Return to Video

Marcie Roth

  • 0:01 - 0:04
    Bạn sẽ thấy nút ghi âm nằm ở góc video
  • 0:04 - 0:06
    Thế nên, bạn sẽ biết rằng nó đang ghi âm,
  • 0:06 - 0:08
    và tôi sẽ tắt tiếng của tôi
  • 0:08 - 0:10
    sau đấybạn sẽ tiếp tục và thực hiện phần giới thiệu của mình.
  • 0:10 - 0:11
    Cảm ơn bạn Marcie.
  • 0:14 - 0:16
    Xin chào, tôi là Marcie Roth
  • 0:16 - 0:22
    và tôi đang làm công việc liên quan đến
    quyền của người khuyết tật
  • 0:22 - 0:26
    trong suốt thời niên thiếu của mình,
  • 0:26 - 0:32
    và thực tế là từ khi tôi còn là
    học sinh năm đầu trung học.
  • 0:32 - 0:43
    Tôi hiện là giám đốc điều hành và
    CEO của Viện Khuyết tật Thế giới,
  • 0:43 - 0:53
    và tôi đã làm việc nhiều năm
    trong lĩnh vực dịch vụ chăm sóc
  • 0:53 - 1:02
    cho những người thuộc
    Chương trình Nội Trú,
    từ sớm khi tôi vào nghề
  • 1:02 - 1:05
    với những người như,
  • 1:05 - 1:09
    học sinh ở trường quản giáo,
  • 1:09 - 1:15
    người đang bắt đầu lại sự nghiệp,
  • 1:15 - 1:23
    rồi tới những người
    ở môi trường sống cộng đồng,
  • 1:23 - 1:31
    sau đó, dần dần, tôi dành hết tâm trí
    cho quyền lợi của người khuyết tật
  • 1:31 - 1:41
    và bị thu hút từ sớm với nhiệm vụ của một luật sư
  • 1:41 - 1:45
    trước cả khi ADA được thành lập.
  • 1:45 - 1:55
    Và sau đó tôi làm việc cho những tổ chức
    hỗ trợ kiện tụng cho người khuyết tật.
  • 1:55 - 1:58
    Ngoài việc tôi là người khuyết tật,
  • 1:58 - 2:02
    Tôi hiện tại cũng là phụ huynh
  • 2:02 - 2:05
    của hai thanh niên khuyết tật.
  • 2:05 - 2:09
    Chồng của tôi
    anh cũng là một người khuyết tật,
  • 2:09 - 2:17
    và gia đình chúng tôi cũng hạnh phúc
    khi là người khuyết tật
  • 2:17 - 2:24
    Vì vậy, quyền của người khuyết tật
    là một phần
  • 2:24 - 2:27
    trong tôi
    và là tất cả những gì tôi đang làm
  • 2:27 - 2:39
    Tôi đã dành thời gian từ năm 2001
    và sẽ tiếp tục
  • 2:39 - 2:44
    tập trung thật nhiều đến những gì xảy ra
    với những người khuyết tật
  • 2:44 - 2:47
    trước, trong, và sau nhiều biến cố của họ.
  • 2:47 - 2:54
    Và đó thật sự là định hướng đặc biệt
    mà tôi theo đuổi từ đó đến nay,
  • 2:54 - 2:57
    và, thật ra, tôi đã từng có cơ hội
  • 2:57 - 3:02
    trong vai trò người được chọn của
    Chính quyền Obama
  • 3:02 - 3:08
    để cống hiến 8 năm ở FEMA,
  • 3:08 - 3:15
    thành lập Văn phòng của FEMA thuộc
    Hội liên hiệp và điều phối
    dành cho người khuyết tât,
  • 3:15 - 3:23
    và xây dựng lực lượng nòng cốt
    từ các chuyên gia khuyết tật
  • 3:23 - 3:27
    trong trường hợp tương tự, hỗ trợ
    những nhà lãnh đạo
  • 3:27 - 3:35
    và những người quản lý
    các tình huống khẩn cấp và đặc biệt
  • 3:35 - 3:38
    thu hút người khuyết tật,
    và những tổ chức của người khuyết tật
  • 3:38 - 3:42
    với sự chuẩn bị cho việc ứng phó khẩn cấp
  • 3:42 - 3:47
    và cũng như trong suốt quá trình phục hồi và làm dịu đi cơn đau do hậu quả của tai nạn
  • 3:47 - 3:54
    Cuối cùng, từ khi tôi trở thành một phần
  • 3:54 - 3:59
    của Viện Người khiếm khuyết trên thế giới
    từ tháng 9 vừa rồi,
  • 3:59 - 4:09
    việc tôi kiên trì dành sự quan tâm cho
    quyền lợi của người khuyết tật đã thành
  • 4:09 - 4:16
    điều giúp tôi có thêm nhiều cơ hội
    chủ động dấn thân vào hơn
  • 4:16 - 4:26
    và từ đó, tôi đã dành thời gian
    cùng
  • 4:26 - 4:32
    WID xây dựng một quy trình chiến lược được lên kế hoạch
  • 4:32 - 4:43
    và nhằm hỗ trợ tổ chức trong việc
    thiết lập các quyền ưu tiên mới,
  • 4:43 - 4:47
    tập trung vào sứ mệnh của tổ chức
  • 4:47 - 4:54
    và gần đây nhất là lập nên 4 lĩnh vực
  • 4:54 - 4:57
    mà tổ chức cần quan tâm
    để chúng tôi có thể tiến xa hơn.
  • 4:59 - 5:02
    Cảm ơn Marcie. Thật tuyệt vời.
  • 5:02 - 5:07
    Tôi phải xin lỗi vì hàng xóm của tôi đã
    đục đẽo khá nhiều ngày hôm nay,
  • 5:07 - 5:09
    vì thế có quá nhiều tạp âm cho
    dù tôi đã tắt mic
  • 5:09 - 5:13
    nhưng đừng lo lắng, điều này sẽ không
    gây trở ngại cho đoạn ghi âm của bạn.
  • 5:13 - 5:16
    Được rồi, vậy câu hỏi đầu tiên
    liên quan đến quá khứ của cô.
  • 5:16 - 5:19
    Hãy chia sẻ với tôi kỷ niệm đầu tiên
    mà cô bắt đầu nhận ra rằng
  • 5:19 - 5:23
    có những vấn đề dễ bị ảnh hưởng, sự
    phân biệt đối xử hoặc thiếu sự hòa nhập.
  • 5:23 - 5:26
    Câu chuyện về cá nhân cô
    hay về sự gắn kết
  • 5:26 - 5:29
    với Đạo luật về Người khuyết tật Hoa Kỳ là gì?
    Cô có nhớ
  • 5:29 - 5:31
    ngày mà nó được ký kết không?
    Hãy chia sẻ nếu có thể.
  • 5:31 - 5:35
    Và những điều gì đã ảnh hưởng
    đến cô và mọi người?
  • 5:35 - 5:39
    Nhớ ấn vào nút nào đó
    để máy ảnh chuyển hướng qua bạn
  • 5:39 - 5:40
    trước khi bạn bắt đầu.
  • 5:45 - 5:55
    Tôi lần đầu tiên biết về người khuyết tật
    khi còn rất trẻ.
  • 5:55 - 6:02
    Tôi từng có 1 người bạn thân năm lớp 1,
    tên cậu ấy là Gregory,
  • 6:02 - 6:10
    và tôi với cậu ấy đã trở thành
    những người bạn tuyệt vời của nhau.
  • 6:10 - 6:12
    Cả 2 chúng tôi đều dành phần lớn thời gian cho nhau
  • 6:12 - 6:17
    và rồi một ngày, đột nhiên,
    Gregory đã ra đi,
  • 6:17 - 6:24
    và tôi không biết điều gì đã xảy ra
    với cậu ấy, hay cậu ấy đã đi đâu
  • 6:24 - 6:27
    và rồi vài năm sau đấy
  • 6:27 - 6:33
    tôi được biết rằng Gregory
    mắc bệnh Down,
  • 6:33 - 6:37
    nên cậu ấy đã bị đuổi khỏi lớp mẫu giáo của tôi,
  • 6:37 - 6:41
    và lúc đấy tôi nghĩ rằng
    vấn đề là nằm ở chỗ đó,
  • 6:41 - 6:47
    và hiển nhiên cậu ấy đã được chuyển sang
    một trường đâu đó.
  • 6:47 - 6:58
    Và việc cậu ấy biến mất khiến tôi rất sốc
  • 6:58 - 7:04
    rồi bạn biết đấy, tôi đã không biết
    cậu ấy đi đâu.
  • 7:04 - 7:09
    Nhìn lại sự việc này, thật kỳ lạ là
    Chúng tôi đã không thể tiếp tục làm bạn
  • 7:09 - 7:15
    Chỉ vì cậu ấy không biến mất,
    mà chỉ là cậu ấy không đến trường của tôi nữa.
  • 7:16 - 7:19
    Nhưng, tôi...
  • 7:21 - 7:32
    Tôi nhớ rằng mình đã từng rất bối rối và rồi
    vài năm sau đó,
  • 7:32 - 7:40
    tôi đã sống ở 1 thị trấn -
    trụ sở của tổ chức Save the Children
  • 7:40 - 7:50
    và tôi đã rất hứng thú với công việc mà
    Save the Chilren đang làm,
  • 7:50 - 7:57
    tôi đã từ từ bắt đầu
    công việc nhân đạo đầu tiên
  • 7:57 - 8:06
    từ một , bạn biết đó, phương pháp tiếp cận
    mô hình từ thiện,
  • 8:06 - 8:16
    và tôi đã dành cả thời thơ ấu
    gây quỹ cho Save the Children,
  • 8:16 - 8:28
    và tham gia các hoạt động theo sát
  • 8:28 - 8:39
    mô hình từ thiện và chắc chắn
    không phải là mô hình
  • 8:39 - 8:49
    tạo khoảng cách cũng như hỗ trợ và
    nâng đỡ những người khuyết tật khác.
  • 8:50 - 8:59
    sự bắt đầu tình trạng khuyết tật của tôi
    không kéo dài quá nhiều năm sau đó
  • 8:59 - 9:07
    nhưng khi tôi học trung học,
    tôi đã nhận được một yêu cầu phải làm
  • 9:13 - 9:16
    thậm chí bây giờ tôi không thể nhớ
    nó được gọi là gì
  • 9:16 - 9:18
    Dịch vụ cộng đồng! Thật xin lỗi.
  • 9:18 - 9:23
    Tôi đã có một cơ hội để làm việc hay là
    tôi có nghĩa vụ làm cho dịch vụ cộng đồng
  • 9:23 - 9:31
    và tôi đã bắt đầu, đó là năm đầu tiên
    ngày Trái đất ra đời
  • 9:31 - 9:37
    và tôi bắt đầu công việc nghiền thủy tinh
    ở một trung tâm tái chế địa phương
  • 9:37 - 9:41
    hóa ra thì nó thực sự nhàm chán
  • 9:41 - 9:48
    nhưng nhiều người bạn chung lớp với tôi
    đang làm tình nguyện
  • 9:48 - 9:53
    tại một tổ chức nhà nước dành cho
    những người khuyết tật
  • 9:53 - 10:04
    và tôi đã tham gia nó một tuần một lần
    và khi nhìn lại nó
  • 10:04 - 10:09
    thật sự sốc khi lúc đó tôi chỉ 13 tuổi
  • 10:09 - 10:17
    Tôi làm việc như một giáo viên trong
    một lớp học gồm 30 người trưởng thành
  • 10:17 - 10:23
    những người không bao giờ có cơ hội đến
    trường, và bây giờ họ đã có
  • 10:23 - 10:27
    một giáo viên 13 tuổi mỗi tuần một buổi
  • 10:27 - 10:34
    Chẳng cần phải nói, tôi đã học được ở họ
    nhiều hơn là họ học từ tôi,
  • 10:34 - 10:42
    nhưng chúng tôi đều vui vẻ, và nhiều người
    trong số họ đã trở thành bạn bè
  • 10:42 - 10:48
    trên con đường dài còn lại của tôi
  • 10:48 - 10:53
    Thật không may một vài người không còn sống nữa
  • 10:53 - 11:00
    nhưng có một vài người vẫn là
    một phần trong cuộc sống của tôi
  • 11:00 - 11:07
    và may mắn thay khi họ thành công
  • 11:07 - 11:12
    thoát khỏi thể thế chính trị đó
  • 11:12 - 11:18
    Vì vậy họ và nhiều người khác đã dạy
    cho tôi rất nhiều điều
  • 11:18 - 11:26
    nhưng trải nghiệm thực sự đối với tôi
    tôi đã trở lại làm việc
  • 11:26 - 11:35
    ở đó, đó là lần đầu tôi nhận được tiền
    lương khi làm trong các dịch vụ khuyết tật
  • 11:35 - 11:41
    và tôi đã được thuê để làm việc ở một nơi
    gọi là "ngôi nhà nhỏ"
  • 11:41 - 11:45
    cho 40 người phụ nữ thiểu năng trí tuệ
  • 11:45 - 11:54
    và "ngôi nhà nhỏ" này
    nằm trên một mảnh đất tuyệt đẹp
  • 11:54 - 11:58
    nhưng họ sống trong một tòa nhà
    20 người ở dãy này và 20 người ở dãy kia
  • 11:58 - 12:03
    và trách nhiệm của tôi bao gồm
  • 12:03 - 12:10
    hỗ trợ họ tắm, mặc đồ và ăn uống
  • 12:10 - 12:17
    Nhiều người trong số họ không
    thể tự ăn được
  • 12:17 - 12:23
    Một số người vì chưa bao giờ có cơ hội
  • 12:23 - 12:26
    và những người khác thì bởi họ khuyết tật
    về thể chất
  • 12:26 - 12:40
    và thiếu những đồ dùng thích nghi hoặc
    các thiết bị khác
  • 12:40 - 12:49
    Vì vậy tôi cho họ ăn,
    đại loại là mỗi ngày đều như vậy
  • 12:49 - 12:52
    chiếc đĩa được bưng ra và có
  • 12:52 - 12:56
    3 phần thức ăn trên đĩa
  • 12:56 - 13:00
    một phần luôn là màu nâu
    một phần luôn là màu xanh
  • 13:00 - 13:03
    và một phần luôn là màu trắng
  • 13:03 - 13:11
    Bạn có biết đó là thịt, rau và tinh bột
  • 13:11 - 13:22
    Và bạn có biết tôi nghĩ mọi người
    luôn thích ăn thịt
  • 13:24 - 13:27
    Cũng sẽ có một món tráng miệng mỗi ngày
  • 13:27 - 13:31
    jello, kem hoặc là món khác luôn ở 1 phần
  • 13:31 - 13:39
    Và vì vậy tôi dành thời gian với mỗi
  • 13:39 - 13:43
    người để giúp họ ăn
  • 13:43 - 13:48
    và sẽ làm việc cùng nhau
  • 13:48 - 13:51
    cố gắng tìm hiểu xem họ có thích
  • 13:51 - 13:55
    ăn món tráng miệng trước không
  • 13:55 - 13:58
    Một vài người sẽ thích điều đó.
  • 13:58 - 13:59
    Liệu họ có thích
  • 13:59 - 14:01
    một chút thịt và một chút
  • 14:01 - 14:04
    tinh bột ăn chung 1 lần không
  • 14:04 - 14:06
    Liệu họ có muốn trộn thức ăn của họ lại
  • 14:06 - 14:10
    Bạn biết đó, tôi sẽ đại loại làm
    qua các việc
  • 14:10 - 14:12
    cố gắng tìm ra được họ thích gì
  • 14:12 - 14:16
    hơn và tôi sẽ giải quyết
  • 14:16 - 14:20
    bởi vì tôi đã dành quá nhiều thời gian
  • 14:20 - 14:26
    và cuối cùng, tôi được chuyển đến
    một vị trí khác
  • 14:26 - 14:31
    vì tôi đã dành quá nhiều
  • 14:31 - 14:35
    thời gian để mang đến cho mọi người
    một cơ hội để
  • 14:35 - 14:39
    lựa chọn và thể hiện sở thích.
  • 14:39 - 14:44
    Vì thế nó cực kì kì quan trong và
  • 14:44 - 14:48
    bằng nhiều cách họ sớm
  • 14:48 - 14:55
    được trải nghiệm thực sự
  • 14:55 - 15:01
    tôi là ai và tôi tin tưởng những gì sau
    nhiều năm
  • 15:01 - 15:06
    Về mặt đạo luật về người Mỹ khuyết tật
  • 15:06 - 15:12
    tôi có một kinh nghiệm từ chính bản thân
  • 15:12 - 15:15
    với những thứ được gọi là
  • 15:15 - 15:21
    "luật cộng đồng 94142" ban hành
  • 15:21 - 15:26
    đạo luật cho người khuyết tật
    sau đổi tên là
  • 15:26 - 15:30
    Đạo luật về người khuyết tật, IDEA
  • 15:30 - 15:33
    và tôi đã có một kinh nghiệm cá nhân
  • 15:33 - 15:39
    với IDEA và nhận thức được rằng
  • 15:39 - 15:46
    các sáng kiến lập pháp và IDEA
  • 15:46 - 15:53
    vừa được thông qua. Sau đó tôi bắt đầu
  • 15:53 - 15:58
    nhận thức rõ hơn những việc
  • 15:58 - 16:02
    đang hoàn thành. Và trở lại những năm 70
  • 16:02 - 16:07
    công việc đang được thực hiện trên một
    lập pháp khác
  • 16:07 - 16:12
    số 504, một phần của
  • 16:12 - 16:17
    Đạo luật Phục hồi, theo sau là
  • 16:17 - 16:25
    số 504 ở San Francisco để đưa
  • 16:25 - 16:31
    ra các quy định. Diều đó thật sự
  • 16:31 - 16:37
    gây chú ý với tôi và giữa những luồng
  • 16:37 - 16:41
    thông tin ít ỏi tôi đã nhận được ở đó
  • 16:41 - 16:47
    và công việc mà tôi đang làm
  • 16:47 - 16:51
    và rồi trở thành một người làm
    việc toàn thời gian
  • 16:51 - 16:55
    chuẩn bị công việc cho
    một trung tâm độc lập
  • 16:55 - 17:00
    vào năm 1982, tôi tích cực tham gia
  • 17:00 - 17:10
    vào việc thay đổi hệ thống
    và cách phát triển
  • 17:10 - 17:14
    chính sách, cách tổ chức, cách hỗ trợ
  • 17:14 - 17:20
    về quyền và tiếng nói và sở thích của
  • 17:20 - 17:25
    những người khác và vì sao tôi sống
  • 17:25 - 17:32
    ở Connecticut và những nhà tác giả đầu của
  • 17:32 - 17:34
    đạo luật Người khuyết tật của Hoa Kì
  • 17:34 - 17:37
    lần đầu dự luật được giới thiệu là
  • 17:37 - 17:42
    Thượng nghị sĩ Weicker của Connecticut,
  • 17:42 - 17:49
    ông là cha của một thanh niên tuyệt vời
  • 17:49 - 17:52
    người mắc hội chứng Down.
  • 17:52 - 17:59
    Thượng nghĩ sĩ Weicker đã tham gia với
  • 17:59 - 18:03
    cộng đồng vận động cho người khuyết tật ở
  • 18:03 - 18:08
    Connecticut, và tôi lại có một
  • 18:08 - 18:14
    cơ hội bất ngờ để đi đến
    Boston và làm chứng
  • 18:14 - 18:22
    tại một trong những phiên
    điều trần lớn của Đại hội--
  • 18:22 - 18:25
    điều trần thực tế về người Mỹ với
  • 18:25 - 18:28
    Đạo luật Người khuyết tật.
    Vì vậy bạn biết tất nhiên là
  • 18:28 - 18:32
    đó là lần đầu tiên, đơn
    không được thông qua
  • 18:32 - 18:37
    nhưng này, chúng tôi đã sửa đổi
  • 18:37 - 18:47
    và trong quá trình thông qua của ADA
    khoảng thời gian mà
  • 18:47 - 18:51
    đơn được trình lại và biểu quyết
  • 18:51 - 18:55
    được tổ chức, Tôi nhớ rằng chúng tôi có
  • 18:55 - 19:01
    các ngăn xếp các ngăn xếp của
  • 19:01 - 19:05
    những tấm thiếp màu hồng, chúng tôi
    đang tổ chức cho
  • 19:05 - 19:13
    mọi người khắp các tiểu bang để phát triển
  • 19:13 - 19:17
    để ký những tấm thiếp ủng hộ
  • 19:17 - 19:26
    sự thông qua của ADA và rồi bạn biết đó
  • 19:26 - 19:30
    là một điều tuyệt vời nhưng có lẽ một chút
  • 19:30 - 19:36
    thiếu kinh nghiệm, thật ra chúng tôi
  • 19:36 - 19:39
    đã thành công. Đơn đã được thông qua.
    Và tôi
  • 19:39 - 19:44
    nhớ rằng: " Ohh, điều này không
    khó đến vậy
  • 19:44 - 19:46
    à ý tôi là, chúng tôi mất hai lần để làm
  • 19:46 - 19:49
    nhưng thật tốt nó không quá khó.
  • 19:49 - 19:51
    Hãy tiếp tục với nhiều luật pháp nữa".
  • 19:51 - 19:56
    Vì vậy chỉ ra rằng nó không dễ dàng
  • 19:56 - 19:59
    như nó đối với tôi. Không chỉ là
  • 19:59 - 20:03
    những tấm bưu thiếp và những
    cuộc họp màu hồng
  • 20:03 - 20:09
    và tuần hành. Tất cả đã góp công
    nhưng thậm chí là
  • 20:09 - 20:14
    thỉnh thoảng những ngày nó không
    có vẻ là
  • 20:14 - 20:19
    đủ để thay đổi chính sách.
  • 20:19 - 20:28
    Vì vậy đó là hành trình sớm nhất
    của tôi từ năm 1990
  • 20:31 - 20:33
    Cảm ơn Marcie. Được rồi chúng tôi đang
  • 20:33 - 20:37
    chuẩn bị cho hiện tại.
    Vì theo những gì bạn biết, tôi có
  • 20:37 - 20:41
    một cuộc phỏng vấn khác lúc 2:00,
    vì vậy chúng ta
  • 20:41 - 20:44
    đang có 3 vấn đề: hiện tại,
  • 20:44 - 20:46
    tương lai, và sự hành động.
  • 20:46 - 20:50
    Vì hãy tăng tốc độ của nó lên.
    Cảm ơn nhé.
  • 20:50 - 20:53
    Được thôi và bây giờ, có phải ADA
  • 20:53 - 20:55
    đã tạo ra sự khác biệt ? Hãy cho
    tôi biết
  • 20:55 - 20:58
    về khoảng khắc "aha" của bạn
    cho bạn biết ADA
  • 20:58 - 21:00
    hoặc là nó không tạo sự khác biệt và
  • 21:00 - 21:03
    ở mức độ nào dựa trên niềm đam mê của bạn
    và các lĩnh vực
  • 21:03 - 21:06
    chuyên môn, bạn thấy ở đâu hay không thấy
  • 21:06 - 21:08
    tác động của ADA?
  • 21:08 - 21:15
    Vì vậy ADA có một tỉ lệ lớn
  • 21:15 - 21:18
    và một tác động sâu rộng
  • 21:18 - 21:23
    nó quan trọng đối với tôi
  • 21:23 - 21:27
    khi bắt đầu như những gì tôi nói
  • 21:27 - 21:31
    về ngày hôm nay khi chúng ta bắt tay
  • 21:31 - 21:35
    vào 30 ADA thật ra nó quan trọng
    để bắt đầu
  • 21:35 - 21:40
    với bao nhiêu thứ hoàn toàn có
  • 21:40 - 21:47
    sự thay đổi. Bạn biết vậy chắc chắn
    là một vài
  • 21:47 - 21:51
    nỗ lực dỡ bỏ rào càn
  • 21:51 - 21:55
    một số sự cải thiện rõ rệt
  • 21:55 - 22:01
    trong giao tiếp hiệu quả như nhau,
  • 22:01 - 22:05
    một vài yêu cầu xung quanh chương trình,
  • 22:05 - 22:13
    bạn biết đó, tất cả những điều đó
    đã thay đổi nhanh chóng
  • 22:13 - 22:18
    hầu hết-- thậm chí không thể nói
    là hấu hết tất cả thời gian--
  • 22:18 - 22:22
    đã có nhiều sáng kiến
    thực sự tuyệt vời hơn
  • 22:22 - 22:31
    qua những năm, nhưng chúng tôi
    luôn duy trì
  • 22:31 - 22:38
    một cuộc chiến không ngừng nghỉ
  • 22:38 - 22:42
    không cho phép bất cứ thứ gì bị bỏ lỡ
    không để mất
  • 22:42 - 22:49
    bất cứ một động lực nào để tiếp cận.
  • 22:49 - 22:54
    Nếu chúng tôi nhìn ở nơi khác trong
    một vài khoảnh khắc
  • 22:54 - 22:58
    quyền lợi của chúng tôi sẽ bị loại bỏ.
  • 22:58 - 23:02
    Và tôi chắc chắn có thể nói về
  • 23:02 - 23:04
    nó mỗi ngày.
  • 23:04 - 23:11
    Và những gì tôi nó ở đây
  • 23:11 - 23:17
    ngày hôm nay chúng tôi, không tốt
  • 23:17 - 23:20
    và vì vậy tôi muốn mất thêm
    một chút thời gian
  • 23:20 - 23:28
    để nêu ra những tiến bộ đáng kể
  • 23:28 - 23:37
    trong rất nhiều khía cạnh
    của cuộc sống hàng ngày
  • 23:37 - 23:41
    trong đó chúng ta có thể
  • 23:41 - 23:51
    chỉ ra các lỗi tuân thủ ADA,
  • 23:51 - 23:59
    thực thi luật pháp
    nhưng nó thường là lần
  • 23:59 - 24:04
    so với các ví dụ về nơi
  • 24:04 - 24:07
    nó đang hoạt động, vì vậy khi vận chuyển
  • 24:07 - 24:14
    không thể truy cập được,
    chúng tôi đang nêu nó ra
  • 24:14 - 24:20
    bởi vì chúng tôi biết điều tốt và
  • 24:20 - 24:24
    thực hành đầy hứa hẹn đã được áp dụng
  • 24:24 - 24:29
    cho khả năng tiếp cận giao thông
  • 24:29 - 24:35
    làm cho những thất bại
    trở nên nghiêm trọng hơn nhiều
  • 24:35 - 24:43
    trong nhà ở, trong việc làm,
    trong các loại
  • 24:43 - 24:49
    thiết bị trợ giúp có sẵn,
  • 24:49 - 24:56
    thiết kế chung của các địa điểm và mọi thứ
  • 24:56 - 25:09
    tất cả những điều đó
    chỉ ra các ví dụ về nơi chúng tôi
  • 25:09 - 25:13
    đang làm cho nó đúng và
    trái ngược hoàn toàn
  • 25:13 - 25:19
    những lĩnh vực mà chúng ta
    đang làm sai một cách quá đáng.
  • 25:19 - 25:31
    Và tôi phải nói rằng chỉ mới gần đây,
  • 25:31 - 25:38
    Tôi đã dẫn dắt sự tham gia tổ chức của tôi
  • 25:38 - 25:46
    trong một bản kiến ​​nghị tới Bộ Y tế
    và Dịch vụ Nhân sinh Hoa Kỳ
  • 25:46 - 25:51
    yêu cầu người khuyết tật
  • 25:51 - 25:58
    ngay lập tức được chuyển ra
    khỏi viện dưỡng lão và các
  • 25:58 - 26:08
    Congregate tổng hợp do
    hoàn cảnh khủng khiếp
  • 26:08 - 26:11
    trong những Congregate đó.
  • 26:11 - 26:16
    bởi vì Covid-19 và sự thật là
  • 26:16 - 26:23
    để cung cấp các biện pháp bảo vệ thích hợp
  • 26:23 - 26:30
    cho người khuyết tật trong
    môi trường thể chế.
  • 26:30 - 26:36
    ADA trở lại vào năm 1990
  • 26:36 - 26:43
    rất rõ ràng dành cho người khuyết tật
  • 26:43 - 26:48
    các quyền đáng kể và,...
  • 26:51 - 27:06
    ngay cả khi bị thách thức vào năm 1999,
    trường hợp Olmstead,
  • 27:06 - 27:14
    đó là một trường hợp ở Georgia,
    và hai phụ nữ
  • 27:14 - 27:19
    là Lois and Elaine, Lois Curtiss
  • 27:19 - 27:21
    một người phụ nữ tuyệt vời
    mà tôi có
  • 27:21 - 27:25
    niềm vui được ở với một số trong họ
  • 27:25 - 27:31
    vào một số dịp, hai người họ
  • 27:31 - 27:36
    yêu cầu rằng họ có quyền được sống trong
  • 27:36 - 27:40
    một nơi đầy đủ phù hợp với nhu cầu của họ
  • 27:40 - 27:45
    và quyết định rằng, trường hợp này
  • 27:45 - 27:48
    đã được đưa đến Tòa án Tối cao
  • 27:48 - 27:55
    và tôi nằm trong số họ
  • 27:55 - 27:59
    những người ngủ lại trên bậc thềm
    Tòa tối cao
  • 27:59 - 28:02
    trong đêm trước khi vụ án được xét xử
  • 28:02 - 28:04
    và tôi cũng nằm trong
  • 28:04 - 28:08
    những người ăn mừng trước
  • 28:08 - 28:12
    Tòa án tối cao vào ngày
    mà quyết định đó được đưa ra
  • 28:12 - 28:16
    ủng hộ quyền của Lois và Elaine
  • 28:16 - 28:20
    và quyền của hàng nghìn, hàng chục nghìn,
  • 28:20 - 28:24
    hàng triệu người khuyết tật
  • 28:24 - 28:29
    sống trong môi trường tích hợp nhất
  • 28:29 - 28:31
    phù hợp với nhu cầu của họ.
  • 28:32 - 28:37
    Cho rằng chúng ta đã có
    21 năm sau quyết định đó,
  • 28:37 - 28:43
    ngày hôm qua Liên minh Tự do Dân sự Hoa Kỳ
  • 28:43 - 28:48
    đã đệ trình một bản kiến ​​nghị
    và Viện Thế giới
  • 28:48 - 28:50
    về Người khuyết tật đã tham gia một số
  • 28:50 - 28:57
    các tổ chức khuyết tật trong
    việc đưa ra kiến ​​nghị đó
  • 28:57 - 29:01
    yêu cầu người khuyết tật
  • 29:01 - 29:05
    được di dời ngay lập tức
  • 29:05 - 29:09
    ra khỏi các nơi ở này.
  • 29:09 - 29:15
    Hàng chục nghìn người đã chết trong
  • 29:15 - 29:20
    trăm ngày qua, cuộc diệt chủng
  • 29:20 - 29:24
    của những người khuyết tật vì
  • 29:24 - 29:28
    những thất bại của việc thực hiện điều đó
  • 29:28 - 29:34
    Quyết định của Olmstead và
    những thất bại của
  • 29:34 - 29:40
    chính phủ cung cấp các loại hỗ trợ
  • 29:40 - 29:42
    và các dịch vụ cho phép
  • 29:42 - 29:45
    người khuyết tật
  • 29:45 - 29:49
    để sống an toàn và với sự hỗ trợ của họ
  • 29:49 - 29:51
    cố định trong cộng đồng
  • 29:51 - 30:01
    và, rất tức giận, việc
    tiếp tục của chúng tôi
  • 30:01 - 30:05
    những lời kêu gọi dai dẳng cho
  • 30:05 - 30:09
    người khuyết tật trở thành
  • 30:09 - 30:13
    được phục vụ đầy đủ trong những
  • 30:14 - 30:18
    thảm họa đã được bỏ qua,
  • 30:18 - 30:23
    và điểm máu chốt
  • 30:23 - 30:29
    là một lần nữa, trong suốt 100 ngày qua
  • 30:29 - 30:31
    hàng chục nghìn người khuyết tật
  • 30:31 - 30:36
    đã chết. Và khi tôi được gọi vào
  • 30:36 - 30:38
    nói chuyện với những người
  • 30:38 - 30:41
    khuyết tật. Tôi đã có một cuộc trò chuyện
  • 30:41 - 30:45
    với một số quan chức chính phủ cấp cao
  • 30:45 - 30:48
    những người kiểu, "Sao bạn lại nói
  • 30:50 - 30:54
    những người khuyết tật đó...là
  • 30:54 - 30:58
    những người già có điều kiện sống ở mức cơ bản
  • 30:58 - 31:02
    ở viện dưỡng lão và các cơ sở chăm sóc dài hạn".
  • 31:02 - 31:04
    Vâng, bạn không đến viện dưỡng lão bởi vì
  • 31:04 - 31:07
    bạn già. Bạn đến đó vì bạn
  • 31:07 - 31:10
    có khiếm khuyết và sự
  • 31:10 - 31:12
    hỗ trợ và dịch vụ bạn cần
  • 31:12 - 31:15
    ở lại cộng đồng đã không được đưa
  • 31:15 - 31:22
    đến bạn và đại đa số, một số người sẽ nói,
  • 31:22 - 31:26
    tất cả những cái chết trong các cơ sở tập trung là
  • 31:26 - 31:29
    người khuyết tật. Hầu hết trong số họ
  • 31:29 - 31:35
    da đen và da nâu và những người sống
  • 31:35 - 31:41
    trong nghèo đói và sự thất bại của
  • 31:41 - 31:44
    Đạo luật người khuyết tật của Mỹ và
  • 31:44 - 31:48
    quyết định của Olmstead và ý chí của chính phủ chúng tôi
  • 31:48 - 31:54
    để giám sát và thực thi luật này
  • 31:54 - 31:58
    và hành động phục hồi có một
  • 31:59 - 32:03
    tác động nghiêm trọng đến vị trí của chúng ta ngày nay
  • 32:03 - 32:07
    và cái chết của nhiều anh chị em của chúng ta ...
  • 32:07 - 32:12
    không có kết thúc trong tầm nhìn.
  • 32:13 - 32:18
    Cảm ơn bạn, Marcie. Ok, vậy tiếp theo
  • 32:18 - 32:20
    tương lai với công việc bạn đang làm
  • 32:20 - 32:23
    bạn đã thấy rất nhiều tiến bộ và những rào cản
  • 32:23 - 32:25
    Nếu bạn có thể chọn một thứ để thay đổi,
  • 32:25 - 32:29
    hoặc điều đó cần xảy ra để có quyền truy cập và bình đẳng
  • 32:29 - 32:30
    Tôi biết điều đó khó, một điều
  • 32:30 - 32:35
    có quyền truy cập và sự bình đẳng trong
  • 32:35 - 32:39
    cuộc sống của những người khuyết tật sẽ như thế nào?
  • 32:39 - 32:44
  • 32:47 - 32:53
  • 32:54 - 32:58
  • 32:58 - 33:03
  • 33:03 - 33:08
  • 33:11 - 33:16
  • 33:16 - 33:20
  • 33:20 - 33:27
  • 33:27 - 33:31
  • 33:31 - 33:34
  • 33:34 - 33:39
  • 33:39 - 33:42
  • 33:42 - 33:47
  • 33:47 - 33:57
  • 33:57 - 34:01
  • 34:01 - 34:07
  • 34:07 - 34:11
  • 34:13 - 34:21
  • 34:21 - 34:28
  • 34:28 - 34:32
  • 34:32 - 34:34
  • 34:34 - 34:38
  • 34:39 - 34:45
  • 34:45 - 34:49
  • 34:49 - 34:53
  • 34:54 - 35:02
  • 35:02 - 35:10
  • 35:10 - 35:15
  • 35:16 - 35:21
  • 35:21 - 35:29
  • 35:29 - 35:36
  • 35:36 - 35:40
  • 35:40 - 35:46
  • 35:46 - 35:50
  • 35:50 - 35:56
  • 35:58 - 36:12
  • 36:12 - 36:17
  • 36:17 - 36:22
  • 36:22 - 36:28
  • 36:28 - 36:37
  • 36:37 - 36:43
  • 36:43 - 36:50
  • 36:50 - 36:56
  • 36:56 - 37:00
  • 37:00 - 37:04
  • 37:04 - 37:07
  • 37:07 - 37:12
  • 37:12 - 37:16
  • 37:16 - 37:19
  • 37:19 - 37:22
  • 37:22 - 37:29
  • 37:29 - 37:33
  • 37:33 - 37:36
  • 37:36 - 37:40
  • 37:40 - 37:44
  • 37:44 - 37:50
  • 37:50 - 37:59
  • 37:59 - 38:05
  • 38:08 - 38:10
    Thật tuyệt vời, cảm ơn bạn.
Title:
Marcie Roth
Video Language:
English
Team:
ABILITY Magazine
Duration:
38:10

Vietnamese subtitles

Incomplete

Revízie Compare revisions