1 00:00:00,000 --> 00:00:02,000 Tôi tên là Ryan Lobo, 2 00:00:02,000 --> 00:00:04,000 và tôi đã làm trong lĩnh vực phim tài liệu 3 00:00:04,000 --> 00:00:08,000 khắp thế giới trong vòng 10 năm qua. 4 00:00:08,000 --> 00:00:10,000 Trong quá trình làm những phim tài liệu này, 5 00:00:10,000 --> 00:00:13,000 tôi thường chụp hình, 6 00:00:13,000 --> 00:00:16,000 làm cho những người quay phim khó chịu. 7 00:00:16,000 --> 00:00:19,000 Tôi nhân ra rằng việc chụp ảnh của mình gần như là bắt buộc. 8 00:00:19,000 --> 00:00:22,000 Ở giai đoạn cuối của việc chụp hình, tôi thỉnh thoảng cảm thấy rằng 9 00:00:22,000 --> 00:00:25,000 tôi có những tấm hình có thể kể câu chuyện tốt hơn 10 00:00:25,000 --> 00:00:29,000 là một bộ phim tài liệu giật gân. 11 00:00:29,000 --> 00:00:31,000 Tôi cảm thấy rằng, khi tôi có những bức ảnh, 12 00:00:31,000 --> 00:00:33,000 là tôi đang giữ được những gì thật, 13 00:00:33,000 --> 00:00:36,000 không phân biệt đó là công việc hay chính trị. 14 00:00:36,000 --> 00:00:40,000 Năm 2007, tôi đi đến ba vùng chiến tranh. 15 00:00:40,000 --> 00:00:43,000 Tôi đến Iraq, Afghanistan và Liberia. 16 00:00:43,000 --> 00:00:45,000 Và ở những nơi đó, tôi trải qua 17 00:00:45,000 --> 00:00:48,000 đau khổ của những người khác, một cách gần gũi, 18 00:00:48,000 --> 00:00:52,000 chìm đắm bản thân trong những câu chuyện mãnh liệt và xúc động, 19 00:00:52,000 --> 00:00:57,000 và một vài lần, tôi cảm thấy thực sự sỡ hãi cho cuộc sống của chính tôi. 20 00:00:57,000 --> 00:00:59,000 Lần nào cũng vậy, tôi quay về Bangalore, 21 00:00:59,000 --> 00:01:02,000 và thường có những cuộc trao đổi hào hứng ở nhà bạn bè, 22 00:01:02,000 --> 00:01:04,000 nơi chúng tôi trao đổi nhiều vấn đề khác nhau 23 00:01:04,000 --> 00:01:07,000 khi họ than vãn cay đắng về thời gian mở cửa của những quán bar, 24 00:01:07,000 --> 00:01:09,000 nơi mà giá một ly đồ uống còn nhiều hơn những gì họ trả 25 00:01:09,000 --> 00:01:11,000 cho người hầu 14 tuổi của họ. 26 00:01:11,000 --> 00:01:15,000 Tôi cảm giác rất lẻ loi trong những cuộc trao đổi này. 27 00:01:15,000 --> 00:01:18,000 Và cũng lúc đó, tôi tự hỏi bản thân 28 00:01:18,000 --> 00:01:22,000 về sự thanh liêm của tôi, và lý do tôi kể chuyện. 29 00:01:22,000 --> 00:01:26,000 Và tôi quyết định là tôi đã thỏa hiệp, 30 00:01:26,000 --> 00:01:29,000 cũng như là bạn bè của tôi trong những cuộc trao đổi đó, 31 00:01:29,000 --> 00:01:32,000 nơi mà chúng tôi kể chuyện 32 00:01:32,000 --> 00:01:35,000 trong bối cảnh mà chúng tôi tìm những ngụy biện cho bản thân, 33 00:01:35,000 --> 00:01:39,000 thay vì nhận lấy trách nhiệm. 34 00:01:39,000 --> 00:01:46,000 Tôi sẽ không đi vào cụ thể về cái mà đã dẫn tôi đên quyết định của mình, 35 00:01:46,000 --> 00:01:48,000 nhưng mà tôi sẽ nói là nó liên quan đến bia, rượu, thuốc lá, 36 00:01:48,000 --> 00:01:51,000 những chất kích thích khác và một người phụ nữ. 37 00:01:51,000 --> 00:01:52,000 (Cười) 38 00:01:52,000 --> 00:01:54,000 Tôi về cơ bản là người quyết đinh chính tôi, 39 00:01:54,000 --> 00:01:56,000 không phải máy ảnh hay là mạng truyền thông, 40 00:01:56,000 --> 00:01:59,000 hoặc những thứ khác ngoài bản thân tôi, 41 00:01:59,000 --> 00:02:01,000 đó là công cụ duy nhất trong việc kể truyện 42 00:02:01,000 --> 00:02:04,000 là cần điều chỉnh. 43 00:02:04,000 --> 00:02:07,000 Trong cuộc sống, khi tôi cố gắng đạt được điều gì 44 00:02:07,000 --> 00:02:10,000 như là thành công hoặc là sự công nhận, tôi không đạt được. 45 00:02:10,000 --> 00:02:13,000 Nghịch lý thay, khi tôi cho đi những mục đích này, 46 00:02:13,000 --> 00:02:16,000 và làm việc từ lòng tự trọng và mục đích, 47 00:02:16,000 --> 00:02:20,000 cố gắng tìm đến sự xuất sắc, thay vì kết quả của nó, 48 00:02:20,000 --> 00:02:25,000 tất cả mọi thứ đến tự nhiên, bao gồm cả cảm giác trọn vẹn. 49 00:02:25,000 --> 00:02:28,000 Nhiếp ảnh vượt qua văn hóa, ngay cả của tôi. 50 00:02:28,000 --> 00:02:32,000 Và đối với tôi, nó là ngôn ngữ có thể giải thích những điều vô hình, 51 00:02:32,000 --> 00:02:34,000 và mang lại tiếng nói cho con người cũng như những câu chuyện 52 00:02:34,000 --> 00:02:36,000 Tôi kể cho các bạn nghe ba câu chuyện gần đây của tôi, 53 00:02:36,000 --> 00:02:39,000 mà liên quan tới cách nhận thức này, 54 00:02:39,000 --> 00:02:42,000 và tôi tin là minh họa cho những nguyên lý 55 00:02:42,000 --> 00:02:46,000 của cái mà tôi gọi là lòng từ bi trong việc kể chuyện. 56 00:02:46,000 --> 00:02:51,000 Năm 2007, tôi đến Liberia, 57 00:02:51,000 --> 00:02:55,000 nơi mà một nhóm bạn của tôi và tôi 58 00:02:55,000 --> 00:02:58,000 làm một bộ phim tự do, tự tài trợ và đang trong quá trình làm, 59 00:02:58,000 --> 00:03:02,000 về một chúa tể chiến tranh rất nổi tiếng và tàn ác 60 00:03:02,000 --> 00:03:04,000 tên là đại tướng Mông Trần. 61 00:03:04,000 --> 00:03:07,000 Tên thật của ông ấy là Joshua và ông ấy chụp ở đây trong một phòng giam, 62 00:03:07,000 --> 00:03:10,000 nơi mà ông ấy đã một thời tra tấn và giết người, 63 00:03:10,000 --> 00:03:13,000 ngay cả trẻ con. 64 00:03:13,000 --> 00:03:15,000 Joshua nói ông ấy đã tự giết 65 00:03:15,000 --> 00:03:19,000 hơn 10.000 người trong cuộc nối chiến của Liberia. 66 00:03:19,000 --> 00:03:22,000 Ông ấy có biệt danh Mông Trần bởi đánh nhau trần chuồng. 67 00:03:22,000 --> 00:03:24,000 Và ông ấy có lẽ là 1 trong những kẻ giết người nhiều nhất 68 00:03:24,000 --> 00:03:27,000 còn sống trên Trái Đất. 69 00:03:27,000 --> 00:03:32,000 Người phụ nữ này chứng kiến ông ta giết anh của cô ấy. 70 00:03:32,000 --> 00:03:35,000 Joshua ra lệnh cho những binh lính thiếu nhi thực hiện những tội ác không thể thốt nên lời, 71 00:03:35,000 --> 00:03:38,000 và thi hành mệnh lệnh của mình với sự tàn ác khủng khiếp. 72 00:03:38,000 --> 00:03:41,000 Ngày nay, rất nhiều những trẻ em này nghiện thuốc như là heroin, 73 00:03:41,000 --> 00:03:46,000 và họ rất nghèo, như những người đàn ông này ở trong ảnh. 74 00:03:46,000 --> 00:03:48,000 Làm sao mà họ có thể sống 75 00:03:48,000 --> 00:03:53,000 nếu họ biết là mình đã từng làm những tội ác khủng khiếp? 76 00:03:53,000 --> 00:03:57,000 Ngày nay, Đại tướng là nhà truyền giáo Công giáo. 77 00:03:57,000 --> 00:03:59,000 Và ông ấy đang trên sứ mệnh. 78 00:03:59,000 --> 00:04:02,000 Chúng tôi đi theo Joshua, khi ông ấy đi trên Trái Đất, 79 00:04:02,000 --> 00:04:05,000 thăm những ngôi làng nơi ông đã từng giết hại và hãm hiếp. 80 00:04:05,000 --> 00:04:07,000 Ông tìm sự tha thứ, 81 00:04:07,000 --> 00:04:09,000 và ông tuyên bố sẽ cố gắng cải thiện 82 00:04:09,000 --> 00:04:11,000 cuộc sống của những chú lính thiếu nhi. 83 00:04:11,000 --> 00:04:13,000 Trong chuyến đi này, tôi nghĩ ông ấy 84 00:04:13,000 --> 00:04:15,000 sẽ bị giết ngay tức khắc, và cả chúng tôi nữa. 85 00:04:15,000 --> 00:04:17,000 Nhưng những cái tôi thấy cho tôi biết 86 00:04:17,000 --> 00:04:19,000 đến sự tha thứ 87 00:04:19,000 --> 00:04:22,000 cái mà tôi nghĩ là không thể. 88 00:04:22,000 --> 00:04:25,000 Ở giữa sự nghèo đói và mất mát to lớn, 89 00:04:25,000 --> 00:04:27,000 những người trắng tay, tha tội cho người 90 00:04:27,000 --> 00:04:31,000 mà đã lấy đi tất cả mọi thứ từ họ. 91 00:04:31,000 --> 00:04:33,000 Ông ấy xin sự tha thứ, 92 00:04:33,000 --> 00:04:35,000 và nhận được nó từ chính người phụ nữ 93 00:04:35,000 --> 00:04:38,000 mà có người anh trai bị giết hại. 94 00:04:38,000 --> 00:04:40,000 Senegalese, người thanh niên trẻ đang ngồi chiếc xe lăn này, 95 00:04:40,000 --> 00:04:43,000 đã từng là một người lính trẻ em, dưới sự chỉ huy của đại tướng, 96 00:04:43,000 --> 00:04:45,000 cho đến khi anh không tuân theo mệnh lệnh, 97 00:04:45,000 --> 00:04:49,000 và đại tướng đá bắn nát 2 chân anh ta. 98 00:04:49,000 --> 00:04:52,000 Anh ấy đã tha thứ Đại tướng trong tấm hình này. 99 00:04:52,000 --> 00:04:54,000 Đại tướng đã liều mạng của chính mình khi ông tới gặp những người 100 00:04:54,000 --> 00:04:57,000 có gia đình đã bị ông giết. 101 00:04:57,000 --> 00:05:00,000 Trong tấm hình này, một nhóm người giận dữ ở 1 khu ổ chuột bao quanh ông ý. 102 00:05:00,000 --> 00:05:03,000 Và Joshua im lặng 103 00:05:03,000 --> 00:05:07,000 khi họ trút giận lên đầu ông. 104 00:05:07,000 --> 00:05:09,000 Tấm hình này, đối với tôi, rất giống một vở kịch của Shakespeare, 105 00:05:09,000 --> 00:05:12,000 với một người đàn ông, bị bao quanh bởi nhiều ảnh hưởng khác nhau, 106 00:05:12,000 --> 00:05:16,000 cố gắng giữ vững một điều thật trong lòng mình, 107 00:05:16,000 --> 00:05:20,000 trong bối cảnh những đau khổ mà ông ấy đã tự tạo ra. 108 00:05:20,000 --> 00:05:22,000 Tôi hết sức xúc động trong những cuộc gặp này. 109 00:05:22,000 --> 00:05:24,000 Nhưng câu hỏi là, 110 00:05:24,000 --> 00:05:28,000 sự tha thứ và cứu rỗi có thể thay thể được công lý? 111 00:05:28,000 --> 00:05:30,000 Joshua đã nói ông không hề sợ 112 00:05:30,000 --> 00:05:32,000 phải ra tòa cho những tội ác của mình, 113 00:05:32,000 --> 00:05:34,000 và nói về những tội ác đó từ những hộp xà bông dọc Monrovia, 114 00:05:34,000 --> 00:05:38,000 đến những khán giả bao gồm cả nạn nhân của ông. 115 00:05:38,000 --> 00:05:40,000 Ông ấy là một phát ngôn viên hiếm có cho ý tưởng 116 00:05:40,000 --> 00:05:43,000 tách rời nhà thờ và nhà nước. 117 00:05:43,000 --> 00:05:45,000 Câu chuyện thứ 2 mà tôi muốn kể 118 00:05:45,000 --> 00:05:47,000 là một nhóm những người phụ nữ chiến đấu đặc biệt 119 00:05:47,000 --> 00:05:50,000 với những kỹ năng giữ hòa bình độc đáo. 120 00:05:50,000 --> 00:05:52,000 Liberia đã bị tàn phá bởi một trong những cuộc nội chiến 121 00:05:52,000 --> 00:05:54,000 đẫm máu nhất châu Phi, 122 00:05:54,000 --> 00:05:56,000 đã làm hơn 200.000 người chết, 123 00:05:56,000 --> 00:05:58,000 và hàng ngàn người phụ nữ mang vết xẹo của hiếp dâm và tội ác 124 00:05:58,000 --> 00:06:01,000 theo quy mô lớn. 125 00:06:01,000 --> 00:06:03,000 Liberia hiện giờ là nhà 126 00:06:03,000 --> 00:06:05,000 của một nhóm phụ nữ liên hợp quốc 127 00:06:05,000 --> 00:06:08,000 những người giữ hòa bình từ Ấn Độ. 128 00:06:08,000 --> 00:06:10,000 Những người phụ nữ này, rất nhiều đến từ những thành phố nhỏ ở Ấn Độ, 129 00:06:10,000 --> 00:06:15,000 đã giúp giữ hòa bình ở nơi cách xa nhà và gia đình của họ. 130 00:06:15,000 --> 00:06:17,000 Họ dùng thương lượng và sự khoan dung 131 00:06:17,000 --> 00:06:19,000 nhiều hơn là vũ khí. 132 00:06:19,000 --> 00:06:21,000 Người chỉ huy nói với tôi rằng một người phụ nữ có thể thấy được 133 00:06:21,000 --> 00:06:23,000 một nguy cơ bạo lực 134 00:06:23,000 --> 00:06:25,000 tốt hơn đàn ông. 135 00:06:25,000 --> 00:06:29,000 Và họ có thể giảng hòa 1 cách bình yên. 136 00:06:29,000 --> 00:06:31,000 Người đàn ông này đã rất say, 137 00:06:31,000 --> 00:06:33,000 và ông rất quan tâm tới máy ảnh của tôi, 138 00:06:33,000 --> 00:06:35,000 cho tới khi ông ấy nhận ra những người phụ nữ, đã kịp xử lý ông 139 00:06:35,000 --> 00:06:38,000 với nụ cười, và những khẩu súng AK-47 sẵn sàng, tất nhiên. 140 00:06:38,000 --> 00:06:39,000 (Cười) 141 00:06:39,000 --> 00:06:42,000 Đội ngũ này có vẻ như rất may mắn, 142 00:06:42,000 --> 00:06:44,000 và chưa có mất mát nào, 143 00:06:44,000 --> 00:06:47,000 mặc dù rất nhiều người giữ hòa bình đã bị giết ở Liberia. 144 00:06:47,000 --> 00:06:51,000 Vâng, tất cả những người bị giết là đàn ông. 145 00:06:51,000 --> 00:06:53,000 Rất nhiều những người phụ nữ lập gia đình đã có con, 146 00:06:53,000 --> 00:06:56,000 và họ nói rằng khó khăn nhất trong công việc của họ 147 00:06:56,000 --> 00:06:59,000 là ở xa con cái. 148 00:06:59,000 --> 00:07:01,000 Tôi đi theo những người phụ nữ này trong những cuộc tuần tra, 149 00:07:01,000 --> 00:07:03,000 và quan sát khi họ đi ngang qua những người đàn ông, 150 00:07:03,000 --> 00:07:06,000 mà rất nhiều trong số đó đã phát biểu thô tục không ngừng. 151 00:07:06,000 --> 00:07:08,000 Và khi tôi hỏi một trong những người phụ nữ này về phản ứng shock và sợ hãi, 152 00:07:08,000 --> 00:07:10,000 cô ấy nói, "Đừng lo, ở nhà cũng vậy thôi. 153 00:07:10,000 --> 00:07:12,000 Chúng tôi biết cách đối phó với những tên này," 154 00:07:12,000 --> 00:07:15,000 và làm bơ không biết họ. 155 00:07:15,000 --> 00:07:17,000 Ở một đất nước bị tàn phá nhiều bởi bạo lực đối với phụ nữ, 156 00:07:17,000 --> 00:07:20,000 những người Ấn Độ giữ hòa bình đã khiến nhiều phụ nữ địa phương 157 00:07:20,000 --> 00:07:22,000 tham gia ngành công an. 158 00:07:22,000 --> 00:07:25,000 Đôi khi, khi chiến tranh kết thúc và những đội làm phim ra đi, 159 00:07:25,000 --> 00:07:27,000 những câu chuyện cảm hứng nhất là những câu chuyện 160 00:07:27,000 --> 00:07:30,000 ở ngay dưới radar. 161 00:07:30,000 --> 00:07:34,000 Tôi quay về Ấn Độ và không ai mua những câu chuyện này. 162 00:07:34,000 --> 00:07:36,000 Và một biên tập viên nói với tôi rằng cô ấy không quan tâm 163 00:07:36,000 --> 00:07:41,000 đến những thứ mà cô ấy gọi là "câu chuyện lao động thủ công" 164 00:07:41,000 --> 00:07:46,000 Năm 2007 và 2009, tôi làm những câu chuyện về Phòng cháy chữa cháy Delhi, 165 00:07:46,000 --> 00:07:49,000 mà trong mùa hè, có lẽ đây là đơn vị PCCC bận rộn nhất trên thế giới. 166 00:07:49,000 --> 00:07:52,000 Họ trả lời hơn 5.000 cuộc điện thoại trong vòng 2 tháng. 167 00:07:52,000 --> 00:07:55,000 Và đó là chưa kể đế những khó khăn 168 00:07:55,000 --> 00:07:58,000 như sức nóng và kẹt xe. 169 00:07:58,000 --> 00:08:00,000 Một điều kì lạ xảy ra trong lần quay phim này. 170 00:08:00,000 --> 00:08:03,000 Bởi vì tắc đường, chúng tôi đã bị trễ khi đến một khu ổ chuột, 171 00:08:03,000 --> 00:08:06,000 một khu ổ chuột lớn, vừa bị cháy. 172 00:08:06,000 --> 00:08:09,000 Khi chúng tôi tới gần, những đám đông giận giữ tấn công xe chúng tôi 173 00:08:09,000 --> 00:08:12,000 và ném đá, bởi hàng trăm người. 174 00:08:12,000 --> 00:08:14,000 Những người này đã rất sợ hãi 175 00:08:14,000 --> 00:08:17,000 khi đám đông tấn công xe của chúng tôi. 176 00:08:17,000 --> 00:08:19,000 Tuy nhiên, mặc cho sự giận dữ, 177 00:08:19,000 --> 00:08:23,000 những người lính cứu hỏa ra khỏi xe và thành công giập tắt lửa. 178 00:08:23,000 --> 00:08:25,000 Chạy giữa đám đông giận giữ với đôi găng sắt, 179 00:08:25,000 --> 00:08:28,000 và một vài người đội mũ bảo hiểm để tránh thương tích. 180 00:08:28,000 --> 00:08:31,000 Một vài người địa phương giật lấy vòi nước 181 00:08:31,000 --> 00:08:34,000 từ những người lính cứu hỏa để giập tắt nhà của họ. 182 00:08:34,000 --> 00:08:36,000 Lúc này, hàng trăm nhà đã bị phá hủy. 183 00:08:36,000 --> 00:08:40,000 Nhưng những câu hỏi vẩn vơ trong đầu tôi đó là, 184 00:08:40,000 --> 00:08:43,000 nguyên nhân gì khiến họ tấn công những chiếc xe cứu hỏa 185 00:08:43,000 --> 00:08:45,000 đến cứu gia đình họ? 186 00:08:45,000 --> 00:08:48,000 Sự giận dữ này đến từ đâu? 187 00:08:48,000 --> 00:08:52,000 Và làm thế nào để chúng ta chịu trách nhiệm cho việc này? 188 00:08:52,000 --> 00:08:55,000 45% của 14 triệu người 189 00:08:55,000 --> 00:08:57,000 sống ở Delhi trong những khu ổ chuột trái phép, 190 00:08:57,000 --> 00:09:00,000 nới mà lúc nào cũng đông đúc. 191 00:09:00,000 --> 00:09:02,000 Họ không có ngay cả những tiện nghi căn bản nhất. 192 00:09:02,000 --> 00:09:07,000 Và đây là điểm chung đối với tất cả những thành phố lớn. 193 00:09:07,000 --> 00:09:10,000 Quay về Delhi. Một kho hóa chất lớn đã phát hỏa, 194 00:09:10,000 --> 00:09:13,000 và hàng ngàn thùng đựng chất hóa dầu 195 00:09:13,000 --> 00:09:16,000 đã cháy và nổ xung quanh chúng tôi. 196 00:09:16,000 --> 00:09:18,000 Nó nóng đến mức, những vòi nước phải phun vào 197 00:09:18,000 --> 00:09:20,000 những người lính cứu hỏa 198 00:09:20,000 --> 00:09:24,000 chiến đấu gần lửa và không có quần áo bảo vệ. 199 00:09:24,000 --> 00:09:28,000 Ở Ấn Độ, chúng tôi thường thích than vãn về nhà nước. 200 00:09:28,000 --> 00:09:30,000 Nhưng ở đây, những người lãnh đạo đội PCCC Delhi, 201 00:09:30,000 --> 00:09:32,000 ông R.C. Sharman, ông A.K. Sharman, 202 00:09:32,000 --> 00:09:35,000 đứng đầu đội cứu hỏa với những nhân viên của họ. 203 00:09:35,000 --> 00:09:37,000 Một điều kì diệu ở một đất nước 204 00:09:37,000 --> 00:09:40,000 mà lao động thủ công thường bị khinh rẻ. 205 00:09:40,000 --> 00:09:44,000 (Vỗ tay) 206 00:09:44,000 --> 00:09:48,000 Trong những năm qua, niềm tin của tôi về sức mạnh của việc kể chuyện đã được thử thách. 207 00:09:48,000 --> 00:09:51,000 Và tôi có những nghi ngờ về sự hiệu quả của nó, 208 00:09:51,000 --> 00:09:53,000 và về niềm tin của tôi về nhân loại. 209 00:09:53,000 --> 00:09:57,000 Tuy nhiên, một bộ phim tôi quay đã được chiếu trên kênh National Geographic. 210 00:09:57,000 --> 00:10:01,000 Và khi phát sống, tôi nhận được điện thoại từ những người tôi làm việc cùng 211 00:10:01,000 --> 00:10:05,000 và họ nói rằng họ đã nhận được hàng trăm cuộc điện thoại chúc mừng. 212 00:10:05,000 --> 00:10:07,000 Một vài lính cứu hỏa còn nói với tôi là họ được truyền cảm hứng 213 00:10:07,000 --> 00:10:09,000 để làm tốt hơn vì họ rất vui 214 00:10:09,000 --> 00:10:12,000 vì nhận được những lời cảm ơn, hơn là những cục gạch. 215 00:10:12,000 --> 00:10:16,000 Và dường như câu chuyện này đã thay đổi quan điểm về đội PCCC Delhi, 216 00:10:16,000 --> 00:10:19,000 ít nhất là trong tâm trí của những khán giả truyền hình, 217 00:10:19,000 --> 00:10:22,000 đọc báo và nhà của họ không bị cháy. 218 00:10:22,000 --> 00:10:27,000 Đôi khi, tập trung vào những điều anh hùng, đẹp đẽ và lý tưởng, 219 00:10:27,000 --> 00:10:29,000 mà bất kể bối cảnh, 220 00:10:29,000 --> 00:10:33,000 có thể giúp phóng đại những điều vô hình trong 3 cách khác nhau, 221 00:10:33,000 --> 00:10:37,000 trong nhân vật chính của câu chuyện, trong khán giả, 222 00:10:37,000 --> 00:10:39,000 và trong người kể chuyện. 223 00:10:39,000 --> 00:10:41,000 Và đó là sức mạnh của việc kể chuyện. 224 00:10:41,000 --> 00:10:43,000 Tập trung vào những gì trang nghiêm, can đảm và đẹp đẽ, 225 00:10:43,000 --> 00:10:46,000 và nó sẽ phát triển. Cảm ơn. 226 00:10:46,000 --> 00:10:59,000 (Vỗ tay)