    - Sư phụ sao thế?
    - Hơi khát thôi.
  • 62:33 - 62:51
    Sư phụ!
  • 62:51 - 62:55
    Không sao đâu. Ông ấy bất tử mà, đúng không?
  • 62:55 - 62:58
    - Rượu. Ông ấy cần rượu.
    - Chúng ta không làm được gì nữa đâu.
  • 62:58 - 63:32
    Sư phụ nói gì thế? Còn nước còn tát.
  • 63:32 - 63:38
    Vết thương quá sâu.
    Ta e rằng ông ấy không qua được.
  • 63:38 - 63:43
    Ông ấy cần rượu. Ông ấy là
    một trong tám vị tiên.
  • 63:43 - 63:47
    Rược chính là tiên đơn của ông ấy.
    Làm ơn đi.
  • 63:47 - 64:13
    - Để ta sai tiểu đồng xuống núi.
    - Thế thì nhanh lên cho.
  • 64:13 - 64:16
    Khi ta bằng tuổi con,
  • 64:16 - 64:19
    ta đã là một thiên tài võ thuật.
  • 64:19 - 64:24
    Bắn cung siêu đẳng,
    và kung fu cũng thế.
  • 64:24 - 64:30
    Và ta đã được tuyển vào
    một kỳ thi tuyển.
  • 64:30 - 64:39
    Nếu đỗ thì ta đã ở trên con
    đường ngắn nhất dẫn tới sự bất tử.
  • 64:39 - 64:47
    - Nhưng ta trượt.
    - Sư phụ không được bất tử ư?
  • 64:47 - 64:54
    Nếu một ai đó rũ bỏ hoàn toàn
    khỏi người phàm và những ham muốn,
  • 64:54 - 64:58
    trái tim họ sẽ không bao giờ bị tổn thương.
  • 64:58 - 65:06
    Nhưng liệu như vậy có thực
    là họ đang được sống không?
  • 65:06 - 65:14
    Ta thà chết như một con người,
    được người khác quan tâm, chăm sóc,
  • 65:14 - 65:20
    Còn hơn làm một kẻ
    cứ trốn tránh cái chết.
  • 65:20 - 65:25
    Con không muốn mất sư phụ.
  • 65:25 - 65:29
    Hãy quên ta đi.
  • 65:29 - 65:32
    Chỉ còn một bình Tiên Đơn Bất Tử
    duy nhất thôi.
  • 65:32 - 65:38
    Nó do chính Ngọc Hoàng luyện
    từ ngọc bích và bột thuỷ ngân.
  • 65:38 - 65:43
    Nó mãi mãi được lưu giữ
    trong cung điện của Thống lĩnh Ngọc Cương.
  • 65:43 - 65:48
    Luôn được Thống lĩnh canh phòng cẩn mật.
    Người phàm trần đừng mơ mà sờ vào.
  • 65:48 - 65:51
    Để đến được đó bắt buộc phải đi qua Cầu Bắc...
  • 65:51 - 65:54
    và vượt qua ranh giới
    giữa Thiên Đình và Hạ Giới.
  • 65:54 - 65:59
    Và phải đương đầu với Thiên Binh.
  • 65:59 - 66:04
    Ta rất tiếc, nhưng không còn con đường nào khác.
  • 66:04 - 66:07
    Có chứ.
  • 66:07 - 66:10
    Trong hai đêm nữa, trời sẽ không có trăng.
  • 66:10 - 66:13
    Chúng ta có thể đi theo
    mé phía nam của khu rừng.
  • 66:13 - 66:15
    Dưới sự che chở của bóng tối.
  • 66:15 - 66:20
    - Thế thì đi luôn.
    - Không được.
  • 66:20 - 66:26
    Đi bây giờ là chết chắc.
  • 66:26 - 66:33
    Việc đó còn hơn cả nguy hiểm.
    Một đế chế bất khả xâm phạm.
  • 66:33 - 66:40
    Con là hy vọng duy nhất của chúng ta.
    Chúng ta sẽ lên đường trong 2 đêm nữa.
  • 66:40 - 67:28
    Ngay khi trăng lặn. Đó là kế hoạch.
  • 67:28 - 67:34
    Lẽ ra ta nên gặp ngươi sớm hơn,
    chứ không phải ở quán trà đó.
  • 67:34 - 67:37
    Lúc đó trông ngươi quá thảm hại và nhút nhát.
  • 67:37 - 69:32
    Không phải loại người
    mà ta muốn sát cánh để chiến đấu.
  • 69:32 - 69:52
    Như thế là biết điều đấy.
  • 69:52 - 69:57
    Ứng nhân của lời tiên tri, chà,
    không được như ta mong đợi.
  • 69:57 - 70:04
    Có một người đang chết dần chết mòn
    ở Ca Sơn. Tôi cần Tiên Đơn.
  • 70:04 - 70:07
    Tại sao ta lại phải đưa nó cho ngươi nhỉ?
  • 70:07 - 70:09
    Vì tôi mang cho ông cây thiết bảng.
  • 70:09 - 70:13
    Sự sống của bạn ngươi sẽ đi ngược
    lại mọi quy định của Thiên Giới
  • 70:13 - 70:16
    Kể ra đòi hỏi cũng hơi quá đáng.
  • 70:16 - 70:22
    - Người này là bạn tri âm của ngươi?
    - Và là một người thầy nữa.
  • 70:22 - 70:26
    Tôn trọng sư phụ cũng là tôn trọng chính mình.
  • 70:26 - 70:31
    Tuy nhiên cũng có chút khúc mắc
    với đòi hỏi của ngươi đấy.
  • 70:31 - 70:37
    Ngươi cũng biết đó, ta đã hứa
    ban Tiên Đơn cho một người khác rồi.
  • 70:37 - 70:40
    Cô ta đâu có mang đến cho ông cây thiết bảng.
    Chỉ có tôi thôi.
  • 70:40 - 70:45
    Thằng bé cũng có lý.
  • 70:45 - 70:48
    Bẩm Thống lĩnh, người đã hứa rồi.
  • 70:48 - 70:52
    Chỉ có một cách để giải quyết
    tranh chấp thôi.
  • 70:52 - 70:58
    Hai ngươi phải đấu với nhau cho đến chết.
  • 70:58 - 71:15
    Vô tư đi.
  • 71:15 - 71:21
    Lọ Tiên Đơn Bất Tử này
  • 71:21 - 73:45
    là phần thưởng cho kẻ chiến thắng.
  • 73:45 - 74:01
    Thôi!
  • 74:01 - 74:07
    Ứng nhân của lời tiên tri.
    Đúng là thứ vớ vẩn.
  • 74:07 - 74:13
    Liệu đã có lúc nào ngươi nghĩ
    mình không đủ cơ không nhỉ?
  • 74:13 - 75:11
    Ta cho rằng không.
  • 75:11 - 78:00
    - Ta sẽ hoá kiếp cho mi, Ma Nữ ạ.
    - Còn lâu, vì ta sẽ giết mi trước.
  • 78:00 - 78:19
    Cạn ly!
  • 78:19 - 79:16
    Cứ làm theo những gì ta dạy.
  • 79:16 - 79:22
    Bức tượng!
  • 79:22 - 81:03
    Dùng cây thiết bảng.
  • 81:03 - 82:44
    Đến lượt ta.
  • 82:44 - 82:47
    - Ê Thống lĩnh.
    - Mày là đứa nào?
  • 82:47 - 82:52
    Là con cái của một gia đình
    bị ngươi sát hại.
  • 82:52 - 83:13
    Chơi với ta nào.
  • 83:13 - 83:18
    Không.
  • 83:18 - 83:22
    Yến Tử, Yến Tử.
  • 83:22 - 84:53
    Cố gắng lên. Cô sẽ ổn thôi.
  • 84:53 - 85:04
    - Ngọc Cương?
    - Hắn chết rồi.
  • 85:04 - 85:08
    Ta...
  • 85:08 - 86:02
    Ta rất biết ơn.
  • 86:02 - 86:06
    Ngài có thể làm gì không?
  • 86:06 - 86:10
    Nó đã tự quyết định
    vận mệnh của mình.
  • 86:10 - 86:45
    Ta rất tiếc.
  • 86:45 - 86:47
    Lữ khách.
  • 86:47 - 86:50
    Ngươi đã vượt qua cả Vô Ảnh Môn...
  • 86:50 - 86:53
    để thực hiện lời tiên tri
    của những người phàm tục.
  • 86:53 - 87:01
    - Giờ hãy nói lên nguyện vọng của mình đi?
    - Tôi chỉ muốn được về nhà thôi.
  • 87:01 - 87:07
    Rất tốt.
  • 87:07 - 87:12
    Người ta hay nói sư phụ và đệ tử
    luôn sánh bước bên nhau trên đường đời,
  • 87:12 - 87:22
    cùng chia ngọt xẻ bùi
    tới khi con đường chẽ làm đôi.
  • 87:22 - 87:24
    Con sẽ không bao giờ quên người.
  • 87:24 - 87:33
    Ta cho rằng điều đó
    mới thực sự trường tồn vĩnh cửu.
  • 87:33 - 89:20
    Lữ khách, ngươi đã giải thoát cho ta.
    Giờ hãy tự giải thoát cho mình đi.
  • 89:20 - 89:27
    Giờ thì sao đây hả?
  • 89:27 - 89:35
    Mày có câm miệng không thì bảo?
  • 89:35 - 89:51
    Nghe đây, đồ tai lợn, tao
    nói lần cuối rồi đấy.
  • 89:51 - 89:54
    Đứng dậy. Đứng dậy mau.
  • 89:54 - 89:58
    Mày muốn nữa hả?
    Mày muốn nữa hả?
  • 89:58 - 90:35
    Đứng lên xem nào.
  • 90:35 - 91:10
    Mày không đủ cơ đâu.
  • 91:10 - 91:13
    Cứ thở đều đi ông lão.
    Ông sẽ khoẻ lại thôi.
  • 91:13 - 91:16
    Ông Hop. Ông ấy sao rồi?
  • 91:16 - 91:20
    Sượt qua tim. Ông ấy sẽ sống.
  • 91:20 - 91:26
    Dĩ nhiên là ta sẽ sống rồi.
    Ta bất tử mà.
  • 91:26 - 91:30
    Cháu đã trả cây thiết bảng
    cho chính chủ chưa?
  • 91:30 - 91:33
    Cháu làm rồi.
  • 91:33 - 92:12
    Cháu giỏi lắm.
  • 92:12 - 92:18
    - Ông ấy sẽ không sao thật chứ?
    - Trông thì có vẻ thế.
  • 92:18 - 92:22
    Tôi đã chứng kiến chuyện xảy ra.
    Lúc đó tôi đi ngang qua phố.
  • 92:22 - 92:27
    Anh rất dũng cảm.
  • 92:27 - 92:31
    - Hẹn gặp lại.
    - Ừ.
  • 92:31 - 92:47
    Chắc chắn rồi.
  • 92:47 - 92:49
    Kể tiếp chuyện vừa nãy,
  • 92:49 - 92:54
    Tôn Ngộ Không đã lên đường sang Tây Thiên,
    đi lấy chân kinh.
  • 92:54 - 92:56
    Còn người lữ khách thì trở lại
    thế giới của mình,
  • 92:56 - 93:01
    và cũng bắt đầu hành trình
    trừ gian diệt bạo.
  • 93:01 -
    Khi một huyền thoại kết thúc
    là lúc một huyền thoại khác bắt đầu.
Title:
The Forbidden Kingdom (Full Movie) 24 subtitles
Description:

Subscribe to my 1 Movie channel
http://www.youtube.com/channel/UCMGq1n2NaP1nmH2_3JQxHbw/featured
click on cc and choose a language
NO COPYRIGHT INFRINGEMENT INTENDED
I DO NOT OWN THE VIDEO. ALL CREDIT GOES TO THEIR RESPECTIVE OWNERS

more » « less
Video Language:
Bislama
Duration:
01:40:08
Amara Bot edited Vietnamese subtitles for The Forbidden Kingdom (Full Movie) 24 subtitles
Amara Bot added a translation

Vietnamese subtitles

Revisions