1 00:00:15,584 --> 00:00:17,074 Bức họa "Người Vitruvius," 2 00:00:17,074 --> 00:00:18,326 phác thảo của Leonardo, 3 00:00:18,326 --> 00:00:20,037 đã trở thành một biểu tượng 4 00:00:20,037 --> 00:00:21,649 tiêu biểu cho thời Phục Hưng. 5 00:00:21,649 --> 00:00:22,743 Nhưng tại sao? 6 00:00:22,743 --> 00:00:24,680 Chỉ là bản phác thảo đơn giản thôi mà? 7 00:00:24,680 --> 00:00:26,003 Không đúng! 8 00:00:26,003 --> 00:00:27,397 Hãy trả lời câu hỏi này 9 00:00:27,397 --> 00:00:28,634 từ khía cạnh toán học. 10 00:00:28,634 --> 00:00:30,720 Ta đều biết cách tính diện tích hình tròn. 11 00:00:30,720 --> 00:00:32,099 Lấy số pi 12 00:00:32,099 --> 00:00:34,347 nhân với bình phương bán kính. 13 00:00:34,347 --> 00:00:36,565 Ta cũng biết tìm diện tích hình vuông: 14 00:00:36,565 --> 00:00:39,364 Bằng cách nhân hai cạnh với nhau. 15 00:00:39,364 --> 00:00:41,408 Nhưng làm sao để lấy diện tích hình tròn 16 00:00:41,408 --> 00:00:43,799 và tạo ra hình vuông có diện tích tương ứng? 17 00:00:43,799 --> 00:00:45,739 Đây là bài toán "Biến tròn thành vuông" 18 00:00:45,739 --> 00:00:48,047 được đặt ra lần đầu tiên từ thời cổ đại. 19 00:00:48,047 --> 00:00:49,658 Và như nhiều ý tưởng cổ đại khác 20 00:00:49,658 --> 00:00:51,894 nó đã được hồi sinh trong thời Phục Hưng. 21 00:00:51,894 --> 00:00:53,078 Hóa ra, 22 00:00:53,078 --> 00:00:54,466 vấn đề này không có đáp án 23 00:00:54,466 --> 00:00:56,090 vì bản chất của số pi, 24 00:00:56,090 --> 00:00:57,912 nhưng đó lại là một câu chuyện khác. 25 00:00:57,912 --> 00:00:58,626 Bức vẽ này, 26 00:00:58,626 --> 00:00:59,880 ảnh hưởng bởi ghi chép của 27 00:00:59,880 --> 00:01:01,905 kiến trúc sư người La Mã, Vitruvius, 28 00:01:01,905 --> 00:01:03,510 đặt một người đàn ông ở trung tâm 29 00:01:03,510 --> 00:01:05,507 của một hình tròn và một hình vuông. 30 00:01:05,507 --> 00:01:06,842 Vitruvius cho rằng rốn 31 00:01:06,842 --> 00:01:08,103 là trung tâm cơ thể người 32 00:01:08,103 --> 00:01:09,629 và nếu ta dùng một cái com-pa 33 00:01:09,629 --> 00:01:11,375 và đặt đầu kim ở phần rốn, 34 00:01:11,375 --> 00:01:14,015 thì sẽ vẽ được một vòng tròn hoàn hảo quanh thân người. 35 00:01:14,015 --> 00:01:16,004 Ngoài ra, Vitruvius còn nhận ra rằng 36 00:01:16,004 --> 00:01:17,106 sải tay và chiều cao 37 00:01:17,106 --> 00:01:19,692 của một người có độ lớn gần bằng nhau, 38 00:01:19,692 --> 00:01:22,857 cho nên một người cũng có thể nằm vừa vặn trong một hình vuông. 39 00:01:22,857 --> 00:01:24,231 Leonardo đã dùng ý tưởng đó 40 00:01:24,231 --> 00:01:27,027 để giải quyết một cách ẩn dụ việc "Biến tròn thành vuông", 41 00:01:27,027 --> 00:01:29,735 sử dụng con người như đơn vị đo cho cả hai hình. 42 00:01:29,735 --> 00:01:32,611 Tuy nhiên, Leonardo không chỉ nghĩ về Vitruvius. 43 00:01:32,611 --> 00:01:33,815 Có 1 hệ tư tưởng mới 44 00:01:33,815 --> 00:01:34,913 tại Ý lúc bấy giờ 45 00:01:34,913 --> 00:01:36,321 gọi là Chủ nghĩa Tân Platon. 46 00:01:36,321 --> 00:01:37,741 Phong trào dùng khái niệm cũ 47 00:01:37,741 --> 00:01:40,445 mà Platon và Aristotle đã phát triển từ thế kỷ IV, 48 00:01:40,445 --> 00:01:42,278 gọi là Sợi xích của Sự tồn tại. 49 00:01:42,278 --> 00:01:44,447 Với niềm tin rằng vũ trụ có cấp bậc 50 00:01:44,447 --> 00:01:45,614 giống như một sợi xích, 51 00:01:45,614 --> 00:01:47,779 sợi xích đó bắt đầu ở vị trí cao nhất là Chúa, 52 00:01:47,779 --> 00:01:49,736 sau đó đi xuống là các thiên thần, 53 00:01:49,736 --> 00:01:50,313 các hành tinh, 54 00:01:50,313 --> 00:01:50,902 các vì sao, 55 00:01:50,902 --> 00:01:51,982 và mọi sinh vật sống 56 00:01:51,982 --> 00:01:54,066 cuối cùng kết thúc với bọn quỷ dữ. 57 00:01:54,066 --> 00:01:55,813 Ban đầu, phong trào này cho rằng 58 00:01:55,813 --> 00:01:58,015 vị trí của con người trong sợi xích 59 00:01:58,015 --> 00:01:59,527 nằm chính xác ở trung tâm. 60 00:01:59,527 --> 00:02:01,226 Vì thân xác con người sẽ chết đi 61 00:02:01,226 --> 00:02:03,158 nhưng linh hồn thì bất tử, 62 00:02:03,158 --> 00:02:05,308 nên loài người chia vũ trụ làm đôi. 63 00:02:05,308 --> 00:02:07,067 Tuy nhiên, trong khoảng thời gian 64 00:02:07,067 --> 00:02:08,686 Leonardo vẽ "Người Vitruvius", 65 00:02:08,686 --> 00:02:10,871 Pico della Mirandola, người theo Tân Platon, 66 00:02:10,871 --> 00:02:12,236 lại có ý tưởng khác. 67 00:02:12,236 --> 00:02:13,814 Ông tách loài người khỏi sợi xích 68 00:02:13,814 --> 00:02:15,779 tuyên bố con người có khả năng đặc biệt 69 00:02:15,779 --> 00:02:17,645 để lựa chọn bất kỳ vị trí nào họ muốn. 70 00:02:17,645 --> 00:02:19,228 Pico khẳng định Chúa muốn có 71 00:02:19,228 --> 00:02:20,700 1 giống loài có thể hiểu được 72 00:02:20,700 --> 00:02:23,569 vẻ đẹp và sự phức tạp của vũ trụ mà Ngài tạo ra. 73 00:02:23,569 --> 00:02:25,488 Đó là nguyên nhân loài người ra đời, 74 00:02:25,488 --> 00:02:27,236 và Ngài đặt họ ở trung tâm vũ trụ, 75 00:02:27,236 --> 00:02:30,042 với khả năng trở thành bất kỳ ai họ muốn. 76 00:02:30,042 --> 00:02:32,141 Theo Pico, dọc theo sợi xích, 77 00:02:32,141 --> 00:02:34,702 loài người có thể đi xuống và cư xử như một con thú, 78 00:02:34,702 --> 00:02:36,923 hoặc đi lên và cư xử như một vị thần, 79 00:02:36,923 --> 00:02:38,228 tùy chúng ta lựa chọn. 80 00:02:38,228 --> 00:02:39,481 Khi xem xét bức phác họa, 81 00:02:39,481 --> 00:02:41,591 dù có thay đổi vị trí của người đàn ông, 82 00:02:41,591 --> 00:02:43,147 anh ta vẫn nằm trong diện tích 83 00:02:43,147 --> 00:02:45,010 cùa một hình tròn và một hình vuông. 84 00:02:45,010 --> 00:02:47,313 Nếu mô tả vũ trụ bằng hình học, 85 00:02:47,313 --> 00:02:48,680 có lẽ, bản phác họa muốn nói 86 00:02:48,680 --> 00:02:50,517 chúng ta có thể tồn tại ở bất cứ đâu. 87 00:02:50,517 --> 00:02:52,058 Con người có thể tồn tại mọi nơi 88 00:02:52,058 --> 00:02:53,353 cả mặt hình học 89 00:02:53,353 --> 00:02:55,272 lẫn mặt triết lý. 90 00:02:55,272 --> 00:02:56,352 Chỉ một bản phác họa, 91 00:02:56,352 --> 00:02:57,642 Leonardo đã kết hợp 92 00:02:57,642 --> 00:02:58,448 toán học, 93 00:02:58,448 --> 00:02:59,130 tôn giáo, 94 00:02:59,130 --> 00:02:59,944 triết học, 95 00:02:59,944 --> 00:03:00,804 kiến trúc, 96 00:03:00,804 --> 00:03:02,527 và nghệ thuật đương thời. 97 00:03:02,527 --> 00:03:03,729 Chính vì vậy nó trở thành 98 00:03:03,729 --> 00:03:05,741 biểu tượng của cả một thời đại.