5 năm trước, tôi đã trải qua 1 chuyện
có chút giống như Alice ở Xứ thần tiên.
Trường Penn State yêu cầu tôi, một giáo viên dạy giao tiếp
dạy một khóa giao tiếp cho sinh viên kỹ thuật.
Tôi đã rất sợ. (Cười)
Thực sự sợ. Sợ những sinh viên to đầu,
những quyển sách to đùng và cả những ngôn từ lạ lẫm.
Nhưng khi những cuộc trao đổi mở ra,
Tôi đã trải nghiệm điều mà hẳn Alice cũng trải qua
khi cô bé rơi xuống hang thỏ
và phát hiện cánh cửa dẫn đến 1 thế giới mới.
Đó chỉ là những gì tôi cảm nhận khi trao đổi với sinh viên.
Tôi kinh ngạc trước những ý tưởng của họ,
và tôi muốn những người khác
cũng được trải nghiệm xứ sở thần tiên này.
Tôi tin rằng chìa khóa mở cánh cửa đến thế giới đó
chính là khả năng giao tiếp tốt.
Chúng ta vô cùng cần giao tiếp hiệu quả
với những nhà khoa học và kỹ sư để có thể thay đổi thế giới.
Nhà khoa học và kỹ sư
là những người đang đương đầu với
các thách thức lớn nhất,
từ năng lượng tới môi trường và y tế, và còn nhiều nữa,
Nếu ta không biết và không hiểu điều đó,
thì việc sẽ không xong, và tôi tin trách nhiệm của chúng ta,
những người không chuyên, là tương tác với họ.
Nhưng những cuộc trao đổi hiệu quả
không thể diễn ra nếu các nhà khoa học
và kỹ sư không mời ta vào xứ sở của họ.
Hỡi các nhà khoa học và kỹ sư,
hãy tám chuyện phiếm với chúng tôi.
Tôi muốn chia sẻ vài bí quyết để làm được thế
để chắc rằng chúng tôi nhận thấy
khoa học của các anh thật quyến rũ, sexy
kỹ thuật cũng rất hấp dẫn, nóng bỏng.
Câu hỏi đầu tiên là: Gì cơ?
Tại sao khoa học liên quan đến chúng tôi.
Đừng chỉ nói rằng anh nghiên cứu mô xương,
mà hãy nói anh nghiên cứu mô xương,
nó giống như những cái lưới làm nên xương chúng ta
vì cần biết để hiểu về bệnh loãng xương và cách chữa trị.
Khi mô tả khoa học, hãy cẩn thận khi dùng thuật ngữ.
Thuật ngữ ngăn cản chúng tôi hiểu được ý tưởng của anh.
Chắc chắn có thể nói "spatial and temporal"
nhưng sao không dùng "space and time"
(không gian và thời gian)
Làm ý tưởng mình dễ hiểu không phải là hạ thấp chúng.
Thay vào đó, như Anh-xtanh đã nói: biến mọi thứ
càng đơn giản càng tốt, nhưng đừng đơn giản hơn.
Rõ ràng là anh có thể nói về những vấn đề khoa học
mà không làm méo mó ý tưởng.
Nên lưu tâm đến việc nêu ví dụ, kể chuyện, liên tưởng
Đó là những cách để lôi cuốn
và khiến chúng tôi thích thú những điều anh nói.
Và khi trình bày, đừng sử dụng những gạch đầu dòng.
Đã bao giờ bạn tự hỏi tại sao lại
gọi chúng là "gạch đầu dòng" chưa?
Khi gạch tên đi thì sao?
Gạch đi là xóa sổ, giết chết luôn!
và chúng cũng sẽ giết bài thuyết trình của anh.
Một slide như thế này, không những nhàm chán mà còn
phụ thuộc quá nhiều vào khu vực ngôn ngữ của não bộ,
khiến chúng tôi bị ngốt.
Thay vào đó, slide ví dụ này của Genevieve Brown
thực sự hiểu quả hơn.
Nó cho thấy cấu trúc đặc biệt
của mô xương mạnh đến nỗi nó thực sự truyền cảm hứng
cho thiết kế độc đáo của tháp Ép-phen.
Và mẹo ở đây là sử dụng những câu đơn và dễ đọc
khán giả có thể dựa vào đó nếu họ theo không kịp,
và rồi sử dụng hình ảnh lôi cuốn các giác quan
để giúp ta hiểu sâu sắc hơn
những điều được trình bày.
Tôi nghĩ đây chỉ là vài bí quyết
giúp chúng ta mở cánh cửa đó và thấy xứ sở thần tiên
của khoa học và công nghệ.
Những kỹ sư tôi làm việc cùng
dạy tôi phải biết suồng sã hóa mọi thứ đi.
Cho nên tôi muốn tóm tắt với 1 phương trình. (Cười)
Lấy "khoa học" trừ đi "gạch đầu dòng" và "thuật ngữ"
rồi chia cho "sự xác đáng",
tức là chia sẻ những giải thích xác đáng với khán giả,
sau đó nhân với "đam mê" mà anh dành cho
công việc anh đang làm,
thì sẽ cho ra kết quả sẽ là Sự tương tác tuyệt vời
mang lại Sự hiểu trọn vẹn.
Và do đó, hỡi các nhà khoa học và kĩ sư, khi các anh
giải phương trình này, bằng mọi giá,
hãy nói tám chuyện phiếm với tôi. (Cười)
Cảm ơn quý vị. (Vỗ tay)