Vietnamese titulky

← vimeo.com/.../436631998

Získať kód na vloženie
11 Languages

Ukazujem Revíziu 4 vytvorenú 06/23/2021 od Quynh Ha Nguyen.

  1. Tôi là giáo sư tiến sĩ Karen Sacs
  2. Trưởng phòng Quản trị & Phục hồi chức năng
  3. và là Trưởng khoa Giáo dục Phổ thông
    Trung học tại Đại Học bang San Diego.
  4. Tôi làm việc tại đây được gần 30 năm
    tuy nhiên, sự nghiệp của tôi bắt đầu
  5. từ một Giáo viên của giáo dục đặc biệt.
  6. Và năm đầu tiên tôi giảng dạy cũng là
  7. năm đầu tiên học sinh của tôi được phép
  8. gia nhập vào trường công,
  9. do mức độ khuyết tật nghiêm trọng
    của chúng.
  10. Một điều luật được thông qua vào năm 1975
    đã cho phép học sinh
  11. kể cả học sinh khuyết tật,
  12. được học tại trường công.
  13. Và đó là năm đầu tiên tôi bắt đầu giảng dạy.
  14. Chúng tôi làm việc trong một tòa nhà nhỏ
    với khoảng 40 học sinh,
  15. và toàn bộ chúng tôi đều là giáo viên mới
  16. cố gắng tìm ra việc để làm
    cùng những đứa trẻ
  17. từ 5 đến 22 tuổi, những đứa trẻ
    lần đầu tiên đặt chân vào trường công.
  18. Vì vậy trước khi ADA được thông qua,
    trong quá trình giảng dạy
  19. tôi hiểu rất nhiều về sự thiếu tiếp cận
  20. Thực tế, với những học sinh tôi dạy
  21. tôi bắt đầu dạy các em lớn tuổi hơn,
    ở tuổi thiếu niên,
  22. và tôi đã không dành nhiều thời gian
    cho chúng ở trường
  23. bởi vì đây mới là khởi đầu.
  24. Và tôi nhận ra rằng chúng cần
  25. học cách làm sao để gia nhập cộng đồng.
  26. Chúng cần học cách xin việc,
  27. chúng cần phải học tất cả kỹ năng sống
  28. vì bạn không có nhiều thời gian với chúng.
  29. Và ở khu học chính của chúng tôi
  30. có những người đảm nhiệm việc tìm kiếm
    các cơ hội việc làm cho học sinh,
  31. vậy họ là những "nhà phát triển công việc"
    đại loại thế
  32. và khi tôi yêu cầu một người như thế,
  33. họ nói với tôi là chúng ta không có ai cả,
  34. vì học sinh của chúng tôi
    không thể làm việc.
  35. Và bạn có thể tưởng tượng,
  36. chính điều đó đã thúc đẩy tôi nhận ra.
  37. Vì tôi biết chắc rằng
    học sinh của tôi có thể làm việc
  38. vì vậy tôi bắt đầu ra ngoài và gặp gỡ
  39. vài doanh nhân ở khu lân cận,
  40. và họ đã giới thiệu cho tôi
    những doanh nhân khác,
  41. tôi bắt đầu học cách trò chuyện
    với nhà tuyển dụng,
  42. điều đó thật tuyệt,
    thứ mà tôi học được
  43. ở Chương trình Giáo dục Đặc biệt,
    đó là cách trở thành một giáo viên.
  44. Và tôi nhận ra rằng
    dĩ nhiên học sinh của tôi có thể làm việc.
  45. Tôi trực tiếp kêu gọi các nhà tuyển dụng,
  46. và họ giúp tôi hiểu và nắm được tình hình
  47. và tôi bắt đầu dạy học sinh của tôi
  48. cách lái xe buýt,
  49. và cách tìm kiếm chỗ ở
  50. để làm việc, và thật thú vị
  51. khi học sinh có được một công việc
  52. và tìm thấy thứ mà chúng thích làm
  53. và thứ mà chúng giỏi.
  54. Và những bậc cha mẹ từ hàng triệu năm nay
    chưa từng nghĩ rằng
  55. con trai và con gái của họ có thể làm việc
  56. nhưng bây giờ họ đã thấy chúng thành công
  57. và những bậc cha mẹ đã từng
    rất lo lắng về việc
  58. đưa con cái của họ hòa nhập với cộng đồng
    đã rất vui mừng
  59. và dĩ nhiên họ trở thành
    những người ủng hộ nồng nhiệt nhất
  60. về việc mở rộng Chương trình Giáo dục này.
  61. Và vì vậy tôi nhận ra bất luận
    nơi nào tôi đến
  62. Tôi cố gắng nâng cao nhận thức
    và quan trọng hơn hết,
  63. nâng cao sự kỳ vọng
  64. về những học sinh mà tôi làm việc cho
  65. và tất nhiên, làm việc cùng.
  66. Khi tôi tới bang San Diego,
  67. đó thực sự để xem cách chúng tôi sử dụng
    công nghệ bổ trợ
  68. để kết nối với người khiếm khuyết
  69. liệu họ có đi đến trường, làm việc,
  70. gia nhập với cộng đồng, bằng cách nào đó.
  71. Vì vậy, công nghệ bổ trợ thật sự trở thành
    một lĩnh vực mà tôi tập trung vào
  72. và chúng tôi nhận được trợ cấp liên bang
  73. tài trợ tôi, tài trợ tôi
    và những đồng nghiệp khác
  74. để phát triển quan hệ đối tác cộng đồng
  75. để hỗ trợ sự phát triển của
    công nghệ bổ trợ
  76. vì vậy ngay những ngày đầu, tôi nghĩ rằng
    ADA đã được thông qua,
  77. cộng đồng đã mở rộng,
  78. chủ doanh nghiệp nhận thức hơn,
  79. và chúng tôi bắt đầu hội tụ mọi người
    trong xã hội
  80. những người thực sự hứng thú
    giúp đỡ chúng tôi điều chỉnh,
  81. giúp đỡ những cá nhân tiếp cận
    với công việc họ muốn.
  82. Và vì vậy tôi bắt đầu một khoá học
    về ứng dụng
  83. của những công nghệ bổ trợ,
  84. tôi đồng giảng dạy với thành viên
    trong khoa kỹ thuật
  85. và chúng tôi có những học sinh từ Chương
    trình Đặc biệt, từ Phục hồi Chức năng,
  86. từ Kỹ thuật...
  87. chúng tôi cũng có người từ cộng đồng,
  88. chúng tôi có trị liệu nghề nghiệp
    và trị liệu vật lý, trị liệu ngôn ngữ,
  89. và chúng tôi cũng có người cung cấp
    dụng cụ,
  90. chúng tôi có những kỹ sư khác nhau
    những người đã từng đứng lớp,
  91. và chúng tôi cùng là việc lâu dài
  92. khả năng xảy ra là gì
    khi chúng tôi kết hợp tốt
  93. với những người khuyết tật
  94. và một công nghệ bổ trợ có thể kết nối họ
  95. đến với những hoạt động mà họ muốn làm.
  96. Và chúng tôi nhận ra điều đó tạo nên một
    điểm khác biệt lớn
  97. và giúp con người kiểm soát
    cuộc sống của họ.
  98. Và một trong những hoạt động chúng tôi
    đã làm trong lớp
  99. là tổ chức khảo sát tính tiếp cận của ADA
  100. và điều này thật sự mở rộng tầm mắt
    của tôi và học sinh
  101. và của mọi người trong cộng đồng,
  102. những người làm việc với chúng tôi.
  103. Vì vậy chúng tôi muốn học sinh ra ngoài
    và làm khảo sát
  104. và tìm hiểu khả năng tiếp cận của
  105. khu dân cư địa phương của chúng.
  106. Chúng đến những nơi bán lẻ,
  107. chúng đến nhà hàng,
  108. và khách sạn, và những nơi khác
  109. mà chúng muốn tiếp cận trong
    khu dân cư địa phương
  110. và chúng tôi thấy là, đối với chúng tôi,
  111. chúng tôi chưa bao giờ nhìn vào một nơi
    theo cùng một cách.
  112. Và với khảo sát tính tiếp cận ADA
    như là một bối cảnh,
  113. và như là hướng dẫn giúp chúng tôi
    nhìn nhận nơi nào chúng tôi cần thay đổi
  114. bởi vì một phần của công việc
  115. không chỉ là khảo sát và tìm ra điểm tốt
  116. và ở điểm nào mọi người có thể cải thiện,
  117. mà còn là vận động,
  118. để mang đến nhận thức, và để chắc chắn
    mọi người nhận ra rằng
  119. họ có cả một thị trường ngoài đó
  120. mà họ chưa bao giờ nghĩ đến.
  121. Và để cho thị trường tiếp cận
    việc kinh doanh của họ,
  122. họ cần phải tiếp cận nhiều hơn.
  123. Vì vậy, điều này thật thú vị
    và đến tận bây giờ, tôi vẫn đứng lớp,
  124. và tôi vẫn làm khảo sát tính tiếp cận ADA
    và may mắn thay,
  125. mọi chuyện đã tốt đẹp hơn và chúng tôi
    nhận thấy nhiều cải thiện,
  126. nhưng chúng tôi luôn nhìn thấy
    những điểm có thể được nâng cao.
  127. Vì vậy tôi thấy nhiều sự thay đổi tích cực
  128. cả trong tiếp cận vật lý vào các toà nhà,
  129. mà còn tiếp cận đến giao tiếp điện tử
    và kỹ thuật số
  130. và đó là điều quan trọng làm nên
    sự khác biệt lớn lao.
  131. Tôi nghĩ điều thường xuyên xảy ra là,
  132. chúng tôi không nghĩ về
    những cân nhắc trước.
  133. Rằng những điều rất thường xuyên là
    sau thực tế,
  134. kể cả ở Đại học, bất kỳ khi nào
  135. họ giới thiệu phần mềm mới, công nghệ mới,
    nền tảng mới,
  136. mà chúng tôi đang sử dụng,
  137. tôi luôn luôn hỏi trước
  138. khả năng tiếp cận thì sao?
  139. và một cách tất yếu,
    câu trả lời luôn là.....
  140. "Chúng tôi sẽ làm."
  141. "Chúng tôi sẽ làm sau."
  142. Tôi thấy rằng sự thay đổi và con người
    đang nhìn vào
  143. vấn đề về sự tiếp cận trước.
  144. Nhưng tôi nghĩ điều này thực sự xảy ra...
    cần xảy ra nhiều hơn.
  145. Và ý tưởng về thiết kế phổ quát cần
    được suy nghĩ trước.
  146. Và nó bao hàm hơn nhiều
  147. và nó cũng hiệu quả hơn nhiều
    về chi phí.
  148. Và vì vậy tôi nghĩ rằng việc đi sâu vào
    suy nghĩ của những người từ trước
  149. và tôi có cơ hội làm việc
  150. với những sinh viên kiến trúc, ví dụ,
    và có thể
  151. giới thiệu họ những người khuyết tật,
    và cho họ thấy được
  152. cái nhìn sâu sắc rằng
    nó không phải về sự tuân thủ
  153. nó không chỉ về tuân thủ
    và làm việc theo mã.
  154. Nhưng một khi họ gặp những người
  155. đang tiếp cận với cộng đồng
    bằng nhiều cách khác nhau,
  156. điều đó giúp họ nghĩ về thiết kế
    theo hướng mới
  157. Và nó khuyến khích họ cân nhắc
    khả năng sáng tạo của họ
  158. về việc làm sao thiết kế
  159. liệu đây là toà nhà, hay là
    phong cảnh bên ngoài,
  160. bất luận là gì, họ nên khiến nó
  161. tiếp cận dễ hơn đến mọi người
    ở số lượng lớn.
  162. Điều mà tôi muốn thấy, đó là
    khiếm khuyết
  163. chắc chắn được nhắc đến
    trong các cuộc thảo luận về sự đa dạng.
  164. Tôi nghĩ, thông thường
  165. tất cả các cuộc thảo luận về tính đa dạng,
  166. cụ thể điều mà đang xảy ra,
    thường để việc khuyết tật
  167. ra khỏi phương trình.
  168. Và khuyết tật giao nhau với những
    đặc điểm khác
  169. bất luận đó là giới tính, tuổi tác,
    dân tộc... mọi khía cạnh
  170. bạn vẫn sẽ thấy người khuyết tật.
  171. Và thực tế, bất kỳ ai có thể tham gia
    nhóm người khuyết tật,
  172. bất kỳ thời điểm nào
    và đa số chúng ta sẽ đến lúc nào đó
  173. trong cuộc sống. Vì vậy tôi nghĩ
  174. khả năng suy nghĩ chủ động và
    tổng thể về khuyết tật....
  175. thực sự rất quan trọng và nó cần tạo nên
    một phần của những cuộc trò chuyện
  176. mà chúng ta đang nói, về sự đa dạng.