< Return to Video

2015 04 05 LH FR Sư cô Giác Nghiêm giảng về "Bốn loại thức ăn"

  • 0:20 - 0:28
    Kính bạch Thầy, kính bạch quí thầy và quí sư cô lớn, kính bạch quí thầy và các bạn của chúng ta
  • 0:28 - 0:32
    Chào mừng quý bạn đã đến tham dự khóa tu tiếng Pháp này
  • 0:33 - 0:37
    Cảm ơn quí thầy, quí sư cô ở làng đã tiếp đón chu đáo,
  • 0:38 - 0:42
    đã dành cho chúng ta tất cả năng lượng để cùng ngồi bên nhau
  • 0:42 - 0:50
    để chúng ta cùng truyền thông với nhau, cùng nghe chung với nhau qua bài pháp thoại
  • 0:50 - 0:54
    Điều đầu tiên xuất phát từ trái tim chúng tôi ,
  • 0:54 - 0:57
    khi chúng tôi phục vụ cho khóa tu này
  • 0:58 - 0:59
    đó là Thầy
  • 0:59 - 1:02
    Thầy kính mến...... Thật tuyệt diệu
  • 1:02 - 1:04
    bởi vì quí đại chúng biết là
  • 1:04 - 1:09
    trở về với làng, về với căn nhà chung của chúng ta ở nơi xa xôi hẻo lánh này
  • 1:11 - 1:16
    và chúng ta biết là chúng ta được bao bọc bới rất nhiều tình thương, dịu dàng , hòa ái của quí thầy, quí sư cô
  • 1:16 - 1:20
    và của cả quí thầy, quí sư cô lớn nữa...
  • 1:20 - 1:24
    mùa xuân được khoác lên chiếc áo rất đẹp
  • 1:24 - 1:30
    và quí vị đã đến gần như cùng thời điểm với chúng tôi
  • 1:30 - 1:31
    và trên bầu trời
  • 1:31 - 1:35
    ánh trăng tròn làm như khoác lên chiếc áo bạc đẹp rực rỡ
  • 1:35 - 1:37
    trăng vẫn đẹp như vậy đến tận sáng sớm
  • 1:38 - 1:40
    như vậy, tất cả điều kiện được hội đủ
  • 1:38 - 1:40
    bằng hơi thở chánh niệm
  • 1:40 - 1:44
    để Thầy của chúng ta có thể cùng có mặt ở đây với chúng ta
  • 1:40 - 1:44
    Tôi có thật sự cần miếng sô cô la này không??
  • 1:44 - 1:52
    và khi nãy, khi con nghe quí thầy, quí sư cô hát bên cạnh
  • 1:52 - 1:59
    quí thầy lớn, thầy Pháp Đăng cũng có mặt ở đó, thì con thấy Thầy ở đây
  • 2:00 - 2:01
    Thầy đang biểu hiện
  • 2:01 - 2:07
    và khi tôi ngồi ở đây, tôi còn nhìn thấy những người mà trước đó tôi không thấy cũng như vậy
  • 2:08 - 2:13
    tôi thấy Thầy vẫn ở đó, tỏa hào quang chói lọi, thầy mạnh khỏe
  • 2:13 - 2:15
    thầy có một nụ cười đẹp
  • 2:15 - 2:19
    và điều đó làm cho tôi thấy vui sao trong lòng
  • 2:24 - 2:27
    con chúc quí đại chúng một mùa lễ Tạ thế thật vui
  • 2:28 - 2:33
    hôm nay là một ngày rất rất quan trọng với chúng ta
  • 2:33 - 2:35
    những người có nguồn gốc Công giáo
  • 2:35 - 2:36
    Lễ tạ thế
  • 2:35 - 2:36
    Vậy thì chúng ta có thể quan sát thấy
  • 2:36 - 2:39
    Ngày phục sinh
  • 2:39 - 2:40
    một ngày mà
  • 2:40 - 2:43
    Một hôm, Thầy của chúng ta đã nói
  • 2:43 - 2:45
    Jesus đã đồng ý chết
  • 2:45 - 2:51
    để chứng minh cho chúng ta tin rằng cái chết không tồn tại
  • 2:45 - 2:51
    mà chúng ta không nhận thấy được
  • 2:51 - 2:55
    Ngài đã trở lại ở trong hình hài của các môn sinh của mình
  • 2:55 - 2:55
    mà môn sinh cũng không nhận ra
  • 2:55 - 2:59
    bởi vì Ngài đã rất được tôn sùng
  • 3:00 - 3:03
    nhưng ... trên con đường đầy bắp
  • 3:03 - 3:06
    họ đã nhận ra mình đi bên cạnh ai đó
  • 3:06 - 3:12
    và khi người này ngồi cùng chung với nhau một bàn với đầy bánh mì ... mới nhận ra Ngài ở đó
  • 3:13 - 3:16
    điều đó làm tôi nhớ đến lời dạy của thầy
  • 3:16 - 3:18
    không có gì sanh ra mà cũng không có gì chết đi
  • 3:19 - 3:23
    phải có cái gì đó phải làm cho chúng ta chạm sâu đến gốc rễ của mình
  • 3:23 - 3:24
    và trở lại Ngày Phục sinh
  • 3:25 - 3:29
    trở lại con đường đầy bắp Jesus cùng các môn sinh của mình
  • 3:29 - 3:30
    đức chúa Jesus
  • 3:31 - 3:39
    sắp tới sư cô Chân Không sẽ giảng cho chúng ta về Không sinh - không diệt
  • 3:39 - 3:42
    sư cô sẽ tưới tẩm cho chúng ta hạt mầm rất dễ thương này
  • 3:42 - 3:48
    để giúp cho chúng ta hiểu sâu hơn
  • 3:48 - 3:51
    như thế nào là Không sinh và không diệt
  • 3:53 - 3:56
    có một điều tôi hay nghĩ về Thầy của chúng ta
  • 3:56 - 3:57
    tôi nghĩ đến
  • 3:57 - 3:59
    một loại cây
  • 4:00 - 4:07
    thường mọc vùng Địa trung hải
  • 4:07 - 4:09
    và cũng mọc ở bang Californie nữa
  • 4:10 - 4:17
    và thầy có nói là cái cây ấy sống cả trăm năm
  • 4:17 - 4:20
    sống cả trăm năm như vậy
  • 4:20 - 4:22
    và trong 100 năm đó, nó không ra hoa
  • 4:22 - 4:33
    một ngày kia , nó cho ra hoa, một cái hoa rất rất lớn, như một cây măng tây khổng lồ vậy
  • 4:33 - 4:48
    cái cây đó có đường kính chừng 3- 3.5 mét, tỏa bóng mát
  • 4:48 - 4:55
    nó cho ra đời rất nhiều hoa ... và nhiều hạt
  • 4:55 - 4:57
    vầ thầy của chúng ta
  • 4:57 - 5:00
    cũng như là cái cây to ấy
  • 5:00 - 5:03
    từ năm này qua năm khác
  • 5:03 - 5:07
    thầy như quả chín
  • 5:07 - 5:12
    đã cho ra đời nhiều thế hệ kế tiếp
  • 5:12 - 5:14
    và chúng ta không cần đợi cả trăm năm
  • 5:14 - 5:18
    để thấy cái nhưng bông hoa con nở một cách kỳ diệu
  • 5:18 - 5:22
    ở đây và mọi nơi
  • 5:22 - 5:26
    Thầy đã không đợi đến 100 năm để nhìn thấy điều đó
  • 5:26 - 5:32
    thầy đã bắt đầu ngay và cho ra những hoa và trái
  • 5:32 - 5:51
    và chúng ta công nhận công lao của Thầy , công nhận một cộng đồng đẹp "trong mơ", từ khi thầy còn trẻ đã mơ đến một cộng đồng ở đó có sự hiểu, cảm thông, hòa hợp
  • 5:51 - 5:59
    một cuộc sống ... có thể sống với đầy tinh thần hòa hợp
  • 5:59 - 6:03
    thầy của chúng ta
  • 6:03 - 6:05
    đã nuôi chúng ta
  • 6:05 - 6:09
    đã đem đến ... vẫn luôn tiếp tục
  • 6:11 - 6:18
    đem đến cho chúng ta nhiều sự thực tập
  • 6:18 - 6:21
    một ngày tôi đã viết cho thầy lá thư
  • 6:21 - 6:21
    nói với thấy rằng
  • 6:22 - 6:22
    Kính bạch thầy
  • 6:22 - 6:25
    thầy giống như một con chim bố
  • 6:25 - 6:27
    có cả đàn chim con
  • 6:27 - 6:34
    và thầy cứ bay đi khắp thế gian , đi tìm thức ăn ngon bổ về cho bầy chim con của mình
  • 6:36 - 6:37
    những điều hiếm nhất
  • 6:38 - 6:45
    thầy của chúng ta, nhà thông thái , thầy đã đi tìm những bài kinh
  • 6:46 - 6:57
    ở những nơi các bài kệ ấy được lưu truyền, Thầy so sánh và đối chiếu nhừng bài kinh kệ
  • 6:57 - 7:11
    từ ngọn núi hi mã lạp sơn, rồi qua Trung Quốc nơi có rất nhiều sự pha trộn, nghiên cứu và đối chiếu rất nhiều kinh điển.
  • 7:11 - 7:15
    Thầy làm công việc đó vào mùa đông đối chiếu và so sánh các kinh và thầy nói
  • 7:15 - 7:19
    "Đây, giờ thì con có thể chắc rằng đó là bản gốc "
  • 7:23 - 7:30
    và con nói với thầy là Thầy như một chim bố phải đi rất xa tìm thức ăn về cho đàn con
  • 7:30 - 7:34
    chim bố đã nhai thức ăn trước đó để
  • 7:34 - 7:38
    làm cho thức ăn trở nên dễ tiêu hóa, để chúng ta dễ hiểu và tiếp nhận
  • 7:38 - 7:53
    để chúng ta không phải đi tìm đọc hàng chục hay hàng trăm bài kinh để hiểu thấu đạt các cách áp dụng đúng các bài kinh ấy vào cuộc sống hàng ngày
  • 7:55 - 8:12
    đó là ý kiến của tôi, Thầy chúng ta đã đem đến một nguồn thức ăn thật sự rất dễ tiêu, đễ hiểu và dễ dùng
  • 8:17 - 8:24
    một trong những cách thực tập mà Thầy đã giảng, trước nhất, đó là Chánh niệm
  • 8:25 - 8:29
    phát triển Chánh niệm bằng cách dùng chính hơi thở
  • 8:29 - 8:32
    ý thức vào hơi thở
  • 8:32 - 8:40
    và tìm cách luôn trở về với chính tự thân của mình, để tiếp xúc với thực tại đang có xung quanh mình
  • 8:40 - 8:44
    và thực tại này nằm ở trong chính tự ở trong thân chúng ta
  • 8:47 - 8:51
    tôi đã đề nghị nói đến 4 loại thức ăn của chúng ta
  • 8:51 - 8:55
    vì chúng ta đã nói đến thực phẩm mà THầy đã cho chúng ta
  • 8:55 - 9:01
    chắc chắn đó là một trong những thức ăn tuyệt vời nhất
  • 9:01 - 9:10
    Chúng ta tự nuôi sống chúng ta mỗi ngày như thế nào??
  • 9:10 - 9:22
    Sáng nay tôi đã dậy rất sớm, tôi có được may mắn nhìn qua cửa sổ, các sư cô bố trí cho tôi một cái giường ngay cạnh cửa sổ
  • 9:22 - 9:31
    và khi ngồi đấy, tôi có thể thấy ánh sáng sót lại của trăng chiếu qua nhánh thân cây, và bầu trời thật thuần tịnh
  • 9:31 - 9:36
    rồi những gợn sóng của những ngôi sao nhỏ bé vẫn còn lấp lánh trên trời
  • 9:36 - 9:40
    tôi đã ngắm nhìn
  • 9:40 - 9:42
    những gì tôi có thể thấy
  • 9:42 - 9:46
    trong khi có ý thức về hơi thở của mình
  • 9:46 - 9:49
    và nó đem lại cho tôi hạnh phúc
  • 9:49 - 9:53
    tôi đã ngồi trong góc ấy, yên lặng
  • 9:53 - 9:57
    tôi cũng nghe thấy tiếng thở của sư chị sư em
  • 9:58 - 10:00
    và nó mang lại cho tôi nhiều an lạc
  • 10:01 - 10:04
    và tôi tự nhủ "đây đúng là nguồn thực phẩm bổ dưỡng"
  • 10:04 - 10:07
    tôi bắt đầu một buổi sáng với thức ăn bổ dưỡng
  • 10:07 - 10:15
    rồi ngay lúc đó, tôi đã mở đôi mắt, tôi ý thức đây là ngày tôi cần chia sẻ điều gì đó cho quí vị
  • 10:15 - 10:18
    tim tôi lúc này có chút hồi hộp
  • 10:18 - 10:21
    rồi tôi tự nói mình không được cứ ở yên trong món ăn ấy
  • 10:21 - 10:28
    vì nếu cứ ngồi đấy với món ăn thì sẽ không được, tôi sẽ trở nên căng thẳng
  • 10:28 - 10:30
    mệt mỏi, lo sợ
  • 10:30 - 10:34
    tôi cần phải mở lòng mình vào việc khác
  • 10:34 - 10:40
    và nguyên buổi ấy tôi đã cố gắng tiếp xúc với những gì đẹp nhất
  • 10:40 - 10:44
    tôi cứ nuôi dưỡng vậy đấy
  • 10:44 - 10:48
    đấy là một cách thực tập mà thầy đã dạy cho chúng tôi
  • 10:48 - 10:53
    đấy là một nguồn thực phẩm ngon lành
  • 10:54 - 11:08
    trong bốn loại thức ăn mà Bụt dạy, loại thức ăn gần gũi với chúng ta nhất là đoàn thực, thức ăn mà chúng ta dễ nhận biết nhất
  • 11:08 - 11:13
    những thứ mà chúng ta tự nuôi mình hàng ngày, chúng ta ăn hàng ngày
  • 11:15 - 11:21
    tổ tiên chúng ta đã có những bước tiến khám phá rất rất lớn
  • 11:21 - 11:26
    rất lâu đời để chúng ta cũng có một thức ăn rất thuần tịnh
  • 11:30 - 11:33
    chúng ta đã từng là người chuyên săn bắt
  • 11:33 - 11:35
    từng là người chuyên hái lượm
  • 11:35 - 11:36
    từ rất xa xưa
  • 11:36 - 11:37
  • 11:37 - 11:39
    chúng ta đã từng trồng trọt
  • 11:40 - 11:49
    và bây giờ đối với phần lớn chúng ta có mặt ở đây là người ăn những gì những người nông dân trồng được
  • 11:50 - 11:56
    chúng ta dựa dẫm vào những gì từ bên ngoài để nuôi lấy thân mình
  • 11:56 - 11:59
    để nhận lấy thức ăn cho mình
  • 12:03 - 12:07
    Thầy chúng ta đã nói
  • 12:07 - 12:11
    Quí vị là những gì mà quí vị đã từng ăn
  • 12:11 - 12:15
    điều đó làm cho tôi phải tự hỏi rất nhiều
  • 12:15 - 12:17
    tôi thành cái mà tôi ăn
  • 12:18 - 12:20
    quí vị thành những gì mà quí vị ăn
  • 12:21 - 12:24
    và khi nhìn vào thật sâu
  • 12:25 - 12:33
    chúng ta thấy chúng ta có thói quen ăn uống mà chính những thói quen định hướng lại chúng ta
  • 12:33 - 12:38
    có những thói quen ăn uống là cho chúng ta trở thành nô lệ của chính nó
  • 12:38 - 12:49
    Làm cho chúng ta không chọn đúng cái mà chúng ta ăn,
  • 12:49 - 12:54
    ngay cả chính tôi cũng vậy, đã không thực sự chọn đúng cái cần chọn
  • 12:54 - 12:58
    chúng ta ăn những gì đã được dạy
  • 13:01 - 13:05
    chúng ta đã giữ những thói quen ăn uống của tổ tiên mình
  • 13:07 - 13:09
    Ở Thiền đường Hơi thở nhẹ,
  • 13:10 - 13:12
    chúng tôi sống nhờ lòng hảo tâm
  • 13:12 - 13:21
    và bạn bè chúng tôi biết vậy và họ cũng đem đến cho chúng tôi những đồ ăn. Nhưng người bạn không theo đạo nữa, họ biết chúng tôi ăn chay nên đêm đồ chay đến, đồ ăn ngon nữa chứ.
  • 13:21 - 13:32
    họ giúp chúng tôi nhu yếu cần thiết, họ cũng ăn cùng với chúng tôi
  • 13:33 - 13:40
    đã không ít lần tôi hỏi "Ai đã nấu ăn hôm nay?"
  • 13:40 - 13:49
    Tôi chuẩn bị được ăn nhờ vào đôi bàn tay ai ? Ai đã nấu cho chúng ta ăn?
  • 13:49 - 13:54
    có phải là đôi bàn tay của ba, của mẹ, của ông, của bà
  • 13:55 - 14:02
    ai đã dạy chúng ta nấu ăn, với tất cả sự thành thục như vậy ?
  • 14:02 - 14:09
    ai đã dạy ta cắt légume,rửa, tỉa , rồi nấu tùy theo nhiều cách ...
  • 14:10 - 14:15
    món thì mặn, món lại nghiêng về vị ngọt, rồi món bỏ dấm....
  • 14:16 - 14:20
    ai đã dạy chúng ta tất cả những điều đó?
  • 14:21 - 14:25
    Chính là tổ tiên của chúng ta đã dạy.
  • 14:25 - 14:46
    tôi nhận ra là khi ta chuẩn bị ăn thì tổ tiên chúng ta đã có mặt ở đó, dạy cho chúng ta cách chọn thực phẩm, cách nấu, cách dùng nó để chúng ta có cái để ăn, và tổ tiên cũng ở đó ăn cùng với chúng ta
  • 14:46 - 15:00
    và trong đó cũng có năm uẩn và cả tâm ý cùng góp phần định hướng chúng ta chọn thực phẩm
  • 15:00 - 15:03
    khi tôi ở bên cạnh mấy cháu nhỏ,
  • 15:03 - 15:08
    chúng tôi có một số gia đình trong tăng thân đến sinh hoạt
  • 15:08 - 15:10
    chúng tôi cùng chơi trò chơi
  • 15:11 - 15:15
    chơi để mà học thiền
  • 15:15 - 15:24
    vậy là chúng tôi làm một việc đơn giản để học cách hiểu chúng ta bị điều khiển trong việc ăn uống, chọn thực phẩm như thế nào
  • 15:24 - 15:38
    chúng ta có hai mắt , hình dung trong đó có "hai bé gái" tên là thị giác, và nó cứ nhìn hoài ở bên ngoài
  • 15:38 - 15:41
    nhìn rất chăm chú
  • 15:42 - 15:49
    trong hai tai, ta có hai cậu bé tên là thính lực
  • 15:52 - 16:07
    các bạn nói tiếng việt có thể hiểu, tôi đang dùng lối chơi chữ, thính lực là danh từ giống đực nên tôi kêu nó là cậu bé, điều đó là cho các bạn thấy buồn cười
  • 16:07 - 16:19
    trong mũi chúng ta có cô bé khứu giác, cô bé có cái váy đẹp luôn phập phồng
  • 16:19 - 16:25
    khi không khí đi vào thì váy phồng ra sau và khi khí đi ra thì phồng về phía trước
  • 16:26 - 16:28
    và cô bé ấy tha hồ mà được ngửi
  • 16:28 - 16:32
    tất nhiên có những mùi cô ấy không ưa lắm nhưng nhìn chung cô ấy ngửi thấy được nhiều mùi
  • 16:34 - 16:39
    trên lưỡi thì có thằng bé tên là Vị giác
  • 16:40 - 17:00
    cũng tương tự vậy, tôi đang dùng lối chơi chữ cho các bạn dịch sang tiếng việt dễ hiểu, "Gustave" là tên gọi giống đực, "gustatif" chỉ Vị giác, mấy bạn nói tiếng Pháp thì nghe lại thấy buồn cười
  • 17:01 - 17:05
    và thế là, còn một vị nữa còn thiếu
  • 17:06 - 17:10
    đó là cô bé Da
  • 17:10 - 17:19
    cô ấy bao bọc ngay cả nứu răng, cô ấy làm phận sự của mình với lòng nhiệt tâm
  • 17:19 - 17:27
    ở đây thì có cô bé Ý, thật ra cô ấy có trong từng rất nhiều tế bào
  • 17:27 - 17:28
    cô ấy rất rất thông minh
  • 17:28 - 17:32
    cô ấy tiếp nhận tất cả thông tin, đó là vị thủ trưởng
  • 17:32 - 17:34
    tôi sẽ cho quí vị thấy điều này
  • 17:35 - 17:40
    cô ấy tiến lại gần cái bàn có bánh ngọt
  • 17:40 - 17:44
    và nó thấy có sô cô la
  • 17:44 - 17:47
    hai con mắt thấy "Ôi, sô cô la"
  • 17:48 - 17:54
    thông tin truyền đến, lại còn ngửi thấy mùi thơm của sô cô la nữa, khứu giác đang vận hành
  • 17:54 - 17:57
    và thông điệp được truyền lên Ý
  • 17:57 - 18:04
    phải không? rồi cô Ý lệnh cho cánh tay phải nhấc lên
  • 18:04 - 18:08
    (đại chúng cười)
  • 18:08 - 18:12
    cơ chế vận hành như vậy đấy
  • 18:13 - 18:19
    Thế là tôi dạy cho lũ trẻ, trở về tiếp xúc với năm uẩn theo cách như thế đó
  • 18:19 - 18:21
    và với Tâm nữa
  • 18:21 - 18:23
    Ý chính là Tâm, tâm ý
  • 18:23 - 18:27
    gọi Tâm thì nghe không có hài hước cho lắm, gọi là Ý có vẻ vui hơn, nên tôi chọn gọi là Ý
  • 18:27 - 18:30
    tôi dạy lũ trẻ những điều đó
  • 18:30 - 18:33
    và khi chúng bắt đầu cho một cái gì vào miệng
  • 18:34 - 18:40
    ngay lúc đó vị giác quan tâm đến liền
  • 18:40 - 18:46
    vị giác nói, ngọt, mặn, đắng, chua, v.v...
  • 18:46 - 18:50
    vị giác có ở đó, rất hiện hữu
  • 18:50 - 18:54
    và chính vị giác sẽ nói là "nữa, nữa, nữa... "
  • 18:54 - 18:59
    Thầy dạy chúng ta phải nhai một miếng sô cô la nhỏ ít nhất 30 lần
  • 19:00 - 19:04
    vì đến một thời điểm nào đó đưa đến sự bão hòa
  • 19:04 - 19:13
    vì ta thấy ngay cả khi ta chỉ ăn có một miếng nhỏ mà nhai thật kỹ và lâu thì vị giác sẽ trở nên bão hòa,
  • 19:13 - 19:18
    khi bão hòa rồi thì điều ước được ăn thêm nữa cũng sẽ chấm dứt
  • 19:19 - 19:23
    như vậy sự thèm khát của chúng ta hoàn toàn được kiểm soát bằng chánh niệm
  • 19:24 - 19:26
    tôi đã vẽ lên bằng cho quí vị đằng kia
  • 19:26 - 19:30
    bằng chánh niệm, hơi thở chánh niệm
  • 19:30 - 19:33
    Tôi có thật sự cần miếng sô cô la này không?
  • 19:33 - 19:39
    tôi nói sô cô la thôi chứ quí vị có thể hiểu còn là những thứ khác như thuốc lá, chất cồn
  • 19:39 - 19:46
    tôi chọn khía cạnh trẻ thơ để bảo trì lấy chúng ta, để chúng ta thấy không tội lỗi lắm
  • 19:46 - 19:48
    quí vị hiểu ý tôi không? (cười)
  • 19:53 - 19:56
    vậy là có hai cậu bé có vẻ như không động đậy
  • 19:56 - 20:06
    nhưng vẫn có mặt ở đó, đó là hai tai, nó vẫn tiếp nhận tất cả âm thanh đến từ bên ngoài, và khi nhai thì có những tiếng "lép nhép" thật vui
  • 20:06 - 20:08
    hai tai vui lắm
  • 20:08 - 20:20
    còn xúc giác thì nhạy cảm với tất cả những gì tiếp xúc ở bề mặt, lạnh, nóng, tất cả sự dày, mỏng, chất lỏng, chất bột v.v...
  • 20:21 - 20:26
    và năm uẩn đó cùng với tâm sẽ làm cho chúng ta trở thành người nô lệ
  • 20:26 - 20:30
    là như vậy đấy, quí vị hiểu ý tôi nói không?
  • 20:31 - 20:38
    tôi cũng vậy, tôi rất mê ăn ngọt, tôi biết có những lúc tôi là nô lệ của nó
  • 20:40 - 20:44
    tôi xin đưa ra một hình ảnh Thầy hay dùng
  • 20:45 - 20:54
    Một hôm, quí vị bước vào cửa hàng
  • 20:54 - 20:58
    quí vị có ý định muốn mua chiếc cà-vạt
  • 20:58 - 21:01
    tôi thì không có nhu cầu cà vạt rồi
  • 21:01 - 21:09
    thế là quí vị đi xem khắp các quầy, lựa mua được một chiếc, quí vị chắc mẩm là mình đã lựa được nó
  • 21:09 - 21:13
    Thầy đã nói là: "Không phải vậy, quí vị bị chính cái cà-vạt nó chọn".
  • 21:13 - 21:18
    điều đó xảy ra tương tự như với thực phẩm
  • 21:19 - 21:28
    vậy thì, chúng ta sẽ tự nhìn nhận chúng ta nuôi thân và tâm chúng ta bằng cách ăn những thực phẩm nào
  • 21:28 - 21:31
    khi bàn về những gì ăn được
  • 21:32 - 21:37
    chúng ta có năm uẩn và ý thức như tôi đã giải bày,
  • 21:37 - 21:42
    và chúng ta có thực phẩm đi vào trong cơ thể liên tục
  • 21:42 - 21:46
    24h/24h
  • 21:46 - 21:48
    mà chúng ta không có nhận ra điều đó
  • 21:49 - 21:53
    đó chính là xúc thực
  • 21:53 - 21:59
    ngay cả vào ban đêm, khi ngủ say, năm giác quan "được nghỉ ngơi"
  • 21:59 - 22:11
    thì tiềm thức vẫn còn hoạt động, nó ghi nhận và lưu trữ tất cả thông tin có trong ngày hôm nay, của những ngày trước đó, của những tháng, năm trước đó và cả những thông tin từ gốc rễ tổ tiên của chúng ta từ rất lâu trước nữa
  • 22:11 - 22:14
    chúng ta tạo lập những thứ ấy lại
  • 22:14 - 22:21
    chúng ta tiếp xúc với năm uẩn từng giây từng phút mỗi ngày mà thường là không có ý thức, thường không chánh niệm
  • 22:21 - 22:28
    chúng ta tiếp xúc không ngừng với năm uẩn
  • 22:28 - 22:36
    và loại xúc thực này ... có nhiều khi .... rất tuyệt,
  • 22:37 - 22:53
    như hồi sáng nay, được ngồi trong buổi sáng sớm trước khi mặt trời mọc, ngắm nhìn ánh sáng được trăng hắt lên trên cây cối, với sự yên lặng và hơi thở bình an
  • 22:54 - 23:02
    hạnh phúc được ở đó, thân mạnh khỏe, đó chính là xúc thực và nó mang tính tích cực
  • 23:02 - 23:05
    nhưng ... những gì chúng ta nghe
  • 23:05 - 23:09
    những gì chúng ta thấy
  • 23:09 - 23:12
    những gì chúng ta đọc
  • 23:12 - 23:23
    những gì chúng ta dùng hay nếm được như ăn, hút thuốc, các chất có cồn hay đại loại như vậy
  • 23:23 - 23:26
    chúng kích thích năm uẩn
  • 23:26 - 23:29
    chúng ta ở trong xã hội tuyệt diệu
  • 23:29 - 23:33
    chúng ta đã phát minh ra nhiều thứ phải nói là tuyệt
  • 23:33 - 23:37
    nhưng mà chúng ta không biết cách dùng chúng một cách đúng đắn
  • 23:38 - 23:45
    chúng ta đã để cho nó nảy nở, cũng không cần thấy tội lỗi, chỉ cần chỉnh sửa lại, cũng như là lái chiếc xe
  • 23:45 - 23:50
    ban đầu thì lái quá sang bên phải, lúc thì quá sang trái khi chưa rành, ta chỉnh lại hướng cho đúng
  • 23:50 - 23:52
    cũng như là cái mà chúng ta hiện đang làm ở đây
  • 24:00 - 24:08
    bây giờ chúng ta xem tác động ảnh hưởng của hình ảnh lên năm uẩn như thế nào?
  • 24:08 - 24:12
    chúng ta ngày càng nhiều tình trạng bạo lực,
  • 24:12 - 24:15
    rất nhiều, rất nhiều phim bạo lực
  • 24:15 - 24:19
    trò chơi điện tử cực kỳ bạo lực
  • 24:21 - 24:34
    chúng ta bị kích thích bới hình ảnh gia đình thuộc tầng lớp tinh hoa bề thế, với những người dáng đẹp, mặc đồ mỏng manh như là trong suốt vậy,
  • 24:34 - 24:43
    đó không phải là hình ảnh thật, cũng như là những tấm áp phích những cô gái, chàng trai đẹp, ... tất cả đều không thật cả
  • 24:44 - 24:50
    chúng được trang điểm, chỉnh xóa, sửa trên màn hình máy tính, vậy đấy
  • 24:50 - 24:54
    vậy, thật là chúng ta đang sống trong một thế giới đầy những hão huyền
  • 24:54 - 24:58
    nhưng mà chúng ta bị lừa rằng thế giới đó là thực
  • 24:58 - 25:03
    rồi con cháu chúng ta lớn lên trong thế giới có đầy sự hão huyền này
  • 25:03 - 25:07
    những trò chơi điện tử làm chúng say mê
  • 25:07 - 25:08
    Nhưng...
  • 25:08 - 25:14
    những trò chơi đó đưa bọn trẻ đến khuynh hướng tách rời thực tại đang có mặt xung quanh chúng
  • 25:14 - 25:21
    và thế là chúng càng ngày càng khó có thể trò chuyện truyền thông với nhau
  • 25:21 - 25:27
    vì vậy chúng ta cần hết sức cẩn thận với những gì năm uẩn này tiêu thụ
  • 25:27 - 25:32
    trong từng giờ, từng ngày
  • 25:35 - 25:39
    chúng ta có loại thực phẩm thứ ba
  • 25:39 - 25:43
    chính là tư niệm thực, thức ăn ý thức
  • 25:44 - 25:48
    nó có gợi cho quí vị điều gì không?
  • 25:49 - 25:58
    như tôi đã mấy ví dụ hồi sáng nay, đó là cách tôi thường truyền thông
  • 25:58 - 26:05
    thầy có nói nên dùng các ví dụ từ chính trải nghiêm của bản thân, như vậy sẽ dễ hiểu
  • 26:05 - 26:10
    sáng nay tôi biết là tôi sẽ ngồi trước quí vị
  • 26:10 - 26:14
    tôi rất nhút nhát nhưng bề ngoài thì có vẻ không phải vậy
  • 26:14 - 26:18
    và có cả nỗi e ngại hồi sáng nữa chứ
  • 26:19 - 26:26
    nỗi e ngại lớn nhất, các bạn biết rồi đó, ai cũng có trong mình hết
  • 26:27 - 26:29
    và tôi tự nói
  • 26:29 - 26:32
    tôi làm gì với nỗi sợ lớn đến thế chứ?
  • 26:32 - 26:43
    vậy thì tôi tự nói sẽ trao đổi với quí vị một cách bình thường như mọi lần thôi, dù cũng có một chút trục trặc nho nhỏ, quí vị biết rồi...
  • 26:43 - 26:47
    nhưng mà cũng không được, tôi vẫn cứ sợ
  • 26:47 - 26:53
    tôi phải tập quen dần với những thói quen "đến hẹn lại lên" này
  • 26:55 - 26:59
    và tôi trở về với hơi thở của mình
  • 26:59 - 27:02
    hơi thở có chánh niệm
  • 27:02 - 27:08
    và tôi đã nhìn lại vào tận những cội nguồn gốc rễ của mình từ xưa đến giờ
  • 27:08 - 27:10
    và tôi tự nói
  • 27:10 - 27:18
    "mình có hai lựa chọn, một là cứ để cái rễ sợ hãi đó được tưới tẩm rồi mình cũng thành ra mặt xanh như cọng rau bina "
  • 27:19 - 27:25
    rồi mình cũng thở không nổi, không nói, diễn đạt được nữa chứ
  • 27:26 - 27:33
    "hai là mình chỉ cần tập trung vào những gì đang có mặt ở tại đây và bây giờ"
  • 27:33 - 27:37
    tất nhiên là khoảnh khắc đó chưa có xảy đến, nhưng mà cứ kệ đi
  • 27:37 - 27:41
    để rồi xem mình có mở miệng nổi được không, chưa có biết sao nữa
  • 27:41 - 27:45
    nhưng mà trên hết, mình đang vẫn ở trong một thế giới luôn vận động
  • 27:45 - 27:48
    quanh những con người tốt bụng ở đây
  • 27:48 - 27:51
    ở đây đâu có ai tìm cách làm gì hại mình đâu
  • 27:51 - 27:55
    ngay cả khi mình nói nhiều điều không phải là tuyệt cho lắm
  • 27:55 - 27:58
    nhưng mà luôn có sự cảm thông, hiểu và thương
  • 27:58 - 28:04
    trong ngôi làng của chúng ta
  • 28:04 - 28:08
    cho nên thôi mình đừng có sợ quá
  • 28:08 - 28:11
    một chút động viện dịu dàng như vây, quí vị biết đó
  • 28:11 - 28:13
    nó cho mình thêm lòng dũng cảm
  • 28:13 - 28:14
    và tôi đã thay đổi thái độ
  • 28:14 - 28:22
    tôi rất thích hình ảnh, tôi đã mượn hình ảnh, của Thầy đã tặng chúng ta,
  • 28:22 - 28:25
    chúng ta như là 1 cái thuyền
  • 28:25 - 28:26
    có thuyền trưởng
  • 28:26 - 28:36
    trên thuyền có bánh lái, thuyền trưởng dựa vào đó điều khiển tàu, biết điều khiển tàu thuận hay nghịch
  • 28:36 - 28:44
    và có chừng 51 sự biểu hiện của tâm thức ta xem như là những thủy thủ
  • 28:44 - 28:45
    ở trên con tàu đó
  • 28:45 - 28:48
    Và cái bánh lái giò thì ai cầm đây??
  • 28:48 - 28:51
    hôm nay thì không thể để cái bánh lái đó cho nỗi sợ hãi được
  • 28:51 - 28:52
    tôi mới nói
  • 28:52 - 28:56
    Nỗi sợ thân mến, tôi xin lỗi nhưng cậu không thể cầm cái bánh lái hôm nay được
  • 28:56 - 29:03
    Nhờ sự chỉ dạy của thầy, sự ủng hộ của quí thầy, quí sư cô lớn, của quí sư anh sư chị và các bạn
  • 29:03 - 29:07
    tôi đã đổi thủy thủ
  • 29:07 - 29:11
    tôi nói: "Thủy thủ sợ hãi ơi cậu nên đi nghỉ dùm đi"
  • 29:11 - 29:15
    "Tôi biết cậu lắm vì tôi đã làm việc nhiều với cậu về chuyện này"
  • 29:15 - 29:19
    "Tôi cũng đã có ít nhiều chuyển hóa cậu để giảm thiểu cơn sợ"
  • 29:20 - 29:26
    và bây giờ thì tôi chỉ tập trung Chánh niệm vào những gì đẹp nhất để mà lái thuyền thôi
  • 29:26 - 29:30
    Tôi cũng đang nói cho quí vị nghe điều gì trong lúc này vậy?
  • 29:32 - 29:36
    đó chính là sự thực tập
  • 29:36 - 29:42
    tôi đang đặc tả chi tiết một trường hợp thực tập cụ thể
  • 29:42 - 29:46
    khi ta có suy nghĩ tiêu cực
  • 29:46 - 29:50
    ta biết là hạt giống tiêu cực luôn tồn tại ở đó
  • 29:50 - 29:54
    chúng ta làm tất cả để đừng tưới nó lên
  • 29:54 - 29:56
    đó là năng tập thứ nhất
  • 29:56 - 29:58
    năng tập thứ hai
  • 29:58 - 30:02
    là khi anh chàng sợ hãi biểu hiện
  • 30:03 - 30:08
    hay trong tâm thấy đau khổ trào dâng
  • 30:09 - 30:13
    thì mình phải chăm sóc lấy nó liền
  • 30:13 - 30:17
    ta trở về với hơi thở chánh niệm
  • 30:17 - 30:21
    ta ý thức hoàn toàn, ta chánh niệm
  • 30:22 - 30:26
    và ta ôm lấy nỗi lo đó
  • 30:26 - 30:34
    có thể nó là cơn giận hay sự thất vọng, sợ hãi, căng thảng
  • 30:34 - 30:36
    ta ôm lấy nó
  • 30:36 - 30:39
    bằng cách trở về với hơi thở
  • 30:39 - 30:45
    mà không có ý niệm vớt bỏ nó hay là tồn trữ
  • 30:45 - 30:49
    không lấy mà cũng không chối bỏ
  • 30:49 - 30:52
    chỉ là biết nó có mặt đó, bao bọc ôm lấy nó
  • 30:52 - 30:56
    không có gì ở lại đó cả
  • 30:56 - 30:58
    tất cả chỉ là vô thường
  • 30:59 - 31:05
    ừ thì nỗi lo đó trào lên, kéo dài một chút, nhưng không được lâu
  • 31:05 - 31:11
    nếu không có thực phẩm thì nó sẽ không sống được nữa, và thế là nó kết thúc bằng việc hạ xuống
  • 31:11 - 31:16
    và ta cho nó xuống nhờ vào hơi thở
  • 31:16 - 31:20
    khi chúng ta đồng hành với một cảm xúc
  • 31:20 - 31:23
    theo cách như vậy, một cách từ tốn
  • 31:23 - 31:27
    mỗi khi cảm xúc đó hạ thấp nhờ vào sự thực tập chánh niệm
  • 31:27 - 31:33
    và nó cứ càng hạ thấp thì càng trở nên bé nhỏ
  • 31:33 - 31:36
    nghĩa là chúng ta phải làm hoài, làm hoài như vậy
  • 31:36 - 31:39
    làm hoài mà không nản chí
  • 31:39 - 31:45
    đó là hai trường hợp
  • 31:45 - 31:48
    nỗi lo âu tăng trưởng,
  • 31:48 - 31:50
    tôi không giữ nó lại lâu
  • 31:51 - 31:55
    ban đầu tôi hơi bị sập bẫy vì một vài lập luận nho nhỏ
  • 31:55 - 32:00
    như là "mình biết là việc này xảy ra đôi lúc, nhưng cũng không có gây tổn hại mình lâu được "
  • 32:00 - 32:03
    mình biết là sự lo sợ đã từng được trồng trước đó
  • 32:03 - 32:09
    bằng cách nghĩ, tính cách của mình, và không được cứ hoài như vậy
  • 32:09 - 32:13
    vậy, phải trở về với tự thân, với hơi thở chánh niệm
  • 32:13 - 32:19
    tôi đã ngồi đó, lúc đó không có ai nên cũng khá thoải mái
  • 32:21 - 32:26
    rồi tôi nói với nỗi sợ, cậu cứ nằm yên dưới đấy nhé, tôi không tưới tẩm cho cậu nữa
  • 32:27 - 32:33
    và tôi đã tiếp xúc với cả hai sự thực tập đầu tiên
  • 32:33 - 32:36
    hai sự thực tập ngay lúc đó
  • 32:36 - 32:38
    với sự chuẩn xác
  • 32:38 - 32:41
    và thế vào chỗ đó
  • 32:41 - 32:46
    tôi đã làm đánh thức những hạt giống tươi đẹp
  • 32:46 - 32:49
    hạt giống của niềm tin vào cuộc sống
  • 32:49 - 32:53
    như những hạt giống vào cuối đông
  • 32:53 - 32:57
    của những cái cây tưởng như là chết hoàn toàn trong giá rét
  • 32:57 - 33:01
    cho cảm tưởng như là không còn gì tồn tại được trên trái đất này
  • 33:01 - 33:05
    những ai sống ở bên kia bán cầu ngay đường xích đạo, nơi được khí hậu ưu đãi
  • 33:05 - 33:09
    không biết điều kiện khí hậu khắc nghiệt của chúng ta
  • 33:09 - 33:20
    sẽ nhấc điện thoại về gọi cho già đình là "ôi, biết không, ở đây tất cả như đã chết"
  • 33:20 - 33:27
    " Cây chết hết rồi, ngoài loài cây thông ra thì không còn thứ gì cả."
  • 33:27 - 33:35
    "Ôi ở vùng bán cầu này không còn gì hết."
  • 33:35 - 33:44
    "thậm chí là cỏ, hay hoa dại cũng không mọc lên nổi. cỏ úa hết rồi, thật là đáng tiếc!"
  • 33:44 - 33:47
    "Tôi muốn trở về đất nước của tôi."
  • 33:47 - 33:47
    (cười)
  • 33:48 - 33:56
    Nhưng, khi mà chúng ta quen với sự chuyển nhịp của bốn mùa
  • 33:56 - 34:01
    thì chúng ta sẽ tin vào nó
  • 34:01 - 34:04
    vì dù chuyện gì xảy ra, mặt trời lên,
  • 34:04 - 34:07
    và dù chuyện gì có đến thì mùa xuân sẽ trở lại
  • 34:07 - 34:09
    bốn mùa sẽ trở lại
  • 34:09 - 34:11
    đó là vô thường thôi
  • 34:11 - 34:15
    nếu quí vị học cách sống với vô thường, thấu đạt được nó
  • 34:15 - 34:20
    qua lăng kính của từng điều tầm thường nhất trong cuộc sống
  • 34:20 - 34:23
    chúng ta sẽ sống đẹp
  • 34:23 - 34:28
    đó là ý thức như là nguồn thực phẩm vậy
  • 34:29 - 34:33
    quí vị đừng quên nó nhé
  • 34:33 - 34:35
    và chúng ta tiếp tục
  • 34:35 - 34:38
    hiến tặng cho Tâm như là một người làm vườn
  • 34:38 - 34:45
    người có khả năng làm chuyển hóa các biểu hiện trong tâm
  • 34:45 - 34:51
    ta cho thợ làm vườn những thực phẩm tốt
  • 34:51 - 34:55
    ta sẽ nói "này anh làm vườn ơi, anh có nhớ là chúng ta đã từng có rất nhiều kỉ niệm đẹp"
  • 34:55 - 34:59
    hay là: luôn tiếp xúc với những gì đẹp và lành
  • 35:00 - 35:04
    như là hôm nay tôi đã tự cho mình món ăn bổ và lành
  • 35:04 - 35:11
    để giúp làm giảm và xóa đi cơn sợ hãi một cách từ từ
  • 35:13 - 35:20
    Và chỉ trong hai ngày, tôi đã thấy những hoa lê bung nở ra từ những cái nụ nhỏ
  • 35:21 - 35:37
    mà trước khi có những cái nụ nhỏ thì ngay trên đầu ngọn cây chỉ là những chấm hạt rất nhỏ để ra nụ, để rồi hoa được biểu hiện
  • 35:37 - 35:40
    và tôi đã nuôi dưỡng mình theo cách ấy
  • 35:40 - 35:42
    tôi nuôi dưỡng niệm tâm mình như vậy
  • 35:44 - 35:50
    có nhiều khi trong chiều sâu tâm thức, chúng ta đã để ngủ quên nhiều hạt giống tốt, như niềm tin
  • 35:51 - 35:56
    cả hạt giống của lòng biết ơn
  • 35:56 - 36:03
    khi trong trái tim không có hạt giống của lòng biết ơn thì không thể có niềm vui được
  • 36:03 - 36:05
    không thể có hạnh phúc được
  • 36:06 - 36:11
    lòng biết ơn là một cái gì đó nó làm cho chúng ta hạnh phúc thật sự
  • 36:12 - 36:15
    cho nên cần nuôi dưỡng chánh niệm bằng tấm lòng biết ơn, thành kính
  • 36:15 - 36:19
    tôi biết là quí vị rất quí kính Thầy, tôi chắc vậy rồi
  • 36:19 - 36:26
    về tất cả những gì mà Thầy đã trao truyền, tôi biết điều đó
  • 36:26 - 36:33
    và thức ăn thứ tư đó là thức thực
  • 36:33 - 36:35
    thức thực
  • 36:35 - 36:40
    đây là một loại thức ăn hàng ngày
  • 36:41 - 36:45
    đến từ bản năng sống (sinh tồn) của mình mà có
  • 36:45 - 36:50
    Đâu là điều quan trọng nhất trong cuộc sống của chúng ta?
  • 36:50 - 36:56
    Điều gì làm chúng ta thức dậy buổi sáng và triển khai việc trong ngày
  • 36:56 - 36:57
    đó chính là thức thực
  • 36:57 - 37:01
    đằng sau đó và ở ngay đó chính là thúc thực
  • 37:04 - 37:13
    nhiều khi tôi đã hỏi các huynh đệ của mình trong tu viện: "Huynh/đệ ơi, huynh đệ có nhớ"
  • 37:13 - 37:20
    "thời thơ ấu, huynh đệ đã có lần nào tự hỏi 'khi nào khao khát phục vụ tất cả các loài của mình sẵn sàng"
  • 37:20 - 37:30
    hãy đi tìm trong ký ức tuổi thơ của bạn, những điều gì làm cho bạn choàng tỉnh một cách mạnh mẽ
  • 37:30 - 37:37
    những gì mà nó cho bạn trở thành người như ngày hôm nay
  • 37:37 - 37:40
    vì sao chúng ta ở đây
  • 37:40 - 37:43
    vì có ý gì thúc đẩy chúng ta đến đây?
  • 37:43 - 37:46
    chúng ta đã nuôi dưỡng thức thực như thế nào?
  • 37:46 - 37:49
    có những thức thực rất đẹp
  • 37:49 - 37:53
    và cũng có những thức thực không đẹp chút nào
  • 37:53 - 37:56
    tâm thức thù hận
  • 37:57 - 38:08
    điều đẩy chúng ta đến những hành động ích kỷ hẹp hòi
  • 38:08 - 38:13
    nếu chúng ta nhìn cho sâu thì đằng sau đó là thức thực thúc đẩy
  • 38:13 - 38:17
    "Điều gì làm cho tôi thức tỉnh? Điều gì đã tạo động cơ cho ta?"
  • 38:17 - 38:22
    "Cái gì đã đưa đẩy tôi? Cái gì đã làm cho cuộc đời của tôi trở nên có ý nghĩa?"
  • 38:22 - 38:30
    và "Tôi nuôi dưỡng thức thực ấy như thế nào?"
  • 38:30 - 38:39
    Tôi còn nhớ, ... tôi có thể xin sư em thỉnh một tiếng chuông có được không ạ... cảm ơn
  • 38:39 - 38:45
    tôi còn nhớ trong năm phép thực hành chánh niệm
  • 38:45 - 38:53
    có phần yêu cầu bày tỏ tại sao phải thực hành chánh niệm như vậy,
  • 38:53 - 38:57
    điều gì bên trong thúc đẩy chúng ta muốn thực hành như vậy?
  • 38:57 - 39:03
    đó chính là Thức thực, rất đẹp, cao quý và rất lành
  • 39:03 - 39:11
    và tôi nhớ rất rõ có ba từ "hiểu, thương và phụng sự"
  • 39:11 - 39:14
    chỉ có vậy thôi, tôi không thấy phải nói thêm gì cả
  • 39:14 - 39:16
    tôi thầm nghĩ là hơi ngắn
  • 39:16 - 39:22
    nhưng mà như vậy đấy: hiểu, thương, phụng sự
  • 39:23 - 39:30
    Và với thức thực ấy, tôi có mặt ở đây, bây giờ, trước mặt quí vị, với cái khăn đội trên đầu như thế này
  • 39:30 - 39:38
    Cho nên, việc tự hỏi "Thức thực của tự bản thân mình là gì" là một điều quan trọng.
  • 39:38 - 39:44
    Và thức thực đó cũng là sự tiếp nối của tổ tiên chúng ta.
  • 39:44 - 39:48
    Những thức thực này nằm rất sâu trong gen chúng ta
  • 39:48 - 39:54
    Chúng ta không có cái gì thuộc riêng cá nhân mình cả.
  • 39:54 - 39:56
    Nếu chúng ta nhìn cho kỹ
  • 39:56 - 39:59
    Không có cái gì thuộc về cá nhân hết.
  • 39:59 - 40:07
    Ngay cả tài năng của mình. Có lần tôi khen một người bạn hát rất hay.
  • 40:07 - 40:10
    "Ở nhà cũng có người hát hay phải không?"
  • 40:10 - 40:18
    Nhiều khi có người trả lời là ba mẹ, hay anh chị tôi hát hay, mà cũng có khi không có ai trong nhà hát hay hết.
  • 40:18 - 40:21
    "Nhà tôi có ai hát đâu."
  • 40:21 - 40:30
    Vậy mà cái anh đó hát hay thật, từ bé đã thích hát, không có chút trở ngại nào.
  • 40:30 - 40:34
    và Bụt đã dạy rằng,
  • 40:34 - 40:40
    Chúng ta là hậu duệ, chúng ta tiếp nhận tất cả những gì của tổ tiên.
  • 40:40 - 40:44
    Tất cả những đức tính, ngay cả khi ông hay bà mình không hát,
  • 40:44 - 40:51
    đã có sẵn hạt giống ca hát ở đó, sẵn sàng đâm chồi nảy lộc.
  • 41:00 - 41:04
    Tôi xin nghỉ chút để uống nước.
  • 41:06 - 41:11
    Sư em tôi đã cho tôi mượn cái ly của cô ấy, cảm ơn sư em nhiều.
  • 41:11 - 41:24
    Trên cái ly có khắc tên của sư em, ở đây, điều này làm nối liền hạnh phúc.
  • 41:24 - 41:30
    Từ rất lâu, tôi đã nhìn thấy nhiều mây trong tách nước của mình.
  • 41:30 - 41:36
    Rồi tôi gặp cả những giọt sương,
  • 41:36 - 41:42
    rồi cả những hình tướng biểu hiện khác
  • 41:42 - 41:46
    Như giọt sương đọng trên cỏ ngoài cánh đồng buổi sáng, quí vị biết không?
  • 41:46 - 41:52
    Không biết là cần bao nhiêu giọt sương để có được từng này nước trong cái ly này.
  • 41:53 - 42:02
    Hôm nào đó tôi mời quí vị thử uống trà với từng này giọt sương đọng lại trong tách trà.
  • 42:02 - 42:08
    Chắc chắn tách trà này được làm bởi giọt sương, vì giọt sương bốc hơi được.
  • 42:27 - 42:32
    Và quí vị biết sao không, đây là những giọt sương nóng. (cười)
  • 42:36 - 42:45
    Ngon tuyệt. Tôi xin lỗi, tôi uống một mình. Chúc quí vị sức khỏe.
  • 43:17 - 43:24
    Giờ tôi lấy can đảm để viết lên bảng, mong mọi người hãy thở cùng tôi nhé. (cười)
  • 43:26 - 43:31
    Tôi sẽ viết trên bảng. Để tôi xem trước đã. Vâng, được rồi.
  • 43:35 - 43:45
    Tôi phải lấy can đảm, vì thầy Pháp Độ đưa cho tôi một cái máy nhỏ để ghi âm, mà tôi thì sợ làm gì không phải với nó.
  • 43:54 - 44:09
    Mọi người nhìn có rõ không? Tôi xoay nó ra một chút nhé? Cảm ơn các sư em đã đặt cái bảng đúng chỗ cho mọi người.
  • 44:46 - 44:51
    Phần lón quí vị biết rõ vòng tròn này chứ?
  • 44:55 - 45:02
    Chúng ta sẽ "chơi mà học" với cái vòng tròn này, cùng xem xét tất cả những gì mà tôi đã nói khi nãy.
  • 45:02 - 45:06
    Chúng ta tóm lược lại bằng hình ảnh
  • 45:06 - 45:15
    Tôi rất ưa dùng hình ảnh. Tôi sẽ đồ đậm thêm cho thầy tiện ghi hình nhé, thầy Pháp Độ.
  • 46:29 - 46:37
    Đây là năm cánh cửa, năm giác quan của chúng ta luôn hướng ra bên ngoài.
  • 46:48 - 46:55
    Trong khu vực này, chúng ta có "ý".
  • 47:01 - 47:10
    Ở đây chúng ta có "mạt na"
  • 47:13 - 47:23
    Ở đây chúng ta có tàng thức
  • 47:28 - 47:36
    vậy là ta có 5 thức đầu tiên, 5 giác quan
  • 47:36 - 47:40
    và thức thứ 6 là ý
  • 48:03 - 48:07
    thức thứ 7 ở đây - mạt na
  • 48:07 - 48:18
    và thức thứ 8 ở đây , tàng thức - thức điên cuồng nhất
  • 48:23 - 48:28
    vậy là ở bên dưới, tầng sâu nhất,
  • 48:28 - 48:36
    chúng ta có những hạt giống
  • 48:40 - 48:45
    chúng ta nói đó là những thông tin của tiềm thức
  • 48:46 - 48:54
    và những thông tin khác tôi vẽ mực đỏ
  • 49:03 - 49:11
    vân vân... ta gọi đó là hạt giống
  • 49:11 - 49:14
    hạt giống,
  • 49:17 - 49:19
    tôi viết không được to lắm
  • 49:22 - 49:27
    hay còn gọi là chủng tử (bijà)
  • 49:28 - 49:32
    b - i - j - a ... bija (chủng tử)
  • 49:35 - 49:39
    giờ chúng ta đặt thứ tự cho các thức
  • 49:39 - 49:49
    thứ nhất - hai - ba - tư - năm
  • 49:51 - 49:54
    Tôi nhìn cho kỹ,
  • 49:54 - 50:03
    một bông hoa ở ngay bàn thờ đằng kia, tự thân bông hoa đó, hoa tu-líp hay là hoa lan
  • 50:04 - 50:12
    Tự thân bông hoa ấy là trung lập, nó hoàn toàn trung lập, nó được vũ trụ thêu dệt.
  • 50:14 - 50:15
    vậy thì trong đó có mặt trời
  • 50:15 - 50:17
    trông đó có các vì sao
  • 50:17 - 50:19
    có cả trăng
  • 50:19 - 50:21
    có nước
  • 50:21 - 50:23
    những đám mây
  • 50:23 - 50:26
    và nhiều nguồn lang thang khác
  • 50:26 - 50:27
    có không khí
  • 50:28 - 50:31
    có đất
  • 50:31 - 50:34
    có rất nhiều khoảng không trống rỗng,
  • 50:34 - 50:39
    nếu chúng ta tự thu nhỏ lại được như 1 nguyên tử và vào thăm bên trong bông hoa ấy
  • 50:39 - 50:41
    tôi không nói cho bạn nghe đâu, sẽ rất phi thường!!
  • 50:41 - 50:48
    nó trở nên như những chòm sao từ cách xa, có rất nhiều không gian trống ở trong và ở ngoài nó
  • 50:49 - 50:56
    tự tánh của bông hoa tu-líp là trung lập,
  • 50:57 - 51:01
    một bông hoa Lan, tự tánh của nó là trung lập
  • 51:02 - 51:06
    nhưng chúng ta có nhìn nó một cách trung lập không?
  • 51:06 - 51:10
    Có phải đối với chúng ta, nó luôn trung lập không?
  • 51:10 - 51:16
    hay bông hoa đó lại trở thành một cái gì đó khác...
  • 51:16 - 51:20
    cháu tôi 8 tuổi, tôi cũng vẽ cho nó như trên bảng
  • 51:20 - 51:24
    giải thích cho nó tâm lý phật giáo
  • 51:25 - 51:26
    vâng, thiệt mà
  • 51:26 - 51:30
    tôi cố tình giảng cho nó hiểu ngay từ bé
  • 51:31 - 51:39
    thằng bé nói "sư bà ơi, cái hoa đó không có trung lập"
  • 51:39 - 51:41
    "hay luôn trung lập?"
  • 51:41 - 51:43
    Tôi mới nói:
  • 51:43 - 51:48
    "Lấy ví dụ hoa hồng nhé, con thích hoa hồng đúng không?"
  • 51:48 - 51:51
    "Dạ, con thích."
  • 51:54 - 52:02
    "Nếu con có đứa bạn thân và nó rời xa con (hồi đó nó 8 tuổi)"
  • 52:02 - 52:04
    và trước khi đi, nó nói:
  • 52:04 - 52:09
    "François ơi, tôi tặng bạn những bông hồng vì biết bạn yêu hoa hồng"
  • 52:09 - 52:12
    và sau đó, khi con nhìn những bông hoa hồng
  • 52:12 - 52:16
    Con sẽ nhìn nó như thế nào?
  • 52:16 - 52:19
    Có phải đó là hoa hồng của sự rời xa 1 người bạn thân?
  • 52:20 - 52:22
    quí vị có hiểu không?
  • 52:22 - 52:24
    có rõ ràng không?
  • 52:24 - 52:28
    một vật gì đó, tự nó là thuần khiết
  • 52:28 - 52:31
    nó trung lập
  • 52:31 - 52:34
    một âm thanh là một âm thanh, nó trung lập
  • 52:34 - 52:37
    như Do - Si - La - Sol - Fa - Mi - Re - Do...
  • 52:37 - 52:41
    hay nhưng âm khác, nó trung tính, trung lập
  • 52:41 - 52:45
    nhưng khi nó đi vào trong chúng ta thì liệu nó có còn trung lập?
  • 52:45 - 52:51
    Chúng ta sẽ lấy bông hoa của đứa cháu tôi nếu quí vị muốn
  • 52:53 - 52:56
    Đây là mắt
  • 52:56 - 52:59
    ta lấy thí dụ với nhãn
  • 52:59 - 53:03
    tương tự khi chúng ta xem xét với các giác quan còn lại
  • 53:03 - 53:08
    có mắt, có hoa
  • 53:08 - 53:13
    tôi vẽ một bông hoa bình thường
  • 53:17 - 53:22
    có sự giao tiếp của hoa với thức là mắt
  • 53:22 - 53:29
    thức thứ nhất, nhãn thức
  • 53:33 - 53:35
    thức, được chưa ạ?
  • 53:50 - 53:53
    cảm ơn thầy Pháp Độ
  • 53:53 - 53:54
    dạ vâng
  • 53:54 - 53:58
    tôi không biết viết bảng nên là ...
  • 54:06 - 54:09
    cảm ơn thầy Pháp Độ
  • 54:17 - 54:19
    được chưa thầy?
  • 54:20 - 54:22
    lần sau con sẽ viết cho rõ hơn
  • 54:25 - 54:29
    vậy là có hoa, có nhãn (mắt)
  • 54:29 - 54:31
    mắt chỉ là một bộ phận
  • 54:31 - 54:34
    nó không có khả năng thấy và nhận biết
  • 54:34 - 54:39
    nó chỉ ghi nhận, có sự kích thích của não bộ động đến võng mạc
  • 54:39 - 54:47
    và võng mạc được chạm đến và truyền đi tín hiệu
  • 54:47 - 54:51
    theo chiều dọc một dây thần kinh
  • 54:51 - 54:53
    còn bông hoa ấy là trung tính
  • 54:53 - 54:55
    nó còn không được nhận biết đó là hoa
  • 54:55 - 55:01
    theo dây thần kinh thị giác, hình ảnh bông hoa đó lại đi đến vùng xương chẩm
  • 55:01 - 55:04
    ở vùng hậu chẩm, sau đầu
  • 55:04 - 55:08
    ở đó, nó được thiết lập lại
  • 55:08 - 55:12
    các tín hiệu sẽ cho biết rằng đó là một bông hoa
  • 55:12 - 55:16
    nhưng ..... bông hoa đó vẫn chưa được nhận biết
  • 55:27 - 55:32
    tín hiệu sẽ đi qua bộ óc máy chủ ngoằn nghèo
  • 55:32 - 55:37
    phần ở đó cho ta biết cái gì là tốt, không tốt, nguy hiểm, không nguy hiểm
  • 55:37 - 55:39
    rằng ta có tiếp tục hay không tiếp tục
  • 55:40 - 55:43
    sau đó thì nó đi đến phần trước trán
  • 55:43 - 55:46
    phần vỏ não vùng trán
  • 55:46 - 55:48
    Vì sao tôi nói như vậy với quý vị?
  • 55:48 - 55:50
    vì chúng ta sẽ "đùa" một chút với cái vòng tròn này
  • 55:50 - 55:53
    điều gì đang xảy ra trong vòng tròn này?
  • 55:54 - 56:01
    Quí vị biết khi hình ảnh bông hoa đi qua vùng ngoằn nghèo hồi nãy,
  • 56:01 - 56:04
    có một chút sự định hình ở đó, đã có màu sắc ở đó
  • 56:04 - 56:12
    cái hình ảnh đó cho biết là nguy hiểm, trung tính hay ... thú vị nhiều hay ít
  • 56:13 - 56:16
    Tới đó bông hoa còn trung tính
  • 56:16 - 56:20
    và khi chạm đến vùng vỏ não trên trán
  • 56:20 - 56:21
    khi nó ngay trước trán
  • 56:21 - 56:25
    lúc đó thì hình ảnh đó đã được tô màu thêm bằng các cảm xúc, cảm thọ
  • 56:25 - 56:29
    những cảm xúc mà hồi nãy chúng ta đã nói với nhau
  • 56:29 - 56:35
    vậy là đến đây nó trở nên 1 thứ khác, không còn là hoa tu-líp nữa,
  • 56:35 - 56:38
    cơ chế này vận hành thế nào?
  • 56:38 - 56:42
    Quí vị biết là việc truyền dẫn ở dây thần kinh não rất nhanh
  • 56:42 - 56:43
    nhanh như là bay
  • 56:44 - 56:49
    hình ảnh đi vào từ mắt
  • 56:49 - 56:52
    nó xuyên qua mắt và đi xuống đây
  • 56:52 - 56:58
    đây là những chỉ định thông thường mang tính ước lượng
  • 56:58 - 57:04
    Sư ông đã vẽ như vậy để cho dễ hiểu
  • 57:05 - 57:07
    hình ảnh đi xuống,
  • 57:07 - 57:11
    trước khi chạm đến mạt na nó còn thuần khiết
  • 57:11 - 57:14
    chạm đến mạt na nó hơi được tô màu một chút
  • 57:14 - 57:14
    nó đi xuống
  • 57:14 - 57:18
    và nó được chạm đến một hạt giống Hạnh phúc, ví dụ vậy
  • 57:18 - 57:20
    lúc đó thì "Ôi đẹp quá, hoa đẹp thật! "
  • 57:20 - 57:24
    đấy, tu-líp đẹp, nó được tô điểm bằng cảm xúc đó
  • 57:25 - 57:31
    hạt này được xem là tiềm thức,
  • 57:31 - 57:35
    nó sẽ gửi cho tâm thức sự hạnh phúc
  • 57:36 - 57:45
    với hình ảnh một bông hoa nhiều cánh chứa chan hạnh phúc như thế này
  • 57:51 - 57:59
    và nó làm cho ta có cảm thọ thật dễ chịu
  • 58:02 - 58:05
    đây là cấp độ đầu tiên,
  • 58:05 - 58:09
    khi bạn thân đứa cháu tôi chưa rời đi
  • 58:09 - 58:12
    nếu chúng ta là người tu tập hay không tu tập ,
  • 58:12 - 58:16
    chúng ta sẽ đánh thức
  • 58:16 - 58:19
    hạt giống của chánh niệm
  • 58:19 - 58:23
    ở trong chính mỗi chúng ta
  • 58:23 - 58:28
    khi đánh thức được hạt giống của chánh niệm
  • 58:28 - 58:30
    chúng ta quay trở về với hơi thở
  • 58:30 - 58:36
    chúng ta gởi thêm cho nó sự mừng vui để rồi ta thấy bông hoa đó đẹp thêm gấp nhiều lần
  • 58:36 - 58:40
    ôm trọn lấy bông hoa ấy
  • 58:40 - 58:46
    và khi chúng ta ngắm bông hoa ấy thật lâu và kỹ, để "ôm trọn" niềm vui đó ở trong chúng ta thật lâu
  • 58:46 - 58:52
    điều đó làm tưới tẩm hạt giống của cái đẹp, cái tốt lành, sức khỏe, trái tim từ bi có sẵn trong mỗi chúng ta
  • 58:52 - 58:54
    rất nhiều điều tích cực
  • 58:58 - 59:06
    giả sử khi bạn của François - đứa cháu tôi chuyển đi
  • 59:08 - 59:14
    thì hình ảnh cái hoa đó khi vào trong tâm thằng bé .... không còn là niềm vui nữa
  • 59:16 - 59:20
    sẽ là nỗi buồn hay đau đớn
  • 59:21 - 59:28
    lúc đó thằng bé sẽ bắt gặp một vài hạt giống của đau buồn, của chia lìa vì bạn rời xa nó
  • 59:29 - 59:38
    hạt giống đó đi lên bông hoa.... tỏa ánh hào quang của niềm đau đớn
  • 59:38 - 59:40
    phải vậy không thưa quí vị?
  • 59:40 - 59:41
    quí vị rõ không ạ?
  • 59:50 - 59:53
    và chúng ta cũng thực tập y như vậy
  • 59:53 - 59:58
    chúng ta đánh thức chánh niệm của mình
  • 59:58 - 60:04
    chúng ta gửi chánh niệm đến vùng có hạt giống đau buồn và ôm trọn lấy sự đau buồn đó
  • 60:04 - 60:06
    tôi đứng chệch ra chút xíu, quí vị thấy không ạ?
  • 60:06 - 60:10
    chánh niệm ôm lấy nỗi đau, chăm sóc nỗi đau
  • 60:11 - 60:15
    vậy thì bông hoa không có mất, nỗi đau vẫn còn ở đó
  • 60:15 - 60:19
    nhưng nỗi đau gắn với hạt giống đau buồn trong tàng thức đã được giảm đi nhiều
  • 60:20 - 60:24
    bông hoa có thể nói "Ừ, tôi buồn."
  • 60:24 - 60:28
    Thầy chúng tôi có dạy là ta có thể ôm trọn đau buồn đó vào lòng
  • 60:28 - 60:30
    để củng cố lại mình
  • 60:30 - 60:34
    tự ôm trọn nó vào lòng, thở trong hợ thở chánh niệm
  • 60:34 - 60:40
    để làm vơi đi nỗi buồn, như là sự chia cắt chẳng hạn
  • 60:40 - 60:46
    giữ nó như vậy, cho đến khi mình nhận ra, mọi hình ảnh chỉ là rỗng thường
  • 60:46 - 60:48
    tất cả là thường rỗng, thật là tuyệt!!
  • 60:49 - 60:53
    vậy là... cho đến khi hình ảnh này rời xa tâm trí chúng ta
  • 61:05 - 61:07
    như thế này
  • 61:08 - 61:12
    nỗi đau giảm dần
  • 61:15 - 61:18
    và đi xuống trở lại
  • 61:18 - 61:21
    xuống tàng thức chúng ta, là thức sâu nhất
  • 61:21 - 61:24
    từ từ cho đến khi nó trở nên thu nhỏ lại
  • 61:24 - 61:27
    Quí vị hãy nhìn vào chánh niệm
  • 61:27 - 61:33
    nó cho quí vị nhận thức về cơ chế vận hành trong tâm thức chúng ta
  • 61:33 - 61:39
    tâm chúng ta quen được thực tập như vậy, nhưng chúng ta lại không có ý thức rõ (chánh niệm) về điều đó
  • 61:39 - 61:42
    cho nên cứ để cho tâm mình làm những gì nó muốn
  • 61:42 - 61:44
    nhiều khi nó đùa giỡn cũng vui lắm,
  • 61:44 - 61:48
    nhưng nhiều lúc nó làm ta tan chảy đến khổ cùng cực
  • 61:48 - 61:55
    và có một câu nói của Bụt tôi luôn khắc ghi trong lòng, mà Thầy hay nhắc chúng tôi
  • 61:55 - 61:59
    "Không có gì ở lại mà không có thức ăn"
  • 61:59 - 62:02
    vâng "Không có gì ở lại mà không có thức ăn"
  • 62:03 - 62:09
    có một lần, vào tầm 8 giờ sáng, tôi cảm nhận trong mình có gợn sóng của những giọt nước mắt buồn đau
  • 62:09 - 62:11
    Tôi tự nhắc mình liền
  • 62:11 - 62:13
    "Này, tôi biết rõ anh rồi, buồn đau à."
  • 62:13 - 62:16
    "Anh bạn cũ của tôi à."
  • 62:16 - 62:18
    "Tôi biết những liên đới của anh."
  • 62:18 - 62:22
    "Tôi sẽ ru anh ngủ nha, chỉ có vậy thôi."
  • 62:22 - 62:26
    "Tôi ôm trọn lấy anh, nhưng tôi không để anh chiếm ngự đâu nha."
  • 62:26 - 62:31
    "Rồi thì anh làm ơn nhường chỗ cho tôi, tôi sẽ có một ngày rất đẹp."
  • 62:31 - 62:39
    "Không có chuyện tôi để anh phát triển đâu nha, anh nỗi buồn à."
  • 62:39 - 62:45
    Tôi biết nếu tôi để cho nỗi buồn tiến triển thì sẽ xảy ra căng thẳng và trầm uất
  • 62:45 - 62:47
    chắc là như vậy
  • 62:47 - 62:49
    Nếu tôi biết dưỡng trồng nó
  • 62:49 - 62:51
    chắc chắn là vậy đó
  • 62:51 - 62:54
    không phải là chúng ta cố tình
  • 62:54 - 62:58
    nhất là những ai đang phiền muộn
  • 62:58 - 63:00
    đừng lấy đó làm khó chịu
  • 63:00 - 63:04
    tất cả chúng ta đều như vây, chúng ta không biết làm gì với cảm thọ của mình
  • 63:04 - 63:07
    chúng ta không biết làm gì với thức thực
  • 63:07 - 63:09
    rồi chúng ta tự gặm nhấm mình
  • 63:09 - 63:13
    vì chúng ta không biết cách, nên giờ chúng ta có mặt ở đây và học
  • 63:13 - 63:16
    cùng khám phá với nhau
  • 63:20 - 63:23
    còn một điều mà tôi muốn nói với quý vị, tôi còn 5 phút
  • 63:23 - 63:25
    để tôi nhớ
  • 63:28 - 63:29
    vâng
  • 63:32 - 63:35
    có những hạt giống tích cực,
  • 63:36 - 63:39
    tôi muốn xác định rõ
  • 63:39 - 63:41
    những hạt giống tích cực là
  • 63:41 - 63:45
    hạt giống của niềm vui, hạnh phúc, tình thương yêu,
  • 63:45 - 63:47
    đạo lý
  • 63:47 - 63:48
    của hiểu
  • 63:49 - 63:52
    và có những hạt giống tiêu cực
  • 63:52 - 63:59
    tiêu cực vì nó đưa chúng ta đến những trạng thái tâm rất khổ sở
  • 63:59 - 64:03
    và giữa hạt tiêu cực và tích cực, có những hạt giống của yêu cầu
  • 64:03 - 64:06
    yêu cầu chúng ta sửa đổi
  • 64:06 - 64:10
    sửa đổi liên tục, những hạt giống này rất trung lập
  • 64:11 - 64:15
    tôi vẽ nó ra những chấm rất nhỏ
  • 64:15 - 64:19
    hạt giống sửa đổi đó tự ra quyết định: theo hướng tốt hay là xấu
  • 64:21 - 64:31
    tùy vào từng tình huống .... và tùy vào cách chúng ta dụng tâm như thế nào
  • 64:32 - 64:41
    và ai có thể chuyển hóa bản đồ nội tâm này bên trong con người của chúng ta?
  • 64:43 - 64:46
    đó chính là ý thức
  • 64:46 - 64:51
    ý thức như một người làm vườn
  • 65:00 - 65:05
    thức thứ 6 - ý thức, như một người làm vườn
  • 65:07 - 65:11
    thức thứ 7- mạt na, như một người yêu
  • 65:11 - 65:14
    mà đó không phải người yêu tốt đâu quý vị
  • 65:14 - 65:21
    người yêu ấy rất cố chấp, luôn có khuynh hướng gắn chặt, chiếm hữu, thâu tóm v.v..
  • 65:21 - 65:24
    người yêu đó làm cho cuộc sống chúng ta đau khổ
  • 65:24 - 65:28
    chính mạt-na đã làm cho tôi một chút lo ngại hồi sáng nay
  • 65:28 - 65:33
    người yêu mạt-na không tin là một bà có chứng loạn đọc lại có thể giảng bài cho những người bậc thầy ngồi ở dưới
  • 65:33 - 65:36
    cần phải nhìn cho kỹ mạt-na thêm lần nữa
  • 65:36 - 65:40
    mạt-na nhiều khi là mối nguy, không có tử tế nữa chứ
  • 65:40 - 65:44
    ta cứ gọi nó là "người yêu"
  • 66:08 - 66:11
    người yêu
  • 66:12 - 66:16
    còn thức thứ 8 - tàng thức như là cái vườn
  • 66:28 - 66:32
    chúng ta có nhiều hạt trong mảnh vườn
  • 66:32 - 66:34
    hạt chứa những thông tin trong tâm thức
  • 66:34 - 66:38
    và tùy theo cách chúng ta dùng, chúng ta dưỡng trồng
  • 66:38 - 66:43
    mà hạt này làm cho tâm chúng ta những giống và hoa rất khác nhau
  • 66:44 - 66:51
    vậy thì ý thức của chúng ta, là người làm vườn, trong khả năng của mình
  • 66:51 - 66:57
    nhận biết được những trạng thái tâm khác nhau
  • 66:57 - 67:01
    thông qua cảm nhận, tư duy, nhận thức của tự tâm
  • 67:02 - 67:09
    Anh làm vườn, ý thức, thức thứ 6 này, sáng nay
  • 67:09 - 67:14
    đã biết nói cho tôi biết :"Thôi đừng e ngại nữa"
  • 67:14 - 67:21
    "Lo mà tưới tẩm vườn tâm mình những điều tốt lành"
  • 67:21 - 67:25
    "Những điều thật sự đẹp, lành và nhiều dinh dưỡng"
  • 67:25 - 67:28
    và giúp tôi biết nỗi e ngại cũng là thường rỗng,
  • 67:28 - 67:32
    nó lắng dịu xuống và được nuôi bởi những hạt giống dễ thương khác
  • 67:32 - 67:36
    nên vườn tâm tôi sáng nay trở nên rất đẹp
  • 67:36 - 67:38
    đẹp và an lành
  • 67:38 - 67:42
    chứ nếu mà tôi để cái hạt e ngại đó được nuôi dưỡng thì nó sẽ nói
  • 67:42 - 67:45
    "Thôi, đằng nào cũng chả còn hi vọng"
  • 67:45 - 67:48
    "Kệ cho nó muốn làm gì thì làm."
  • 67:51 - 67:57
    thế là ở đây, có rất nhiều tuyệt vọng, nỗi sợ, căng thẳng, phiền muộn
  • 67:57 - 68:02
    là do hậu quả của những hạt tiêu cưc ở dưới đây
  • 68:02 - 68:06
    và cứ như thế lại chúng còn được sinh sôi thêm nữa
  • 68:06 - 68:09
    quý vị rõ cơ chế đó chưa ạ?
  • 68:09 - 68:11
    có rõ không ạ? ổn chứ ạ?
  • 68:11 - 68:14
    vậy tôi xin rút nhé.
  • 68:14 - 68:18
    Đừng quên ở đây chúng ta có anh làm vườn
  • 68:18 - 68:21
    chúng ta có một mảnh vườn
  • 68:21 - 68:26
    chúng ta có người yêu không được ... cần chú ý nhiều đến nhé, người yêu làm cho chúng bị dính mắc nhiều
  • 68:27 - 68:28
    (chuông)
  • 68:30 - 68:36
    thôi đã đến giờ, tôi xin kết thúc ở đây,
  • 68:36 - 68:41
    và tôi sẽ đi đến chỗ ngồi để sẵn sàng thỉnh đón tiếng chuông từ huynh đệ.
Title:
2015 04 05 LH FR Sư cô Giác Nghiêm giảng về "Bốn loại thức ăn"
Description:

Nam mô Bổn sư Bụt Sakyamauni, kính bạch Thầy, quí thầy cô và quí đạo hữu, trong quá trình dịch ra tiếng Việt con không tránh khỏi sai xót, con kính mong được thứ lỗi.

more » « less
Video Language:
French

Vietnamese subtitles

Revisions