Kính thưa quý vị Vui lòng chào đón vị khách kế tiếp của chúng ta Bà Ellen Rutledge (Vỗ tay) Tôi là Ellen Rutledge. Tôi đang làm việc tại nhà tù liên bang Ironwood với chức vụ thư ký Phó tổng Giám ngục, ông Neil McDowell Cũng như các bạn, tôi luôn nghĩ rằng gia đình mình sẽ được Chúa phù hộ và sống một cuộc sống lâu dài, hạnh phúc bên nhau Nhưng Chúa đã không làm thế. Vào sáng ngày 22 tháng 10 năm 2008 cuộc sống của chúng tôi trở nên bi kịch mãi mãi Khoảng 4:30 sáng con trai duy nhất của tôi, Micheal Rời khỏi nhà và chuẩn bị đi làm Khi đang cất đồ vào xe, thì con tôi bị hai tên cướp đeo mặt nạ và có mang theo vũ khí tiếp cận Con tôi bị đánh tàn bạo Bị bắn vào đầu ở cự ly gần trong khi đang quỳ dưới đất Thứ duy nhất mà bọn cướp lấy đi chỉ là chiếc ví của con trai tôi Vào thời điểm xảy ra vụ thảm sát đó, Michael mới chỉ 35 tuổi. Bức ảnh này được chụp vài tháng trước ngày nó bị sát hại Con trai tôi và vợ kết hôn được 13 năm Chúng có 2 đứa con nhỏ. Chúng sống riêng ở một khu hàng xóm dễ mến, Chúng sống một cuộc sống mà chúng ta thường gọi là "Giấc mơ Mỹ". Khi biết tin con trai mình bị tàn sát tôi bắt đầu trượt dài trên một hành trình đa cảm xúc Tôi đã không tin vào sự thật, cầu nguyện với Chúa trời, và nhiều đêm tôi trăn trở vì buồn đau và tuyệt vọng Bạn biết đấy, là một người mẹ, bản năng của tôi là giải quyết tất cả những vấn đề mà con mình gặp phải Nhưng tôi không thể giải quyết được điều này Đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể hiểu tại sao những chuyện tồi tệ như vậy có thể xảy đến với một gia đình. Nhưng nó vẫn xảy ra đây thôi. Và một trong những điều khó khăn nhất mà mỗi con người chúng ta cần làm là đối xử với sự độc ác bằng sự tử tế và tha thứ những điều tưởng như không thể tha thứ Chúng ta thường thích đọc những câu chuyện và xem những bộ phim ca ngợi những con người đáp trả hận thù bằng tình yêu Nhưng nếu gặp phải hoàn cảnh tương tự thì dường như chúng ta lại trở nên giận dữ, cay nghiệt và muốn báo thù Nếu như bạn không học cách tha thứ bạn có thể là người phải trả giá đắt nhất Do đó, điều tốt nhất bạn có thể làm cho bản thân chính là tha thứ cho những điều tưởng như không thể tha thứ được Giáo sư Lewis B.Smedes, tác giả của rất nhiều tựa sách nổi tiếng trong đó có cuốn " Tha Thứ và Quên Đi" đã từng nói rằng: "Tha thứ cũng như giải phóng một tù nhân để nhận ra bạn chính là người tù nhân đó." Từ khi con tôi bị sát hại vào năm 2008, Tôi đã trải qua hàng ngàn cung bậc cảm xúc mỏi mòn tìm kiếm câu trả lời: Liệu tôi có thể tha thứ cho hai tên cướp người đã chủ đích giết con trai tôi, thay vì chỉ lấy ví của nó rồi bỏ đi? Không có một câu trả lời nào mà tôi có thể tìm ra để khuây khỏa nỗi lòng mình Trong suốt 5 năm qua, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều và giờ tôi đang dần biết cách chấp nhận. Không biết bao lần tôi đã nhìn lại mình và nhận ra rằng tôi không còn là một nạn nhân nữa, tôi là một người phụ nữ lạc quan, mạnh mẽ và kiên cường. Chắc chắn là ai cũng có lòng vị tha, nhưng ít ai có thể tha thứ ngay lập tức Đôi khi việc tha thứ phải trải qua một quá trình Đôi khi ta phải tha thứ cho ai đó thật nhiều lần thì mới có thể gạt bỏ được những cảm xúc tiêu cực của quá khứ. Chúng ta có thể lấy động lực từ câu nói của Nelson Mandela người từng bị chính phủ Nam Phi bỏ tù trong suốt 27 năm trời. Ông nói rằng: "Khi bước chân đến với tự do, tôi biết rằng nếu như không bỏ lại những hận thù, tức giận kia lại thì tôi vẫn mãi bị giam cầm trong chốn ngục tù" Vậy làm thế nào biết được mình đã thực sự tha thứ hay chưa? Nếu bạn đã bắt đầu học cách tha thứ bạn sẽ cảm nhận được sự khác biệt. Bạn không còn cảm thấy đau buồn trước hoàn cảnh của mình. Không còn cảm thấy oán giận người đó nữa Mà thay vào đó, bạn sẽ cảm thấy đồng cảm với họ. Và bạn cũng không còn điều gì để nói về sự việc đó nữa Bạn cảm thấy thanh thản hơn, bởi bạn biết rằng trong thâm tâm chính bạn đã tặng cho mình một món quà vô giá Cảm ơn (Vỗ tay)