Đôi khi tôi trở nên nóng giận và phải mất rất nhiều năm tôi mới có thể nói về việc này. Trong công việc, đôi lúc người tôi rung lên, tức là tôi thấy điên tiết lắm rồi. Nhưng cho dù tức giận thế nào đi chăng nữa, cho tới bây giờ, tôi đã hiểu được rằng, sự tức giận của tôi là một sự cường điệu, hay một lạc lõng trong diễn đạt, đã khiến tôi trở nên thô lỗ và không giống ai. Khi còn là một cô bé, tôi biết rằng, tức giận là một cảm xúc tốt hơn hết là không nói ra. Hãy nghĩ về mẹ tôi một lát. Khi tôi mười lăm tuổi, vào một buổi khi đi học về, bà ấy đang đứng ở hiên nhà bên ngoài bếp, cầm một chồng đĩa cao ngút. Hãy tưởng tượng, tôi đã sốc như thế nào khi bà ấy bắt đầu ném chúng như đĩa ném (Tiếng cười) thời tiết thì nóng ẩm như thế. Khi mà mỗi cái đĩa đã vỡ tan ra thành nhiều mảnh tạo thành một đống ở dưới bà ấy quay vào và vẫn nói với tôi một cách vui vẻ "Hôm nay con thế nào?" (Tiếng cười) Bây giờ các bạn có thể thấy một đứa trẻ cảm nhận ra sao khi thấy sự việc đó và nghĩ rằng sự tức giận là im lặng, cô lập, tiêu cực và thậm chí đáng sợ. Đặc biệt khi sự tức giận đó lại là của một cô gái hay một phụ nữ. Câu hỏi tại sao lại như thế. Nóng giận là một cảm xúc của con người, nó không tốt cũng chẳng xấu. Đó thực sự là cảm xúc tín hiệu Nó cảnh báo chúng ta về sự xúc phạm, mối đe dọa, sự xúc phạm và mối nguy hại. Thế nhưng ở bất kỳ nền văn hóa nào, tức giận lại là chuyện hợp lẽ đối với đàn ông. Nhưng chắc chắn có những sự khác biệt. Ví dụ như ở Hoa Kỳ, sự tức giận của đàn ông da đen được coi là tội phạm, nhưng đối với đàn ông da trắng lại là bình thường. Tuy nhiên cho dù chúng ta ở bất kỳ đâu, cảm xúc cũng theo giới tính. Và vì thế chúng ta dạy trẻ em coi thường sự tức giận ở bé gái và phụ nữ, và khi chúng ta trưởng thành lại quay ra trách phạt. Vậy nếu không làm thế thì sao? Điều gì xảy ra nếu chúng ta không tách cơn nóng giận khỏi sự nữ tính? Bởi vì khi tách nóng giận khỏi nữ tính có nghĩa là chúng ta tách phụ nữ ra khỏi cảm xúc tốt nhất của họ, bảo vệ họ khỏi sự bất công. Điều gì xảy ra nếu thay vào đó chúng ta nghĩ về việc phát triển cảm xúc cho cả nam và nữ? Thực tế là chúng ta vẫn xã hội hóa một cách đáng kể đối với trẻ em theo những cách khác và đối lập nhau. Con trai được cho là phải nam tính một cách mắc cười và cứng nhắc, phải từ bỏ cảm xúc nữ tính như khi buồn hoặc sợ hãi và cần phải mạnh mẽ, có thể nổi nóng để thể hiện là đàn ông thực thụ. Ngược lại, con gái được dạy phải nhẹ nhàng, và thái độ nóng giận là không phù hợp. Như cách mà xưa nay phụ nữ được dạy, phải ngồi bắt chéo chân và kiểu tóc cũ, học cách nhẫn nhịn và nuốt sự tự phụ vào trong. Điều gì xảy ra khi chúng ta nhẫn nhịn như vậy quá thường xuyên, thì nữ tính sắp được coi là một sự nhẫn nhục. Đã có cuộc bàn luận dai dẳng mang tính cá nhân, chính trị về nữ tính & nhẫn nhục. Khi tức giận, từ những công chúa được nuông chiều hoặc thanh niên mới lớn chuyển thành phụ nữ hay kêu ca, nhõng nhẽo một cách xấu xí. Chúng tôi có cái của riêng mình; còn của bạn Bạn có phải là một phụ nữ La-tinh nóng nảy khi nổi giận không? Một cô gái châu Á buồn bã? Một phụ nữ da đen cáu kỉnh? Hay da trắng ngốc nghếch? Bạn có thể tự lựa chọn. Nhưng thực tế, nó có tác dụng có khi chúng ta nói nó quan trọng đối với mình, đó chính là những gì nóng giận truyền tải, mọi người dường như nóng giận với chúng tôi vì chúng tôi đã nóng giận. Cho dù chúng tôi ở nhà, ở trường hoặc tại nơi làm việc hoặc ở chính trường, sự nóng giận được cho là nam tính, và không có nữ tính. Vì vậy, nam giới được đánh giá cao khi nóng giận, nhưng phụ nữ lại bị chê trách khi làm điều tương tự. Chính điều này gây cho chúng tôi sự bất lợi rất lớn, cụ thể khi chúng tôi phải bảo vệ bản thân và bảo vệ lợi ích của mình. Nếu chúng tôi phải đối mặt với mối đe dọa của kẻ quấy rối đường phố, kẻ săn mồi, kẻ thành kiến, người phân biệt chủng tộc bộ não sẽ hét lên rằng "Mày đang trêu tao đấy à?" Trong khi miệng lại nói "Tôi xin lỗi, cái gì cơ?" (Tiếngcười) Có phải vậy không? Nóng giận trở lên mâu thuẫn vì nó bị rối tung cả lên xen lẫn giữa lo lắng, sợ hãi, rủi ro và sự trả đũa lại. Nếu bạn hỏi phụ nữ rằng họ sợ điều gì nhất để đối phó với sự tức giận của họ, họ không cho đó là bạo lực. Là trò hề. Hãy suy nghĩ xem đó là gì. Nếu bạn có nhiều điểm nổi trội, thì đó không đơn giản chỉ là trò hề. Nếu bạn tự bảo vệ mình, nếu bạn quyết thực hiện việc này, có thể sẽ có hậu quả tệ. Bây giờ khi diễn đạt lại những ý này không có gì lớn lao, táo bạo hay lý sự cùn, đó là cách thông thường trong đời sống. Khi con gái tôi chưa tới trường, mỗi buổi sáng cháu đều xây lâu đài cát rất công phu, với dây duy băng và các khối hình trong khi có cậu bé lại phá đi của con gái tôi một cách khoái chí Bố mẹ của cậu ấy ở đó, nhưng họ không bao giờ can thiệp vào. Sau đó, họ còn khen con trai một cách nhảm nhí; "Đúng là con trai". "Chuyện nhỏ, phải như thế chứ". Tôi đã làm được cái mà nhiều phụ nữ khác muốn học tập. Tôi ưu tiên giữ yên lặng, và tôi đã dạy con gái tôi cũng làm như thế. Cháu đã tự nói chuyện. Cố gắng một cách nhẹ nhàng để ngăn cậu bé kia. Cháu đã chuyển nơi khác để xây lâu đài, vào phòng học và không bị làm phiền nữa. Vì vậy, tôi và một số người lớn khác cùng tạo ra đặc quyền cho nam giới. Cậu bé có thể chạy xung quanh và có thể làm gì mình muốn, trong khi con gái tôi giữ được cảm xúc của riêng mình. Rồi chúng tôi đã thất bại cả hai vì không gây ra sự nóng giận cho con bé hay để con bé tự giải quyết, nên như thế. Bây giờ đó là một mô hình thu nhỏ của một vấn đề lớn hơn nhiều. Bởi vì về mặt văn hóa, trên toàn thế giới, chúng ta ưa thích sự thể hiện của nam giới. cũng như thích sức ảnh hưởng và đặc quyền đi kèm -- trên cả quyền, nhu cầu và tiếng nói của trẻ em và phụ nữ. Do đó hoàn toàn không có gì bất ngờ, có lẽ thế, với những ai trong căn phòng này rằng phụ nữ được cho là hay nóng giận hơn, với cường độ cao hơn so với nam giới. Do nó đến từ thực tế rằng, ai trong chúng ta đều cho là như vậy, cứ giữ ý nghĩ như thế mãi. Nhưng chúng tôi cũng phải tìm cách nào đó nhẹ nhàng khi thể hiện mức độ cảm xúc của mình và thể hiện nhận thức vẫn còn mang lại bấp bênh. Vậy chúng ta thực hiện vài việc. Nếu đàn ông biết được tần suất phụ nữ nổi cơn thịnh nộ khi khóc, họ sẽ choáng váng. (Tiếng cười) Lúc ấy chúng tôi thường bớt lời. "Chúng tôi thất vọng. À không, vẫn ổn". (Tiếng cười) Chúng tôi tự thể hiện và mất đi khả năng nhận ra những thay đổi về sinh lý là biểu hiện của sự nóng giận. Chủ yếu, mặc dù, do tình trạng mệt mỏi. Sự nóng giận có liên quan đến một loạt các bệnh mà lâu nay thường bị bỏ qua, chúng đều là "bệnh của phụ nữ". Tỷ lệ mắc cao hơn về bệnh đau mãn tính, rối loạn miễn dịch, ăn uống không điều độ, đau khổ về tinh thần, trạng thái lo lắng, tự hại bản thân, trầm cảm. Sự nóng giận ảnh hưởng đến hệ thống miễn dịch và tim mạch. Một số nghiên cứu thậm chí chỉ ra nóng giận ảnh hưởng cả đến tỷ lệ tử vong, đặc biệt ở phụ nữ da đen bị ung thư. Tôi phát ốm và mệt mỏi. Tôi biết mình đang bị ốm và mệt mỏi. Sự nóng giận gây ra rất nhiều khó chịu, và tạo ra mâu thuẫn bởi lẽ ra nó phải mang lại sự thoải mái. Có nóng giận là chấp nhận được. Khi mà nó ở trong tầm kiểm soát của mình và mình có thể chế ngự nó. Kiểu như các mẹ hay cô giáo, có thể nổi nóng, nhưng không thể cáu giận về chi phí lớn của việc nuôi dạy. Chúng ta có thể nổi giận với mẹ mình. Nói thế nào nhỉ, khi là thiếu niên - các quy tắc và quy định cố hữu - ta không đổ lỗi hệ thống, mà là các quy tắc ấy. Chúng tôi có thể tức giận với phụ nữ khác bởi vì ai cũng muốn mình thắng cả? Và chúng tôi cũng có thể nóng giận với đàn ông có địa vị thấp hơn khi họ phân biệt chủng tộc hoặc tư tưởng bài ngoại. Chúng tôi có nhiều quyền để làm việc đó. Bởi ai cũng có cảm xúc, kể cả chúng tôi và cả người đang tỏ ra không vui với sự nóng giận ấy. Chúng tôi nên làm giảm sự khó chịu của họ khi phụ nữ nói không, một cách thản nhiên. Chúng ta có thể coi cảm xúc và suy nghĩ theo bản chất của nó, bỏ qua giới tính. Những người có thể chế ngự sự nóng giận của mình và mang lại kết quả tốt từ nó thường là người sáng tạo và tích cực hơn, chân thành hơn, giỏi hơn trong xử lý các vấn đề, họ cũng có địa vị chính chị tốt hơn. Giờ đây tôi là phụ nữ, lại viết về phụ nữ và cảm xúc, vì vậy hầu như rất ít các anh có đủ khả năng coi những gì tôi đang nói một cách nghiêm túc, một vấn đề chính trị thực thụ. Chúng ta nghĩ về chính trị và nóng giận với sự khinh miệt, coi thường và thịnh nộ chính cái này đang nuôi dưỡng chủ nghĩa phát xít trên thế giới. Nhưng nếu đó là chất độc, nó cũng là thuốc giải độc. Chúng ta thấy sự nóng giận của hy vọng, mà chúng ta thấy nó mỗi ngày ở phụ nữ và những người thiệt thòi. Nó liên quan đến lòng trắc ẩn, sự đồng cảm và tình yêu, và chúng ta cũng nên nhận ra có sự nóng giận trong đó. Vấn đề là xã hội coi thường sự nóng giận của phụ nữ, không tôn trọng phụ nữ. Nguy cơ thực sự của nóng giận không phải là phá vỡ mối quan hệ hay vỡ đống đĩa kia. Chính xác nó cho chúng ta biết phải nghiêm túc thế nào với chính mình và chúng ta hy vọng người khác cũng coi trọng mình một cách nghiêm túc. Nếu được như vậy thì có nhiều cơ hội tốt để các chị em có thể cười khi họ muốn. (Vỗ tay) Xin cảm ơn. (Vỗ tay) (Reo hò)