WEBVTT 00:00:02.437 --> 00:00:03.477 Kính thưa quý vị 00:00:03.477 --> 00:00:05.857 Vui lòng chào đón vị khách kế tiếp của chúng ta 00:00:05.857 --> 00:00:07.796 Bà Ellen Rutledge 00:00:08.166 --> 00:00:09.396 (Vỗ tay) 00:00:15.116 --> 00:00:17.546 Tôi là Ellen Rutledge. 00:00:17.546 --> 00:00:21.350 Tôi đang làm việc tại nhà tù liên bang Ironwood 00:00:21.350 --> 00:00:23.885 với chức vụ thư ký Phó tổng Giám ngục, 00:00:23.885 --> 00:00:26.315 ông Neil McDowell 00:00:26.986 --> 00:00:28.746 Cũng như các bạn, 00:00:28.746 --> 00:00:32.340 tôi luôn nghĩ rằng gia đình mình sẽ được Chúa phù hộ 00:00:32.340 --> 00:00:35.152 và sống một cuộc sống lâu dài, hạnh phúc bên nhau 00:00:35.686 --> 00:00:39.516 Nhưng Chúa đã không làm thế. 00:00:42.010 --> 00:00:46.679 Vào sáng ngày 22 tháng 10 năm 2008 00:00:46.679 --> 00:00:50.929 cuộc sống của chúng tôi trở nên bi kịch mãi mãi 00:00:51.493 --> 00:00:53.943 Khoảng 4:30 sáng 00:00:54.265 --> 00:00:57.235 con trai duy nhất của tôi, Micheal 00:00:58.120 --> 00:01:01.500 Rời khỏi nhà và chuẩn bị đi làm 00:01:02.612 --> 00:01:04.972 Khi đang cất đồ vào xe, 00:01:04.972 --> 00:01:10.205 thì con tôi bị hai tên cướp đeo mặt nạ và có mang theo vũ khí tiếp cận 00:01:10.401 --> 00:01:12.601 Con tôi bị đánh tàn bạo 00:01:13.010 --> 00:01:16.430 Bị bắn vào đầu ở cự ly gần 00:01:16.430 --> 00:01:18.940 trong khi đang quỳ dưới đất 00:01:21.709 --> 00:01:25.509 Thứ duy nhất mà bọn cướp lấy đi 00:01:25.509 --> 00:01:27.419 chỉ là chiếc ví của con trai tôi 00:01:28.833 --> 00:01:30.940 Vào thời điểm xảy ra vụ thảm sát đó, 00:01:30.940 --> 00:01:33.270 Michael mới chỉ 35 tuổi. 00:01:33.782 --> 00:01:37.432 Bức ảnh này được chụp vài tháng trước ngày nó bị sát hại 00:01:38.249 --> 00:01:41.629 Con trai tôi và vợ kết hôn được 13 năm 00:01:41.630 --> 00:01:43.860 Chúng có 2 đứa con nhỏ. 00:01:44.120 --> 00:01:47.680 Chúng sống riêng ở một khu hàng xóm dễ mến, 00:01:47.930 --> 00:01:52.860 Chúng sống một cuộc sống mà chúng ta thường gọi là "Giấc mơ Mỹ". 00:01:54.313 --> 00:01:57.783 Khi biết tin con trai mình bị tàn sát 00:01:58.078 --> 00:02:03.258 tôi bắt đầu trượt dài trên một hành trình đa cảm xúc 00:02:03.692 --> 00:02:07.134 Tôi đã không tin vào sự thật, 00:02:07.134 --> 00:02:09.484 cầu nguyện với Chúa trời, 00:02:09.484 --> 00:02:13.091 và nhiều đêm tôi trăn trở vì buồn đau và tuyệt vọng 00:02:13.091 --> 00:02:15.651 Bạn biết đấy, là một người mẹ, 00:02:15.853 --> 00:02:17.848 bản năng của tôi là 00:02:17.848 --> 00:02:22.088 giải quyết tất cả những vấn đề mà con mình gặp phải 00:02:22.088 --> 00:02:25.037 Nhưng tôi không thể giải quyết được điều này 00:02:25.037 --> 00:02:29.457 Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể hiểu 00:02:29.462 --> 00:02:36.182 tại sao những chuyện tồi tệ như vậy có thể xảy đến với một gia đình. 00:02:36.185 --> 00:02:38.235 Nhưng nó vẫn xảy ra đây thôi. 00:02:38.829 --> 00:02:40.969 Và một trong những điều khó khăn nhất 00:02:40.974 --> 00:02:44.864 mà mỗi con người chúng ta cần làm 00:02:44.864 --> 00:02:48.975 là đối xử với sự độc ác bằng sự tử tế 00:02:48.975 --> 00:02:52.759 và tha thứ những điều tưởng như không thể tha thứ 00:02:52.759 --> 00:02:56.039 Chúng ta thường thích đọc những câu chuyện và xem những bộ phim 00:02:56.039 --> 00:02:59.358 ca ngợi những con người đáp trả hận thù bằng tình yêu 00:02:59.358 --> 00:03:03.138 Nhưng nếu gặp phải hoàn cảnh tương tự 00:03:03.138 --> 00:03:10.191 thì dường như chúng ta lại trở nên giận dữ, cay nghiệt và muốn báo thù 00:03:10.191 --> 00:03:12.956 Nếu như bạn không học cách tha thứ 00:03:12.956 --> 00:03:16.876 bạn có thể là người phải trả giá đắt nhất 00:03:17.468 --> 00:03:20.645 Do đó, điều tốt nhất bạn có thể làm cho bản thân 00:03:20.645 --> 00:03:24.265 chính là tha thứ cho những điều tưởng như không thể tha thứ được 00:03:26.192 --> 00:03:31.656 Giáo sư Lewis B.Smedes, tác giả của rất nhiều tựa sách nổi tiếng 00:03:31.656 --> 00:03:35.766 trong đó có cuốn " Tha Thứ và Quên Đi" đã từng nói rằng: 00:03:36.688 --> 00:03:40.716 "Tha thứ cũng như giải phóng một tù nhân 00:03:41.366 --> 00:03:45.496 để nhận ra bạn chính là người tù nhân đó." 00:03:46.986 --> 00:03:50.836 Từ khi con tôi bị sát hại vào năm 2008, 00:03:50.836 --> 00:03:54.387 Tôi đã trải qua hàng ngàn cung bậc cảm xúc 00:03:54.387 --> 00:03:56.596 mỏi mòn tìm kiếm câu trả lời: 00:03:56.596 --> 00:04:02.016 Liệu tôi có thể tha thứ cho hai tên cướp 00:04:02.016 --> 00:04:05.207 người đã chủ đích giết con trai tôi, 00:04:05.207 --> 00:04:09.477 thay vì chỉ lấy ví của nó rồi bỏ đi? 00:04:09.957 --> 00:04:16.477 Không có một câu trả lời nào mà tôi có thể tìm ra để khuây khỏa nỗi lòng mình 00:04:16.477 --> 00:04:18.700 Trong suốt 5 năm qua, 00:04:18.700 --> 00:04:23.130 tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều 00:04:23.130 --> 00:04:27.683 và giờ tôi đang dần biết cách chấp nhận. 00:04:28.916 --> 00:04:32.886 Không biết bao lần tôi đã nhìn lại mình 00:04:33.246 --> 00:04:34.752 và nhận ra rằng 00:04:34.752 --> 00:04:39.132 tôi không còn là một nạn nhân nữa, 00:04:39.132 --> 00:04:44.755 tôi là một người phụ nữ lạc quan, mạnh mẽ và kiên cường. 00:04:45.721 --> 00:04:49.801 Chắc chắn là ai cũng có lòng vị tha, 00:04:50.195 --> 00:04:53.015 nhưng ít ai có thể tha thứ ngay lập tức 00:04:53.357 --> 00:04:56.387 Đôi khi việc tha thứ phải trải qua một quá trình 00:04:56.387 --> 00:05:01.166 Đôi khi ta phải tha thứ cho ai đó thật nhiều lần 00:05:01.166 --> 00:05:06.490 thì mới có thể gạt bỏ được những cảm xúc tiêu cực của quá khứ. 00:05:07.740 --> 00:05:12.360 Chúng ta có thể lấy động lực từ câu nói của Nelson Mandela 00:05:12.360 --> 00:05:17.630 người từng bị chính phủ Nam Phi bỏ tù trong suốt 27 năm trời. 00:05:18.450 --> 00:05:23.111 Ông nói rằng: "Khi bước chân đến với tự do, 00:05:23.511 --> 00:05:24.941 tôi biết rằng 00:05:24.941 --> 00:05:30.241 nếu như không bỏ lại những hận thù, tức giận kia lại 00:05:30.241 --> 00:05:33.598 thì tôi vẫn mãi bị giam cầm trong chốn ngục tù" 00:05:33.598 --> 00:05:37.498 Vậy làm thế nào biết được mình đã thực sự tha thứ hay chưa? 00:05:38.558 --> 00:05:43.280 Nếu bạn đã bắt đầu học cách tha thứ 00:05:44.300 --> 00:05:46.340 bạn sẽ cảm nhận được sự khác biệt. 00:05:46.810 --> 00:05:50.880 Bạn không còn cảm thấy đau buồn trước hoàn cảnh của mình. 00:05:52.489 --> 00:05:56.219 Không còn cảm thấy oán giận người đó nữa 00:05:56.219 --> 00:05:58.575 Mà thay vào đó, bạn sẽ cảm thấy đồng cảm với họ. 00:05:58.575 --> 00:06:04.073 Và bạn cũng không còn điều gì để nói về sự việc đó nữa 00:06:05.053 --> 00:06:10.193 Bạn cảm thấy thanh thản hơn, bởi bạn biết rằng trong thâm tâm 00:06:10.543 --> 00:06:14.803 chính bạn đã tặng cho mình một món quà vô giá 00:06:16.030 --> 00:06:17.074 Cảm ơn 00:06:17.074 --> 00:06:20.114 (Vỗ tay)