Return to Video

Cảnh tù đày làm khổ người nghèo như thế nào?

  • 0:01 - 0:03
    Vào một buổi chiều mùa hè năm 2013,
  • 0:03 - 0:06
    cảnh sát Washington đã giữ,
    thẩm vấn và khám xét một người
  • 0:06 - 0:10
    có biểu hiện đáng ngờ
    và tiềm ẩn nguy hiểm.
  • 0:10 - 0:14
    Thực sự tôi không ăn mặc như thế này
    vào hôm tôi bị bắt
  • 0:14 - 0:16
    nhưng tôi cũng có ảnh ngày hôm đó.
  • 0:16 - 0:18
    Một trải nghiệm kinh khủng,
    nên tôi cố giữ bình tĩnh.
  • 0:18 - 0:19
    (Cười)
  • 0:19 - 0:22
    Tại thời điểm đó,
    tôi đang làm thực tập
  • 0:22 - 0:25
    tại văn phòng Dịch vụ Luật sư Công
    ở Washington DC,
  • 0:25 - 0:27
    hôm đó tôi đến đồn cảnh sát có việc.
  • 0:27 - 0:28
    Tôi đang đi ra,
  • 0:28 - 0:30
    chưa kịp vào xe thì
  • 0:30 - 0:33
    hai chiếc xe cảnh sát ập đến
    chặn đường tôi,
  • 0:33 - 0:35
    và một cảnh sát đến từ sau tôi.
  • 0:35 - 0:37
    Anh ta bảo tôi dừng lại, tháo ba lô ra,
  • 0:37 - 0:40
    và đặt hai tay lên xe cảnh sát
    đang ở gần.
  • 0:41 - 0:44
    Rồi gần chục cảnh sát
    vây quanh hai chúng tôi.
  • 0:44 - 0:45
    Tất cả họ đều có súng lục,
  • 0:45 - 0:46
    vài người có súng trường.
  • 0:46 - 0:48
    Họ lục ba lô của tôi.
  • 0:48 - 0:50
    Họ soát người tôi.
  • 0:50 - 0:52
    Họ chụp ảnh tôi đang dang mình
    trên xe cảnh sát,
  • 0:52 - 0:53
    rồi họ cười.
  • 0:53 - 0:55
    Khi mọi thứ này diễn ra --
  • 0:55 - 0:58
    khi tôi trong xe cảnh sát
    cố lờ đi cái chân run lẩy bẩy,
  • 0:58 - 1:00
    cố bình tĩnh suy nghĩ xem
    mình nên làm gì --
  • 1:00 - 1:02
    có gì đó cứ bám lấy tôi rất lạ.
  • 1:02 - 1:04
    Khi tôi nhìn mình trong bức ảnh này,
  • 1:04 - 1:06
    nếu phải miêu tả chính mình,
  • 1:06 - 1:08
    chắc tôi sẽ nói là,
  • 1:08 - 1:14
    "Đàn ông, người Ấn Độ, 19 tuổi,
    mặc áo thun màu sáng, đeo kính."
  • 1:14 - 1:16
    Nhưng họ chẳng nói bất cứ gì
    giống như vậy cả.
  • 1:16 - 1:18
    Trên radio cảnh sát,
    khi mô tả tôi,
  • 1:18 - 1:21
    họ cứ nói: "Đàn ông,
    người Trung Đông, mang ba lô.
  • 1:21 - 1:23
    Đàn ông, người Trung Đông, mang ba lô."
  • 1:23 - 1:26
    Lời mô tả này cũng được
    đưa vào báo cáo cảnh sát của họ.
  • 1:26 - 1:31
    Tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ được chính phủ
    của mình mô tả bằng những từ này:
  • 1:31 - 1:32
    "rình mò",
  • 1:33 - 1:35
    "nham hiểm",
  • 1:36 - 1:37
    "khủng bố".
  • 1:37 - 1:39
    Và vụ bắt giữ diễn ra theo hướng này.
  • 1:39 - 1:43
    Họ cho chó nghiệp vụ tìm chất nổ
    khắp khu vực tôi đã có mặt.
  • 1:43 - 1:46
    Họ gọi chính quyền liên bang
    để xem tôi có thuộc diện bị theo dõi.
  • 1:46 - 1:49
    Họ cử một số thanh tra
    vặn hỏi rôi rằng,
  • 1:49 - 1:51
    nếu tôi nói tôi không có gì phải giấu,
  • 1:51 - 1:53
    thì tại sao lại không cho lục soát xe.
  • 1:53 - 1:55
    Tôi nhìn là biết họ không ưa tôi rồi,
  • 1:56 - 1:59
    nhưng không cách gì tôi biết được
    họ muốn làm gì tiếp theo.
  • 1:59 - 2:02
    Có thời điểm, viên cảnh sát
    soát người tôi
  • 2:02 - 2:05
    kiểm tra bên hông đồn cảnh sát
    để tìm máy quay an ninh
  • 2:05 - 2:08
    để coi máy quay đã ghi lại
    được những gì.
  • 2:08 - 2:09
    Và khi anh ta làm thế,
  • 2:09 - 2:13
    tôi hiểu ngay
    mình đã nằm gọn trong tay họ rồi.
  • 2:13 - 2:15
    Tôi nghĩ tất cả chúng ta
    ngay từ nhỏ đều đã quen
  • 2:15 - 2:19
    với hình ảnh cảnh sát,
    bắt giữ và còng tay,
  • 2:19 - 2:23
    nên rất dễ quên rằng hành động
    cướp quyền kiểm soát cơ thể người khác
  • 2:23 - 2:26
    mang tính hèn hạ và áp đặt đến mức nào.
  • 2:26 - 2:28
    Nghe có vẻ như
    ý chính của câu chuyện này
  • 2:28 - 2:30
    là việc tôi đã bị đối xử tệ
    ra sao vì sắc tộc mình,
  • 2:30 - 2:33
    cũng đúng, tôi nghĩ tôi sẽ không bị bắt
    nếu tôi là người da trắng.
  • 2:33 - 2:36
    Nhưng thực ra, điều tôi muốn nói
    hôm nay là chuyện khác.
  • 2:36 - 2:39
    Đó là, sự việc sẽ có thể
    tệ hơn đến mức nào
  • 2:39 - 2:40
    nếu tôi không giàu có.
  • 2:40 - 2:43
    Ý tôi là, họ nghĩ tôi có thể
    đang mưu tính đặt bom,
  • 2:43 - 2:46
    và họ điều tra khả năng đó
    suốt một tiếng rưỡi đồng hồ,
  • 2:46 - 2:48
    nhưng tôi không bao giờ bị còng tay,
  • 2:48 - 2:50
    cũng không bao giờ bị tống giam.
  • 2:50 - 2:54
    Tôi nghĩ nếu tôi sống ở mấy khu nghèo
    của người da màu ở Washington DC,
  • 2:54 - 2:57
    và họ nghĩ tôi đang đe dọa
    mạng sống của cảnh sát,
  • 2:57 - 2:58
    mọi chuyện chắc có kết cục khác.
  • 2:58 - 3:02
    Đúng vậy, trong hệ thống này, tôi nghĩ
    thà chúng ta làm người giàu
  • 3:02 - 3:04
    bị tình nghi có ý định
    nổ bom đồn cảnh sát
  • 3:04 - 3:06
    còn hơn làm người nghèo
  • 3:06 - 3:08
    bị tình nghi vì những chuyện nhỏ hơn
    thế này rất nhiều.
  • 3:08 - 3:11
    Tôi muốn lấy một ví dụ
    từ công việc hiện tại của tôi.
  • 3:11 - 3:15
    Hiện tôi đang làm việc
    cho một tổ chức nhân quyền ở DC,
  • 3:15 - 3:17
    tên là Equal Justice Under Law.
  • 3:17 - 3:20
    Để bắt đầu, tôi xin hỏi mọi người câu này.
  • 3:20 - 3:23
    Bao nhiêu người ở đây
    đã từng bị dính vé phạt đỗ xe?
  • 3:23 - 3:24
    Xin giơ tay.
  • 3:24 - 3:26
    Tôi cũng bị rồi.
  • 3:26 - 3:27
    Khi phải trả tiền phạt,
  • 3:27 - 3:29
    tôi thấy bực bội và rất tồi tệ,
  • 3:29 - 3:31
    nhưng rồi tôi cũng trả, rồi cho qua.
  • 3:31 - 3:34
    Tôi đoán hầu hết mọi người
    cũng trả tiền phạt như tôi.
  • 3:35 - 3:39
    Nhưng sẽ ra sao nếu bạn
    không có đủ tiền nộp phạt
  • 3:39 - 3:42
    và gia đình bạn cũng không có tiền để nộp,
    vậy sẽ thế nào?
  • 3:42 - 3:45
    Có một điều lẽ ra không nên xảy ra
    khi có luật pháp là,
  • 3:45 - 3:47
    người ta lẽ ra không nên bị bắt và bỏ tù
  • 3:47 - 3:49
    chỉ vì không có đủ tiền nộp phạt.
  • 3:49 - 3:51
    Vậy là sai theo luật liên bang.
  • 3:51 - 3:54
    Nhưng chính quyền địa phương
    trên cả nước đang làm như vậy
  • 3:54 - 3:55
    với người nghèo.
  • 3:55 - 3:58
    Rất nhiều vụ kiện tụng ở
    Equal Justice Under Law
  • 3:58 - 4:01
    nhằm vào các nhà tù dành cho
    người thiếu nợ thời hiện đại.
  • 4:02 - 4:05
    Có một vụ kiện nhằm vào
    thành phố Ferguson, bang Missouri.
  • 4:05 - 4:06
    Tôi biết khi nói đến Ferguson,
  • 4:06 - 4:08
    nhiều người sẽ nghĩ đến
    nạn bạo lực cảnh sát.
  • 4:08 - 4:11
    Nhưng hôm nay tôi muốn
    nói về một khía cạnh khác
  • 4:11 - 4:14
    của mối quan hệ
    giữa lực lượng cảnh sát và người dân.
  • 4:14 - 4:18
    Ferguson ban hành trung bình
    hơn hai lệnh bắt giữ
  • 4:18 - 4:20
    trên một người, trên một năm,
  • 4:20 - 4:22
    đa số là vì chưa trả nợ cho tòa án.
  • 4:23 - 4:27
    Khi tưởng tượng tới cảnh
    mỗi khi ra khỏi nhà,
  • 4:27 - 4:30
    tôi luôn có thể bị cảnh sát
    kiểm tra biển số xe,
  • 4:30 - 4:32
    xem lệnh bắt vì chưa trả nợ,
  • 4:32 - 4:34
    tóm người tôi như hồi ở DC
  • 4:34 - 4:36
    rồi sau đó tống tôi vào xà lim,
  • 4:36 - 4:38
    tôi thấy như muốn bệnh.
  • 4:39 - 4:42
    Tôi đã gặp rất nhiều người ở Ferguson
    từng trải qua chuyện này,
  • 4:42 - 4:44
    và tôi đã nghe một vài người tâm sự.
  • 4:44 - 4:45
    Ở nhà tù Ferguson,
  • 4:45 - 4:48
    trong mỗi phòng giam nhỏ chỉ có
    1 giường tầng và 1 nhà vệ sinh,
  • 4:48 - 4:51
    nhưng họ lại nhét tận
    bốn người một phòng.
  • 4:51 - 4:54
    Nên sẽ có hai người ngủ trên giường
    và hai người ngủ dưới sàn,
  • 4:54 - 4:57
    họ chẳng có nơi nào để đi ngoài
    nhà vệ sinh bẩn thỉu cạnh đó,
  • 4:57 - 4:58
    không bao giờ chùi dọn.
  • 4:58 - 5:00
    Thực ra không bao giờ
    họ vệ sinh phòng giam,
  • 5:00 - 5:04
    nên sàn nhà và tường dính đầy
    máu và dịch nhầy.
  • 5:04 - 5:05
    Không có nước uống,
  • 5:05 - 5:08
    ngoài nước chảy từ vòi
    nối với nhà vệ sinh.
  • 5:08 - 5:10
    Nước có màu và vị rất kinh,
  • 5:10 - 5:11
    không bao giờ có đủ thức ăn,
  • 5:11 - 5:13
    không được tắm,
  • 5:13 - 5:16
    phụ nữ đến kì kinh nguyệt
    cũng không có đồ vệ sinh,
  • 5:16 - 5:17
    không có bất kì chăm sóc y tế nào.
  • 5:17 - 5:20
    Khi tôi hỏi một phụ nữ về chăm sóc y tế,
  • 5:20 - 5:22
    cô ấy cười và nói: "Ôi làm gì có.
  • 5:22 - 5:26
    Quan tâm duy nhất anh có được
    từ cai ngục ở đó là tình dục."
  • 5:26 - 5:29
    Họ tống những người mắc nợ
    vào nơi như vậy và bảo:
  • 5:29 - 5:32
    ''Chúng tôi sẽ không thả các người ra
    cho đến khi các người trả hết nợ."
  • 5:32 - 5:35
    Nếu bạn có thể liên lạc với
    một người trong gia đình
  • 5:35 - 5:37
    có thể xoay sở thế nào đó
    được một số tiền,
  • 5:37 - 5:38
    may ra bạn mới được tự do.
  • 5:38 - 5:41
    Nếu có đủ tiền thì bạn được thả.
  • 5:41 - 5:44
    Còn nếu không thì bạn cứ ở đó
    vài ngày hoặc vài tuần,
  • 5:44 - 5:47
    và mỗi ngày, cai tù sẽ đến
    tận phòng giam
  • 5:47 - 5:50
    và mặc cả giá của tự do cho hôm ấy
    với những người thiếu nợ.
  • 5:51 - 5:55
    Bạn sẽ ở đó cho đến một lúc
    nhà giam hết chỗ chứa,
  • 5:55 - 5:57
    và họ muốn đưa người mới vào.
  • 5:57 - 5:58
    Lúc đó họ sẽ nghĩ rằng,
  • 5:58 - 6:01
    "Thôi được, người này coi bộ
    khó xoay ra tiền,
  • 6:01 - 6:03
    còn người mới chắc là có tiền đây."
  • 6:03 - 6:06
    Bạn ra, họ vào, và cỗ máy
    cứ thế mà hoạt động.
  • 6:06 - 6:08
    Cách đây 9 năm,
  • 6:08 - 6:12
    tôi có gặp một người đàn ông
    bị bắt vì ăn xin ở hiệu thuốc Walgreens.
  • 6:12 - 6:16
    Ông ta không thể trả tiền phạt
    cũng như án phí cho vụ đó.
  • 6:16 - 6:19
    Khi còn nhỏ,
    nhà bị cháy nhưng ông sống sót,
  • 6:19 - 6:22
    nhờ ông đã nhảy ra khỏi
    cửa số tầng ba để thoát nạn.
  • 6:22 - 6:25
    Nhưng cú nhảy đó đã làm
    ông bị chấn thương não
  • 6:25 - 6:27
    và nhiều bộ phận khác trên cơ thể,
    trong đó có chân.
  • 6:27 - 6:28
    Mất khả năng lao động,
  • 6:28 - 6:31
    ông dựa vào tiền trợ cấp an sinh xã hội
    để tồn tại.
  • 6:31 - 6:33
    Lúc tôi đến gặp ông tại căn hộ,
  • 6:33 - 6:35
    chẳng có đồ gì giá trị,
    thức ăn trong tủ lạnh cũng không.
  • 6:35 - 6:37
    Ông đói quanh năm.
  • 6:37 - 6:40
    Ông không có đồ gì đáng giá trong nhà
    ngoại trừ một tấm bìa các tông nhỏ
  • 6:40 - 6:42
    có tên của những đứa con
    do tự tay ông viết.
  • 6:42 - 6:45
    Ông rất quý nó.
    Ông hớn hở khoe nó với tôi.
  • 6:45 - 6:48
    Nhưng ông không trả nổi
    tiền phạt và án phí vì chẳng có gì để trả.
  • 6:48 - 6:52
    Trong 9 năm qua,
    ông đã bị bắt 13 lần,
  • 6:52 - 6:56
    và ngồi tù tổng cộng 130 ngày
    vì vụ ăn xin đó.
  • 6:57 - 7:00
    Có lần ông bị giam suốt 45 ngày.
  • 7:00 - 7:04
    Thử tưởng tượng cảnh bị nhốt từ giờ
    cho đến tháng 6
  • 7:04 - 7:07
    trong cái nơi mà tôi vừa tả cho bạn
    vài phút trước mà xem.
  • 7:09 - 7:13
    Ông kể tôi nghe về những vụ cố gắng tự tử
    ông chứng kiến trong nhà giam Ferguson;
  • 7:13 - 7:15
    về cái lần có người tìm cách
    tự treo cổ mình
  • 7:15 - 7:17
    ngoài tầm với của những bạn tù,
  • 7:17 - 7:20
    thế nên tất cả những gì họ có thể làm
    là hét, hét và hét,
  • 7:20 - 7:22
    để cố gắng làm cai ngục chú ý
  • 7:22 - 7:24
    để họ xuống cắt dây cho người này.
  • 7:24 - 7:27
    Và ông kể rằng mãi hơn năm phút
    đám cai tù mới phản ứng,
  • 7:27 - 7:29
    và khi họ đến thì người đàn ông
    đã bất tỉnh.
  • 7:29 - 7:33
    Thế là họ gọi nhân viên y tế
    và nhân viên y tế đến phòng giam.
  • 7:33 - 7:34
    Họ nói: "Ông ấy sẽ ổn",
  • 7:34 - 7:36
    rồi họ cứ thế để ông ta nằm trên sàn.
  • 7:36 - 7:39
    Tôi đã nghe nhiều chuyện như vậy,
    nên không lấy làm ngạc nhiên gì,
  • 7:40 - 7:43
    vì tự tử là nguyên nhân tử vong hàng đầu
    trong các nhà tù địa phương.
  • 7:44 - 7:47
    Nó có liên quan đến việc thiếu chăm sóc
    y tế tâm thần trong tù.
  • 7:47 - 7:51
    Tôi gặp một người, là mẹ đơn thân
    có 3 con, kiếm được 7 đô la 1 giờ.
  • 7:51 - 7:54
    Cô sống nhờ phiếu thực phẩm
    để nuôi mình và các con.
  • 7:54 - 7:56
    Chừng 10 năm trước,
  • 7:56 - 7:59
    cô lĩnh vài vé phạt giao thông
    và một án tội ăn trộm vặt,
  • 7:59 - 8:03
    mà lại không thể trả tiền phạt
    và án phí cho những vụ đó.
  • 8:03 - 8:06
    Kể từ đó, cô bị tống giam
    khoảng 10 lần vì những vụ đó;
  • 8:06 - 8:09
    vì bị tâm thần phân liệt
    và rối loạn lưỡng cực
  • 8:09 - 8:11
    nên cô cần phải uống thuốc mỗi ngày.
  • 8:11 - 8:14
    Ở nhà tù Ferguson, cô ta
    không được uống thuốc,
  • 8:14 - 8:16
    vì chẳng ai được uống thuốc cả.
  • 8:16 - 8:20
    Cô ta kể với tôi rằng lúc đó giống như
    sống trong chuồng suốt hai tuần liền,
  • 8:20 - 8:24
    gặp ảo giác về người và bóng,
    nghe thấy những giọng nói,
  • 8:24 - 8:26
    cầu xin được uống thuốc để chấm dứt
    những ảo giác đó
  • 8:26 - 8:28
    nhưng chẳng ai ngó tới.
  • 8:28 - 8:30
    Có điều này cũng không bất thường:
  • 8:30 - 8:34
    30% số phụ nữ trong các nhà tù địa phương
    gặp vấn đề tâm thần nghiêm trọng
  • 8:34 - 8:35
    giống như cô ta,
  • 8:35 - 8:39
    nhưng chỉ có một trong sáu người
    nhận sự chăm sóc tâm thần khi ở tù.
  • 8:40 - 8:43
    Vậy đấy, tôi đã nghe bao câu chuyện
    về sự giam cầm đáng kinh tởm
  • 8:43 - 8:46
    mà Ferguson đang làm
    với các tù nhân,
  • 8:46 - 8:48
    và cho đến khi tôi
    tận mắt chứng kiến điều đó
  • 8:48 - 8:50
    lúc đến thăm nhà tù Ferguson,
  • 8:50 - 8:52
    tôi không biết mình sẽ thấy gì,
  • 8:52 - 8:54
    nhưng tôi cũng không nghĩ
    mình sẽ thấy cảnh này.
  • 8:54 - 8:56
    Chỉ là một khu cơ quan bình thường,
  • 8:56 - 8:59
    có thể là bưu điện hoặc trường học.
  • 8:59 - 9:03
    Nó làm tôi nghiệm ra rằng
    những hình thức làm tiền phi pháp này
  • 9:03 - 9:05
    không phải được thực hiện
    một cách lén lút,
  • 9:05 - 9:07
    mà được tiến hành công khai
    bởi những viên chức.
  • 9:07 - 9:09
    Họ ảnh hưởng đến chính sách công.
  • 9:09 - 9:12
    Điều này làm tôi nhớ rằng
    giam giữ người nghèo nói chung,
  • 9:12 - 9:14
    ngay cả bên ngoài bối cảnh
    nhà tù giam con nợ,
  • 9:14 - 9:18
    vẫn đóng vai trò chủ đạo rõ rệt trong
    hệ thống tư pháp của chúng ta.
  • 9:18 - 9:20
    Tôi muốn nói về
    chính sách bảo lãnh ở Hoa Kì.
  • 9:20 - 9:23
    Đối với thể chế này,
    dù bạn bị bắt hay bạn tự do,
  • 9:23 - 9:26
    quá trình chờ xét xử không phản ánh
    bạn nguy hiểm đến mức nào
  • 9:26 - 9:28
    hay khả năng bạn bỏ trốn,
  • 9:28 - 9:31
    mà là vấn đề liệu bạn
    có thể trả tiền bảo lãnh hay không.
  • 9:31 - 9:34
    Bill Cosby buộc phải trả
    một triệu đôla tiền bảo lãnh,
  • 9:34 - 9:37
    ông ta lập tức kí séc
    và chẳng hề ở tù đến một giây;
  • 9:37 - 9:39
    còn Sandra Bland thì chết trong tù
  • 9:39 - 9:43
    và cô ta ở tù vì gia đình cô
    không kiếm nổi 500 đôla để bảo lãnh cô.
  • 9:43 - 9:47
    Thực tế là có đến nửa triệu Sandra Blands
    trên khắp đất nước này --
  • 9:47 - 9:49
    nửa triệu người lúc này đang ngồi tù
  • 9:49 - 9:52
    chỉ vì họ không lo nổi
    khoản tiền bảo lãnh.
  • 9:52 - 9:55
    Chúng ta đều biết nhà tù là
    nơi giam giữ tội phạm,
  • 9:55 - 9:57
    nhưng về mặt thống kê thì không phải vậy:
  • 9:57 - 10:01
    3/5 số người ngồi tù là những người
    đang trong quá trình chờ xét xử.
  • 10:01 - 10:03
    Những người này chưa bị kết tội,
  • 10:03 - 10:06
    và họ cũng không nhận tội.
  • 10:06 - 10:08
    Ngay tại San Francisco,
  • 10:08 - 10:11
    85% số tù nhân
    ngồi sau song sắt ở San Francisco
  • 10:11 - 10:13
    là những người bị giam chờ xét xử.
  • 10:13 - 10:16
    Điều này có nghĩa là San Francisco
    đang dành khoảng 80 triệu đôla
  • 10:16 - 10:17
    mỗi năm
  • 10:18 - 10:19
    cho việc giam giữ chờ xét xử.
  • 10:21 - 10:26
    Nhiều người trong số những người ở tù
    chỉ vì không thể trả tiền bảo lãnh
  • 10:26 - 10:28
    chỉ đối mặt với những cáo buộc nhẹ
  • 10:28 - 10:31
    đến mức thời gian chờ xét xử của họ
  • 10:31 - 10:34
    còn dài hơn mức án
    họ phải nhận nếu bị kết tội;
  • 10:34 - 10:37
    điều đó có nghĩa là
    họ chắc chắn sẽ sớm ra tù
  • 10:37 - 10:38
    nếu họ chỉ việc nhận tội.
  • 10:38 - 10:40
    Vậy lựa chọn sẽ là:
  • 10:40 - 10:42
    "Liệu tôi nên bị giam
    tại nơi kinh khủng này,
  • 10:43 - 10:45
    xa gia đình và
    những người nhờ cậy vào tôi,
  • 10:45 - 10:47
    gần như chắc chắn sẽ mất việc,
  • 10:47 - 10:49
    và sau đó kháng án?",
  • 10:49 - 10:52
    hay là "Tôi cứ nhận tội theo ý muốn
    của bên công tố, rồi sau đó ra tù?"
  • 10:52 - 10:55
    Vào lúc đó, họ là người bị giam
    chờ xử, không phải tội phạm;
  • 10:55 - 10:58
    nhưng một khi họ nhận tội,
    chúng ta sẽ gọi họ là tội phạm,
  • 10:58 - 11:02
    dù những người có tiền sẽ chẳng bao giờ
    lâm vào tình cảnh đó,
  • 11:02 - 11:05
    vì những người có tiền
    đơn giản sẽ được tại ngoại.
  • 11:05 - 11:07
    Đến lúc này, các bạn
    có thể đang băn khoăn,
  • 11:07 - 11:09
    "Gã này đang làm gì trong một
    chương trình tạo cảm hứng vậy --
  • 11:09 - 11:11
    (Tiếng cười)
  • 11:11 - 11:13
    "Thật đáng thất vọng.
    Tôi muốn hoàn lại tiền."
  • 11:14 - 11:15
    (Tiếng cười)
  • 11:15 - 11:17
    Nhưng thực tế thì...
  • 11:17 - 11:22
    ... tôi thấy rằng nói về việc giam giữ
    đỡ chán hơn nhiều so với chuyện khác,
  • 11:22 - 11:24
    bởi tôi nghĩ nếu ta không nói
    về những vấn đề này
  • 11:24 - 11:26
    và cùng nhau thay đổi
    cách nghĩ về việc giam giữ,
  • 11:26 - 11:28
    thì đến cuối cuộc đời,
  • 11:28 - 11:31
    ta vẫn có nhiều nhà tù đầy
    người nghèo vốn không đáng phải ở tù.
  • 11:31 - 11:33
    Điều đó thực làm tôi phiền lòng.
  • 11:33 - 11:36
    Dù vậy, tôi hào hứng với ý nghĩ rằng
    những chuyện này có thể khiến ta
  • 11:36 - 11:38
    nghĩ việc giam giữ
    dưới các khía cạnh khác.
  • 11:38 - 11:42
    Không phải khía cạnh
    khô khan quan liêu như "cách li tập thể"
  • 11:42 - 11:44
    hay "giam giữ tội phạm phi bạo lực",
  • 11:44 - 11:45
    mà là ở tính nhân văn.
  • 11:45 - 11:49
    Khi ta nhốt một người vào rọ
    trong nhiều ngày, nhiều tuần, nhiều tháng
  • 11:49 - 11:51
    hay thậm chí nhiều năm,
  • 11:51 - 11:53
    ta đang làm gì với tinh thần
    và thể xác người ấy?
  • 11:53 - 11:56
    Với điều kiện kiện nào
    thì chúng ta mới sẵn sàng làm vậy?
  • 11:57 - 11:59
    Và nếu bắt đầu với
    cỡ 100 người trong phòng này,
  • 11:59 - 12:02
    chúng ta có thể nghĩ về việc giam giữ
    dưới góc độ khác này,
  • 12:02 - 12:06
    sau đó ta sẽ thay đổi
    cái điều bình thường tôi đề cập lúc đầu.
  • 12:06 - 12:09
    Tôi hi vọng giúp các bạn có suy nghĩ
  • 12:09 - 12:11
    rằng nếu ta muốn
    bất kì thứ gì thay đổi triệt để --
  • 12:11 - 12:15
    không đơn thuần chỉ là cải cách
    chính sách bảo lãnh, phạt và phí --
  • 12:15 - 12:18
    mà còn phải đảm bảo
    mọi chính sách thay thế
  • 12:18 - 12:21
    đều không làm khó tầng lớp nghèo
    và ngoài lề theo một kiểu mới.
  • 12:21 - 12:23
    Nếu chúng ta muốn sự thay đổi này,
  • 12:23 - 12:25
    thì suy nghĩ của từng người
    cũng phải đổi thay.
  • 12:25 - 12:26
    Cảm ơn các bạn.
  • 12:26 - 12:30
    (Vỗ tay)
Title:
Cảnh tù đày làm khổ người nghèo như thế nào?
Speaker:
Salil Dudani
Description:

Tại sao lại có những người bị bỏ tù chỉ vì họ nghèo? Hiện tại, có đến nửa triệu người Mĩ ở tù chỉ vì họ không thể trả tiền bảo lãnh, và càng có nhiều người hơn phải ngồi sau song sắt với lí do họ không thể chi trả nợ cho tòa án, đôi lúc chỉ vì những lỗi nhỏ nhặt như chưa trả tiền vé phạt đỗ xe. Salil Dudani chia sẻ những câu chuyện về các cá nhân trải nghiệm cuộc sống tù ngục vì chưa hoàn thành nghĩa vụ ở Ferguson, Missouri - những câu chuyện khiến chúng ta phải nghĩ khác đi về các chế tài đối với người nghèo và người bị cách li khỏi xã hội.

more » « less
Video Language:
English
Team:
TED
Project:
TEDTalks
Duration:
12:43

Vietnamese subtitles

Revisions