Vietnamese subtitles

← Chuyển hóa hệ thống phúc lợi trẻ em, loại bỏ thành kiến sắc tộc.

Get Embed Code
29 Languages

Showing Revision 21 created 02/17/2019 by Nhu PHAM.

  1. Hãy tưởng tượng bạn làm việc tại
    Tổ chức bảo trợ trẻ em.
  2. Và bạn phải lên tiếng chống lại
    sự ngược đãi trẻ em.
  3. Bạn bước vào một căn nhà,
    một cách đường đột, không báo trước.
  4. Điều đầu tiên bạn thấy chính là
    một cái nệm giữa phòng, trên sàn nhà.
  5. Ba đứa trẻ đang say ngủ trên đó.
  6. Cạnh đấy là một cái bàn nhỏ
    với vài cái gạt tàn,
  7. cùng với những vỏ bia rỗng.
  8. Những cái bẫy chuột to đùng
    được đặt ở góc phòng,
  9. khá gần nơi lũ trẻ đang say ngủ.
  10. Vậy nên bạn ghi chép.
  11. Một phần công việc của bạn
    là kiểm tra toàn bộ căn nhà.
  12. Nên bạn bắt đầu với căn bếp,
    nơi chỉ có một ít thực phẩm.
  13. Bạn chú ý đến một chiếc nệm khác đặt
    trên sàn nhà trong phòng ngủ,
  14. nơi mà người mẹ đang nằm cùng
    với đứa trẻ sơ sinh.
  15. Thông thường thì, tại thời điểm này,
    hai trường hợp có thể xảy ra.

  16. Những đứa trẻ được coi là không an toàn
    và được chuyển ra khỏi nhà,
  17. giao cho nhà nước giám hộ
    trong một khoảng thời gian nhất định.
  18. Hoặc được tiếp tục sống cùng gia đình
  19. và hệ thống phúc lợi trẻ em
    sẽ cung cấp sự giúp đỡ và hỗ trợ.
  20. Khi làm việc tại
    Tổ chức Bảo trợ Trẻ em,

  21. tôi liên tục chứng kiến
    những cảnh tượng như vậy.
  22. Số thì tốt hơn,
    một số còn tệ hơn.
  23. Hãy tưởng tượng
    bạn là người đến kiểm tra ngôi nhà đó,
  24. bởi tôi muốn biết các bạn
    sẽ suy nghĩ những gì.
  25. Điều gì ảnh hưởng quyết định của bạn?
  26. Điều gì sẽ tác động đến
    suy nghĩ của bạn về gia đình đó?
  27. Bạn nghĩ họ thuộc chủng tộc, sắc tộc nào?
  28. Tôi muốn các bạn biết rằng
    nếu là những đứa trẻ da trắng,

  29. thì gia đình thông thường vẫn sống
    cùng nhau sau cuộc kiểm tra này.
  30. Một nghiên cứu tại
    Đại học Pennsylvania
  31. chỉ ra rằng gia đình da trắng trung bình
    nhận được nhiều sự trợ giúp hơn
  32. từ hệ thống phúc lợi trẻ em.
  33. Và trường hợp của họ sẽ thường
    không phải qua điều tra kĩ càng.
  34. Nhưng nếu là trẻ da đen,
  35. thì khả năng chúng phải
    rời khỏi nhà cao hơn gấp bốn lần,
  36. và chúng sẽ
    ở lại trung tâm chăm sóc lâu hơn,
  37. và rất khó để tìm được
    một trung tâm chăm sóc ổn định.
  38. Vì hệ thống chăm sóc trẻ em
    chỉ là sự bảo trợ tức thời,

  39. cho trẻ có nguy cơ cao bị lạm dụng.
  40. Nhưng đó cũng là một giải pháp
    làm bối rối, tổn thương cho gia đình.
  41. Một nghiên cứu
    tại Đại học Minnesota
  42. chỉ ra rằng những đứa trẻ
    từng ở trung tâm bảo trợ,
  43. thường gặp nhiều vấn đề
    về hành vi và cảm xúc hơn,
  44. so với trẻ được sống
    cùng gia đình trong khi nhận giúp đỡ.
  45. Trường hợp mà tôi đã nói lúc đầu
    khá phổ biến.

  46. Người mẹ đơn thân
    sống trong ngôi nhà tồi tàn
  47. với bốn đứa con.
  48. Và chuột khiến việc bảo quản thức ăn
    là bất khả thi,
  49. chứ đừng nói đến thức ăn tươi ngon.
  50. Vậy người mẹ đó có đáng phải
    xa cách những đứa con của mình?
  51. Luật sư bảo trợ gia đình,
    Emma Ketteringham, cho biết

  52. nếu bạn sống trong một nơi tồi tàn,
  53. thì bạn càng phải là bậc cha mẹ tốt.
  54. Cô ấy cho rằng chúng ta
    đã đặt những tiêu chuẩn bất công
  55. lên những bậc cha mẹ
    đã nuôi dưỡng con họ trong nghèo khó.
  56. Nơi sống và sắc tộc của họ,
  57. liệu có ảnh hưởng đến việc
    con cái họ phải rời đi.
  58. Trong vòng 2 năm làm việc cho
    tổ chức bảo trợ trẻ em, tôi đã
  59. đưa ra những quyết định mạnh.
  60. Những giá trị tôi coi trọng,
    đã ảnh hưởng đến công việc của tôi.
  61. Hiện tại, ở khoa công tác xã hội
    tại Đại học bang Florida,

  62. tôi đứng đầu một tổ chức,
  63. phát triển nghiên cứu về bảo trợ trẻ em
    hiệu quả và sáng tạo nhất.
  64. Nghiên cứu chỉ ra số trẻ da đen
    trong hệ thống bảo trợ cao gấp hai lần,
  65. 28%,
  66. so với mặt bằng chung
    là 14%.
  67. Và dù có rất nhiều nguyên nhân,
  68. hôm nay tôi sẽ đề cập đến
    một nguyên nhân:
  69. đó là thành kiến ngầm.
  70. Hãy bắt đầu với từ "ngầm".

  71. Nó vô hình, là thứ mà bạn
    không nhận ra.
  72. "Thành kiến" - những khuôn mẫu, định kiến
  73. mà chúng ta áp đặt lên
    những nhóm người nhất định.
  74. Vậy thành kiến ngầm
    là những gì tiềm ẩn
  75. đằng sau những quyết định của chúng ta.

  76. Vậy làm thế nào
    để khắc phục nó?
  77. Tôi có một giải pháp hứa hẹn,
    mà tôi muốn chia sẻ cho bạn.

  78. Hiện tại, hầu hết các bang,
  79. có rất nhiều trẻ em da đen
    tại các trung tâm bảo trợ.
  80. Nhưng số liệu đã chỉ ra ở quận Nassau,
  81. một cộng đồng ở New York,
  82. đã thành công trong việc giảm
    số trẻ da đen bị tách khỏi gia đình.
  83. Vào năm 2016, nhóm chúng tôi
    đã đến thăm cộng đồng đó,
  84. và bắt đầu cuộc nghiên cứu,
  85. khám phá ra hiệu quả
    của việc báo cáo ẩn danh.
  86. Đây là cách nó hoạt động.

  87. Một nhân viên đi điều tra
    một trường hợp lạm dụng trẻ em.
  88. Khi ra khỏi ngôi nhà,
  89. nhưng trước khi đứa trẻ đó được chuyển đi,
  90. người nhân viên đó
    phải quay về văn phòng
  91. và báo cáo những gì họ thấy.
  92. Nhưng đây là sự khác biệt:
  93. Khi trình báo lên ủy ban,
  94. họ sẽ xóa tên, dân tộc,
    khu phố, chủng tộc của trẻ,
  95. tất cả thông tin nhận dạng trẻ.
  96. Họ sẽ tập trung vào sự việc, nguồn lực
    gia đình, các câu chuyện liên quan.
  97. và khả năng bảo vệ trẻ
    của cha mẹ.
  98. Với thông tin đó,
    ủy ban sẽ đưa ra đề xuất,
  99. mà không biết gì
    về sắc tộc của gia đình trẻ.
  100. Việc ẩn danh
    đã có tác động lớn đến cộng đồng này.
  101. Năm 2011, 57% trẻ da đen
    phải vào các trung tâm bảo trợ.
  102. Nhưng sau năm năm áp dụng
    báo cáo ẩn danh, con số đã giảm còn 21%.
  103. (Vỗ tay)

  104. Đây là những gì tôi học được
    từ việc trao đổi với họ:

  105. "Khi một gia đình từng tiếp xúc
    với ủy ban bảo trợ trẻ em,
  106. đa số chúng ta thường
    dựa vào đó để phán xét họ,
  107. ngay cả khi họ đã cố
    làm điều gì đó khác."
  108. "Khi nhìn thấy
    những địa chỉ đã biết,
  109. khu nhà hay mã ZIP,
  110. tôi tự nhiên nghĩ đến
    những điều tồi tệ nhất."
  111. "Phúc lợi trẻ em thường rất chủ quan
    vì nó thuộc về cảm xúc.
  112. Ai cũng bị cảm xúc của bản thân chi phối.
  113. Rất khó để rũ bỏ hết
  114. khi làm công việc này.
  115. Nên đừng để cái nhìn chủ quan
    về sắc tộc, xuất thân xen vào công việc,
  116. như thế bạn có thể
    đi đến kết quả khác."
  117. Biện pháp ẩn danh này
    kéo chúng ta lại gần nhau hơn

  118. để giải quyết vấn đề thành kiến ngầm
    trong quyết định chăm sóc trẻ.
  119. Bước tiếp theo của tôi
  120. là tìm ra
    cách sử dụng trí tuệ nhân tạo và học máy,
  121. để mở rộng dự án,
  122. làm cho nó dễ tiếp cận
    tại nhiều nơi khác nữa.
  123. Chúng ta có thể thay đổi
    hệ thống phúc lợi trẻ em.
  124. Các tổ chức phải có trách nhiệm
  125. nâng cao nhận thức chung
    cho nhân viên của mình.
  126. Chúng ta phải có trách nhiệm.
  127. để đảm bảo các quyết định
    được đưa ra bởi đạo đức và bảo đảm.
  128. Hãy tưởng tượng một hệ thống bảo trợ,
    tập trung vào việc đồng hành cùng cha mẹ
  129. tiếp sức mạnh cho gia đình,
  130. không xem nghèo khó là thất bại.
  131. Hãy cùng nhau xây dựng hệ thống này,
  132. làm cho các gia đình bền chặt hơn,
    thay vì chia rẽ.
  133. Xin cảm ơn.

  134. (Vỗ tay) (Tán thưởng)