Các bạn có khoảng 20,000 gen trong DNA của mình. Chúng mã hoá các phân tử tạo nên cơ thể của bạn từ chất keratin trong móng chân, đến collagen ở chóp mũi, đến chất dopamine tăng lên trong não. Các loài khác nhau có các gen riêng. Một con nhện có gen để nhả tơ. Một cây sồi có gen tạo chất diệp lục, biến ánh nắng mặt trời thành gỗ. Vậy những gen này đến từ đâu? Điều đó phụ thuộc vào gen. Các nhà khoa học cho rằng sự sống bắt đầu trên Trái đất khoảng 4 tỉ năm về trước. Các dạng sự sống đầu tiên là vi khuẩn nguyên thuỷ với một bộ gen có nhiệm vụ cơ bản là duy trì sự sống. Chúng truyền các gen cơ bản này đến con cháu qua hàng tỷ thế hệ. Một vài trong số đó vẫn làm điều tương tự trong tế bào của chúng ta ngày nay, như sao chép DNA. Nhưng không có tế bào nào trong số đó có gen tơ nhện hay dopamine. Có nhiều gen trên Trái Đất ngày nay hơn là trước kia. Điều đó chỉ ra rằng có rất nhiều gen được sản sinh từ những sai lầm. Mỗi lần phân chia, tế bào tạo ra một phiên bản mới của DNA. Thỉnh thoảng, sẽ có những lỗi copy hai lần của cùng một đoạn DNA, tạo thêm một bản sao của đoạn gen được tạo thêm đó. Đầu tiên, đoạn gen thêm đó làm việc tương tự như đoạn gen gốc. Nhưng qua nhiều thế hệ, nó có thể chọn được những đột biến mới. Những đột biến này có thể thay đổi cách thức gen mới này hoạt động, và rồi gen mới có thể nhân đôi lần nữa. Một số lượng đáng ngạc nhiên gen đột biến chỉ mới xuất hiện gần đây; nhiều gen chỉ mới xuất hiện vài triệu năm nay. Loài trẻ nhất tiến hoá sau chúng ta, tách từ người anh em, khỉ. Trong khi cần hơn một triệu năm để một gen đơn lẻ có thể làm gia tăng toàn bộ bộ gen, các nhà khoa học phát hiện ra rằng khi gen mới tiến hoá, chúng có thể nhanh chóng đảm nhiệm các chức năng cần thiết. Ví dụ, chúng ta có hàng trăm gen tạo nên protein trong mũi để tóm lấy các phân tử mùi. Sự đột biến khiến chúng thu lấy những phân tử khác nhau, cho ta khả năng nhận diện hàng nghìn tỷ mùi khác nhau. Đôi khi, đột biến có ảnh hưởng lớn hơn trên các bản sao mới của gen. Chúng có thể khiến một gen tạo ra protein trong một cơ quan khác hoặc tại một thời điểm khác, hoặc protein có thể bắt đầu làm một chức năng khác cùng nhau. Ví dụ, ở loài rắn, có một gen tạo ra protein diệt vi khuẩn. Xa xưa, gen nhân đôi và bản sao mới đột biến. Sự đột biến đó làm thay đổi tín hiệu trong gen ảnh hưởng đến nơi tạo protein của nó. Thay vì hoạt động trong lá lách, nó lại tạo ra các protein sát khuẩn trong miệng rắn. Khi rắn cắn mồi, enzyme này xâm nhập vào vết thương của con mồi. Khi chất protein này được chứng minh là gây hại, và giúp con rắn bắt được nhiều mồi hơn, nó trở nên được yêu thích. Thế nên, gen trong tuyến tuỵ tiếp tục tạo ra nọc độc trong miệng rắn để có thể giết chết con mồi. Thậm chí có những cách khó tin hơn để tạo ra một gen mới. DNA của động vật, thực vật và các loài khác bao gồm các đoạn lớn mà không có bất kì protein mã hoá. Theo các nhà khoa học, đó chủ yếu là trình tự ngẫu nhiên sự vô nghĩa trong di truyền, không phục vụ chức năng nào cả. Những đoạn DNA đôi khi đột biến, cũng giống như gen. Thỉnh thoảng, các đột biến đó đưa DNA vào một nơi mà 1 tế bào có thể bắt đầu đọc nó. Đột nhiên, các tế bào tạo ra 1 protein mới. Ban đầu, protein đó có thể vô ích, hay thậm chí có hại, nhưng nhiều đột biến có thể thay đổi hình dạng của protein. Protein đó có thể bắt đầu làm điều hữu ích, khiến cho sinh vật khoẻ mạnh hơn, mạnh mẽ hơn, khả năng sinh sản tốt hơn. Các nhà khoa học đã tìm thấy gen mới này tại nhiều nơi trên cơ thể động vật. Vì vậy, 20,000 gen của chúng ta có rất nhiều nguồn gốc, từ nguồn gốc của sự sống, tới việc tạo thành từ những gen ban đầu. Miễn là sự sống còn trên Trái đất này, vẫn sẽ có các gen mới được tạo ra.