< Return to Video

Jamian Juliano-Villani’s Field Work | Art21 "New York Close Up"

  • 0:08 - 0:09
    Được rồi.
  • 0:14 - 0:19
    [NEW YORK CLOSE UP]
  • 0:22 - 0:23
    Tôi nghĩ đây là...
  • 0:23 - 0:24
    mùi bỏng ngô..
  • 0:24 - 0:27
    Có một tiệm bỏng ngô rất ngon ở đằng kia
  • 0:27 - 0:28
    [Jamian Juliano-Villani, Họa sĩ]
  • 0:28 - 0:29
    Bỏng ngô.
  • 0:29 - 0:30
    Lốp xe.
  • 0:30 - 0:31
    Lại lốp xe.
  • 0:35 - 0:37
    Có vẻ rất hiếm và may mắn
  • 0:37 - 0:38
    khi một họa sĩ có thể
  • 0:38 - 0:41
    ngồi nghĩ về những thứ mà họ muốn cả ngày
  • 0:41 - 0:43
    và tìm kiếm bất cứ gì mà họ muốn.
  • 0:43 - 0:45
    Đó chính là công việc của họ.
  • 0:45 - 0:49
    Và tôi nghĩ đi ra ngoài và làm những việc hằng ngày
  • 0:49 - 0:50
    cũng tính là công việc.
  • 0:52 - 0:52
    Nó khá là điên rồ,
  • 0:52 - 0:54
    bạn có thể giống ở New York
  • 0:54 - 0:56
    và lảng vảng hay thể hiện bản thân
  • 0:57 - 0:59
    và có thể được trả lương.
  • 1:00 - 1:01
    Đó là một đặc ân.
  • 1:04 - 1:09
    [Jamian Juliano-Villiani's Field Work"]
  • 1:10 - 1:11
    Thật là ngốc.
  • 1:35 - 1:38
    Tôi đã tới Strand rất nhiều lần từ khi chuyển tới New York.
  • 1:39 - 1:41
    Bất cứ khi nào tôi không có ý tưởng, tôi đi tới Strand
  • 1:41 - 1:43
    và tôi nghĩ mình sẽ tìm được gì đó ở đây.
  • 1:45 - 1:46
    Nó như là một sự kiện vậy.
  • 1:46 - 1:49
    Tôi thường ở đó khoảng 4 tiếng.
  • 1:49 - 1:51
    Màu sắc thật đẹp, nhưng..
  • 1:52 - 1:53
    tôi thích anh ấy hơn.
  • 1:54 - 1:56
    "Nghệ thuật của việc tạo dựng niềm tin"!
  • 1:57 - 1:59
    Lấy cái này.
  • 1:59 - 2:01
    Đăng ký một bản copy.
  • 2:02 - 2:04
    Tôi rất thích việc tham khảo từ những cuốn sách,
  • 2:04 - 2:06
    đối nghịch lại với việc chỉ tìm kiếm trên mạng.
  • 2:07 - 2:11
    Bạn sẽ tìm được những thứ cụ thể nhất mà bạn không thể tìm ở đâu khác.
  • 2:11 - 2:14
    Cảm giác như nó hoàn toàn của tôi khi tôi lấy cảm hứng từ những cuốn sách.
  • 2:14 - 2:16
    Trên internet, mọi thứ ở khắp mọi nơi,
  • 2:17 - 2:18
    và điều đó rất phiền.
  • 2:18 - 2:19
    Cái gì đây!?
  • 2:23 - 2:27
    Ý tôi là, tôi dựa trên rất nhiều bức tranh từ những cuốn sách ở Strand.
  • 2:29 - 2:32
    Tôi đắm chìm vào những thứ người khác vứt đi,
  • 2:32 - 2:34
    Hoặc những thứ mà người ta chuyền tay nhau.
  • 2:38 - 2:40
    Tôi nghĩ chúng giống như những cuốn sách lật vậy.
  • 2:40 - 2:42
    Và tôi có thể ngay lập tức biết nó có hữu dụng hay không.
  • 2:42 - 2:43
    Xấu xí.
  • 2:43 - 2:44
    Không.
  • 2:44 - 2:47
    Bạn có thể lấy cả ngàn cuốn sách, ví dụ những cuốn về tranh biếm họa chẳng hạn.
  • 2:47 - 2:48
    Vậy, bạn sẽ chọn cái nào?
  • 2:49 - 2:52
    Không chỉ là một cái gì đó liên quan.
  • 2:52 - 2:53
    Phải có gì đó hấp dẫn
  • 2:53 - 2:55
    hoặc độc đáo trong chúng.
  • 2:55 - 2:56
    Rất khó để giải thích,
  • 2:56 - 2:58
    nhưng khi tôi nhìn một cái gì, tôi cảm giác như
  • 2:58 - 3:01
    có một cái gì đó hiện ra và thốt lên :"Cái đó được đấy".
  • 3:13 - 3:14
    Tôi có thể vào không ?
  • 3:15 - 3:15
    Aww, thôi nào !
  • 3:16 - 3:17
    Sao?
  • 3:17 - 3:18
    Không à?
  • 3:18 - 3:18
    Được hả?
  • 3:18 - 3:19
    [tiếng còi xe]
  • 3:19 - 3:20
    Chuyện quái gì vậy?
  • 3:21 - 3:22
    [Tài xế] Cô muốn mở cửa ngay..
  • 3:22 - 3:24
    ngay trên đường đi bộ !?
  • 3:24 - 3:25
    [JULIANO-VILLANI] Xin lỗi, tôi không biết !
  • 3:25 - 3:25
    [Tài xế] Lên nhanh đi!
  • 3:25 - 3:26
    [JULLIANO_VILLANI] Được rồi!
  • 3:31 - 3:33
    Sống ở New York, và lớn lên ở Jersey,
  • 3:33 - 3:36
    điều ít thú vị nhất mà tôi có thể làm
  • 3:36 - 3:37
    là đi tới Quảng trường Thời đại.
  • 3:38 - 3:40
    Nhưng có một thứ mà tôi thật sự yêu thích,
  • 3:41 - 3:45
    không phải vì nó độc nhất ở Mỹ, mà còn bởi vì
  • 3:45 - 3:47
    nó giống như việc lấy hết đồ trong tủ lạnh
  • 3:47 - 3:48
    và cho chung vào một cái tô
  • 3:48 - 3:50
    và cố gắng để làm một bữa ăn tạp nham vậy.
  • 3:50 - 3:52
    Và bạn nghĩ bạn có thể bắt ai đó ăn nó?
  • 3:52 - 3:54
    Và tôi thích cảm giác đó.
  • 3:58 - 3:59
    Ripley's Believe It or Not-
  • 4:00 - 4:03
    là nơi mà tôi muốn ghé đến để khảo sát.
  • 4:04 - 4:06
    Nó bố trí những thứ giả tạo và không cần thiết.
  • 4:06 - 4:07
    Và chúng vô vị
  • 4:07 - 4:08
    và chúng tồi tàn.
  • 4:08 - 4:10
    Nhưng đó là một cách làm cho não bạn hoạt động
  • 4:14 - 4:15
    Ôi trời ơi!
  • 4:16 - 4:17
    Những thứ này là đồ thật !?
  • 4:17 - 4:19
    Ôi chúa ơi, đúng là vậy rồi!
  • 4:19 - 4:21
    Ôi, không!
  • 4:21 - 4:22
    Nhìn cái này đi.
  • 4:23 - 4:25
    Như là có một chuyến đi điên rồ vậy.
  • 4:26 - 4:28
    Tôi thấy bản thân chìm đắm vào những thứ
  • 4:28 - 4:30
    mà tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ rớ tới.
  • 4:30 - 4:31
    Ôi Chúa, tôi không thể.
  • 4:32 - 4:33
    Cái đó kinh quá.
  • 4:34 - 4:36
    Nó giống như Paul Thek hay gì đó.
  • 4:38 - 4:41
    Không có chỗ cho cái tốt và xấu ở đây.
  • 4:41 - 4:43
    Ai mà biết được điều đó chứ ?
  • 4:43 - 4:44
    Vậy nên, khi tôi làm những tác phẩm,
  • 4:44 - 4:46
    tôi cũng không thể giải thích.
  • 4:46 - 4:47
    Cái đường này mỏng quá,
  • 4:47 - 4:49
    và tôi cảm thấy bối rối .
  • 4:49 - 4:52
    Và việc tìm kiếm ngoài vùng an toàn của mình
  • 4:52 - 4:55
    là điều tôi rất thích.
  • 4:55 - 4:58
    Chân dung Abe Lincoln trong cái nhà bay ..
  • 4:59 - 4:59
    [CƯỜI]
  • 5:00 - 5:01
    Quá điên rồi.
  • 5:02 - 5:03
    Tới Ripley's
  • 5:03 - 5:04
    Bạn biết cái đồ này bao nhiêu không?
  • 5:04 - 5:05
    Bốn mươi đô --
  • 5:05 - 5:06
    Toàn bộ!--
  • 5:06 - 5:07
    và xong rồi đó.
  • 5:08 - 5:11
    Nhưng, nếu bạn để một trong những đồ này vào tủ trưng bày
  • 5:11 - 5:13
    và đặt nó kế bên cái gì đó giống như Paul Thek--
  • 5:14 - 5:15
    và không có gì nhãn mác hay gì cả--
  • 5:15 - 5:16
    thì điểm khác biệt giữa chúng là gì?
  • 5:17 - 5:18
    Chúng đều là hư vô.
  • 5:18 - 5:20
    Chúng được tạo ra vào một thời điểm nào đó.
  • 5:20 - 5:21
    Và đều có giá trị văn hóa.
  • 5:22 - 5:25
    Và, thứ nghệ thuật giả tạo đem đến cảm giác lạ lẫm và sai lầm.
  • 5:29 - 5:30
    Và đó là mấu chốt--
  • 5:30 - 5:32
    Tôi nghĩ bất cứ họa sĩ
  • 5:32 - 5:34
    đều có thể cảm thấy sự bất ổn của nó.
  • 5:35 - 5:36
    Vì vậy, tôi là kiểu người thích
  • 5:36 - 5:38
    những thứ hư vô trong cuộc sống--
  • 5:38 - 5:40
    và đặc biệt khi sống ở New York.
  • 5:41 - 5:42
    Nó giống như mẫu số chung nhỏ nhất--
  • 5:42 - 5:45
    Bạn biết mẫu số chung nhỏ nhất không?--
  • 5:45 - 5:46
    Và...
  • 5:47 - 5:49
    Tôi tin đó chính là thứ truyền cảm hứng!
  • 5:50 - 5:51
    Chả ai qua tâm.
  • 5:51 - 5:52
    Chả ai nhìn thấy.
  • 5:52 - 5:53
    Bạn được thể hiện bất cứ thứ gì mà mình muốn.
  • 5:54 - 5:55
    Bạn có thể là bất cứ ai mà mình muốn.
  • 5:59 - 6:00
    Nghe có vẻ rất tuyệt.
Title:
Jamian Juliano-Villani’s Field Work | Art21 "New York Close Up"
Description:

more » « less
Video Language:
English
Team:
Art21
Project:
"New York Close Up" series
Duration:
06:11

Vietnamese subtitles

Revisions Compare revisions