Amy Cuddy: ngôn ngữ cơ thể quyết định tính cách của bạn
-
0:17 - 0:19Đầu tiên tôi muốn đề nghị các bạn
-
0:19 - 0:22Một bí quyết sống thật thoải mái
-
0:22 - 0:24Tất cả những gì bạn cần làm là
-
0:24 - 0:28Hãy thay đổi cách nhìn của bạn trong 2 phút thôi
-
0:28 - 0:31Nhưng trước khi tôi nói ra, bây giờ tôi muốn các bạn
-
0:31 - 0:34Lắng nghe cơ thể của mình
-
0:34 - 0:35Những gì mà bạn làm với cơ thể của mình
-
0:35 - 0:37Bao nhiêu người trong các bạn tự làm cho mình nhỏ bé hơn
-
0:37 - 0:39Có thể bạn gập người lại
-
0:39 - 0:42Bắt chéo chân, hay ôm lấy khuỷu chân
-
0:42 - 0:45Thỉnh thoảng chúng ta khoác tay như thế này
-
0:45 - 0:48Đôi lúc lại dang tay ra
-
0:48 - 0:50(Tiếng cười)
-
0:50 - 0:52Tôi biết mà
-
0:52 - 0:53Tôi muốn các bạn chú ý
-
0:53 - 0:54Hành động của bạn ngay bây giờ
-
0:54 - 0:56Chúng ta sẽ nói về nó sau vài phút nữa
-
0:56 - 0:58Và tôi mong rằng nếu bạn có thể chỉnh sửa đôi chút
-
0:58 - 1:01Sẽ có sự thay đổi rõ rệt
-
1:01 - 1:03Được bộc lộ trong cuộc sống của các bạn
-
1:03 - 1:07Chúng ta luôn hào hứng với ngôn ngữ cơ thể
-
1:07 - 1:10Và đặc biệt quan tâm tới
-
1:10 - 1:12Cử chỉ của người khác
-
1:12 - 1:13Chúng ta quan tâm,
-
1:13 - 1:19Chẳng hạn như một phản ứng ngại ngùng
-
1:19 - 1:22Một nụ cười, hay cái liếc mắt khinh thường
-
1:22 - 1:24Hoặc có thể là một cái chớp mắt xấu hổ
-
1:24 - 1:28Cũng có thể là một cái bắt tay
-
1:28 - 1:29Ví dụ ở căn phòng số 10
-
1:29 - 1:32Và một vị cảnh sát may mắn được bắt tay
-
1:32 - 1:34Với tổng thống Hoa Kỳ
-
1:34 - 1:36và bây giờ với thủ tuớng chính phủ
-
1:36 - 1:43không (tiếng cười)
-
1:43 - 1:46vậy đuợc bắt tay hay không
-
1:46 - 1:50chúng ta nói về việc đó hàng tuần
-
1:50 - 1:51thậm chí là trên BBC hay tờ New York Times
-
1:51 - 1:54rõ ràng khi chúng ta suy nghĩ về
-
1:54 - 1:56những hành vi và ngôn ngữ cơ thể
-
1:56 - 1:58nhưng chúng ta gọi những cử chỉ đó như là các nhà khoa học xã hội
-
1:58 - 2:00đó là ngôn ngữ
-
2:00 - 2:01vậy chúng ta hãy nghĩ tới giao tiếp
-
2:01 - 2:03khi nói về giao tiếp
-
2:03 - 2:04chúng ta nghĩ đến sự tuơng tác
-
2:04 - 2:07vậy những cử chỉ nào mà bạn giao tiếp với tôi
-
2:07 - 2:09hay tôi muốn giao tiếp với các bạn
-
2:09 - 2:12và có rất nhiều lý do để tin tuởng rằng
-
2:12 - 2:14đó là một cách đúng đắn để xem xét
-
2:14 - 2:16các nhà khoa học xã hội đã phải tốn nhiều thời gian
-
2:16 - 2:19để nghiên cứu những ảnh huởng của ngôn ngữ cơ thể
-
2:19 - 2:21hay cử chỉ của người khác lên sự đánh giá
-
2:21 - 2:24chúng ta nhanh chóng có đuợc những đánh giá và kết luận
-
2:24 - 2:26từ ngôn ngữ cơ thể
-
2:26 - 2:28và những đánh giá này có thể dư đoán
-
2:28 - 2:29những tác động có ý nghĩa đến cuộc sống
-
2:29 - 2:31như những người chúng ta thuê hay đề bạt
-
2:31 - 2:33những nguời chúng ta hẹn hò
-
2:33 - 2:37ví dụ như Nalini Ambady, một nhà nghiên cứu
-
2:37 - 2:39ở đại học Tufts, cho thấy rằng khi người ta xem
-
2:39 - 2:42đoạn phim câm trong 30 giây
-
2:42 - 2:45về sự tuơng tác thật sự của bác sĩ và bệnh nhân
-
2:45 - 2:47những đánh giá của họ về sự tử tế của bác sĩ
-
2:47 - 2:51dự đoán đuợc là vị bác sĩ đó có bị kiện hay không
-
2:51 - 2:52vậy không phải làm quá nhiều để biết
-
2:52 - 2:54vị bác sĩ đó thiếu trình độ hay không
-
2:54 - 2:56nhưng chúng ta thích nguời đó và cách họ tương tác
-
2:56 - 3:00thậm chí đáng chú ý hơn, Alex Todorov ở Princeton
-
3:00 - 3:04đã chỉ ra rằng những phản ứng trên mặt của các ứng viên chính trị
-
3:04 - 3:09trong 1 giây có thể dự đoán được 70%
-
3:09 - 3:12kết quả đua tranh thống đốc và nghị viện Hoa Kỳ
-
3:12 - 3:17và thậm chí, hãy nói về kỹ thuật số, những biểu tuợng cảm xúc
-
3:17 - 3:19đuợc sừ dụng trên những cuộc thương lượng trên mạng
-
3:19 - 3:21có thể giúp bạn hiểu được nhiều ý nghĩa hơn cuộc thương lượng đó
-
3:21 - 3:24nếu bạn ít sử dụng chúng: ý kiến tồi, phải không?
-
3:24 - 3:27vậy, chúng ta nghĩ đến những cử chỉ,
-
3:27 - 3:29những cách chúng ta đánh giá người khác hay cách mà họ đánh giá chúng ta
-
3:29 - 3:31và những kết quả.
-
3:31 - 3:33mặc dù chúng ta không để ý, nhưng khán giả
-
3:33 - 3:34bị ảnh huởng bởi những cử chỉ của ta.
-
3:34 - 3:36và đó là chính chúng ta.
-
3:36 - 3:39chúng ta cũng bị ảnh huởng bởi chính những hành vi của mình
-
3:39 - 3:42những suy nghĩ, cảm xúc và tâm lý
-
3:42 - 3:45vậy, những hành vi nào mà tôi nói đến?
-
3:45 - 3:47tôi là một nhà tâm lý học xã hội
-
3:47 - 3:48tôi học về những quan điểm
-
3:48 - 3:50tôi dạy học ở một trường cạnh tranh kinh doanh
-
3:50 - 3:53và một điều chắc chắn là tôi trở nên quan tâm hơn
-
3:53 - 3:55về sức mạnh của động lực
-
3:55 - 3:57tôi đặc biệt chú ý tới
-
3:57 - 4:01những biểu hiện hành vi của sức mạnh và ưu thế
-
4:01 - 4:03vậy những biểu hiện hành vi
-
4:03 - 4:04đó là gì?
-
4:04 - 4:06đây chính là điều đó
-
4:06 - 4:07ở vương quốc động vật
-
4:07 - 4:09điều đó luôn đuợc phát triển.
-
4:09 - 4:10bạn làm cho mình trở nên to lớn hơn,
-
4:10 - 4:13bạn duỗi người ra, bạn tận dụng không gian
-
4:13 - 4:15hay chỉ đơn giản là rộng mở hơn
-
4:15 - 4:16chỉ là giãn nguời ra.
-
4:16 - 4:19đó là sự thật ở thế giới động vật
-
4:19 - 4:21nó không hạn chế ở loài linh truởng,
-
4:21 - 4:24và con người cũng làm như vậy.
-
4:24 - 4:27chúng làm những việc đó khi chúng luôn cảm thấy sức mạnh
-
4:27 - 4:29cũng như khi chúng
-
4:29 - 4:31mạnh mẽ trong chốc lát.
-
4:31 - 4:33và điều này thực sự rất thú vị
-
4:33 - 4:35bởi vì nó cho chúng ta thấy
-
4:35 - 4:39sự phổ biến và thân thuộc của những biểu hiện năng lực này
-
4:39 - 4:41sự biểu hiện này, đuợc biết như là sự tự hào
-
4:41 - 4:43Jessica Tracy đã nghiên cứu,
-
4:43 - 4:46cô ấy chỉ ra rằng những người bình thuờng
-
4:46 - 4:48và những người bị mù bẩm sinh
-
4:48 - 4:51cùng tham gia một cuộc thi thể lực
-
4:51 - 4:53khi họ cán đến vạch đích
-
4:53 - 4:54và họ chiến thắng, không quan trọng là
-
4:54 - 4:57đã nhìn thấy ai làm bao giờ chưa, họ đều làm thế này
-
4:57 - 4:58hai cánh tay tạo hình chữ V
-
4:58 - 5:00cằm hơi nâng lên
-
5:00 - 5:02chúng ta thường làm gì khi cảm thấy yếu ớt?
-
5:02 - 5:04ta làm ngược lại hoàn toàn.
-
5:04 - 5:06chúng ta khép người, thu mình lại
-
5:06 - 5:08chúng ta tự làm mình nhỏ bé. ta không muốn
-
5:08 - 5:10đụng chạm vào người bên cạnh
-
5:10 - 5:12và thêm nữa, cả loài vật và con người
-
5:12 - 5:13đều làm như vậy.
-
5:13 - 5:15và đây là khi mạnh mẽ và yếu kém
-
5:15 - 5:17đứng cạnh nhau.
-
5:17 - 5:20chúng ta có xu hướng
-
5:20 - 5:23bù đắp vào hành vi của người khác.
-
5:23 - 5:24khi một người tỏ ra mạnh mẽ hơn chúng ta
-
5:24 - 5:27ta thường hay thu mình lại.
-
5:27 - 5:28chúng ta không bắt chước họ
-
5:28 - 5:29chúng ta làm ngược lại với họ.
-
5:29 - 5:32khi tôi quan sát hành vi này trong lớp,
-
5:32 - 5:35tôi chú ý vào điều gì?
-
5:35 - 5:40tôi chú ý thấy các học viên MBA phô bày rõ ràng
-
5:40 - 5:43các hành vi đầy quyền lực.
-
5:43 - 5:44họ như bức tranh biếm họa của Alphas
-
5:44 - 5:46họ bước vào phòng,
-
5:46 - 5:49họ đứng ngay chính giữa lớp học,
-
5:49 - 5:50thậm chí trước khi bắt đầu lớp học,
-
5:50 - 5:52họ vẫn muốn chiếm chỗ,
-
5:52 - 5:54khi ngồi xuống, họ dang người ra và
-
5:54 - 5:56giơ tay như thế này
-
5:56 - 5:58có những người dường như
-
5:58 - 5:59rất chán nản khi họ bước vào
-
5:59 - 6:01khi họ bước vào, bạn có thể thấy được điều đó.
-
6:01 - 6:03bạn thấy trên mặt họ, cơ thể của họ,
-
6:03 - 6:04và khi họ ngồi xuống
-
6:04 - 6:07họ làm cho mình trở nên nhỏ bé và làm như thế này.
-
6:07 - 6:08khi họ giơ tay.
-
6:08 - 6:10tôi chú ý vài điều về việc này.
-
6:10 - 6:12một là, bạn sẽ không ngạc nhiên đâu,
-
6:12 - 6:15nó dường như có ảnh hưởng bởi giới tính.
-
6:15 - 6:18phụ nữ có vẻ thường làm như thế này
-
6:18 - 6:19nhiều hơn đàn ông
-
6:19 - 6:22phụ nữ thường xuyên cảm thấy ít quyền lực hơn đàn ông.
-
6:22 - 6:24điều đó không bất ngờ.
-
6:24 - 6:26nhưng còn một vài điều tôi lưu ý đó là
-
6:26 - 6:29nó cũng có sự liên quan tới mức độ
-
6:29 - 6:31mà các học viên tham gia,
-
6:31 - 6:33và cách họ tham gia như thế nào.
-
6:33 - 6:36và nó thực sự quan trọng trong lớp MBA,
-
6:36 - 6:38bởi vì số lần tham gia trong lớp chiếm nửa số điểm.
-
6:38 - 6:41vậy, các trường kinh tế đang phải vật lộn với
-
6:41 - 6:43khoảng cách về giới tính.
-
6:43 - 6:45bạn có thể đánh giá nam và nữ một cách công bằng
-
6:45 - 6:48và khi bạn tính sự khác nhau này vào điểm số
-
6:48 - 6:50nó có thể một phần nào đó quy cho việc xây dựng bài
-
6:50 - 6:52việc xây dựng bài. tôi đang tự hỏi
-
6:52 - 6:55những người này
-
6:55 - 6:58bước vào lớp như thế, và họ xây dựng bài,
-
6:58 - 7:00có phải là họ đang giả vờ?
-
7:00 - 7:03và như vậy sẽ xây dựng bài nhiều hơn?
-
7:03 - 7:05một người cộng sự chính của tôi, Dana Carney,
-
7:05 - 7:09ở Berkeley, và tôi thực sự muốn biết
-
7:09 - 7:11bạn có thể giả vờ cho đến khi bạn thành công không.
-
7:11 - 7:13bạn có thể giả vờ trong chốc lát
-
7:13 - 7:16và trải nghiệm thực sự về kết quả hành vi
-
7:16 - 7:17làm bạn trở nên quyền lực hơn không?
-
7:17 - 7:20chúng ta biết rằng cử chỉ của chúng ta chi phối
-
7:20 - 7:22cách mà người khác nghĩ và cảm nhận về bạn
-
7:22 - 7:23có rất nhiều bằng chứng
-
7:23 - 7:25nhưng câu hỏi thực sự của chúng ta là,
-
7:30 - 7:32có một số bằng chứng chứng tỏ như vậy
-
7:32 - 7:36ví dụ, chúng ta cười khi vui vẻ,
-
7:36 - 7:38nhưng khi chúng ta cười miễn cưỡng
-
7:38 - 7:41bằng việc giữ cây bút ở răng như thế này.
-
7:41 - 7:42nó làm chúng ta cảm thấy vui vẻ.
-
7:42 - 7:44nó đều có ảnh hưởng.
-
7:44 - 7:45khi có năng lực
-
7:45 - 7:48nó cũng bị ảnh hưởng
-
7:48 - 7:51khi bạn cảm thấy mạnh mẽ,
-
7:51 - 7:52bạn có vẻ làm như vậy hơn.
-
7:52 - 7:55nhưng cũng có thể
-
7:55 - 8:01khi bạn làm ra vẻ mạnh mẽ,
-
8:01 - 8:03bạn sẽ cảm thấy thực sự quyền lực
-
8:03 - 8:05câu hỏi thứ hai là
-
8:05 - 8:07chúng ta biết rằng đầu óc
-
8:07 - 8:08thay đổi cơ thể chúng ta.
-
8:08 - 8:13nhưng có phải cơ thể cũng thay đổi tâm trí chúng ta không?
-
8:13 - 8:15khi tôi nói về đầu óc trong trường hợp của quyền lực,
-
8:15 - 8:17tôi sẽ đề cập đến vấn đề gì?
-
8:17 - 8:19tôi nói đến ý nghĩ và những cảm giác
-
8:19 - 8:21và các vấn đề sinh lý học
-
8:21 - 8:22hình thành nên suy nghĩ và cảm giác của chúng ta
-
8:22 - 8:24đó là hóc môn.
-
8:24 - 8:25tôi nghiên cứu về hóc môn.
-
8:25 - 8:27vậy những đầu óc đầy năng lực
-
8:27 - 8:30và đầu óc yếu kém trông như thế nào?
-
8:30 - 8:34không ngạc nhiên là những người có quyền lực
-
8:34 - 8:36quyết đoán, tự tin
-
8:36 - 8:39và lạc quan hơn, họ luôn thực sự tự tin rằng
-
8:39 - 8:41họ sẽ thắng trong mọi cuộc đấu.
-
8:41 - 8:44họ cũng có xu hướng suy nghĩ
-
8:44 - 8:47trừu tượng hơn, tạo ra nhiều khác biệt.
-
8:47 - 8:48họ đối đầu với nguy hiểm nhiều hơn.
-
8:48 - 8:49có rất nhiều điểm khác nhau
-
8:49 - 8:51giữa người có năng lực và người không có năng lực
-
8:51 - 8:54theo sinh lý học, mọi thứ đều khác nhau.
-
8:54 - 8:57có 2 loại hóc môn chính, testosterone là hóc môn
-
8:57 - 9:00của ưu thế và cortisol
-
9:00 - 9:02là hóc môn của sự căng thẳng.
-
9:02 - 9:05chúng ta biết được là
-
9:05 - 9:09những con đực quyền lực lớn trong cấp bậc của loài linh trưởng
-
9:09 - 9:12có lượng testosterone cao và cortisol thấp.
-
9:12 - 9:15và những con đầu đàn mạnh mẽ, năng động
-
9:15 - 9:18cũng có testosterone cao và cortisol thấp.
-
9:18 - 9:20vậy điều đó có nghĩa là gì?
-
9:20 - 9:22khi nói đến sức mạnh, mọi người thường
-
9:22 - 9:23chỉ nghĩ đến testosterone bởi vì
-
9:23 - 9:25nó nghiên về ưu thế
-
9:25 - 9:27nhưng thực ra, sức mạnh cũng là cách mà bạn đối phó
-
9:27 - 9:30với căng thẳng. Vậy bạn có muốn một người lãnh đạo
-
9:30 - 9:32đầy quyền lực, luôn chiếm ưu thế, lượng testosterone rất cao
-
9:32 - 9:34nhưng luôn bị căng thẳng không?
-
9:34 - 9:35có lẽ không, phải không?
-
9:35 - 9:38bạn muốn một người mạnh mẽ, quyết đoán
-
9:38 - 9:39hơn là ưu thế, nhưng không phải là người hay căng thẳng
-
9:39 - 9:41một người luôn cảm thấy thoải mái.
-
9:42 - 9:47chúng ta biết rằng trong cấp bậc của loài linh trưởng,
-
9:47 - 9:50nếu con đầu đàn cần tiếp quản,
-
9:50 - 9:53nếu một cá thể cần tiếp vai trò của con đầu đàn
-
9:53 - 9:56đột nhiên, chỉ trong vòng vài ngày
-
9:56 - 9:58lượng testosterone tăng lên đáng kể
-
9:58 - 10:01và lượng cortisol giảm xuống rất nhanh
-
10:01 - 10:04việc này chứng tỏ rằng cơ thể
-
10:04 - 10:07có thể hình thành trí não ít nhất là đối với biểu hiện trên mặt
-
10:07 - 10:11và sự thay đổi vai trò cũng tác động đến suy nghĩ
-
10:11 - 10:13vậy chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn thay đổi vai trò
-
10:13 - 10:16chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn đang ở mức thấp nhất
-
10:16 - 10:19sự vận động, can thiệp ít ỏi này
-
10:19 - 10:21trong vòng 2 phút bạn nói, "tôi muốn bạn cứ duy trì thế này
-
10:21 - 10:24và điều đó sẽ làm bạn cảm thấy mạnh mẽ hơn"
-
10:24 - 10:27đây là những gì chúng tôi đã làm.
-
10:27 - 10:29chúng tôi mời một số người vào phòng
-
10:29 - 10:32và tham gia một thí nghiệm nhỏ.
-
10:32 - 10:35những người này đã chấp nhận, trong vòng 2 phút
-
10:35 - 10:39thể hiện những tư thế quyền lực cao hay tư thế thấp kém
-
10:39 - 10:40tôi sẽ cho các bạn xem 5 trong các tư thế
-
10:40 - 10:43mặc dù họ thể hiện 2 tư thế
-
10:43 - 10:46đây là một cách.
-
10:46 - 10:48thêm 2 cách nữa.
-
10:48 - 10:50hình này được đặt tên là Người phụ nữ quyền lực bởi
-
10:50 - 10:54công chúng. Thêm 2 hình ở đây.
-
10:54 - 10:56bạn có thể đang đứng hoặc đang ngồi.
-
10:56 - 10:58đây là những tư thế ít quyền lực
-
10:58 - 11:02bạn gập người lại, bạn tự làm mình nhỏ bé hơn.
-
11:02 - 11:04tư thế này rất yếu ớt.
-
11:04 - 11:06khi bạn chạm vào cổ,
-
11:06 - 11:08bạn thật sự muốn tự vệ
-
11:08 - 11:11đây là những gì xảy ra. Khi họ bước vào,
-
11:11 - 11:14họ khạc nhổ vào một cái lọ nhỏ,
-
11:14 - 11:15trong 2 phút, chúng tôi nói rằng
-
11:15 - 11:17bạn cần làm điều này hay điều này
-
11:17 - 11:18họ không nhìn vào những bức ảnh về các tư thế
-
11:18 - 11:21chúng tôi không muốn nói trước với họ về ý nghĩa
-
11:21 - 11:22của quyền lực. Chúng tôi muốn họ cảm nhận được quyền lực, phải không?
-
11:22 - 11:25trong 2 phút, họ đều làm như vậy,
-
11:25 - 11:27sau đó chúng tôi hỏi họ đã cảm nhận được năng lực như thế nào
-
11:27 - 11:29qua một loạt hình ảnh và cho họ 1 cơ hội cá cược.
-
11:29 - 11:31và tiếp theo chúng tôi thử một mẫu nước bọt khác.
-
11:31 - 11:33chỉ thế thôi. Đó là toàn bộ cuộc thí nghiệm.
-
11:33 - 11:35và đây là những gí chúng tôi phát hiện
-
11:35 - 11:37sự chấp nhận liều lĩnh, đó là cá cược
-
11:37 - 11:39chúng tôi tìm ra rằng khi bạn
-
11:39 - 11:41ở tư thế quyền lực, 86% các bạn
-
11:41 - 11:44sẽ đánh cược. Khi bạn
-
11:44 - 11:46ở tư thế ít quyền lực thì chỉ có 60%.
-
11:46 - 11:48đó là sự khác biệt khá rõ ràng.
-
11:48 - 11:52đây là những gì tôi phát hiện về testosterone.
-
11:52 - 11:53từ vạch mốc khi họ bước vào,
-
11:53 - 11:55những người ưu thế hơn tăng
-
11:55 - 11:5920%, và những người ít ưu thế
-
11:59 - 12:01giảm 10%.
-
12:03 - 12:05thêm nữa, trong 2 phút, và bạn có những thay đổi như thế này.
-
12:05 - 12:06đối với sự thay đổi cortisol.
-
12:06 - 12:08những người có ưu thế
-
12:08 - 12:12giảm 25%, và những người ít ưu thế hơn
-
12:12 - 12:15tăng 15%.
-
12:15 - 12:17vậy trong 2 phút làm lượng hóc môn thay đổi
-
12:17 - 12:20có thể xác định não của bạn cơ bản
-
12:20 - 12:23là tự tin, quyết đoán, thoải mái
-
12:23 - 12:26hay dễ căng thẳng.
-
12:26 - 12:28những cảm giác hạn chế
-
12:28 - 12:31và chúng ta đều có những cảm giác đó, phải không?
-
12:31 - 12:34những hành vi đó dường như chi phối
-
12:34 - 12:36cách chúng ta nghĩ và cảm nhận về bản thân.
-
12:36 - 12:39không chỉ đối với người khác mà còn đối với chính chúng ta
-
12:39 - 12:41và cơ thể cũng thay đổi tâm trí của chúng ta.
-
12:41 - 12:43nhưng câu hỏi tiếp theo tất nhiên là
-
12:48 - 12:50nó không phải là một thí nghiệm, nó chỉ là một nhiệm vụ
-
12:50 - 12:52bạn biết chỉ với vài phút.
-
12:52 - 12:53nơi bạn có thể áp dụng việc này
-
12:53 - 12:56chúng tôi rất quan tâm về điều đó, tất nhiên.
-
12:56 - 12:59và chúng tôi nghĩ, không quan trọng
-
12:59 - 13:01bạn muốn áp dụng chúng ở đâu
-
13:01 - 13:04đó là đánh giá tình huống, chẳng hạn các tình huống xã hội nguy hiểm
-
13:04 - 13:06bạn có thể bị đánh giá
-
13:06 - 13:08bởi những người bạn, đối với thanh thiếu niên
-
13:08 - 13:10là ở phòng ăn.
-
13:10 - 13:12cũng có thể đối với một số người
-
13:12 - 13:14là khi đang phát biểu ở buổi họp lớp
-
13:14 - 13:16có thể là khi đang bắt giọng, hay đang
-
13:16 - 13:21nói chuyện như thế này, hay phỏng vấn xin việc.
-
13:21 - 13:22chúng ta xác định được một điều là hầu hết mọi người
-
13:22 - 13:24có thể có liên quan vì họ
-
13:24 - 13:25đều phải vượt qua buổi xin việc.
-
13:25 - 13:29chúng tôi công bố những phát hiện đó và công chúng
-
13:29 - 13:31khắp mọi nơi đều nói rằng
-
13:31 - 13:33"vậy đó là những gì bạn làm
-
13:33 - 13:35khi đi xin việc , phải không?"
-
13:35 - 13:37tất nhiên chúng tôi rất bối rối và nói rằng:
-
13:37 - 13:39"ôi trời ơi, không không không, chúng tôi không
-
13:39 - 13:42có ý như vậy. Với nhiều lý do, không không không, đừng làm như vậy."
-
13:42 - 13:44đó không phải khi bạn nói với
-
13:44 - 13:46người khác, mà là nói với chính bạn.
-
13:46 - 13:48bạn sẽ làm gì trước khi
-
13:48 - 13:50đi xin việc? Bạn làm như thế này.
-
13:50 - 13:51phải không? bạn ngồi xuống. Bạn nhìn chằm chằm
-
13:51 - 13:53vào iPhone, hay Android, không phải
-
13:53 - 13:54cố gắng bỏ qua bất cứ ai.
-
13:54 - 13:56bạn nhìn vào những ghi chú
-
13:56 - 13:58bạn gập người lại, làm cho mình nhỏ bé hơn
-
13:58 - 13:59khi nào bạn mới thực sự làm như thế này.
-
13:59 - 14:02trong phòng tắm, phải không?
-
14:02 - 14:04hãy làm như thế. chỉ trong 2 phút thôi
-
14:04 - 14:05đó là những gì chúng tôi muốn kiểm tra.
-
14:05 - 14:08chúng tôi mời vài người vào phòng thí nghiệm.
-
14:08 - 14:11và họ làm lại những tư thế quyền lực hoặc là ít quyền lực
-
14:11 - 14:14họ trải qua một cuộc phỏng vấn việc làm vô cùng căng thẳng
-
14:14 - 14:17trong vòng 5 phút, họ được thu âm lại,
-
14:17 - 14:19và họ cũng được đánh giá.
-
14:19 - 14:22những giám khảo được huấn luyện
-
14:22 - 14:24để không phải hồi lại các cử chỉ
-
14:24 - 14:26họ giống như thế này. Hãy tưởng tượng
-
14:26 - 14:28đây là người phỏng vấn bạn.
-
14:28 - 14:30trong 5 phút, không phản ứng gì cả.
-
14:30 - 14:32nó còn tệ hơn là bị ngắt lời.
-
14:32 - 14:34mọi người ghét như vậy.
-
14:34 - 14:35Myriam Lafrance gọi đó là
-
14:35 - 14:37"đứng yên trong một vùng cát lún"
-
14:37 - 14:40điều đó thực sự tác động vào lượng cortisol của bạn.
-
14:40 - 14:41đó là buổi phóng vấn mà họ phải trải qua,
-
14:41 - 14:43bởi vì chúng tôi muốn thấy
-
14:43 - 14:45chuyện gì xảy ra. Sau đó chúng tôi cho 4 người
-
14:45 - 14:47xem xét các đoạn băng.
-
14:47 - 14:49họ không biết các giả thuyết,
-
14:49 - 14:50cũng không biết về điều kiện.
-
14:50 - 14:52họ không biết ai thể hiện những tư thế đó.
-
14:52 - 14:57và sau khi xem các cuộn băng
-
14:57 - 14:59họ nói,
-
14:59 - 15:00"chúng tôi muốn thuê những người này.
-
15:00 - 15:02tất cả những tư thế năng lực. Chúng tôi không muốn
-
15:02 - 15:04thuê những người này."
-
15:04 - 15:05chúng tôi cũng đánh giá những người này
-
15:05 - 15:07về tổng thể tích cực hơn nhiều.
-
15:07 - 15:09nhưng cái gì tác động vào nó?
-
15:09 - 15:11không phải là nội dung của mà họ phỏng vấn.
-
15:11 - 15:13mà là sự thể hiện của họ
-
15:13 - 15:14khi phát biểu.
-
15:14 - 15:15và bởi vì chúng ta đánh giá họ
-
15:17 - 15:18qua nhiều trình độ năng lực.
-
15:18 - 15:20giống như các câu trả lời kết cấu như thế nào.
-
15:20 - 15:22nó xuất sắc như thế nào, có những bằng cấp nào.
-
15:22 - 15:24nó không ảnh hưởng tới việc đánh giá.
-
15:24 - 15:26đây là những gì ảnh hưởng tới việc đánh giá. Những thứ như thế này.
-
15:26 - 15:29về cơ bản, mọi người nói thật về họ.
-
15:29 - 15:30họ nói về bản thân họ.
-
15:30 - 15:32họ nói về các ý tưởng, về chính họ.
-
15:32 - 15:35không có chuyện thừa thải về họ.
-
15:35 - 15:37điều này gây ra những tác động,
-
15:37 - 15:41hay gián tiếp tác động.
-
15:41 - 15:43khi tôi nói với mọi người về chuyện này.
-
15:43 - 15:45rằng cơ thể ảnh hưởng đến suy nghĩ chúng ta.
-
15:45 - 15:46và suy nghĩ tác động đến hành vi,
-
15:46 - 15:48hành vi gây ra những kết quả.
-
15:48 - 15:51họ nói với tôi "nó cảm giác như là đang giả vờ"
-
15:51 - 15:53thế là tôi nói với họ hãy giả vờ cho đến khi bạn thành công
-
15:53 - 15:56không phải tôi. tôi không muốn đến đó
-
15:56 - 15:58và sau đó cảm giác như một kẻ giả dối
-
15:58 - 16:00tôi không muốn là một kẻ giả dối
-
16:00 - 16:02tôi không muốn đến đó chỉ để cảm thấy như
-
16:02 - 16:04tôi không muốn ở đây.
-
16:04 - 16:06và điều đó thực sự tác động tới tôi.
-
16:06 - 16:08bởi vì tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện nhỏ
-
16:08 - 16:10về việc là một kẻ giả dối và cảm giác như
-
16:10 - 16:12tôi đã không ở đây
-
16:12 - 16:15năm 19 tuổi, tôi bị một tai nạn xe hơi khá nặng
-
16:15 - 16:16tôi bị văng ra khỏi xe,
-
16:16 - 16:18lăn vài vòng rất xa
-
16:18 - 16:21chiếc xe. Và khi tôi tỉnh dậy
-
16:21 - 16:23với cái đầu bị băng bó.
-
16:23 - 16:25tôi phải nghỉ học ở trường đại học,
-
16:25 - 16:29và tôi biết được rằng chỉ số IQ của tôi giảm
-
16:29 - 16:31vì hai sự chênh lệch tiêu chuẩn.
-
16:31 - 16:34điều đó rất khó chịu
-
16:34 - 16:35tôi biết chỉ số IQ của tôi vì tôi được biết
-
16:35 - 16:38rất thông minh. Tôi được gọi là thiên tài khi còn bé.
-
16:38 - 16:40vì vậy tôi phải bỏ học,
-
16:40 - 16:42tôi luôn cố gắng để quay lại trường,
-
16:42 - 16:43họ nói bạn sẽ không học xong đại học được
-
16:43 - 16:45bạn chỉ...có nhiều thứ khác
-
16:45 - 16:47dành cho bạn, nhưng nó sẽ không
-
16:47 - 16:48phù hợp với bạn đâu
-
16:48 - 16:51tôi thực sự vật lộn với điều đó
-
16:51 - 16:53tôi phải nói là, mọi người
-
16:53 - 16:54biết về bạn, bản chất của bạn...
-
16:54 - 16:56đối với tôi đó là thông minh...
-
16:56 - 16:58họ biết về bạn, không có gì
-
16:58 - 17:00khiến bạn bất lực
-
17:00 - 17:02hơn thế đâu. Vì thế tôi hoàn toàn bất lực.
-
17:02 - 17:04tôi làm việc, làm việc và làm việc,
-
17:04 - 17:05và gặp may mắn, và làm việc,
-
17:05 - 17:06rồi gặp may mắn, rồi lại làm việc.
-
17:06 - 17:09cuối cùng tôi tốt nghiệp đại học,
-
17:09 - 17:11lâu hơn 4 năm so với các bạn khác.
-
17:11 - 17:13và tôi thuyết phục một số người,
-
17:13 - 17:16cố vấn của tôi, Susan Fiske,
-
17:16 - 17:17đảm nhiệm công việc của tôi. Và tôi hoàn thành
-
17:17 - 17:19ở Princeton. Tôi giống như là,
-
17:19 - 17:21"Tôi không nên ở đây.
-
17:21 - 17:23tôi là một kẻ giả tạo"
-
17:23 - 17:25và đêm trước buổi nói chuyện đầu tiên của tôi ở Priceton
-
17:25 - 17:2720 phút, với 20 người.
-
17:27 - 17:29thế thôi.
-
17:29 - 17:31tôi rất sợ bị phát hiện vào ngày tiếp theo
-
17:31 - 17:33tôi gọi cô ấy và nói
-
17:33 - 17:35"tôi sẽ từ bỏ"
-
17:35 - 17:36cô ấy kiểu như là, "cô không được từ bỏ
-
17:36 - 17:38bởi vì tôi đã đánh cược vào cô,
-
17:38 - 17:40cô sẽ tiếp tục. Cô phải tiếp tục
-
17:40 - 17:42và đó là những gì cô sẽ phải làm
-
17:42 - 17:43cô sẽ phải giả vờ
-
17:43 - 17:45cô phải tiếp tục nói chuyện khi cô
-
17:45 - 17:48được yêu cầu. Cô sẽ phải cố gắng, cố gắng và cố gắng
-
17:48 - 17:51thậm chí khi cô sợ hãi, cứng đờ người
-
17:51 - 17:53và có những cảm giác ngoài cơ thể
-
17:53 - 17:55cho đến khi cô cảm thấy quan trọng khi nói
-
17:55 - 17:56"ôi chúa ơi, tôi sẽ tiếp tục
-
17:56 - 17:58tôi trở nên thế này
-
17:58 - 18:00tôi chắc chắn sẽ tiếp tục"
-
18:00 - 18:01vì thế tôi đã cố gắng
-
18:01 - 18:02năm năm ở trường thạc sĩ
-
18:02 - 18:04sau vài năm ở Northwestern
-
18:04 - 18:06tôi đã chuyển đến Harvard
-
18:06 - 18:07khi ở Harvard, tôi thực sự không suy nghĩ
-
18:07 - 18:09về chuyện đó nữa. Trong một thời gian dài
-
18:09 - 18:10tôi đã nghĩ rằng "tôi không nên ở đây
-
18:10 - 18:12tôi không nên ở đây"
-
18:12 - 18:14cuối năm nhất ở Harvard,
-
18:14 - 18:18tôi có nói với một học sinh trong lớp
-
18:18 - 18:19mà trong suốt học kỳ tôi không hề nói chuyện:
-
18:19 - 18:21"này, nếu bạn không tham gia
-
18:21 - 18:22bạn sẽ bị loại đấy"
-
18:22 - 18:24cô ấy đến văn phòng của tôi. Tôi thực sự không nhận ra cô ấy
-
18:24 - 18:28cô ấy đến, hoàn toàn khó khăn
-
18:28 - 18:36và nói: "tôi không nên ở đây"
-
18:36 - 18:38và điều đó rất quan trọng với tôi bởi vì
-
18:38 - 18:41hai thứ. Một là tôi nhận ra,
-
18:41 - 18:43ôi chúa ơi, tôi không cảm thấy như vậy nữa
-
18:43 - 18:45bạn biết không, tôi không cảm thấy như vậy nữa,
-
18:45 - 18:46nhưng cô ấy thì có và tôi rất hiểu cảm giác đó
-
18:46 - 18:49và thứ hai là cô ấy nên ở đây
-
18:49 - 18:51kiểu như cô ấy có thể giả vờ. Cô ấy có thể thay đổi
-
18:51 - 18:54tôi nói rằng: "Vâng đúng vậy, cô nên ở đây"
-
18:54 - 18:56và ngày mai, bạn sẽ phải giả vờ,
-
18:56 - 18:58bạn sẽ phải tự làm mình trở nên mạnh mẽ hơn
-
18:58 - 19:05và bạn sẽ phải...(vỗ tay)
-
19:05 - 19:09và..bạn bước vào lớp,
-
19:09 - 19:11bạn sẽ có những ý kiến tuyệt vời hơn bao giờ hết
-
19:11 - 19:14và bạn biết không? cô ấy có những ý kiến rất tuyệt
-
19:14 - 19:15mọi người đều quay lại và họ như là,
-
19:15 - 19:17ôi chúa ơi, tôi không hề để ý cô ấy
-
19:17 - 19:19ngồi đấy, như vậy đấy.
-
19:19 - 19:21tháng sau cô ấy quay lại và tôi nhận ra
-
19:21 - 19:24cô ấy không giả vờ để thành công,
-
19:24 - 19:27mà cô ấy giả vờ để thay đổi
-
19:27 - 19:28và cô ấy đã thay đổi
-
19:28 - 19:32vì thế tôi muốn nói với các bạn, đừng giả vờ để thành công
-
19:32 - 19:34hãy giả vờ để thay đổi.
-
19:34 - 19:36không phải "đủ cố gắng để
-
19:36 - 19:38bạn thực sự thay đổi và tiếp thu"
-
19:38 - 19:41điều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn:
-
19:41 - 19:46những điều chỉnh nhỏ có thể dẫn đến những thay đổi lớn
-
19:46 - 19:48chỉ cần 2 phút
-
19:48 - 19:502 phút, 2 phút, 2 phút
-
19:50 - 19:51trước khi bạn gặp những tình huống
-
19:51 - 19:54căng thẳng và có thể đánh giá được, trong 2 phút
-
19:54 - 19:57hãy thử điều này. Trong thang máy, trong phòng họp
-
19:57 - 19:58phòng làm việc,
-
19:58 - 20:01đó là những bạn cần làm.
-
20:01 - 20:03điều chỉnh trí não của bạn để đối phó hiệu quả nhất
-
20:03 - 20:05trong những tình huống đó. Hãy tăng lượng testosterone
-
20:05 - 20:07và giảm lượng cortisol,
-
20:07 - 20:08đừng để những tình huống như là
-
20:08 - 20:10"aww, tôi không muốn thể hiện với họ tôi là ai"
-
20:10 - 20:12mà hãy để việc đó giống như
-
20:12 - 20:13"ôi, tôi thực sự phải nói
-
20:13 - 20:15tôi là ai và thể hiện bản lĩnh của tôi"
-
20:15 - 20:18vì vậy tôi muốn các bạn
-
20:18 - 20:21thử cả hai tư thế thể hiện sức mạnh
-
20:21 - 20:23và tôi cũng muốn các bạn
-
20:23 - 20:26chia sẻ khoa học. Bởi vì điều đó rất đơn giản
-
20:26 - 20:28đừng để ích kỷ bản thân làm ảnh hưởng đến điểu đó
-
20:28 - 20:30gạt bỏ nó đi, và chia sẻ với mọi người
-
20:30 - 20:31bởi vì những người mà có thể áp dụng điều đó
-
20:31 - 20:33là những người không có tài liệu
-
20:33 - 20:38không có công nghệ, không có địa vị và quyền thế
-
20:38 - 20:39hãy chia sẻ với họ, bởi vì họ có thể làm việc
-
20:39 - 20:42độc lập. Họ cần tự do cá nhân
-
20:42 - 20:44và chỉ trong hai phút. Và điều đó có thể thay đổi to lớn
-
20:44 - 20:46trong cuộc đời họ
-
20:46 - 20:48cảm ơn.
-
20:48 - 20:56(vỗ tay)
- Title:
- Amy Cuddy: ngôn ngữ cơ thể quyết định tính cách của bạn
- Description:
-
more » « less
Ngôn ngữ cơ thể tác động đến suy nghĩ của người khác về bạn, nhưng nó có thể thay đổi chính bản thân chúng ta. Nhà tâm lý học xã hội Amy Cuddy thể hiện "tư thế sức mạnh" - những tư thế thể hiện sự tự tin, thậm chí khi chúng ta không cảm thấy tự tin có thể ảnh hưởng đến lượng testosterone và cortisol trong trí não, và thậm chí tác động đến thời cơ thành công của chúng ta.
TEDTalks là một video pdcast hằng ngày về những bài phát biểu và buổi biểu diễn từ hội thảo TED, nơi mà những nhà khoa học và những người tiên phong phát biểu về cuộc sống của họ trong 18 phút (hay ít hơn). Tìm kiếm những bài phát biểu trên Công nghệ, Giải trí và Thiết kế, Khoa học, Kinh doanh, Vấn đề toàn cầu, Nghệ thuật và hơn nữa.
tìm những đoạn thuyết minh và dịch thuật chính xác bằng nhiều ngôn ngữ ở http://www.ted.com/translatetheo dõi tin tức của TED trên Twitter: http://www.twitter.com/tednews
thích TED trên Facebook:
https://www.facebook.com/TEDtheo dõi chúng tôi trên trang: http://www.youtube.com/user/TEDtalksDirector
- Video Language:
- English
- Duration:
- 21:04
| Retired user edited Vietnamese subtitles for Amy Cuddy: Your body language shapes who you are | ||
| Nguyễn Như edited Vietnamese subtitles for Amy Cuddy: Your body language shapes who you are | ||
| Nguyễn Như edited Vietnamese subtitles for Amy Cuddy: Your body language shapes who you are | ||
| Nguyễn Như edited Vietnamese subtitles for Amy Cuddy: Your body language shapes who you are | ||
| Nguyễn Như edited Vietnamese subtitles for Amy Cuddy: Your body language shapes who you are | ||
| Nguyễn Như edited Vietnamese subtitles for Amy Cuddy: Your body language shapes who you are | ||
| Nguyễn Như edited Vietnamese subtitles for Amy Cuddy: Your body language shapes who you are |