WEBVTT 00:00:00.000 --> 00:00:04.000 Vâng, như Chris đã tiết lộ, tôi nghiên cứu về não người, 00:00:04.000 --> 00:00:06.000 các chức năng và cấu trúc của não bộ. 00:00:06.000 --> 00:00:10.000 Và tôi muốn bạn suy nghĩ một chút về vấn đề này 00:00:10.000 --> 00:00:14.000 Đây là một khối thạch, hơn 1.3kg thạch 00:00:14.000 --> 00:00:17.000 có thể cầm trong lòng bàn tay bạn, 00:00:17.000 --> 00:00:21.000 nó có thể ngắm nhìn khoảng không vô tận giữa các vì sao. 00:00:21.000 --> 00:00:23.000 Nó có thể chiêm nghiệm ý nghĩa của vô cực 00:00:23.000 --> 00:00:28.000 và có thể nhìn thấy chính nó đang suy ngẫm về ý nghĩa của sự vô cùng. 00:00:28.000 --> 00:00:33.000 Và cái tính đệ quy khác biệt này mà chúng ta gọi là sự tự nhận thức, 00:00:33.000 --> 00:00:37.000 là thứ mà tôi nghĩ là chén thánh của khoa học thần kinh, của thần kinh học 00:00:37.000 --> 00:00:39.000 và mong ngày nào đó, ta sẽ hiểu rõ chúng. NOTE Paragraph 00:00:40.000 --> 00:00:43.000 OK, vậy thì làm thể nào để nghiên cứu bộ phận bí ẩn này? 00:00:43.000 --> 00:00:47.000 Vì bạn có tới tận 100 tỷ tế bào thần kinh, 00:00:47.000 --> 00:00:50.000 một số ít nhóm nguyên sinh vật, chúng tương tác với nhau, 00:00:50.000 --> 00:00:54.000 và từ hoạt động này xuất hiện toàn bộ các khả năng 00:00:54.000 --> 00:00:57.000 mà chúng ta gọi là bản chất con người và sự tự nhận thức. 00:00:57.000 --> 00:00:58.000 Tại sao lại như vậy? 00:00:58.000 --> 00:01:01.000 Vâng, có rất nhiều cách để tiếp cận các chức năng của não người. 00:01:01.000 --> 00:01:04.000 Trong số đó, cách mà chúng ta hay sử dụng, 00:01:04.000 --> 00:01:09.000 là quan sát những bệnh nhân bị tổn thương một vùng nhỏ ở não, 00:01:09.000 --> 00:01:11.000 nơi có 1 biến đổi gen trong 1 khu nhỏ ở não 00:01:11.000 --> 00:01:15.000 Điều xảy ra sau đó không phải là một sự suy giảm toàn diện 00:01:15.000 --> 00:01:17.000 trên toàn bộ khả năng trí não của bạn, 00:01:17.000 --> 00:01:20.000 không phải một dạng bào mòn khả năng nhận thức của bạn 00:01:20.000 --> 00:01:23.000 Mà não bạn sẽ mất 1 chức năng được chọn lọc kỹ càng, 00:01:23.000 --> 00:01:25.000 trong khi số khác được bảo quản nguyên vẹn, 00:01:25.000 --> 00:01:27.000 và điều này khiến bạn tự tin khẳng định 00:01:27.000 --> 00:01:31.000 phần não đó bằng 1 cách nào có khả năng làm trung gian chức năng đó. 00:01:31.000 --> 00:01:33.000 Nên bạn có thể gán chức năng vào cấu trúc 00:01:33.000 --> 00:01:36.000 và tìm xem các cung phản xạ đang làm gì 00:01:36.000 --> 00:01:38.000 để tạo ra chức năng đặc trưng đó. 00:01:38.000 --> 00:01:40.000 Đó là cái mà chúng tôi đang cố thực hiện. NOTE Paragraph 00:01:40.000 --> 00:01:43.000 Hãy để tôi đưa ra một số ví dụ nổi bật. 00:01:43.000 --> 00:01:47.000 Thật sự thì tôi sẽ có 3 ví dụ, mỗi cái 6 phút trong toàn bộ bài nói. 00:01:47.000 --> 00:01:51.000 Ví dụ đầu tiên hội chứng khác thường gọi là hội chứng Capgras. 00:01:51.000 --> 00:01:53.000 Hãy theo dõi slide đầu tiên, 00:01:53.000 --> 00:01:58.000 đó là thùy thái dương, thùy trán, thùy đỉnh, OK-- 00:01:58.000 --> 00:02:00.000 là những thùy cấu thành nên não. 00:02:00.000 --> 00:02:04.000 Và nếu nhìn vào mặt trong thùy thái dương 00:02:04.000 --> 00:02:06.000 bạn sẽ không thể thấy 00:02:06.000 --> 00:02:08.000 một cấu trúc nhỏ gọi là hồi thái dương chẩm 00:02:08.000 --> 00:02:11.000 Nó được gọi là vùng nhận diện khuôn mặt của não, 00:02:11.000 --> 00:02:14.000 vì khi nó tổn thương bạn không nhận ra gương mặt người khác nữa. 00:02:14.000 --> 00:02:16.000 Bạn vẫn có thể nhận ra họ nhờ giọng nói 00:02:16.000 --> 00:02:18.000 và biết: "Ồ, Joe đây mà!" 00:02:18.000 --> 00:02:21.000 nhưng bạn không thể nhìn mặt họ mà biết họ là ai, đúng không? 00:02:21.000 --> 00:02:23.000 Bạn còn không thể nhận ra bạn trong gương. 00:02:23.000 --> 00:02:26.000 Bạn biết đó là bạn bởi khi bạn nháy mắt thì nó cũng nháy mắt, 00:02:26.000 --> 00:02:28.000 và bạn biết rắng đó là một cái gương, 00:02:28.000 --> 00:02:31.000 nhưng bạn không thật sự nhận ra bản thân. NOTE Paragraph 00:02:31.000 --> 00:02:35.000 OK. Nguyên nhân của hội chứng này là do tổn thương hồi thái dương chẩm. 00:02:35.000 --> 00:02:38.000 Nhưng còn có một hội chứng nữa rất hiếm gặp, thật sự thì, 00:02:38.000 --> 00:02:42.000 rất ít bác sĩ lâm sàng đã nghe về nó, thậm chí cả các nhà thần kinh học. 00:02:42.000 --> 00:02:44.000 Đó là bệnh hoang tưởng Capgras, 00:02:44.000 --> 00:02:47.000 1 bệnh nhân mà những phần khác hoàn toàn bình thường, 00:02:47.000 --> 00:02:50.000 đã từng chấn thương vùng đầu hồi tỉnh sau hôn mê, 00:02:50.000 --> 00:02:53.000 khi anh ta nhìn thấy mẹ mình 00:02:53.000 --> 00:02:56.000 và nói: " Người phụ nữ này giống y đúc mẹ tôi, 00:02:56.000 --> 00:02:58.000 nhưng mà bà ta là kẻ mạo danh. 00:02:58.000 --> 00:03:00.000 Là người phụ nữ nào đó đang giả làm mẹ tôi" 00:03:00.000 --> 00:03:02.000 Vậy tại sao chuyện này lại xảy ra? 00:03:02.000 --> 00:03:05.000 Tại sao một người hoàn toàn minh mẫn và thông minh như anh ta 00:03:05.000 --> 00:03:07.000 ở mọi mặt khác, chỉ trừ khi nhìn thấy mẹ 00:03:07.000 --> 00:03:10.000 thì lại có dấu hiệu hoang tưởng và nói đó không phải là mẹ mình. NOTE Paragraph 00:03:10.000 --> 00:03:12.000 Cách giải thích phổ biến nhất 00:03:12.000 --> 00:03:14.000 mà bạn tìm trong các sách về tâm thần học, 00:03:14.000 --> 00:03:18.000 theo cách nhìn của Freud, mà tôi đưa ra trong bài nói này, 00:03:18.000 --> 00:03:20.000 cũng có những ý kiến tương tự với phụ nữ, 00:03:20.000 --> 00:03:22.000 nhưng tôi sẽ chỉ nói về đàn ông. 00:03:22.000 --> 00:03:25.000 Khi bạn còn là một đứa bé, đứa bé nhỏ xíu, 00:03:25.000 --> 00:03:27.000 bạn bị hấp dẫn giới tính mạnh bởi mẹ mình. 00:03:27.000 --> 00:03:29.000 Freud gọi đó là phức cảm Oedipus. 00:03:29.000 --> 00:03:31.000 Tôi không nói mình tin vào điều này, 00:03:31.000 --> 00:03:33.000 nhưng đây chính là cách nhìn của Freud. 00:03:33.000 --> 00:03:36.000 Khi bạn lớn dần, vỏ não phát triển, 00:03:36.000 --> 00:03:40.000 và ức chế những ham muốn tình dục tiềm ẩn đối với mẹ 00:03:40.000 --> 00:03:44.000 Cảm ơn Chúa, không thì bạn sẽ bị kích thích khi thấy mẹ mình đấy. 00:03:44.000 --> 00:03:46.000 Và điều xảy ra sau đó là 00:03:46.000 --> 00:03:48.000 đầu bạn bị va chạm làm tổn thương vỏ não, 00:03:48.000 --> 00:03:52.000 cho phép những ham muốn tình dục ngầm này xuất hiện, 00:03:52.000 --> 00:03:55.000 lộ rõ một cách đột ngột và khó hiểu 00:03:55.000 --> 00:03:58.000 bạn cảm thấy bị kích thích bởi mẹ mình. 00:03:58.000 --> 00:04:00.000 Và cho rằng "Chúa ơi, nếu đây là mẹ mình 00:04:00.000 --> 00:04:02.000 làm sao mình cảm thấy như vậy được? 00:04:02.000 --> 00:04:04.000 Cô ta là người khác, là kẻ giả mạo." 00:04:04.000 --> 00:04:08.000 Đó là lý do duy nhất giải thích cho tổn thương não của bạn. NOTE Paragraph 00:04:08.000 --> 00:04:11.000 Điều này chưa bao giờ có nghĩa lý gì với tôi. 00:04:11.000 --> 00:04:14.000 Nó rất khéo léo, như mọi lập luận khác của Freud 00:04:14.000 --> 00:04:16.000 (Cười lớn) 00:04:16.000 --> 00:04:21.000 nhưng không có ý nghĩa bởi tôi đã gặp một tình trạng tương tự, 00:04:21.000 --> 00:04:23.000 nhưng là với con chó xù cưng ở nhà. 00:04:23.000 --> 00:04:24.000 (Cười lớn) 00:04:24.000 --> 00:04:29.000 Tôi nói: " Bác sĩ, đây không phải Fifi. Giống hệt Fifi 00:04:29.000 --> 00:04:31.000 nhưng là con chó khác." Đúng chứ? 00:04:31.000 --> 00:04:33.000 Giờ thì bạn cố giải thích như Freud. 00:04:33.000 --> 00:04:34.000 (Cười lớn) 00:04:34.000 --> 00:04:38.000 Bạn sẽ bắt đầu nói về cái thú tính trong mỗi con người 00:04:38.000 --> 00:04:41.000 hay là những thứ tương tự, dĩ nhiên là khá vô lý. NOTE Paragraph 00:04:41.000 --> 00:04:43.000 Giờ thì điều gì thật sự đang diễn ra? 00:04:43.000 --> 00:04:45.000 Để giải thích cho rối loạn lạ kì này, 00:04:45.000 --> 00:04:49.000 chúng ta nhìn vào cấu trúc và chức năng của đường thị giác bình thường trong não. 00:04:49.000 --> 00:04:52.000 Bình thường, tín hiệu hình ảnh đi vào nhãn cầu, 00:04:52.000 --> 00:04:54.000 đi đến các vùng thị giác của não. 00:04:54.000 --> 00:04:57.000 Thực tế có tới 30 vùng nằm sau não liên quan đến tầm nhìn, 00:04:57.000 --> 00:05:00.000 và sau qúa trình đó, thông điệp đi vào một cấu trúc nhỏ 00:05:00.000 --> 00:05:05.000 gọi là hồi thái dương chẩm, nơi bạn nhận diện khuôn mặt. 00:05:05.000 --> 00:05:07.000 Có những nơ-ron nhạy cảm với khuôn mặt. 00:05:07.000 --> 00:05:10.000 Bạn có thể gọi nó là vùng khuôn mặt của não, đúng chứ? 00:05:10.000 --> 00:05:12.000 Tôi đã nói về điều này trước đó. 00:05:12.000 --> 00:05:16.000 Khi khu vực đó bị thương tổn, bạn mất khả năng nhận diện gương mặt, phải không? NOTE Paragraph 00:05:16.000 --> 00:05:19.000 Nhưng từ vùng đó, thông điệp đi xuống 00:05:19.000 --> 00:05:22.000 vào trong 1 cấu trúc gọi là hạnh nhân trong hệ limbic (hệ viền), 00:05:22.000 --> 00:05:24.000 trung khu cảm xúc của não, 00:05:24.000 --> 00:05:26.000 và cấu trúc hạnh nhân đó, 00:05:26.000 --> 00:05:28.000 đo cảm xúc của bạn đối với thứ bạn quan sát 00:05:28.000 --> 00:05:32.000 Đó có phải là con mồi? Động vật ăn thịt? Đối tượng sinh sản? 00:05:32.000 --> 00:05:34.000 Hay thứ gì đó tầm thường như một mảnh vải, 00:05:34.000 --> 00:05:38.000 Một viên phấn, hay một-- Tôi không muốn chỉ ra đâu, nhưng-- 00:05:38.000 --> 00:05:40.000 hay một chiếc giày, OK? 00:05:40.000 --> 00:05:42.000 Mà có thể bạn hoàn toàn bỏ qua. 00:05:42.000 --> 00:05:45.000 Vậy nếu như hạnh nhân bị kích thích, và nếu điều này quan trọng 00:05:45.000 --> 00:05:48.000 thông điệp sẽ đổ vào hệ thần kinh tự động. 00:05:48.000 --> 00:05:50.000 Tim bạn bắt đầu đập nhanh hơn. 00:05:50.000 --> 00:05:53.000 Bạn bắt đầu đổ mồ hôi để tiêu bớt nhiệt lượng mà bạn sắp 00:05:53.000 --> 00:05:55.000 tạo ra từ vận động cơ bắp. 00:05:55.000 --> 00:05:59.000 Đó là điều tốt vì chúng tôi có thể đặt hai điện cực vào lòng bàn tay bạn 00:05:59.000 --> 00:06:03.000 và đo sự thay đổi điện trở của da do đổ mồ hôi 00:06:03.000 --> 00:06:05.000 Để tôi biết được, khi bạn nhìn thứ gì đó, 00:06:05.000 --> 00:06:09.000 thì bạn đang hưng phấn hay bị kích thích, hay không cảm thấy gì, OK? 00:06:09.000 --> 00:06:11.000 Và tôi sẽ nhanh chóng nắm được điều đó. NOTE Paragraph 00:06:11.000 --> 00:06:15.000 Ý tưởng của tôi là, khi người này nhìn vào một vật, nhìn vào-- 00:06:15.000 --> 00:06:19.000 bất kỳ vật nào, hình ảnh di chuyển tới vùng thị giác 00:06:19.000 --> 00:06:22.000 tuy nhiên nó được xử lý tại hồi thái dương chẩm 00:06:22.000 --> 00:06:25.000 và bạn nhận biết nó là một hạt đậu, hay một cái bàn, 00:06:25.000 --> 00:06:27.000 hay mẹ bạn, OK? 00:06:27.000 --> 00:06:30.000 Và sau đó thông điệp chảy vào trong hạnh nhân, 00:06:30.000 --> 00:06:32.000 rồi xuống tới hệ thần kinh tự động 00:06:32.000 --> 00:06:37.000 Nhưng có thể đối với người này, tín hiệu từ hạnh nhân đến hệ viền, 00:06:37.000 --> 00:06:40.000 trung khu cảm xúc của não, đã tình cờ bị ngắt. 00:06:40.000 --> 00:06:42.000 Vì hồi thái dương chẩm vẫn còn nguyên, 00:06:42.000 --> 00:06:45.000 anh ta vẫn có khả năng nhận ra mẹ, 00:06:45.000 --> 00:06:47.000 và nói: "Người này giống mẹ tôi quá." 00:06:47.000 --> 00:06:50.000 Nhưng do tín hiệu tới trung tâm cảm xúc đã bị cắt, 00:06:50.000 --> 00:06:54.000 anh ta lại nói: "Nhưng nếu đó là mẹ, sao tôi không cảm nhận được sự ấm áp?" 00:06:54.000 --> 00:06:56.000 Và sợ là trường hợp kia có thể xảy ra? Nhỉ? 00:06:56.000 --> 00:06:57.000 (Cười) 00:06:57.000 --> 00:07:03.000 Vì vậy, anh ta nói "Làm sao để lý giải cái cảm xúc khó hiểu này? 00:07:03.000 --> 00:07:05.000 Đó không thể là mẹ mình. 00:07:05.000 --> 00:07:07.000 Mà là một phụ nữ lạ giả vờ là mẹ thôi." NOTE Paragraph 00:07:07.000 --> 00:07:09.000 Làm thế nào để kiểm chứng? 00:07:09.000 --> 00:07:11.000 À, điều cần làm là đặt bạn trước màn hình, 00:07:11.000 --> 00:07:14.000 và đo phản xạ trên da, 00:07:14.000 --> 00:07:16.000 và chạy các bức ảnh trên màn hình, 00:07:16.000 --> 00:07:19.000 Tôi có thể đo mức đổ mồ hôi của bạn khi bạn nhìn vật đó, 00:07:19.000 --> 00:07:22.000 như cái bàn hay cái dù. Dĩ nhiên là bạn không đổ mồ hôi. 00:07:22.000 --> 00:07:27.000 Nếu nhìn ảnh sư tử, hổ, hay cô gái gợi cảm, có phải bạn sẽ đổ mồ hôi? 00:07:27.000 --> 00:07:30.000 Và tin hay không thì tùy, nếu tôi cho bạn xem ảnh mẹ bạn-- 00:07:30.000 --> 00:07:32.000 dù bạn bình thường, bạn vẫn đổ mồ hôi. 00:07:32.000 --> 00:07:34.000 Thậm chí không cần là người Do Thái. 00:07:34.000 --> 00:07:36.000 (Cười) NOTE Paragraph 00:07:36.000 --> 00:07:40.000 Nếu cho người bệnh này xem ảnh thì sao? 00:07:40.000 --> 00:07:44.000 Cho anh ta xem các bức ảnh trên màn hình 00:07:44.000 --> 00:07:46.000 và đo mức phản ứng trên da anh ta. 00:07:46.000 --> 00:07:51.000 Bàn ghế vải vóc, chẳng có gì xảy ra, giống mọi người khác, 00:07:51.000 --> 00:07:53.000 nhưng khi cho anh ta xem ảnh mẹ, 00:07:53.000 --> 00:07:55.000 phản ứng da phẳng lặng. 00:07:55.000 --> 00:07:57.000 Không có phản xạ xúc cảm đối với mẹ, 00:07:57.000 --> 00:08:02.000 bởi tín hiệu đi từ vùng thị giác đến trung tâm cảm xúc đã bị cắt. 00:08:02.000 --> 00:08:05.000 Tầm nhìn anh ta bình thường vì vùng hình ảnh bình thường, 00:08:05.000 --> 00:08:08.000 cảm xúc bình thường--anh ta vẫn có thể cười, khóc, vân vân-- 00:08:08.000 --> 00:08:11.000 nhưng tín hiệu từ vùng hình ảnh đến vùng cảm xúc đã bị ngắt 00:08:11.000 --> 00:08:14.000 do đó anh ta có ảo tưởng mẹ mình là kẻ giả mạo 00:08:14.000 --> 00:08:17.000 Nó là thí dụ hay ho về thứ chúng ta vẫn làm: 00:08:17.000 --> 00:08:21.000 xem xét một hội chứng tâm thần kỳ lạ không thể giải thích 00:08:21.000 --> 00:08:23.000 và nói rằng cách nhìn theo Freud là sai, 00:08:23.000 --> 00:08:27.000 thật ra bạn có thể có một giải thích ngắn gọn 00:08:27.000 --> 00:08:29.000 theo giải phẫu thần kinh não đã biết. NOTE Paragraph 00:08:29.000 --> 00:08:31.000 Tiếp tục, nếu bệnh nhân này xuất viện, 00:08:31.000 --> 00:08:36.000 và người mẹ gọi cho anh ta từ phòng kế bên 00:08:36.000 --> 00:08:40.000 và anh ta nhấc máy, và nói "Ồ, mẹ, mẹ khỏe không? Mẹ đang ở đâu?" 00:08:40.000 --> 00:08:42.000 Không có ảo tưởng nào qua điện thoại. 00:08:42.000 --> 00:08:44.000 Sau vài giờ bà lại gần, anh hỏi "Bà là ai? 00:08:44.000 --> 00:08:46.000 Trông bà giống mẹ tôi." OK? 00:08:46.000 --> 00:08:48.000 Lý do là có một con đường riêng biệt 00:08:48.000 --> 00:08:52.000 đi từ trung tâm thính giác trong não đến trung khu cảm xúc, 00:08:52.000 --> 00:08:54.000 và nó không bị cắt đứt do tai nạn. 00:08:54.000 --> 00:08:59.000 Điều đó giải thích tại sao qua điện thoại anh ta nhận ra mẹ, không xảy ra vấn đề gì. 00:08:59.000 --> 00:09:02.000 Mà khi gặp mặt, anh ta cho đó là kẻ giả mạo. NOTE Paragraph 00:09:02.000 --> 00:09:06.000 OK, vậy cung phản xạ phức tạp này được thiết lập như thế nào trong não? 00:09:06.000 --> 00:09:09.000 Tự nhiên, di truyền, hay do được nuôi dưỡng? 00:09:09.000 --> 00:09:11.000 Và chúng ta tiếp cận vấn đề này 00:09:11.000 --> 00:09:15.000 bằng cách xem xét hội chứng kỳ lạ khác gọi là hội chứng chi ảo. 00:09:15.000 --> 00:09:17.000 Và các bạn đều biết chi ảo là gì. 00:09:17.000 --> 00:09:20.000 Khi một cánh tay hoặc chân bị cắt bỏ do hoại tử, 00:09:20.000 --> 00:09:22.000 hay mất trong chiến tranh Iraq chẳng hạn, 00:09:22.000 --> 00:09:24.000 vấn đề nghiêm trọng là 00:09:24.000 --> 00:09:28.000 bạn vẫn cảm nhận sự hiện diện của cánh tay bị mất đó, 00:09:28.000 --> 00:09:31.000 và đó gọi là tay ảo hoặc chân ảo. 00:09:31.000 --> 00:09:33.000 Bạn có thể ảo tưởng về bất cứ bộ phận nào. 00:09:33.000 --> 00:09:36.000 Thậm chí cả nội tạng, tin hay không tùy bạn. 00:09:36.000 --> 00:09:40.000 Tôi có một bệnh nhân đã làm phẫu thuật cắt bỏ tử cung 00:09:40.000 --> 00:09:45.000 vẫn nghĩ mình có tử cung, kể cả tưởng tượng ra kinh nguyệt 00:09:45.000 --> 00:09:47.000 vào thời gian chính xác trong tháng. 00:09:47.000 --> 00:09:49.000 Và có một sinh viên hỏi tôi hôm trước, 00:09:49.000 --> 00:09:51.000 Họ có hội chứng tiền kinh nguyệt ảo không? 00:09:51.000 --> 00:09:52.000 (Cười) 00:09:52.000 --> 00:09:56.000 Một chuyên đề được đặt ra cho câu hỏi khoa học này, nhưng chưa được tiến hành. NOTE Paragraph 00:09:56.000 --> 00:09:59.000 OK, bây giờ câu hỏi kế tiếp là, 00:09:59.000 --> 00:10:02.000 bạn học được gì từ hội chứng chi ảo bằng các thí nghiệm? 00:10:02.000 --> 00:10:04.000 Một trong những điều chúng tôi tìm ra là, 00:10:04.000 --> 00:10:06.000 khoảng phân nửa số bệnh nhân mắc chứng này 00:10:06.000 --> 00:10:08.000 cho rằng họ có thể di chuyển chi ảo đó. 00:10:08.000 --> 00:10:10.000 Nó sẽ vỗ vai anh em họ, 00:10:10.000 --> 00:10:12.000 nó sẽ trả lời điện thoại, vẫy tay tạm biệt 00:10:12.000 --> 00:10:15.000 Những cảm giác này rất sinh động và hấp dẫn. 00:10:15.000 --> 00:10:17.000 Bệnh nhân không phải bị ảo tưởng. 00:10:17.000 --> 00:10:19.000 Anh ta biết cánh tay không có ở đó, 00:10:19.000 --> 00:10:22.000 nhưng, đó là một trải nghiệm về giác quan rất thực với anh ta. 00:10:22.000 --> 00:10:25.000 Tuy nhiên, khoảng nửa số bệnh nhân không có hiện tượng này. 00:10:25.000 --> 00:10:29.000 Chi ảo, họ nói "Bác sĩ, chi ảo bị liệt. 00:10:29.000 --> 00:10:32.000 Nó co cứng một chỗ và đau không thể tả. 00:10:32.000 --> 00:10:35.000 Ước gì tôi có thể di chuyển nó, có thể sẽ bớt đau." NOTE Paragraph 00:10:35.000 --> 00:10:38.000 Vậy tại sao một chi ảo lại bị liệt? 00:10:38.000 --> 00:10:40.000 Nghe như phép nghịch hợp vây. 00:10:40.000 --> 00:10:43.000 Nhưng khi chúng tôi nhìn vào bệnh án, cái chúng tôi tìm thấy là, 00:10:43.000 --> 00:10:45.000 những người với chi ảo bị liệt, 00:10:45.000 --> 00:10:49.000 cánh tay gốc bị liệt do tổn thương thần kinh ngoại biên. 00:10:49.000 --> 00:10:52.000 Thần kinh chính đến cánh tay đó 00:10:52.000 --> 00:10:54.000 bị cắt, trầm trọng, ví dụ do tai nạn xe cộ 00:10:54.000 --> 00:10:57.000 Nên bệnh nhân có một cánh tay thật sự, rất đau, 00:10:57.000 --> 00:11:01.000 phải bó bột trong vài tháng hoặc một năm, sau đó 00:11:01.000 --> 00:11:04.000 trong một nỗ lực dại dột để loại bỏ sự đau đớn, 00:11:04.000 --> 00:11:06.000 bác sĩ cắt bỏ cánh tay đó, 00:11:06.000 --> 00:11:10.000 rồi bạn có một cánh tay ảo với cơn đau tương tự, đúng không? 00:11:10.000 --> 00:11:12.000 Đây là vấn đề nghiêm trọng trên lâm sàng. 00:11:12.000 --> 00:11:14.000 Người bệnh trở nên suy sụp. 00:11:14.000 --> 00:11:16.000 Vài người trong số họ tự tử, OK? NOTE Paragraph 00:11:16.000 --> 00:11:18.000 Vậy làm thế nào chữa trị hội chứng này? 00:11:18.000 --> 00:11:20.000 Tại sao chúng ta lại có chi ảo bị liệt? 00:11:20.000 --> 00:11:24.000 Khi tôi nhìn vào bệnh án thì biết rằng họ đã có một cánh tay thật, 00:11:24.000 --> 00:11:27.000 dây thần kinh tới cánh tay bị cắt, 00:11:27.000 --> 00:11:30.000 cánh tay thật bị liệt, 00:11:30.000 --> 00:11:34.000 phải bó bột vài tháng trước khi phẫu thuật cắt bỏ, 00:11:34.000 --> 00:11:40.000 và cơn đau ảo vẫn tiếp tục. NOTE Paragraph 00:11:40.000 --> 00:11:42.000 Tại sao lại như vậy? 00:11:42.000 --> 00:11:44.000 Khi cánh tay còn nguyên nhưng bị liệt, 00:11:44.000 --> 00:11:47.000 não gửi yêu cầu tới cánh tay, phần trước não, nói "Di chuyển," 00:11:47.000 --> 00:11:49.000 nhưng lời hồi đáp lại là "Không." 00:11:49.000 --> 00:11:53.000 Di chuyển. Không. Di chuyển. Không. Di chuyển. Không. 00:11:53.000 --> 00:11:56.000 Và nó gửi tín hiệu đến mạng lưới thần kinh của não 00:11:56.000 --> 00:11:59.000 và chúng ta gọi đó là chứng liệt có điều kiện, OK? 00:11:59.000 --> 00:12:03.000 Não học được rằng, nhờ phương pháp Hebbian liên kết đường dẫn, 00:12:03.000 --> 00:12:06.000 việc yêu cầu di chuyển cánh tay 00:12:06.000 --> 00:12:08.000 tạo ra cảm giác của một cánh tay liệt. 00:12:08.000 --> 00:12:10.000 Và sau đó khi cắt bỏ cánh tay, 00:12:10.000 --> 00:12:14.000 chứng liệt đã học được này thâm nhập vào hình dung về cơ thể 00:12:14.000 --> 00:12:17.000 và thành ảo giác của bạn, OK? NOTE Paragraph 00:12:17.000 --> 00:12:19.000 Giờ làm thế nào để giúp các bệnh nhân này? 00:12:19.000 --> 00:12:21.000 Làm thế nào loại bỏ chứng liệt não đã học, 00:12:21.000 --> 00:12:25.000 để có thể giải tỏa anh ta khỏi cơn co rút đầy đau đớn 00:12:25.000 --> 00:12:27.000 của cánh tay ảo? 00:12:27.000 --> 00:12:32.000 À, nói thế này, chuyện gì sẽ xảy ra nếu bây giờ bạn gửi lệnh đến bộ phận ảo, 00:12:32.000 --> 00:12:36.000 nhưng cho anh ta thấy rằng nó đang theo sự điều khiển của anh? 00:12:36.000 --> 00:12:39.000 Có thể bạn sẽ giải tỏa cơn đau ảo, sự cưỡng bức ảo. 00:12:39.000 --> 00:12:41.000 Bằng cách nào? À, bằng thực tế ảo. 00:12:41.000 --> 00:12:43.000 Những điều đó tốn hàng triệu đôla. 00:12:43.000 --> 00:12:46.000 Tôi sẽ thực hiện chỉ với 3 đôla, 00:12:46.000 --> 00:12:48.000 nhưng đừng nói với nhà tài trợ của tôi nhé. 00:12:48.000 --> 00:12:49.000 (Cười) NOTE Paragraph 00:12:49.000 --> 00:12:53.000 OK? Việc cần làm là tạo một thứ mà tôi gọi là hộp kính. 00:12:53.000 --> 00:12:55.000 Một hộp các tông có một tấm gương ở giữa, 00:12:55.000 --> 00:12:59.000 và sau đó đưa bệnh nhân đầu tiên, Derek, vào trong. 00:12:59.000 --> 00:13:02.000 Anh ấy phẫu thuật cắt bỏ tay 10 năm trước. 00:13:02.000 --> 00:13:05.000 Cắt tay bị cắt bỏ, thần kinh cũng vậy 00:13:05.000 --> 00:13:09.000 và cánh tay bị liệt, bó bột trong vòng một năm, và sau đó bị cắt bỏ. 00:13:09.000 --> 00:13:11.000 Anh có tay ảo, đau đớn không thể di chuyển. 00:13:11.000 --> 00:13:13.000 Nó là một cánh tay ảo bị liệt. NOTE Paragraph 00:13:13.000 --> 00:13:17.000 Nên anh ta đến đây, và tôi đưa anh ta một cái gương như thế, trong hộp, 00:13:17.000 --> 00:13:20.000 mà tôi đã gọi là hộp kính. 00:13:20.000 --> 00:13:23.000 Và bệnh nhận đặt tay trái ảo vào đó, 00:13:23.000 --> 00:13:25.000 cái tay co rút đau, bên trái tấm gương, 00:13:25.000 --> 00:13:27.000 và bàn tay bình thường bên phải tấm gương, 00:13:27.000 --> 00:13:31.000 và làm cùng tư thế, tư thế co chặt lại, 00:13:31.000 --> 00:13:34.000 và nhìn vào gương. Anh ta trải nghiệm được gì? 00:13:34.000 --> 00:13:37.000 Anh ta nhìn vào tay ảo đang được hồi sinh, 00:13:37.000 --> 00:13:41.000 vì anh đang nhìn vào ảnh phản chiếu cánh tay bình thường trong gương, 00:13:41.000 --> 00:13:43.000 và giống như là tay ảo này đã sống lại. 00:13:43.000 --> 00:13:46.000 Tôi nói "Giờ thì hãy nhìn, lúc lắc nó đi 00:13:46.000 --> 00:13:50.000 ngón tay thật của anh, hoặc cử động chúng khi đang nhìn vào gương." 00:13:50.000 --> 00:13:54.000 Anh ta có cảm giác rất sống động khi nhìn thấy cánh tay ảo di chuyển. 00:13:54.000 --> 00:13:56.000 Hiển nhiên rồi, nhưng điều ngạc nhiên là, 00:13:56.000 --> 00:13:59.000 người bệnh nói "Chúa ơi, tay ảo tôi đang cử động lại, 00:13:59.000 --> 00:14:01.000 và cơn đau, cơn co rút, giảm bớt rồi." NOTE Paragraph 00:14:01.000 --> 00:14:04.000 Và hãy nhớ, bệnh nhân đầu tiên bước vào trong đó -- 00:14:04.000 --> 00:14:05.000 (Vỗ tay) 00:14:05.000 --> 00:14:09.000 -- cảm ơn. (Vỗ tay) 00:14:09.000 --> 00:14:12.000 Người bệnh đầu tiên đó, anh ta nhìn vào gương, 00:14:12.000 --> 00:14:15.000 tôi nói "Hãy nhìn vào ảnh phản chiếu của tay ảo." 00:14:15.000 --> 00:14:17.000 Bắt đầu khúc khích nói "Tôi có thể thấy." 00:14:17.000 --> 00:14:19.000 Nhưng anh không ngốc. Anh biết nó là ảo. 00:14:19.000 --> 00:14:21.000 Anh biết nó là ảnh phản chiếu của gương, 00:14:21.000 --> 00:14:23.000 nhưng là 1 trải nghiệm giác quan sống động. 00:14:23.000 --> 00:14:26.000 Tôi bảo: "Hãy cử động tay thường và tay ảo." 00:14:26.000 --> 00:14:28.000 Anh nói: "Tôi không thể. Tay ảo đau lắm." 00:14:28.000 --> 00:14:30.000 Tôi nói: "Hãy di chuyển tay thường." 00:14:30.000 --> 00:14:32.000 Anh nói: "Ôi trời, tay ảo đã cử động lại! 00:14:32.000 --> 00:14:35.000 Và cơn đau đang giảm bớt." OK? 00:14:35.000 --> 00:14:36.000 Tôi bảo: "Nhắm mắt." 00:14:36.000 --> 00:14:38.000 Anh ta nhắm mắt. 00:14:38.000 --> 00:14:39.000 "Cử động tay thường." 00:14:39.000 --> 00:14:40.000 "Nó lại bị bó chặt." 00:14:40.000 --> 00:14:42.000 "OK, mở mắt ra." 00:14:42.000 --> 00:14:43.000 "Ôi, nó lại cử đông!" 00:14:43.000 --> 00:14:45.000 Anh ta cứ như một đứa trẻ ở cửa hàng kẹo. NOTE Paragraph 00:14:45.000 --> 00:14:50.000 OK, điều này chứng minh giả thuyết của tôi về chứng liệt não đã học 00:14:50.000 --> 00:14:52.000 và tầm quan trọng của hình ảnh vào thị giác 00:14:52.000 --> 00:14:54.000 nhưng tôi sẽ không nhận giải Nobel 00:14:54.000 --> 00:14:56.000 vì khiến một ai đó di chuyển chi ảo đâu. 00:14:56.000 --> 00:14:57.000 (Cười) 00:14:57.000 --> 00:14:58.000 (Vỗ tay) 00:14:58.000 --> 00:15:01.000 Nó là một khả năng hoàn toàn vô dụng. 00:15:01.000 --> 00:15:02.000 (Cười) 00:15:02.000 --> 00:15:06.000 Nhưng rồi tôi bắt đầu nhận ra, có khả năng những hội chứng liệt khác 00:15:06.000 --> 00:15:11.000 mà bạn biết trong thần kinh học, như đột quỵ, hay co rút cơ không ý thức -- 00:15:11.000 --> 00:15:13.000 có thể có một thành phần đã học về nó, 00:15:13.000 --> 00:15:16.000 mà bạn có thể vượt qua bằng công cụ đơn giản là một cái gương. NOTE Paragraph 00:15:16.000 --> 00:15:18.000 Tôi bảo: "Nghe này, Derek" -- 00:15:18.000 --> 00:15:21.000 ban đầu anh ta không thể đi quanh cầm cái gương để giảm cơn đau. 00:15:21.000 --> 00:15:25.000 "Nghe này, Derek, đem nó về và luyện tập trong một hai tuần tới. 00:15:25.000 --> 00:15:27.000 Có thể sau một thời gian luyện tập, 00:15:27.000 --> 00:15:29.000 anh sẽ tách khỏi gương, loại bỏ chứng liệt, 00:15:29.000 --> 00:15:31.000 và bắt đầu cử động cánh tay liệt lần nữa, 00:15:31.000 --> 00:15:33.000 rồi được giải phóng khỏi cơn đau." 00:15:33.000 --> 00:15:35.000 Anh ta nói được, và đem nó về nhà. 00:15:35.000 --> 00:15:37.000 Tôi nói: "À, hai đô. Anh có thể lấy nó." NOTE Paragraph 00:15:37.000 --> 00:15:40.000 Anh ta đem về nhà, sau hai tuần, gọi cho tôi, 00:15:40.000 --> 00:15:42.000 và nói: "Bác sĩ à, ông sẽ không tin được." 00:15:42.000 --> 00:15:43.000 "Sao thế?" 00:15:43.000 --> 00:15:45.000 Anh ta bảo: "Nó biến mất rồi." 00:15:45.000 --> 00:15:46.000 "Cái gì biến mất?" 00:15:46.000 --> 00:15:48.000 Tôi đã cho là cái hộp kính bị mất. 00:15:48.000 --> 00:15:49.000 (Cười) 00:15:49.000 --> 00:15:52.000 Anh ta nói: "Không không, là cái chi ảo đã theo tôi suốt 10 năm, 00:15:52.000 --> 00:15:54.000 nó biến mất rồi." 00:15:54.000 --> 00:15:56.000 Và tôi nói, tôi đã rất lo lắng, ơn Chúa, 00:15:56.000 --> 00:15:58.000 tôi đã thay đổi hình ảnh cơ thể của anh ta, 00:15:58.000 --> 00:16:01.000 vậy còn quan điểm nhân sinh, đạo đức, và tất cả những thứ đó? 00:16:01.000 --> 00:16:03.000 Tôi hỏi: "Derek, liệu anh có thấy phiền?" 00:16:03.000 --> 00:16:06.000 "Không, ba ngày trước, tôi đã không còn cánh tay ảo 00:16:06.000 --> 00:16:09.000 và vì thế, không còn thấy đau, thấy bó gì cả, 00:16:09.000 --> 00:16:12.000 cơn đau cánh tay, tất cả đều biến mất. 00:16:12.000 --> 00:16:16.000 Vấn đề là tôi vẫn còn các ngón tay ảo tòng teng trên vai đây này, 00:16:16.000 --> 00:16:18.000 và cái hộp của ông không với tới được." 00:16:18.000 --> 00:16:19.000 (Cười) 00:16:19.000 --> 00:16:22.000 "Vậy ông có thể thiết kế lại và đặt nó vào trán tôi, 00:16:22.000 --> 00:16:25.000 để tôi có thể loại bỏ những ngón tay ảo?" 00:16:25.000 --> 00:16:27.000 Anh ta nghĩ rằng tôi là nhà ảo thuật. NOTE Paragraph 00:16:27.000 --> 00:16:28.000 Vậy tại sao lại thế? 00:16:28.000 --> 00:16:31.000 Bởi não bộ đối mặt với xung đột cảm giác dữ dội. 00:16:31.000 --> 00:16:34.000 Nó đang nhận thông tin từ thị giác là chi ảo đã trở lại. 00:16:34.000 --> 00:16:36.000 Mặt khác, không có cảm giác muốn chuyển động, 00:16:36.000 --> 00:16:40.000 các cơ gửi tín hiệu cho biết không có cánh tay nào. 00:16:40.000 --> 00:16:42.000 Và lệnh cử động cơ nói là có một cánh tay 00:16:42.000 --> 00:16:45.000 và bởi sự mâu thuẫn này, não giải quyết là 00:16:45.000 --> 00:16:48.000 không có chi ảo, không có cánh tay nào cả. 00:16:48.000 --> 00:16:50.000 Là một dạng chối bỏ, tống khứ các tín hiệu. 00:16:50.000 --> 00:16:54.000 Và khi cánh tay biến mất, thêm vào đó cơn đau cũng biến mất 00:16:54.000 --> 00:16:58.000 bởi bạn không thể có một cơn đau lơ lửng trong không trung. 00:16:58.000 --> 00:17:00.000 Nên đó là cái được thêm. NOTE Paragraph 00:17:00.000 --> 00:17:02.000 Kĩ thuật này hiện áp dụng trên nhiều người 00:17:02.000 --> 00:17:04.000 bởi các nhóm khác ở Helsinki, 00:17:04.000 --> 00:17:07.000 nên nó có thể chứng minh có giá trị như phương pháp chữa đau ảo, 00:17:07.000 --> 00:17:09.000 người ta còn thử nghiệm phục hồi chức năng. 00:17:09.000 --> 00:17:12.000 Bạn thường nghĩ đột quỵ gây tổn hại đến phần xơ, 00:17:12.000 --> 00:17:14.000 và bạn chẳng thể làm gì được. 00:17:14.000 --> 00:17:19.000 Tuy nhiên, hóa ra có vài thành phần của chứng liệt đột quỵ cũng là do não học, 00:17:19.000 --> 00:17:22.000 có khả năng thành phần đó loại bỏ được nhờ sử dụng gương. 00:17:22.000 --> 00:17:24.000 Điều này đã được thử nghiệm lâm sàng, 00:17:24.000 --> 00:17:26.000 giúp ích cho rất nhiều bệnh nhân. NOTE Paragraph 00:17:26.000 --> 00:17:30.000 OK, để tôi chuyển sang phần thứ ba của bài nói, 00:17:30.000 --> 00:17:34.000 về một hội chứng kỳ lạ khác gọi là giác quan thứ phát. 00:17:34.000 --> 00:17:37.000 Được phát hiện bởi Francis Galton vào thế kỷ 19. 00:17:37.000 --> 00:17:39.000 Ông là anh em họ với Charles Darwin. 00:17:39.000 --> 00:17:41.000 Ông chỉ ra rằng người nào đó trong xã hội, 00:17:41.000 --> 00:17:45.000 người hoàn toàn bình thường, có một trạng thái kỳ lạ: 00:17:45.000 --> 00:17:48.000 mỗi khi nhìn một con số, nó có màu. 00:17:48.000 --> 00:17:52.000 Năm màu lam, bảy màu vàng, tám màu lục, 00:17:52.000 --> 00:17:54.000 chín màu chàm, OK? 00:17:54.000 --> 00:17:57.000 Nhớ rằng, họ hoàn toàn bình thường ở các khía cạnh khác. 00:17:57.000 --> 00:18:00.000 Hoặc tông Đô trưởng, đôi khi âm nhạc cũng gợi lên màu sắc. 00:18:00.000 --> 00:18:03.000 Đô màu lam, Fa màu lục, 00:18:03.000 --> 00:18:06.000 tông nhạc khác thì màu vàng, phải không? NOTE Paragraph 00:18:06.000 --> 00:18:08.000 Tại sao lại thế? 00:18:08.000 --> 00:18:10.000 Galton gọi: synesthesia-giác quan trộn lẫn 00:18:10.000 --> 00:18:12.000 một sự pha trộn các giác quan. 00:18:12.000 --> 00:18:14.000 Tất cả giác quan trong ta đều riêng biệt. 00:18:14.000 --> 00:18:16.000 Những người này lẫn lộn các giác quan. 00:18:16.000 --> 00:18:17.000 Tại sao lại thế? 00:18:17.000 --> 00:18:19.000 Một trong hai mặt của việc này rất hấp dẫn. 00:18:19.000 --> 00:18:21.000 Giác quan trộn lẫn di truyền gia đình, 00:18:21.000 --> 00:18:24.000 nên Galton gọi đó là cơ sở di truyền. 00:18:24.000 --> 00:18:28.000 Thứ hai, giác quan trộn lẫn là điều khiến tôi đưa ra quan điểm của mình 00:18:28.000 --> 00:18:31.000 về chủ đề chính của bài giảng, về sự sáng tạo 00:18:31.000 --> 00:18:36.000 Giác quan trộn lẫn cực kỳ phổ biến ở nghệ sĩ, nhà thơ, tiểu thuyết gia 00:18:36.000 --> 00:18:39.000 và những người sáng tạo khác hơn là số đông dân chúng. 00:18:39.000 --> 00:18:40.000 Tại sao? 00:18:40.000 --> 00:18:42.000 Tôi sắp trả lời câu hỏi này. 00:18:42.000 --> 00:18:44.000 Câu hỏi chưa từng được giải đáp trước đây. NOTE Paragraph 00:18:44.000 --> 00:18:45.000 Giác quan trộn lẫn là gì? 00:18:45.000 --> 00:18:46.000 Có nhiều giả thuyết. 00:18:46.000 --> 00:18:48.000 Một trong số đó là họ đơn giản là bị điên. 00:18:48.000 --> 00:18:51.000 Đó không hẳn là một giả thuyết khoa học nên chúng ta hãy bỏ qua. 00:18:51.000 --> 00:18:55.000 Giả thuyết khác họ là những người nghiện thuốc. 00:18:55.000 --> 00:18:57.000 Có thể đúng, 00:18:57.000 --> 00:18:59.000 vì điều đó phổ biến ở đây, hơn ở San Diego. 00:18:59.000 --> 00:19:00.000 (Cười) 00:19:00.000 --> 00:19:03.000 OK. Giả thuyết thứ ba là 00:19:03.000 --> 00:19:08.000 hãy hỏi bản thân xem cái gì đang diễn ra ở giác quan trộn lẫn NOTE Paragraph 00:19:08.000 --> 00:19:11.000 Chúng tôi nhận thấy rằng vùng màu sắc và vùng con số 00:19:11.000 --> 00:19:14.000 nằm cạnh nhau trong não bộ, thuộc hồi thái dương chẩm. 00:19:14.000 --> 00:19:16.000 Nên có sự nhầm lẫn tín hiệu 00:19:16.000 --> 00:19:19.000 giữa vùng màu sắc và con số trong não. 00:19:19.000 --> 00:19:22.000 Nên khi nhìn một con số, bạn thấy màu sắc tương ứng, 00:19:22.000 --> 00:19:24.230 đó là lý do gây ra chứng giác quan trộn lẫn 00:19:24.230 --> 00:19:26.000 Giờ thì tại sao lại như vậy? 00:19:26.000 --> 00:19:28.000 Tại sao tín hiệu lại nhầm ở vài người? 00:19:28.000 --> 00:19:30.000 Có nhớ tôi nói nó di truyền trong gia đình? 00:19:30.000 --> 00:19:32.000 Bạn có gợi ý rồi đó. 00:19:32.000 --> 00:19:34.000 Có một gen dị thường, 00:19:34.000 --> 00:19:37.000 một đột biến gen gây ra đường truyền chéo bất thường này. NOTE Paragraph 00:19:37.000 --> 00:19:39.000 Trong tất cả chúng ta, hóa ra 00:19:39.000 --> 00:19:43.000 chúng ta được sinh ra với mọi thứ truyền đến mọi thứ khác. 00:19:43.000 --> 00:19:46.000 Nên mỗi vùng não nối với mọi vùng khác, 00:19:46.000 --> 00:19:48.000 chúng được cắt tỉa bớt để tạo ra 00:19:48.000 --> 00:19:51.000 kiến trúc mô đun đặc trưng ở não người trưởng thành. 00:19:51.000 --> 00:19:53.000 Nếu có một gen gây ra việc cắt tỉa này 00:19:53.000 --> 00:19:55.000 và nếu gen đó biến đổi, 00:19:55.000 --> 00:19:58.000 thì việc cắt tỉa bị thiếu sót ở các vùng não lân cận. 00:19:58.000 --> 00:20:01.270 Và nếu nó giữa vùng số và màu, bạn mắc chứng giác quan đi kèm số-màu. 00:20:01.270 --> 00:20:04.000 Nếu nó giữa vùng âm và màu, bạn mắc giác quan kèm âm-màu. 00:20:04.000 --> 00:20:06.000 Càng xa càng tốt. NOTE Paragraph 00:20:06.000 --> 00:20:08.000 Chuyện gì xảy ra nếu gen này có mặt mọi nơi 00:20:08.000 --> 00:20:09.000 mọi thứ kết nối chéo? 00:20:09.000 --> 00:20:15.000 Vâng, hãy nghĩ về điểm chung của nghệ sĩ, tiểu thuyết gia và nhà thơ, 00:20:15.000 --> 00:20:18.000 khả năng tư duy ẩn dụ, 00:20:18.000 --> 00:20:20.000 liên kết các ý tưởng như không liên quan, 00:20:20.000 --> 00:20:23.000 ví dụ "Đó là phía Đông, và Juliet là mặt trời." 00:20:23.000 --> 00:20:25.000 Bạn thì không cho Juliet là mặt trời, 00:20:25.000 --> 00:20:27.000 điều đó nghĩa là cô ấy là một quả cầu lửa? 00:20:27.000 --> 00:20:30.000 Đó là chuyện của môn tâm thần phân liệt, phải không? 00:20:30.000 --> 00:20:33.000 Người thường sẽ nói cô ấy ấm áp như mặt trời, 00:20:33.000 --> 00:20:35.000 Cô ấy tỏa sáng như mặt trời, rất sống động. 00:20:35.000 --> 00:20:37.000 Ngay lập tức, bạn tìm thấy mối liên kết. NOTE Paragraph 00:20:37.000 --> 00:20:40.000 Giờ nếu bạn thừa nhận đường truyền chéo 00:20:40.000 --> 00:20:43.000 và các khái niệm cũng có trong các phần khác của não, 00:20:43.000 --> 00:20:46.000 thì nó sẽ tạo nên một khuynh hướng lớn hơn 00:20:46.000 --> 00:20:49.000 về tư duy ẩn dụ và sáng tạo 00:20:49.000 --> 00:20:51.000 ở những người có chứng giác quan trộn lẫn 00:20:51.000 --> 00:20:54.000 Vì vậy sự phổ biến ngẫu nhiên giác quan đi kèm nhiều hơn 8 lần 00:20:54.000 --> 00:20:56.000 giữa nhà thơ, nghệ sĩ và tiểu thuyết gia. 00:20:56.000 --> 00:20:59.000 OK, đó là cái nhìn thuộc não học của chứng giác quan trộn lẫn. 00:20:59.000 --> 00:21:01.000 Minh họa cuối, tôi có thể thêm 1 phút nữa? 00:21:01.000 --> 00:21:03.000 (Vỗ tay) NOTE Paragraph 00:21:03.000 --> 00:21:08.000 OK. Tôi sẽ cho thấy tất cả các bạn đều có chứng này, nhưng chối bỏ điều đó. 00:21:08.000 --> 00:21:12.000 Đây là cái tôi gọi là chữ cái Martian. Giống bảng chữ cái của bạn vậy, 00:21:12.000 --> 00:21:15.000 A là A, B là B, C là C. 00:21:15.000 --> 00:21:18.000 Hình dạng khác nhau thì phát âm khác nhau phải không? 00:21:18.000 --> 00:21:20.000 Đây, bạn có bảng chữ cái Martian. 00:21:20.000 --> 00:21:22.000 Bạn có Kiki, có Bouba. 00:21:22.000 --> 00:21:24.000 Cái nào Kiki, cái nào Bouba? 00:21:24.000 --> 00:21:26.000 Ai nghĩ kia là Kiki và Bouba thì giơ tay? 00:21:26.000 --> 00:21:28.000 Vâng, nó một hai dạng đột biến. 00:21:28.000 --> 00:21:29.000 (Cười) 00:21:29.000 --> 00:21:31.000 Ai nghĩ đó là Bouba, là Kiki? Giơ tay nào. 00:21:31.000 --> 00:21:33.000 99% các bạn. NOTE Paragraph 00:21:33.000 --> 00:21:35.000 Bạn không biết Martian. Sao lại làm được? 00:21:35.000 --> 00:21:40.000 Vì tất cả đều đang có sự tưởng tượng một mô hình giác quan thức phát chéo, 00:21:40.000 --> 00:21:44.000 tức là bạn đang nói sự uốn cong sắc nét đó là kiki, 00:21:44.000 --> 00:21:49.000 trong vỏ não thính giác, các tế bào lông đang được kích thích -- Kiki, 00:21:49.000 --> 00:21:52.000 mô phỏng sự uốn cong hình ảnh, đột ngột của dạng răng cưa. 00:21:52.000 --> 00:21:55.000 Rất quan trọng vì điều này cho bạn biết 00:21:55.000 --> 00:21:57.000 là não bộ ở dạng nguyên thủy 00:21:57.000 --> 00:21:59.000 nó cứ như một sự ảo tưởng ngớ ngẩn, 00:21:59.000 --> 00:22:03.000 nhưng quang tử trong mắt bạn đang thực hiện những hình dạng đó, 00:22:03.000 --> 00:22:06.000 và tế bào lông trong tai đang kích thích mẫu thính giác, 00:22:06.000 --> 00:22:11.000 nhưng não có khả năng trích xuất mẫu số chung. 00:22:11.000 --> 00:22:13.000 Một hình thức nguyên thủy của sự trừu tượng 00:22:13.000 --> 00:22:18.000 và chúng ta biết nó xảy ra trong hồi thái dương chẩm của não, 00:22:18.000 --> 00:22:19.000 vì khi nó tổn thương, 00:22:19.000 --> 00:22:23.000 những người này mất khả năng tham gia vào Bouba Kiki, 00:22:23.000 --> 00:22:25.000 và cũng mất khả năng tham gia ẩn dụ. NOTE Paragraph 00:22:25.000 --> 00:22:29.000 Nếu bạn hỏi anh ta: "Những thứ lấp lánh không phải vàng, 00:22:29.000 --> 00:22:31.000 nghĩa là gì?" 00:22:31.000 --> 00:22:33.000 "Là kim loại và lấp lánh chưa chắc là vàng. 00:22:33.000 --> 00:22:36.000 Mà phải đo trọng lượng riêng nữa." 00:22:36.000 --> 00:22:39.000 Họ đã hoàn toàn bỏ qua ý nghĩa ẩn dụ. 00:22:39.000 --> 00:22:42.000 Vùng này có kích cỡ lớn hơn khoảng 8 lần 00:22:42.000 --> 00:22:45.000 đặc biệt ở con người, như ở thời nguyên thủy. 00:22:45.000 --> 00:22:48.000 Có thứ rất thú vị xảy ra trong hồi góc, 00:22:48.000 --> 00:22:51.000 bởi nó là giao lộ giữa nghe, nhìn, và chạm 00:22:51.000 --> 00:22:55.000 và nó trở nên khổng lồ ở con người. Và thứ gì đó thú vị đang diễn ra. 00:22:55.000 --> 00:22:58.000 Và tôi cho đó là nền tảng khả năng độc nhất ở người 00:22:58.000 --> 00:23:01.000 như sự tưởng tượng, ẩn dụ và sáng tạo. 00:23:01.000 --> 00:23:04.000 Những câu hỏi này các triết gia đã tìm tòi suốt thiên niên kỷ, 00:23:04.000 --> 00:23:08.000 các nhà khoa học chúng tôi có thể bắt đầu bằng cách hình dung não bộ, 00:23:08.000 --> 00:23:10.000 và bằng thí nghiệm và hỏi đúng câu hỏi. 00:23:10.000 --> 00:23:12.000 Cảm ơn. 00:23:12.000 --> 00:23:13.030 (Vỗ tay) 00:23:13.030 --> 00:23:13.920 Xin lỗi. 00:23:13.920 --> 00:23:17.400 (Cười)