1 00:00:00,000 --> 00:00:04,000 Vâng, như Chris đã tiết lộ, tôi nghiên cứu về não người, 2 00:00:04,000 --> 00:00:06,000 các chức năng và cấu trúc của não bộ. 3 00:00:06,000 --> 00:00:10,000 Và tôi muốn bạn suy nghĩ một chút về vấn đề này 4 00:00:10,000 --> 00:00:14,000 Đây là một khối thạch, hơn 1.3kg thạch 5 00:00:14,000 --> 00:00:17,000 có thể cầm trong lòng bàn tay bạn, 6 00:00:17,000 --> 00:00:21,000 nó có thể ngắm nhìn khoảng không vô tận giữa các vì sao. 7 00:00:21,000 --> 00:00:23,000 Nó có thể chiêm nghiệm ý nghĩa của vô cực 8 00:00:23,000 --> 00:00:28,000 và có thể nhìn thấy chính nó đang suy ngẫm về ý nghĩa của sự vô cùng. 9 00:00:28,000 --> 00:00:33,000 Và cái tính đệ quy khác biệt này mà chúng ta gọi là sự tự nhận thức, 10 00:00:33,000 --> 00:00:37,000 là thứ mà tôi nghĩ là chén thánh của khoa học thần kinh, của thần kinh học 11 00:00:37,000 --> 00:00:39,000 và mong ngày nào đó, ta sẽ hiểu rõ chúng. 12 00:00:40,000 --> 00:00:43,000 OK, vậy thì làm thể nào để nghiên cứu bộ phận bí ẩn này? 13 00:00:43,000 --> 00:00:47,000 Vì bạn có tới tận 100 tỷ tế bào thần kinh, 14 00:00:47,000 --> 00:00:50,000 một số ít nhóm nguyên sinh vật, chúng tương tác với nhau, 15 00:00:50,000 --> 00:00:54,000 và từ hoạt động này xuất hiện toàn bộ các khả năng 16 00:00:54,000 --> 00:00:57,000 mà chúng ta gọi là bản chất con người và sự tự nhận thức. 17 00:00:57,000 --> 00:00:58,000 Tại sao lại như vậy? 18 00:00:58,000 --> 00:01:01,000 Vâng, có rất nhiều cách để tiếp cận các chức năng của não người. 19 00:01:01,000 --> 00:01:04,000 Trong số đó, cách mà chúng ta hay sử dụng, 20 00:01:04,000 --> 00:01:09,000 là quan sát những bệnh nhân bị tổn thương một vùng nhỏ ở não, 21 00:01:09,000 --> 00:01:11,000 nơi có 1 biến đổi gen trong 1 khu nhỏ ở não 22 00:01:11,000 --> 00:01:15,000 Điều xảy ra sau đó không phải là một sự suy giảm toàn diện 23 00:01:15,000 --> 00:01:17,000 trên toàn bộ khả năng trí não của bạn, 24 00:01:17,000 --> 00:01:20,000 không phải một dạng bào mòn khả năng nhận thức của bạn 25 00:01:20,000 --> 00:01:23,000 Mà não bạn sẽ mất 1 chức năng được chọn lọc kỹ càng, 26 00:01:23,000 --> 00:01:25,000 trong khi số khác được bảo quản nguyên vẹn, 27 00:01:25,000 --> 00:01:27,000 và điều này khiến bạn tự tin khẳng định 28 00:01:27,000 --> 00:01:31,000 phần não đó bằng 1 cách nào có khả năng làm trung gian chức năng đó. 29 00:01:31,000 --> 00:01:33,000 Nên bạn có thể gán chức năng vào cấu trúc 30 00:01:33,000 --> 00:01:36,000 và tìm xem các cung phản xạ đang làm gì 31 00:01:36,000 --> 00:01:38,000 để tạo ra chức năng đặc trưng đó. 32 00:01:38,000 --> 00:01:40,000 Đó là cái mà chúng tôi đang cố thực hiện. 33 00:01:40,000 --> 00:01:43,000 Hãy để tôi đưa ra một số ví dụ nổi bật. 34 00:01:43,000 --> 00:01:47,000 Thật sự thì tôi sẽ có 3 ví dụ, mỗi cái 6 phút trong toàn bộ bài nói. 35 00:01:47,000 --> 00:01:51,000 Ví dụ đầu tiên hội chứng khác thường gọi là hội chứng Capgras. 36 00:01:51,000 --> 00:01:53,000 Hãy theo dõi slide đầu tiên, 37 00:01:53,000 --> 00:01:58,000 đó là thùy thái dương, thùy trán, thùy đỉnh, OK-- 38 00:01:58,000 --> 00:02:00,000 là những thùy cấu thành nên não. 39 00:02:00,000 --> 00:02:04,000 Và nếu nhìn vào mặt trong thùy thái dương 40 00:02:04,000 --> 00:02:06,000 bạn sẽ không thể thấy 41 00:02:06,000 --> 00:02:08,000 một cấu trúc nhỏ gọi là hồi thái dương chẩm 42 00:02:08,000 --> 00:02:11,000 Nó được gọi là vùng nhận diện khuôn mặt của não, 43 00:02:11,000 --> 00:02:14,000 vì khi nó tổn thương bạn không nhận ra gương mặt người khác nữa. 44 00:02:14,000 --> 00:02:16,000 Bạn vẫn có thể nhận ra họ nhờ giọng nói 45 00:02:16,000 --> 00:02:18,000 và biết: "Ồ, Joe đây mà!" 46 00:02:18,000 --> 00:02:21,000 nhưng bạn không thể nhìn mặt họ mà biết họ là ai, đúng không? 47 00:02:21,000 --> 00:02:23,000 Bạn còn không thể nhận ra bạn trong gương. 48 00:02:23,000 --> 00:02:26,000 Bạn biết đó là bạn bởi khi bạn nháy mắt thì nó cũng nháy mắt, 49 00:02:26,000 --> 00:02:28,000 và bạn biết rắng đó là một cái gương, 50 00:02:28,000 --> 00:02:31,000 nhưng bạn không thật sự nhận ra bản thân. 51 00:02:31,000 --> 00:02:35,000 OK. Nguyên nhân của hội chứng này là do tổn thương hồi thái dương chẩm. 52 00:02:35,000 --> 00:02:38,000 Nhưng còn có một hội chứng nữa rất hiếm gặp, thật sự thì, 53 00:02:38,000 --> 00:02:42,000 rất ít bác sĩ lâm sàng đã nghe về nó, thậm chí cả các nhà thần kinh học. 54 00:02:42,000 --> 00:02:44,000 Đó là bệnh hoang tưởng Capgras, 55 00:02:44,000 --> 00:02:47,000 1 bệnh nhân mà những phần khác hoàn toàn bình thường, 56 00:02:47,000 --> 00:02:50,000 đã từng chấn thương vùng đầu hồi tỉnh sau hôn mê, 57 00:02:50,000 --> 00:02:53,000 khi anh ta nhìn thấy mẹ mình 58 00:02:53,000 --> 00:02:56,000 và nói: " Người phụ nữ này giống y đúc mẹ tôi, 59 00:02:56,000 --> 00:02:58,000 nhưng mà bà ta là kẻ mạo danh. 60 00:02:58,000 --> 00:03:00,000 Là người phụ nữ nào đó đang giả làm mẹ tôi" 61 00:03:00,000 --> 00:03:02,000 Vậy tại sao chuyện này lại xảy ra? 62 00:03:02,000 --> 00:03:05,000 Tại sao một người hoàn toàn minh mẫn và thông minh như anh ta 63 00:03:05,000 --> 00:03:07,000 ở mọi mặt khác, chỉ trừ khi nhìn thấy mẹ 64 00:03:07,000 --> 00:03:10,000 thì lại có dấu hiệu hoang tưởng và nói đó không phải là mẹ mình. 65 00:03:10,000 --> 00:03:12,000 Cách giải thích phổ biến nhất 66 00:03:12,000 --> 00:03:14,000 mà bạn tìm trong các sách về tâm thần học, 67 00:03:14,000 --> 00:03:18,000 theo cách nhìn của Freud, mà tôi đưa ra trong bài nói này, 68 00:03:18,000 --> 00:03:20,000 cũng có những ý kiến tương tự với phụ nữ, 69 00:03:20,000 --> 00:03:22,000 nhưng tôi sẽ chỉ nói về đàn ông. 70 00:03:22,000 --> 00:03:25,000 Khi bạn còn là một đứa bé, đứa bé nhỏ xíu, 71 00:03:25,000 --> 00:03:27,000 bạn bị hấp dẫn giới tính mạnh bởi mẹ mình. 72 00:03:27,000 --> 00:03:29,000 Freud gọi đó là phức cảm Oedipus. 73 00:03:29,000 --> 00:03:31,000 Tôi không nói mình tin vào điều này, 74 00:03:31,000 --> 00:03:33,000 nhưng đây chính là cách nhìn của Freud. 75 00:03:33,000 --> 00:03:36,000 Khi bạn lớn dần, vỏ não phát triển, 76 00:03:36,000 --> 00:03:40,000 và ức chế những ham muốn tình dục tiềm ẩn đối với mẹ 77 00:03:40,000 --> 00:03:44,000 Cảm ơn Chúa, không thì bạn sẽ bị kích thích khi thấy mẹ mình đấy. 78 00:03:44,000 --> 00:03:46,000 Và điều xảy ra sau đó là 79 00:03:46,000 --> 00:03:48,000 đầu bạn bị va chạm làm tổn thương vỏ não, 80 00:03:48,000 --> 00:03:52,000 cho phép những ham muốn tình dục ngầm này xuất hiện, 81 00:03:52,000 --> 00:03:55,000 lộ rõ một cách đột ngột và khó hiểu 82 00:03:55,000 --> 00:03:58,000 bạn cảm thấy bị kích thích bởi mẹ mình. 83 00:03:58,000 --> 00:04:00,000 Và cho rằng "Chúa ơi, nếu đây là mẹ mình 84 00:04:00,000 --> 00:04:02,000 làm sao mình cảm thấy như vậy được? 85 00:04:02,000 --> 00:04:04,000 Cô ta là người khác, là kẻ giả mạo." 86 00:04:04,000 --> 00:04:08,000 Đó là lý do duy nhất giải thích cho tổn thương não của bạn. 87 00:04:08,000 --> 00:04:11,000 Điều này chưa bao giờ có nghĩa lý gì với tôi. 88 00:04:11,000 --> 00:04:14,000 Nó rất khéo léo, như mọi lập luận khác của Freud 89 00:04:14,000 --> 00:04:16,000 (Cười lớn) 90 00:04:16,000 --> 00:04:21,000 nhưng không có ý nghĩa bởi tôi đã gặp một tình trạng tương tự, 91 00:04:21,000 --> 00:04:23,000 nhưng là với con chó xù cưng ở nhà. 92 00:04:23,000 --> 00:04:24,000 (Cười lớn) 93 00:04:24,000 --> 00:04:29,000 Tôi nói: " Bác sĩ, đây không phải Fifi. Giống hệt Fifi 94 00:04:29,000 --> 00:04:31,000 nhưng là con chó khác." Đúng chứ? 95 00:04:31,000 --> 00:04:33,000 Giờ thì bạn cố giải thích như Freud. 96 00:04:33,000 --> 00:04:34,000 (Cười lớn) 97 00:04:34,000 --> 00:04:38,000 Bạn sẽ bắt đầu nói về cái thú tính trong mỗi con người 98 00:04:38,000 --> 00:04:41,000 hay là những thứ tương tự, dĩ nhiên là khá vô lý. 99 00:04:41,000 --> 00:04:43,000 Giờ thì điều gì thật sự đang diễn ra? 100 00:04:43,000 --> 00:04:45,000 Để giải thích cho rối loạn lạ kì này, 101 00:04:45,000 --> 00:04:49,000 chúng ta nhìn vào cấu trúc và chức năng của đường thị giác bình thường trong não. 102 00:04:49,000 --> 00:04:52,000 Bình thường, tín hiệu hình ảnh đi vào nhãn cầu, 103 00:04:52,000 --> 00:04:54,000 đi đến các vùng thị giác của não. 104 00:04:54,000 --> 00:04:57,000 Thực tế có tới 30 vùng nằm sau não liên quan đến tầm nhìn, 105 00:04:57,000 --> 00:05:00,000 và sau qúa trình đó, thông điệp đi vào một cấu trúc nhỏ 106 00:05:00,000 --> 00:05:05,000 gọi là hồi thái dương chẩm, nơi bạn nhận diện khuôn mặt. 107 00:05:05,000 --> 00:05:07,000 Có những nơ-ron nhạy cảm với khuôn mặt. 108 00:05:07,000 --> 00:05:10,000 Bạn có thể gọi nó là vùng khuôn mặt của não, đúng chứ? 109 00:05:10,000 --> 00:05:12,000 Tôi đã nói về điều này trước đó. 110 00:05:12,000 --> 00:05:16,000 Khi khu vực đó bị thương tổn, bạn mất khả năng nhận diện gương mặt, phải không? 111 00:05:16,000 --> 00:05:19,000 Nhưng từ vùng đó, thông điệp đi xuống 112 00:05:19,000 --> 00:05:22,000 vào trong 1 cấu trúc gọi là hạnh nhân trong hệ limbic (hệ viền), 113 00:05:22,000 --> 00:05:24,000 trung khu cảm xúc của não, 114 00:05:24,000 --> 00:05:26,000 và cấu trúc hạnh nhân đó, 115 00:05:26,000 --> 00:05:28,000 đo cảm xúc của bạn đối với thứ bạn quan sát 116 00:05:28,000 --> 00:05:32,000 Đó có phải là con mồi? Động vật ăn thịt? Đối tượng sinh sản? 117 00:05:32,000 --> 00:05:34,000 Hay thứ gì đó tầm thường như một mảnh vải, 118 00:05:34,000 --> 00:05:38,000 Một viên phấn, hay một-- Tôi không muốn chỉ ra đâu, nhưng-- 119 00:05:38,000 --> 00:05:40,000 hay một chiếc giày, OK? 120 00:05:40,000 --> 00:05:42,000 Mà có thể bạn hoàn toàn bỏ qua. 121 00:05:42,000 --> 00:05:45,000 Vậy nếu như hạnh nhân bị kích thích, và nếu điều này quan trọng 122 00:05:45,000 --> 00:05:48,000 thông điệp sẽ đổ vào hệ thần kinh tự động. 123 00:05:48,000 --> 00:05:50,000 Tim bạn bắt đầu đập nhanh hơn. 124 00:05:50,000 --> 00:05:53,000 Bạn bắt đầu đổ mồ hôi để tiêu bớt nhiệt lượng mà bạn sắp 125 00:05:53,000 --> 00:05:55,000 tạo ra từ vận động cơ bắp. 126 00:05:55,000 --> 00:05:59,000 Đó là điều tốt vì chúng tôi có thể đặt hai điện cực vào lòng bàn tay bạn 127 00:05:59,000 --> 00:06:03,000 và đo sự thay đổi điện trở của da do đổ mồ hôi 128 00:06:03,000 --> 00:06:05,000 Để tôi biết được, khi bạn nhìn thứ gì đó, 129 00:06:05,000 --> 00:06:09,000 thì bạn đang hưng phấn hay bị kích thích, hay không cảm thấy gì, OK? 130 00:06:09,000 --> 00:06:11,000 Và tôi sẽ nhanh chóng nắm được điều đó. 131 00:06:11,000 --> 00:06:15,000 Ý tưởng của tôi là, khi người này nhìn vào một vật, nhìn vào-- 132 00:06:15,000 --> 00:06:19,000 bất kỳ vật nào, hình ảnh di chuyển tới vùng thị giác 133 00:06:19,000 --> 00:06:22,000 tuy nhiên nó được xử lý tại hồi thái dương chẩm 134 00:06:22,000 --> 00:06:25,000 và bạn nhận biết nó là một hạt đậu, hay một cái bàn, 135 00:06:25,000 --> 00:06:27,000 hay mẹ bạn, OK? 136 00:06:27,000 --> 00:06:30,000 Và sau đó thông điệp chảy vào trong hạnh nhân, 137 00:06:30,000 --> 00:06:32,000 rồi xuống tới hệ thần kinh tự động 138 00:06:32,000 --> 00:06:37,000 Nhưng có thể đối với người này, tín hiệu từ hạnh nhân đến hệ viền, 139 00:06:37,000 --> 00:06:40,000 trung khu cảm xúc của não, đã tình cờ bị ngắt. 140 00:06:40,000 --> 00:06:42,000 Vì hồi thái dương chẩm vẫn còn nguyên, 141 00:06:42,000 --> 00:06:45,000 anh ta vẫn có khả năng nhận ra mẹ, 142 00:06:45,000 --> 00:06:47,000 và nói: "Người này giống mẹ tôi quá." 143 00:06:47,000 --> 00:06:50,000 Nhưng do tín hiệu tới trung tâm cảm xúc đã bị cắt, 144 00:06:50,000 --> 00:06:54,000 anh ta lại nói: "Nhưng nếu đó là mẹ, sao tôi không cảm nhận được sự ấm áp?" 145 00:06:54,000 --> 00:06:56,000 Và sợ là trường hợp kia có thể xảy ra? Nhỉ? 146 00:06:56,000 --> 00:06:57,000 (Cười) 147 00:06:57,000 --> 00:07:03,000 Vì vậy, anh ta nói "Làm sao để lý giải cái cảm xúc khó hiểu này? 148 00:07:03,000 --> 00:07:05,000 Đó không thể là mẹ mình. 149 00:07:05,000 --> 00:07:07,000 Mà là một phụ nữ lạ giả vờ là mẹ thôi." 150 00:07:07,000 --> 00:07:09,000 Làm thế nào để kiểm chứng? 151 00:07:09,000 --> 00:07:11,000 À, điều cần làm là đặt bạn trước màn hình, 152 00:07:11,000 --> 00:07:14,000 và đo phản xạ trên da, 153 00:07:14,000 --> 00:07:16,000 và chạy các bức ảnh trên màn hình, 154 00:07:16,000 --> 00:07:19,000 Tôi có thể đo mức đổ mồ hôi của bạn khi bạn nhìn vật đó, 155 00:07:19,000 --> 00:07:22,000 như cái bàn hay cái dù. Dĩ nhiên là bạn không đổ mồ hôi. 156 00:07:22,000 --> 00:07:27,000 Nếu nhìn ảnh sư tử, hổ, hay cô gái gợi cảm, có phải bạn sẽ đổ mồ hôi? 157 00:07:27,000 --> 00:07:30,000 Và tin hay không thì tùy, nếu tôi cho bạn xem ảnh mẹ bạn-- 158 00:07:30,000 --> 00:07:32,000 dù bạn bình thường, bạn vẫn đổ mồ hôi. 159 00:07:32,000 --> 00:07:34,000 Thậm chí không cần là người Do Thái. 160 00:07:34,000 --> 00:07:36,000 (Cười) 161 00:07:36,000 --> 00:07:40,000 Nếu cho người bệnh này xem ảnh thì sao? 162 00:07:40,000 --> 00:07:44,000 Cho anh ta xem các bức ảnh trên màn hình 163 00:07:44,000 --> 00:07:46,000 và đo mức phản ứng trên da anh ta. 164 00:07:46,000 --> 00:07:51,000 Bàn ghế vải vóc, chẳng có gì xảy ra, giống mọi người khác, 165 00:07:51,000 --> 00:07:53,000 nhưng khi cho anh ta xem ảnh mẹ, 166 00:07:53,000 --> 00:07:55,000 phản ứng da phẳng lặng. 167 00:07:55,000 --> 00:07:57,000 Không có phản xạ xúc cảm đối với mẹ, 168 00:07:57,000 --> 00:08:02,000 bởi tín hiệu đi từ vùng thị giác đến trung tâm cảm xúc đã bị cắt. 169 00:08:02,000 --> 00:08:05,000 Tầm nhìn anh ta bình thường vì vùng hình ảnh bình thường, 170 00:08:05,000 --> 00:08:08,000 cảm xúc bình thường--anh ta vẫn có thể cười, khóc, vân vân-- 171 00:08:08,000 --> 00:08:11,000 nhưng tín hiệu từ vùng hình ảnh đến vùng cảm xúc đã bị ngắt 172 00:08:11,000 --> 00:08:14,000 do đó anh ta có ảo tưởng mẹ mình là kẻ giả mạo 173 00:08:14,000 --> 00:08:17,000 Nó là thí dụ hay ho về thứ chúng ta vẫn làm: 174 00:08:17,000 --> 00:08:21,000 xem xét một hội chứng tâm thần kỳ lạ không thể giải thích 175 00:08:21,000 --> 00:08:23,000 và nói rằng cách nhìn theo Freud là sai, 176 00:08:23,000 --> 00:08:27,000 thật ra bạn có thể có một giải thích ngắn gọn 177 00:08:27,000 --> 00:08:29,000 theo giải phẫu thần kinh não đã biết. 178 00:08:29,000 --> 00:08:31,000 Tiếp tục, nếu bệnh nhân này xuất viện, 179 00:08:31,000 --> 00:08:36,000 và người mẹ gọi cho anh ta từ phòng kế bên 180 00:08:36,000 --> 00:08:40,000 và anh ta nhấc máy, và nói "Ồ, mẹ, mẹ khỏe không? Mẹ đang ở đâu?" 181 00:08:40,000 --> 00:08:42,000 Không có ảo tưởng nào qua điện thoại. 182 00:08:42,000 --> 00:08:44,000 Sau vài giờ bà lại gần, anh hỏi "Bà là ai? 183 00:08:44,000 --> 00:08:46,000 Trông bà giống mẹ tôi." OK? 184 00:08:46,000 --> 00:08:48,000 Lý do là có một con đường riêng biệt 185 00:08:48,000 --> 00:08:52,000 đi từ trung tâm thính giác trong não đến trung khu cảm xúc, 186 00:08:52,000 --> 00:08:54,000 và nó không bị cắt đứt do tai nạn. 187 00:08:54,000 --> 00:08:59,000 Điều đó giải thích tại sao qua điện thoại anh ta nhận ra mẹ, không xảy ra vấn đề gì. 188 00:08:59,000 --> 00:09:02,000 Mà khi gặp mặt, anh ta cho đó là kẻ giả mạo. 189 00:09:02,000 --> 00:09:06,000 OK, vậy cung phản xạ phức tạp này được thiết lập như thế nào trong não? 190 00:09:06,000 --> 00:09:09,000 Tự nhiên, di truyền, hay do được nuôi dưỡng? 191 00:09:09,000 --> 00:09:11,000 Và chúng ta tiếp cận vấn đề này 192 00:09:11,000 --> 00:09:15,000 bằng cách xem xét hội chứng kỳ lạ khác gọi là hội chứng chi ảo. 193 00:09:15,000 --> 00:09:17,000 Và các bạn đều biết chi ảo là gì. 194 00:09:17,000 --> 00:09:20,000 Khi một cánh tay hoặc chân bị cắt bỏ do hoại tử, 195 00:09:20,000 --> 00:09:22,000 hay mất trong chiến tranh Iraq chẳng hạn, 196 00:09:22,000 --> 00:09:24,000 vấn đề nghiêm trọng là 197 00:09:24,000 --> 00:09:28,000 bạn vẫn cảm nhận sự hiện diện của cánh tay bị mất đó, 198 00:09:28,000 --> 00:09:31,000 và đó gọi là tay ảo hoặc chân ảo. 199 00:09:31,000 --> 00:09:33,000 Bạn có thể ảo tưởng về bất cứ bộ phận nào. 200 00:09:33,000 --> 00:09:36,000 Thậm chí cả nội tạng, tin hay không tùy bạn. 201 00:09:36,000 --> 00:09:40,000 Tôi có một bệnh nhân đã làm phẫu thuật cắt bỏ tử cung 202 00:09:40,000 --> 00:09:45,000 vẫn nghĩ mình có tử cung, kể cả tưởng tượng ra kinh nguyệt 203 00:09:45,000 --> 00:09:47,000 vào thời gian chính xác trong tháng. 204 00:09:47,000 --> 00:09:49,000 Và có một sinh viên hỏi tôi hôm trước, 205 00:09:49,000 --> 00:09:51,000 Họ có hội chứng tiền kinh nguyệt ảo không? 206 00:09:51,000 --> 00:09:52,000 (Cười) 207 00:09:52,000 --> 00:09:56,000 Một chuyên đề được đặt ra cho câu hỏi khoa học này, nhưng chưa được tiến hành. 208 00:09:56,000 --> 00:09:59,000 OK, bây giờ câu hỏi kế tiếp là, 209 00:09:59,000 --> 00:10:02,000 bạn học được gì từ hội chứng chi ảo bằng các thí nghiệm? 210 00:10:02,000 --> 00:10:04,000 Một trong những điều chúng tôi tìm ra là, 211 00:10:04,000 --> 00:10:06,000 khoảng phân nửa số bệnh nhân mắc chứng này 212 00:10:06,000 --> 00:10:08,000 cho rằng họ có thể di chuyển chi ảo đó. 213 00:10:08,000 --> 00:10:10,000 Nó sẽ vỗ vai anh em họ, 214 00:10:10,000 --> 00:10:12,000 nó sẽ trả lời điện thoại, vẫy tay tạm biệt 215 00:10:12,000 --> 00:10:15,000 Những cảm giác này rất sinh động và hấp dẫn. 216 00:10:15,000 --> 00:10:17,000 Bệnh nhân không phải bị ảo tưởng. 217 00:10:17,000 --> 00:10:19,000 Anh ta biết cánh tay không có ở đó, 218 00:10:19,000 --> 00:10:22,000 nhưng, đó là một trải nghiệm về giác quan rất thực với anh ta. 219 00:10:22,000 --> 00:10:25,000 Tuy nhiên, khoảng nửa số bệnh nhân không có hiện tượng này. 220 00:10:25,000 --> 00:10:29,000 Chi ảo, họ nói "Bác sĩ, chi ảo bị liệt. 221 00:10:29,000 --> 00:10:32,000 Nó co cứng một chỗ và đau không thể tả. 222 00:10:32,000 --> 00:10:35,000 Ước gì tôi có thể di chuyển nó, có thể sẽ bớt đau." 223 00:10:35,000 --> 00:10:38,000 Vậy tại sao một chi ảo lại bị liệt? 224 00:10:38,000 --> 00:10:40,000 Nghe như phép nghịch hợp vây. 225 00:10:40,000 --> 00:10:43,000 Nhưng khi chúng tôi nhìn vào bệnh án, cái chúng tôi tìm thấy là, 226 00:10:43,000 --> 00:10:45,000 những người với chi ảo bị liệt, 227 00:10:45,000 --> 00:10:49,000 cánh tay gốc bị liệt do tổn thương thần kinh ngoại biên. 228 00:10:49,000 --> 00:10:52,000 Thần kinh chính đến cánh tay đó 229 00:10:52,000 --> 00:10:54,000 bị cắt, trầm trọng, ví dụ do tai nạn xe cộ 230 00:10:54,000 --> 00:10:57,000 Nên bệnh nhân có một cánh tay thật sự, rất đau, 231 00:10:57,000 --> 00:11:01,000 phải bó bột trong vài tháng hoặc một năm, sau đó 232 00:11:01,000 --> 00:11:04,000 trong một nỗ lực dại dột để loại bỏ sự đau đớn, 233 00:11:04,000 --> 00:11:06,000 bác sĩ cắt bỏ cánh tay đó, 234 00:11:06,000 --> 00:11:10,000 rồi bạn có một cánh tay ảo với cơn đau tương tự, đúng không? 235 00:11:10,000 --> 00:11:12,000 Đây là vấn đề nghiêm trọng trên lâm sàng. 236 00:11:12,000 --> 00:11:14,000 Người bệnh trở nên suy sụp. 237 00:11:14,000 --> 00:11:16,000 Vài người trong số họ tự tử, OK? 238 00:11:16,000 --> 00:11:18,000 Vậy làm thế nào chữa trị hội chứng này? 239 00:11:18,000 --> 00:11:20,000 Tại sao chúng ta lại có chi ảo bị liệt? 240 00:11:20,000 --> 00:11:24,000 Khi tôi nhìn vào bệnh án thì biết rằng họ đã có một cánh tay thật, 241 00:11:24,000 --> 00:11:27,000 dây thần kinh tới cánh tay bị cắt, 242 00:11:27,000 --> 00:11:30,000 cánh tay thật bị liệt, 243 00:11:30,000 --> 00:11:34,000 phải bó bột vài tháng trước khi phẫu thuật cắt bỏ, 244 00:11:34,000 --> 00:11:40,000 và cơn đau ảo vẫn tiếp tục. 245 00:11:40,000 --> 00:11:42,000 Tại sao lại như vậy? 246 00:11:42,000 --> 00:11:44,000 Khi cánh tay còn nguyên nhưng bị liệt, 247 00:11:44,000 --> 00:11:47,000 não gửi yêu cầu tới cánh tay, phần trước não, nói "Di chuyển," 248 00:11:47,000 --> 00:11:49,000 nhưng lời hồi đáp lại là "Không." 249 00:11:49,000 --> 00:11:53,000 Di chuyển. Không. Di chuyển. Không. Di chuyển. Không. 250 00:11:53,000 --> 00:11:56,000 Và nó gửi tín hiệu đến mạng lưới thần kinh của não 251 00:11:56,000 --> 00:11:59,000 và chúng ta gọi đó là chứng liệt có điều kiện, OK? 252 00:11:59,000 --> 00:12:03,000 Não học được rằng, nhờ phương pháp Hebbian liên kết đường dẫn, 253 00:12:03,000 --> 00:12:06,000 việc yêu cầu di chuyển cánh tay 254 00:12:06,000 --> 00:12:08,000 tạo ra cảm giác của một cánh tay liệt. 255 00:12:08,000 --> 00:12:10,000 Và sau đó khi cắt bỏ cánh tay, 256 00:12:10,000 --> 00:12:14,000 chứng liệt đã học được này thâm nhập vào hình dung về cơ thể 257 00:12:14,000 --> 00:12:17,000 và thành ảo giác của bạn, OK? 258 00:12:17,000 --> 00:12:19,000 Giờ làm thế nào để giúp các bệnh nhân này? 259 00:12:19,000 --> 00:12:21,000 Làm thế nào loại bỏ chứng liệt não đã học, 260 00:12:21,000 --> 00:12:25,000 để có thể giải tỏa anh ta khỏi cơn co rút đầy đau đớn 261 00:12:25,000 --> 00:12:27,000 của cánh tay ảo? 262 00:12:27,000 --> 00:12:32,000 À, nói thế này, chuyện gì sẽ xảy ra nếu bây giờ bạn gửi lệnh đến bộ phận ảo, 263 00:12:32,000 --> 00:12:36,000 nhưng cho anh ta thấy rằng nó đang theo sự điều khiển của anh? 264 00:12:36,000 --> 00:12:39,000 Có thể bạn sẽ giải tỏa cơn đau ảo, sự cưỡng bức ảo. 265 00:12:39,000 --> 00:12:41,000 Bằng cách nào? À, bằng thực tế ảo. 266 00:12:41,000 --> 00:12:43,000 Những điều đó tốn hàng triệu đôla. 267 00:12:43,000 --> 00:12:46,000 Tôi sẽ thực hiện chỉ với 3 đôla, 268 00:12:46,000 --> 00:12:48,000 nhưng đừng nói với nhà tài trợ của tôi nhé. 269 00:12:48,000 --> 00:12:49,000 (Cười) 270 00:12:49,000 --> 00:12:53,000 OK? Việc cần làm là tạo một thứ mà tôi gọi là hộp kính. 271 00:12:53,000 --> 00:12:55,000 Một hộp các tông có một tấm gương ở giữa, 272 00:12:55,000 --> 00:12:59,000 và sau đó đưa bệnh nhân đầu tiên, Derek, vào trong. 273 00:12:59,000 --> 00:13:02,000 Anh ấy phẫu thuật cắt bỏ tay 10 năm trước. 274 00:13:02,000 --> 00:13:05,000 Cắt tay bị cắt bỏ, thần kinh cũng vậy 275 00:13:05,000 --> 00:13:09,000 và cánh tay bị liệt, bó bột trong vòng một năm, và sau đó bị cắt bỏ. 276 00:13:09,000 --> 00:13:11,000 Anh có tay ảo, đau đớn không thể di chuyển. 277 00:13:11,000 --> 00:13:13,000 Nó là một cánh tay ảo bị liệt. 278 00:13:13,000 --> 00:13:17,000 Nên anh ta đến đây, và tôi đưa anh ta một cái gương như thế, trong hộp, 279 00:13:17,000 --> 00:13:20,000 mà tôi đã gọi là hộp kính. 280 00:13:20,000 --> 00:13:23,000 Và bệnh nhận đặt tay trái ảo vào đó, 281 00:13:23,000 --> 00:13:25,000 cái tay co rút đau, bên trái tấm gương, 282 00:13:25,000 --> 00:13:27,000 và bàn tay bình thường bên phải tấm gương, 283 00:13:27,000 --> 00:13:31,000 và làm cùng tư thế, tư thế co chặt lại, 284 00:13:31,000 --> 00:13:34,000 và nhìn vào gương. Anh ta trải nghiệm được gì? 285 00:13:34,000 --> 00:13:37,000 Anh ta nhìn vào tay ảo đang được hồi sinh, 286 00:13:37,000 --> 00:13:41,000 vì anh đang nhìn vào ảnh phản chiếu cánh tay bình thường trong gương, 287 00:13:41,000 --> 00:13:43,000 và giống như là tay ảo này đã sống lại. 288 00:13:43,000 --> 00:13:46,000 Tôi nói "Giờ thì hãy nhìn, lúc lắc nó đi 289 00:13:46,000 --> 00:13:50,000 ngón tay thật của anh, hoặc cử động chúng khi đang nhìn vào gương." 290 00:13:50,000 --> 00:13:54,000 Anh ta có cảm giác rất sống động khi nhìn thấy cánh tay ảo di chuyển. 291 00:13:54,000 --> 00:13:56,000 Hiển nhiên rồi, nhưng điều ngạc nhiên là, 292 00:13:56,000 --> 00:13:59,000 người bệnh nói "Chúa ơi, tay ảo tôi đang cử động lại, 293 00:13:59,000 --> 00:14:01,000 và cơn đau, cơn co rút, giảm bớt rồi." 294 00:14:01,000 --> 00:14:04,000 Và hãy nhớ, bệnh nhân đầu tiên bước vào trong đó -- 295 00:14:04,000 --> 00:14:05,000 (Vỗ tay) 296 00:14:05,000 --> 00:14:09,000 -- cảm ơn. (Vỗ tay) 297 00:14:09,000 --> 00:14:12,000 Người bệnh đầu tiên đó, anh ta nhìn vào gương, 298 00:14:12,000 --> 00:14:15,000 tôi nói "Hãy nhìn vào ảnh phản chiếu của tay ảo." 299 00:14:15,000 --> 00:14:17,000 Bắt đầu khúc khích nói "Tôi có thể thấy." 300 00:14:17,000 --> 00:14:19,000 Nhưng anh không ngốc. Anh biết nó là ảo. 301 00:14:19,000 --> 00:14:21,000 Anh biết nó là ảnh phản chiếu của gương, 302 00:14:21,000 --> 00:14:23,000 nhưng là 1 trải nghiệm giác quan sống động. 303 00:14:23,000 --> 00:14:26,000 Tôi bảo: "Hãy cử động tay thường và tay ảo." 304 00:14:26,000 --> 00:14:28,000 Anh nói: "Tôi không thể. Tay ảo đau lắm." 305 00:14:28,000 --> 00:14:30,000 Tôi nói: "Hãy di chuyển tay thường." 306 00:14:30,000 --> 00:14:32,000 Anh nói: "Ôi trời, tay ảo đã cử động lại! 307 00:14:32,000 --> 00:14:35,000 Và cơn đau đang giảm bớt." OK? 308 00:14:35,000 --> 00:14:36,000 Tôi bảo: "Nhắm mắt." 309 00:14:36,000 --> 00:14:38,000 Anh ta nhắm mắt. 310 00:14:38,000 --> 00:14:39,000 "Cử động tay thường." 311 00:14:39,000 --> 00:14:40,000 "Nó lại bị bó chặt." 312 00:14:40,000 --> 00:14:42,000 "OK, mở mắt ra." 313 00:14:42,000 --> 00:14:43,000 "Ôi, nó lại cử đông!" 314 00:14:43,000 --> 00:14:45,000 Anh ta cứ như một đứa trẻ ở cửa hàng kẹo. 315 00:14:45,000 --> 00:14:50,000 OK, điều này chứng minh giả thuyết của tôi về chứng liệt não đã học 316 00:14:50,000 --> 00:14:52,000 và tầm quan trọng của hình ảnh vào thị giác 317 00:14:52,000 --> 00:14:54,000 nhưng tôi sẽ không nhận giải Nobel 318 00:14:54,000 --> 00:14:56,000 vì khiến một ai đó di chuyển chi ảo đâu. 319 00:14:56,000 --> 00:14:57,000 (Cười) 320 00:14:57,000 --> 00:14:58,000 (Vỗ tay) 321 00:14:58,000 --> 00:15:01,000 Nó là một khả năng hoàn toàn vô dụng. 322 00:15:01,000 --> 00:15:02,000 (Cười) 323 00:15:02,000 --> 00:15:06,000 Nhưng rồi tôi bắt đầu nhận ra, có khả năng những hội chứng liệt khác 324 00:15:06,000 --> 00:15:11,000 mà bạn biết trong thần kinh học, như đột quỵ, hay co rút cơ không ý thức -- 325 00:15:11,000 --> 00:15:13,000 có thể có một thành phần đã học về nó, 326 00:15:13,000 --> 00:15:16,000 mà bạn có thể vượt qua bằng công cụ đơn giản là một cái gương. 327 00:15:16,000 --> 00:15:18,000 Tôi bảo: "Nghe này, Derek" -- 328 00:15:18,000 --> 00:15:21,000 ban đầu anh ta không thể đi quanh cầm cái gương để giảm cơn đau. 329 00:15:21,000 --> 00:15:25,000 "Nghe này, Derek, đem nó về và luyện tập trong một hai tuần tới. 330 00:15:25,000 --> 00:15:27,000 Có thể sau một thời gian luyện tập, 331 00:15:27,000 --> 00:15:29,000 anh sẽ tách khỏi gương, loại bỏ chứng liệt, 332 00:15:29,000 --> 00:15:31,000 và bắt đầu cử động cánh tay liệt lần nữa, 333 00:15:31,000 --> 00:15:33,000 rồi được giải phóng khỏi cơn đau." 334 00:15:33,000 --> 00:15:35,000 Anh ta nói được, và đem nó về nhà. 335 00:15:35,000 --> 00:15:37,000 Tôi nói: "À, hai đô. Anh có thể lấy nó." 336 00:15:37,000 --> 00:15:40,000 Anh ta đem về nhà, sau hai tuần, gọi cho tôi, 337 00:15:40,000 --> 00:15:42,000 và nói: "Bác sĩ à, ông sẽ không tin được." 338 00:15:42,000 --> 00:15:43,000 "Sao thế?" 339 00:15:43,000 --> 00:15:45,000 Anh ta bảo: "Nó biến mất rồi." 340 00:15:45,000 --> 00:15:46,000 "Cái gì biến mất?" 341 00:15:46,000 --> 00:15:48,000 Tôi đã cho là cái hộp kính bị mất. 342 00:15:48,000 --> 00:15:49,000 (Cười) 343 00:15:49,000 --> 00:15:52,000 Anh ta nói: "Không không, là cái chi ảo đã theo tôi suốt 10 năm, 344 00:15:52,000 --> 00:15:54,000 nó biến mất rồi." 345 00:15:54,000 --> 00:15:56,000 Và tôi nói, tôi đã rất lo lắng, ơn Chúa, 346 00:15:56,000 --> 00:15:58,000 tôi đã thay đổi hình ảnh cơ thể của anh ta, 347 00:15:58,000 --> 00:16:01,000 vậy còn quan điểm nhân sinh, đạo đức, và tất cả những thứ đó? 348 00:16:01,000 --> 00:16:03,000 Tôi hỏi: "Derek, liệu anh có thấy phiền?" 349 00:16:03,000 --> 00:16:06,000 "Không, ba ngày trước, tôi đã không còn cánh tay ảo 350 00:16:06,000 --> 00:16:09,000 và vì thế, không còn thấy đau, thấy bó gì cả, 351 00:16:09,000 --> 00:16:12,000 cơn đau cánh tay, tất cả đều biến mất. 352 00:16:12,000 --> 00:16:16,000 Vấn đề là tôi vẫn còn các ngón tay ảo tòng teng trên vai đây này, 353 00:16:16,000 --> 00:16:18,000 và cái hộp của ông không với tới được." 354 00:16:18,000 --> 00:16:19,000 (Cười) 355 00:16:19,000 --> 00:16:22,000 "Vậy ông có thể thiết kế lại và đặt nó vào trán tôi, 356 00:16:22,000 --> 00:16:25,000 để tôi có thể loại bỏ những ngón tay ảo?" 357 00:16:25,000 --> 00:16:27,000 Anh ta nghĩ rằng tôi là nhà ảo thuật. 358 00:16:27,000 --> 00:16:28,000 Vậy tại sao lại thế? 359 00:16:28,000 --> 00:16:31,000 Bởi não bộ đối mặt với xung đột cảm giác dữ dội. 360 00:16:31,000 --> 00:16:34,000 Nó đang nhận thông tin từ thị giác là chi ảo đã trở lại. 361 00:16:34,000 --> 00:16:36,000 Mặt khác, không có cảm giác muốn chuyển động, 362 00:16:36,000 --> 00:16:40,000 các cơ gửi tín hiệu cho biết không có cánh tay nào. 363 00:16:40,000 --> 00:16:42,000 Và lệnh cử động cơ nói là có một cánh tay 364 00:16:42,000 --> 00:16:45,000 và bởi sự mâu thuẫn này, não giải quyết là 365 00:16:45,000 --> 00:16:48,000 không có chi ảo, không có cánh tay nào cả. 366 00:16:48,000 --> 00:16:50,000 Là một dạng chối bỏ, tống khứ các tín hiệu. 367 00:16:50,000 --> 00:16:54,000 Và khi cánh tay biến mất, thêm vào đó cơn đau cũng biến mất 368 00:16:54,000 --> 00:16:58,000 bởi bạn không thể có một cơn đau lơ lửng trong không trung. 369 00:16:58,000 --> 00:17:00,000 Nên đó là cái được thêm. 370 00:17:00,000 --> 00:17:02,000 Kĩ thuật này hiện áp dụng trên nhiều người 371 00:17:02,000 --> 00:17:04,000 bởi các nhóm khác ở Helsinki, 372 00:17:04,000 --> 00:17:07,000 nên nó có thể chứng minh có giá trị như phương pháp chữa đau ảo, 373 00:17:07,000 --> 00:17:09,000 người ta còn thử nghiệm phục hồi chức năng. 374 00:17:09,000 --> 00:17:12,000 Bạn thường nghĩ đột quỵ gây tổn hại đến phần xơ, 375 00:17:12,000 --> 00:17:14,000 và bạn chẳng thể làm gì được. 376 00:17:14,000 --> 00:17:19,000 Tuy nhiên, hóa ra có vài thành phần của chứng liệt đột quỵ cũng là do não học, 377 00:17:19,000 --> 00:17:22,000 có khả năng thành phần đó loại bỏ được nhờ sử dụng gương. 378 00:17:22,000 --> 00:17:24,000 Điều này đã được thử nghiệm lâm sàng, 379 00:17:24,000 --> 00:17:26,000 giúp ích cho rất nhiều bệnh nhân. 380 00:17:26,000 --> 00:17:30,000 OK, để tôi chuyển sang phần thứ ba của bài nói, 381 00:17:30,000 --> 00:17:34,000 về một hội chứng kỳ lạ khác gọi là giác quan thứ phát. 382 00:17:34,000 --> 00:17:37,000 Được phát hiện bởi Francis Galton vào thế kỷ 19. 383 00:17:37,000 --> 00:17:39,000 Ông là anh em họ với Charles Darwin. 384 00:17:39,000 --> 00:17:41,000 Ông chỉ ra rằng người nào đó trong xã hội, 385 00:17:41,000 --> 00:17:45,000 người hoàn toàn bình thường, có một trạng thái kỳ lạ: 386 00:17:45,000 --> 00:17:48,000 mỗi khi nhìn một con số, nó có màu. 387 00:17:48,000 --> 00:17:52,000 Năm màu lam, bảy màu vàng, tám màu lục, 388 00:17:52,000 --> 00:17:54,000 chín màu chàm, OK? 389 00:17:54,000 --> 00:17:57,000 Nhớ rằng, họ hoàn toàn bình thường ở các khía cạnh khác. 390 00:17:57,000 --> 00:18:00,000 Hoặc tông Đô trưởng, đôi khi âm nhạc cũng gợi lên màu sắc. 391 00:18:00,000 --> 00:18:03,000 Đô màu lam, Fa màu lục, 392 00:18:03,000 --> 00:18:06,000 tông nhạc khác thì màu vàng, phải không? 393 00:18:06,000 --> 00:18:08,000 Tại sao lại thế? 394 00:18:08,000 --> 00:18:10,000 Galton gọi: synesthesia-giác quan trộn lẫn 395 00:18:10,000 --> 00:18:12,000 một sự pha trộn các giác quan. 396 00:18:12,000 --> 00:18:14,000 Tất cả giác quan trong ta đều riêng biệt. 397 00:18:14,000 --> 00:18:16,000 Những người này lẫn lộn các giác quan. 398 00:18:16,000 --> 00:18:17,000 Tại sao lại thế? 399 00:18:17,000 --> 00:18:19,000 Một trong hai mặt của việc này rất hấp dẫn. 400 00:18:19,000 --> 00:18:21,000 Giác quan trộn lẫn di truyền gia đình, 401 00:18:21,000 --> 00:18:24,000 nên Galton gọi đó là cơ sở di truyền. 402 00:18:24,000 --> 00:18:28,000 Thứ hai, giác quan trộn lẫn là điều khiến tôi đưa ra quan điểm của mình 403 00:18:28,000 --> 00:18:31,000 về chủ đề chính của bài giảng, về sự sáng tạo 404 00:18:31,000 --> 00:18:36,000 Giác quan trộn lẫn cực kỳ phổ biến ở nghệ sĩ, nhà thơ, tiểu thuyết gia 405 00:18:36,000 --> 00:18:39,000 và những người sáng tạo khác hơn là số đông dân chúng. 406 00:18:39,000 --> 00:18:40,000 Tại sao? 407 00:18:40,000 --> 00:18:42,000 Tôi sắp trả lời câu hỏi này. 408 00:18:42,000 --> 00:18:44,000 Câu hỏi chưa từng được giải đáp trước đây. 409 00:18:44,000 --> 00:18:45,000 Giác quan trộn lẫn là gì? 410 00:18:45,000 --> 00:18:46,000 Có nhiều giả thuyết. 411 00:18:46,000 --> 00:18:48,000 Một trong số đó là họ đơn giản là bị điên. 412 00:18:48,000 --> 00:18:51,000 Đó không hẳn là một giả thuyết khoa học nên chúng ta hãy bỏ qua. 413 00:18:51,000 --> 00:18:55,000 Giả thuyết khác họ là những người nghiện thuốc. 414 00:18:55,000 --> 00:18:57,000 Có thể đúng, 415 00:18:57,000 --> 00:18:59,000 vì điều đó phổ biến ở đây, hơn ở San Diego. 416 00:18:59,000 --> 00:19:00,000 (Cười) 417 00:19:00,000 --> 00:19:03,000 OK. Giả thuyết thứ ba là 418 00:19:03,000 --> 00:19:08,000 hãy hỏi bản thân xem cái gì đang diễn ra ở giác quan trộn lẫn 419 00:19:08,000 --> 00:19:11,000 Chúng tôi nhận thấy rằng vùng màu sắc và vùng con số 420 00:19:11,000 --> 00:19:14,000 nằm cạnh nhau trong não bộ, thuộc hồi thái dương chẩm. 421 00:19:14,000 --> 00:19:16,000 Nên có sự nhầm lẫn tín hiệu 422 00:19:16,000 --> 00:19:19,000 giữa vùng màu sắc và con số trong não. 423 00:19:19,000 --> 00:19:22,000 Nên khi nhìn một con số, bạn thấy màu sắc tương ứng, 424 00:19:22,000 --> 00:19:24,230 đó là lý do gây ra chứng giác quan trộn lẫn 425 00:19:24,230 --> 00:19:26,000 Giờ thì tại sao lại như vậy? 426 00:19:26,000 --> 00:19:28,000 Tại sao tín hiệu lại nhầm ở vài người? 427 00:19:28,000 --> 00:19:30,000 Có nhớ tôi nói nó di truyền trong gia đình? 428 00:19:30,000 --> 00:19:32,000 Bạn có gợi ý rồi đó. 429 00:19:32,000 --> 00:19:34,000 Có một gen dị thường, 430 00:19:34,000 --> 00:19:37,000 một đột biến gen gây ra đường truyền chéo bất thường này. 431 00:19:37,000 --> 00:19:39,000 Trong tất cả chúng ta, hóa ra 432 00:19:39,000 --> 00:19:43,000 chúng ta được sinh ra với mọi thứ truyền đến mọi thứ khác. 433 00:19:43,000 --> 00:19:46,000 Nên mỗi vùng não nối với mọi vùng khác, 434 00:19:46,000 --> 00:19:48,000 chúng được cắt tỉa bớt để tạo ra 435 00:19:48,000 --> 00:19:51,000 kiến trúc mô đun đặc trưng ở não người trưởng thành. 436 00:19:51,000 --> 00:19:53,000 Nếu có một gen gây ra việc cắt tỉa này 437 00:19:53,000 --> 00:19:55,000 và nếu gen đó biến đổi, 438 00:19:55,000 --> 00:19:58,000 thì việc cắt tỉa bị thiếu sót ở các vùng não lân cận. 439 00:19:58,000 --> 00:20:01,270 Và nếu nó giữa vùng số và màu, bạn mắc chứng giác quan đi kèm số-màu. 440 00:20:01,270 --> 00:20:04,000 Nếu nó giữa vùng âm và màu, bạn mắc giác quan kèm âm-màu. 441 00:20:04,000 --> 00:20:06,000 Càng xa càng tốt. 442 00:20:06,000 --> 00:20:08,000 Chuyện gì xảy ra nếu gen này có mặt mọi nơi 443 00:20:08,000 --> 00:20:09,000 mọi thứ kết nối chéo? 444 00:20:09,000 --> 00:20:15,000 Vâng, hãy nghĩ về điểm chung của nghệ sĩ, tiểu thuyết gia và nhà thơ, 445 00:20:15,000 --> 00:20:18,000 khả năng tư duy ẩn dụ, 446 00:20:18,000 --> 00:20:20,000 liên kết các ý tưởng như không liên quan, 447 00:20:20,000 --> 00:20:23,000 ví dụ "Đó là phía Đông, và Juliet là mặt trời." 448 00:20:23,000 --> 00:20:25,000 Bạn thì không cho Juliet là mặt trời, 449 00:20:25,000 --> 00:20:27,000 điều đó nghĩa là cô ấy là một quả cầu lửa? 450 00:20:27,000 --> 00:20:30,000 Đó là chuyện của môn tâm thần phân liệt, phải không? 451 00:20:30,000 --> 00:20:33,000 Người thường sẽ nói cô ấy ấm áp như mặt trời, 452 00:20:33,000 --> 00:20:35,000 Cô ấy tỏa sáng như mặt trời, rất sống động. 453 00:20:35,000 --> 00:20:37,000 Ngay lập tức, bạn tìm thấy mối liên kết. 454 00:20:37,000 --> 00:20:40,000 Giờ nếu bạn thừa nhận đường truyền chéo 455 00:20:40,000 --> 00:20:43,000 và các khái niệm cũng có trong các phần khác của não, 456 00:20:43,000 --> 00:20:46,000 thì nó sẽ tạo nên một khuynh hướng lớn hơn 457 00:20:46,000 --> 00:20:49,000 về tư duy ẩn dụ và sáng tạo 458 00:20:49,000 --> 00:20:51,000 ở những người có chứng giác quan trộn lẫn 459 00:20:51,000 --> 00:20:54,000 Vì vậy sự phổ biến ngẫu nhiên giác quan đi kèm nhiều hơn 8 lần 460 00:20:54,000 --> 00:20:56,000 giữa nhà thơ, nghệ sĩ và tiểu thuyết gia. 461 00:20:56,000 --> 00:20:59,000 OK, đó là cái nhìn thuộc não học của chứng giác quan trộn lẫn. 462 00:20:59,000 --> 00:21:01,000 Minh họa cuối, tôi có thể thêm 1 phút nữa? 463 00:21:01,000 --> 00:21:03,000 (Vỗ tay) 464 00:21:03,000 --> 00:21:08,000 OK. Tôi sẽ cho thấy tất cả các bạn đều có chứng này, nhưng chối bỏ điều đó. 465 00:21:08,000 --> 00:21:12,000 Đây là cái tôi gọi là chữ cái Martian. Giống bảng chữ cái của bạn vậy, 466 00:21:12,000 --> 00:21:15,000 A là A, B là B, C là C. 467 00:21:15,000 --> 00:21:18,000 Hình dạng khác nhau thì phát âm khác nhau phải không? 468 00:21:18,000 --> 00:21:20,000 Đây, bạn có bảng chữ cái Martian. 469 00:21:20,000 --> 00:21:22,000 Bạn có Kiki, có Bouba. 470 00:21:22,000 --> 00:21:24,000 Cái nào Kiki, cái nào Bouba? 471 00:21:24,000 --> 00:21:26,000 Ai nghĩ kia là Kiki và Bouba thì giơ tay? 472 00:21:26,000 --> 00:21:28,000 Vâng, nó một hai dạng đột biến. 473 00:21:28,000 --> 00:21:29,000 (Cười) 474 00:21:29,000 --> 00:21:31,000 Ai nghĩ đó là Bouba, là Kiki? Giơ tay nào. 475 00:21:31,000 --> 00:21:33,000 99% các bạn. 476 00:21:33,000 --> 00:21:35,000 Bạn không biết Martian. Sao lại làm được? 477 00:21:35,000 --> 00:21:40,000 Vì tất cả đều đang có sự tưởng tượng một mô hình giác quan thức phát chéo, 478 00:21:40,000 --> 00:21:44,000 tức là bạn đang nói sự uốn cong sắc nét đó là kiki, 479 00:21:44,000 --> 00:21:49,000 trong vỏ não thính giác, các tế bào lông đang được kích thích -- Kiki, 480 00:21:49,000 --> 00:21:52,000 mô phỏng sự uốn cong hình ảnh, đột ngột của dạng răng cưa. 481 00:21:52,000 --> 00:21:55,000 Rất quan trọng vì điều này cho bạn biết 482 00:21:55,000 --> 00:21:57,000 là não bộ ở dạng nguyên thủy 483 00:21:57,000 --> 00:21:59,000 nó cứ như một sự ảo tưởng ngớ ngẩn, 484 00:21:59,000 --> 00:22:03,000 nhưng quang tử trong mắt bạn đang thực hiện những hình dạng đó, 485 00:22:03,000 --> 00:22:06,000 và tế bào lông trong tai đang kích thích mẫu thính giác, 486 00:22:06,000 --> 00:22:11,000 nhưng não có khả năng trích xuất mẫu số chung. 487 00:22:11,000 --> 00:22:13,000 Một hình thức nguyên thủy của sự trừu tượng 488 00:22:13,000 --> 00:22:18,000 và chúng ta biết nó xảy ra trong hồi thái dương chẩm của não, 489 00:22:18,000 --> 00:22:19,000 vì khi nó tổn thương, 490 00:22:19,000 --> 00:22:23,000 những người này mất khả năng tham gia vào Bouba Kiki, 491 00:22:23,000 --> 00:22:25,000 và cũng mất khả năng tham gia ẩn dụ. 492 00:22:25,000 --> 00:22:29,000 Nếu bạn hỏi anh ta: "Những thứ lấp lánh không phải vàng, 493 00:22:29,000 --> 00:22:31,000 nghĩa là gì?" 494 00:22:31,000 --> 00:22:33,000 "Là kim loại và lấp lánh chưa chắc là vàng. 495 00:22:33,000 --> 00:22:36,000 Mà phải đo trọng lượng riêng nữa." 496 00:22:36,000 --> 00:22:39,000 Họ đã hoàn toàn bỏ qua ý nghĩa ẩn dụ. 497 00:22:39,000 --> 00:22:42,000 Vùng này có kích cỡ lớn hơn khoảng 8 lần 498 00:22:42,000 --> 00:22:45,000 đặc biệt ở con người, như ở thời nguyên thủy. 499 00:22:45,000 --> 00:22:48,000 Có thứ rất thú vị xảy ra trong hồi góc, 500 00:22:48,000 --> 00:22:51,000 bởi nó là giao lộ giữa nghe, nhìn, và chạm 501 00:22:51,000 --> 00:22:55,000 và nó trở nên khổng lồ ở con người. Và thứ gì đó thú vị đang diễn ra. 502 00:22:55,000 --> 00:22:58,000 Và tôi cho đó là nền tảng khả năng độc nhất ở người 503 00:22:58,000 --> 00:23:01,000 như sự tưởng tượng, ẩn dụ và sáng tạo. 504 00:23:01,000 --> 00:23:04,000 Những câu hỏi này các triết gia đã tìm tòi suốt thiên niên kỷ, 505 00:23:04,000 --> 00:23:08,000 các nhà khoa học chúng tôi có thể bắt đầu bằng cách hình dung não bộ, 506 00:23:08,000 --> 00:23:10,000 và bằng thí nghiệm và hỏi đúng câu hỏi. 507 00:23:10,000 --> 00:23:12,000 Cảm ơn. 508 00:23:12,000 --> 00:23:13,030 (Vỗ tay) 509 00:23:13,030 --> 00:23:13,920 Xin lỗi. 510 00:23:13,920 --> 00:23:17,400 (Cười)