Return to Video

Những góc khuất về trẻ em Hồi giáo tại Châu Âu

  • 0:01 - 0:05
    Khi còn nhỏ,
    Tôi biết mình có siêu năng lực
  • 0:07 - 0:08
    Đúng vậy
  • 0:08 - 0:09
    ( Cười )
  • 0:09 - 0:13
    Tôi nghĩ mình thật tuyệt,
    vì tôi thấu hiểu
  • 0:13 - 0:15
    mối xúc cảm
    của những con người da màu
  • 0:15 - 0:19
    như ông tôi, một người Hồi giáo bảo thủ
  • 0:19 - 0:24
    mẹ tôi, một người phụ nữ Afghan
    bố tôi, một người đàn ông Pakistan
  • 0:24 - 0:28
    bố mẹ không quá sùng đạo, mà
    thoải mái, khá tự do
  • 0:28 - 0:30
    Và dĩ nhiên, tôi thấu hiểu
  • 0:30 - 0:33
    những cảm xúc
    của người da trắng
  • 0:33 - 0:34
    Những người Nauy da trắng trên đất nước tôi
  • 0:35 - 0:38
    Bạn biết đấy
    Da trắng hay da màu, gì chăng nữa
  • 0:38 - 0:40
    Tôi yêu quý tất cả họ
  • 0:40 - 0:41
    Tôi thấu hiểu tất cả họ
  • 0:41 - 0:44
    ngay cả khi họ không hiểu thấu nhau
  • 0:44 - 0:45
    Họ là những người tôi yêu thương
  • 0:46 - 0:49
    Dù vậy, bố tôi vẫn luôn thực sự lo lắng
  • 0:49 - 0:52
    Ông nhiều lần nói rằng
    ngay cả khi có được nền giáo dục tốt nhất
  • 0:52 - 0:55
    Tôi vẫn sẽ
    không được đối xử công bằng
  • 0:55 - 0:59
    Tôi vẫn phải đối mặt
    với sự phân biệt đối xử
  • 0:59 - 1:01
    Cách duy nhất
    để được chấp nhận bởi cộng đồng da trắng
  • 1:01 - 1:04
    là tôi phải trở nên nổi tiếng
  • 1:04 - 1:08
    Bố đã nói với tôi điều này khi tôi 7 tuổi
  • 1:08 - 1:11
    Khi tôi mới 7 tuổi, ông nói
  • 1:11 - 1:15
    "Nghe này,
    Con nên chọn thể thao, hoặc âm nhạc."
  • 1:15 - 1:19
    Bố không am hiểu về thể thao (ôi chao),
    vậy nên, chúng tôi đã chọn âm nhạc
  • 1:19 - 1:24
    Khi tôi 7 tuổi,
    bố đã lấy tất cả đồ chơi và búp bê của tôi
  • 1:24 - 1:25
    và vứt hết chúng đi
  • 1:26 - 1:30
    Thay vào đó, ông đưa tôi
    một bàn phím Casio xấu xí
  • 1:30 - 1:31
    ( Cười )
  • 1:31 - 1:33
    và rồi những bài học hát
  • 1:33 - 1:38
    ông bắt tôi luyện tập nhiều giờ mỗi ngày
  • 1:38 - 1:42
    rất nhanh sau đó, ông để tôi
    biểu diễn cho ngày càng nhiều người
  • 1:42 - 1:46
    Kì làm sao,
    tôi gần như trở thành một ví dụ hoàn hảo
  • 1:46 - 1:48
    cho chủ nghĩa đa văn hóa tại Nauy
  • 1:49 - 1:50
    Dĩ nhiên, tôi rất tự hào
  • 1:51 - 1:54
    Vì tại thời điểm đó, báo chí
  • 1:54 - 1:56
    đã bắt đầu viết những điều tốt đẹp
    về cộng đồng da màu,
  • 1:56 - 2:00
    tôi có thể cảm nhận
    rằng siêu năng lực đang lớn lên trong mình
  • 2:01 - 2:04
    Và khi 12 tuổi, trong lúc đang đi bộ
    từ trường về nhà
  • 2:04 - 2:05
    tôi rẽ qua hướng khác
  • 2:05 - 2:09
    để mua loại kẹo ưa thích của mình
    " Chân Muối"
  • 2:09 - 2:11
    Tôi biết, tên nó nghe thật khiếp
  • 2:12 - 2:13
    nhưng tôi vẫn thích chúng lắm.
  • 2:13 - 2:18
    CHúng cơ bản là những viên kẹo nhỏ bé vị cam thảo
    được làm giống hình bàn chân.
  • 2:18 - 2:23
    Bây giờ, đọc to cái tên đó lên
    tôi mới biết nghe nó kinh khủng thế nào.
  • 2:24 - 2:27
    Nhưng kể cả thế,
    tôi vẫn thích chúng lắm
  • 2:27 - 2:29
    Trên đường tới cửa hàng
  • 2:29 - 2:33
    có một người đàn ông da trắng
    đứng chắn lối tôi vào.
  • 2:33 - 2:39
    Khi tôi đang cố đi vòng qua,
    ông ta chặn tôi lại
  • 2:39 - 2:41
    và nhìn tôi chằm chằm,
  • 2:42 - 2:44
    ông ta nhổ nước bọt vào mặt tôi, nói :
  • 2:44 - 2:45
    " Biến khỏi lối này
  • 2:45 - 2:49
    con bé da đen khốn nạn
    con bé Pakistan khốn nạn
  • 2:49 - 2:51
    biến về nơi mày ở đi"
  • 2:52 - 2:55
    Tôi đã hết sức khiếp sợ
  • 2:55 - 2:56
    tôi nhìn ông ta chằm chằm,
  • 2:56 - 2:59
    Tôi quá sợ hãi để gạt nước bọt ra khỏi mặt
  • 3:00 - 3:02
    ngay cả khi nó hòa lẫn với nước mắt.
  • 3:02 - 3:06
    Tôi nhớ đã nhìn quanh,
    hi vọng rằng phút nào đó
  • 3:06 - 3:09
    người lớn sẽ đến
    và ngăn ông ta lại
  • 3:09 - 3:14
    Nhưng, người ta cứ vội vã lướt qua,
    vờ như không thấy tôi
  • 3:14 - 3:18
    Trong phút bấn loạn
    tôi đã nghĩ :
  • 3:19 - 3:22
    " Làm ơn đi mà, những người da trắng
    Họ ở đâu vậy? Chuyện gì thế này ?
  • 3:22 - 3:24
    Sao họ lại không đến và cứu tôi chứ ?
  • 3:25 - 3:27
    Không cần nói cũng biết
    tôi đã không mua kẹo
  • 3:27 - 3:29
    Tôi chỉ chạy thật nhanh về nhà
  • 3:30 - 3:32
    tự nhủ rằng: " Ổn thôi mà".
  • 3:33 - 3:36
    Thời gian trôi qua,
    tôi ngày một thành công hơn,
  • 3:36 - 3:40
    và bắt đầu bị quấy rầy bởi người da màu
  • 3:42 - 3:45
    Một vài trong số họ cho rằng
    thật không thể chấp nhận
  • 3:45 - 3:50
    và đáng hổ thẹn khi phụ nữ lại dính líu
    tới âm nhạc
  • 3:50 - 3:52
    và xuất hiện trên truyền thông
  • 3:53 - 3:59
    Rất nhanh sau đó, tôi bắt đầu bị tấn công
    tại các buổi hòa nhạc.
  • 3:59 - 4:04
    Tôi nhớ một lần trên sân khấu,
    lúc nghiêng về phía khán giả
  • 4:04 - 4:07
    điều cuối cùng tôi nhìn thấy
    là một khuôn mặt của một người da màu
  • 4:07 - 4:11
    sau đó, là một thứ hóa chất gì đó
    được ném thẳng vào mắt mình
  • 4:11 - 4:14
    Tôi không nhìn thấy gì,
    chỉ biết mắt mình đầy nước
  • 4:15 - 4:16
    nhưng, tôi vẫn tiếp tục hát
  • 4:17 - 4:22
    Tôi đã bị nhổ bọt vào mặt trên phố Oslo
    bởi những người đàn ông da màu
  • 4:22 - 4:26
    Họ thậm chí đã định bắt cóc tôi
  • 4:26 - 4:28
    Lời dọa giết luôn rình rập.
  • 4:28 - 4:31
    Tôi vẫn nhớ một người đàn ông để râu
    đã chặn tôi lại trên phố
  • 4:31 - 4:33
    và nói: " Tao căm ghét mày
  • 4:33 - 4:35
    vì mày gieo rắc vào đầu con gái tao
  • 4:35 - 4:37
    rằng cứ tự do làm theo ý mình "
  • 4:39 - 4:41
    Một người khác nữa cảnh báo tôi
    rằng hãy coi chừng
  • 4:41 - 4:44
    Hắn nói " âm nhạc là tối kị với đạo Hồi
    và là nghề của đĩ điếm,
  • 4:44 - 4:47
    và nếu mày cứ tiếp tục,
    mày sẽ bị cưỡng dâm
  • 4:47 - 4:52
    bụng mày sẽ bị cắt để khỏi sinh ra
    con điếm nào khác nữa"
  • 4:54 - 4:55
    Một lần nữa, tôi bấn loạn
  • 4:55 - 4:57
    Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa
  • 4:57 - 5:01
    Những người da màu, giờ đây,
    lại đối xử với tôi như vậy- tại sao ?
  • 5:02 - 5:05
    Thay vì kết nối hai thế giới,
  • 5:05 - 5:08
    Tôi nhận thấy mình đang ngã và rũ xuống
    giữa hai thế giới đó
  • 5:08 - 5:11
    Tôi cho rằng bị khạc nhổ là một điều
    gây tổn thương
  • 5:13 - 5:15
    Thế nên, trước lúc tôi 17 tuổi
  • 5:15 - 5:18
    khi lời dọa giết
    và sự quấy rối luôn rình rập
  • 5:18 - 5:20
    tôi suy sụp rất nhiều.
    Mẹ đã nói với tôi rằng:
  • 5:20 - 5:24
    "Bố mẹ không che chở cho con được nữa rồi
  • 5:24 - 5:26
    thế nên, con phải đi thôi"
  • 5:26 - 5:31
    Và, tôi đã mua vé một chiều đến Luân Đôn,
    đóng gói hành lí và rời đi
  • 5:32 - 5:36
    Điều tôi đau đớn nhất lúc đó,
    là không ai nói gì
  • 5:36 - 5:38
    Tôi có một lối thoát rộng mở để rời Nauy.
  • 5:39 - 5:43
    Những người da màu, da trắng,
    không ai nói gì cả
  • 5:43 - 5:45
    Không ai nói " Chờ đã, sai rồi
  • 5:46 - 5:50
    chúng ta phải hỗ trợ, phải bảo vệ cô bé"
  • 5:50 - 5:51
    Không ai nói vậy
  • 5:51 - 5:54
    Tôi cảm nhận giống như
    khi ở sân bay
  • 5:55 - 5:58
    trên băng chuyền hành lí
    có rất nhiều va li
  • 5:58 - 5:59
    đang hiện ra trước mắt
  • 5:59 - 6:02
    và luôn luôn có một chiếc vali bị bỏ lại
  • 6:02 - 6:05
    không ai muốn nó
    không ai đến nhận nó
  • 6:05 - 6:06
    Tôi cảm nhận vậy đấy
  • 6:07 - 6:10
    Tôi đã chưa bao giờ thấy mình cô đơn, lạc lõng đến thế
  • 6:12 - 6:16
    Và, sau khi đến Luân Đôn
    Tôi đã bắt đầu lại sự nghiệp âm nhạc
  • 6:17 - 6:20
    Nơi ở mới, nhưng không may là vẫn câu chuyện cũ
  • 6:21 - 6:24
    Tôi nhớ có một tin nhắn gửi đến,
    nói rằng tôi sẽ bị giết
  • 6:24 - 6:28
    và máu sẽ chảy thành sông
  • 6:28 - 6:31
    và tôi sẽ bị cường hiếp
    nhiều lần trước khi chết
  • 6:31 - 6:33
    Đến lúc này, tôi phải nói
  • 6:33 - 6:35
    Tôi đã quen với những tin nhắn như thế
  • 6:35 - 6:39
    nhưng, điều khác biệt là chúng lại bắt đầu
    đe dọa gia đình tôi
  • 6:41 - 6:46
    Lại một lần nữa, tôi đóng gói hành lí,
    từ bỏ âm nhạc, và đến Mĩ
  • 6:47 - 6:48
    Quá đủ với tôi rồi
  • 6:48 - 6:50
    Tôi không muốn can hệ vào điều đó nữa
  • 6:50 - 6:53
    và tôi dĩ nhiên không muốn bỏ mạng
    vì điều gì đó
  • 6:53 - 6:56
    thậm chí không phải giấc mơ của mình.
    Đó là lựa chọn của bố tôi.
  • 6:58 - 7:01
    Đại loại, tôi lạc lõng
  • 7:01 - 7:03
    và thấy suy sụp
  • 7:03 - 7:05
    Nhưng rồi,
    tôi quyết định những gì tôi muốn làm
  • 7:05 - 7:09
    là dành nhiều năm tiếp theo của cuộc đời
  • 7:09 - 7:10
    hỗ trợ những con người trẻ tuổi
  • 7:10 - 7:13
    và cố gắng ở đó theo những cách nhỏ bé,
  • 7:13 - 7:15
    bất cứ cách nào có thể.
  • 7:15 - 7:18
    Tôi đã làm tình nguyện viên
    cho nhiều tổ chức
  • 7:18 - 7:23
    làm việc với những thanh thiếu niên
    người Hồi giáo ở châu Âu
  • 7:24 - 7:27
    Bất ngờ thay, những gì tôi khám phá
  • 7:27 - 7:32
    là rất nhiều người trẻ
    đang chịu đựng và tranh đấu
  • 7:32 - 7:36
    Họ đối mặt với nhiều vấn đề về gia đình
    và cộng đồng
  • 7:36 - 7:40
    những người dường như quan tâm
    đến danh tiếng bản thân
  • 7:40 - 7:42
    hơn là niềm hạnh phúc và cuộc sống
    của con cái họ
  • 7:44 - 7:48
    Tôi chớm nhận ra rằng,
    tôi không đơn độc, không lập dị
  • 7:48 - 7:51
    có rất nhiều người chung hoàn cảnh với tôi đang ở ngoài kia
  • 7:51 - 7:53
    Hầu hết mọi người không hiểu
  • 7:54 - 7:58
    rằng có rất nhiều đứa trẻ như tôi
    đang lớn lên ở châu Âu
  • 7:58 - 8:00
    những người không thể tự do là chính mình
  • 8:00 - 8:02
    Chúng tôi không được phép là chính mình
  • 8:03 - 8:07
    Chúng tôi không được tự do để kết hôn
  • 8:07 - 8:10
    hoặc hẹn hò với người mình yêu thương
  • 8:10 - 8:12
    Không được tự chọn sự nghiệp
  • 8:12 - 8:16
    Đó là điều bình thường trong xã hội Hồi giáo
    ở châu Âu
  • 8:16 - 8:19
    Ngay cả khi sống trong xã hội tự do nhất,
    chúng tôi nào có tự do
  • 8:20 - 8:24
    Cuộc sống, giấc mơ, tương lai
    đâu có dành cho chúng tôi
  • 8:24 - 8:27
    mà thuộc về bố mẹ và cộng đồng
  • 8:27 - 8:30
    Tôi biết vô số trường hợp những người trẻ
  • 8:31 - 8:34
    đang lạc lõng
  • 8:34 - 8:36
    tưởng chừng như vô hình trong xã hội
  • 8:36 - 8:38
    Nhưng thực ra, lại đang gồng lên
    chịu đựng một mình.
  • 8:40 - 8:44
    Những cuộc hôn nhân sắp đặt
    bạo lực và ngược đãi
  • 8:45 - 8:49
    Cuối cùng, sau nhiều năm làm việc với họ,
    tôi nhận ra
  • 8:49 - 8:51
    rằng mình không thể cứ trốn chạy mãi
  • 8:51 - 8:56
    không thể dành phần còn lại của cuộc đời
    để sợ hãi và lẩn trốn
  • 8:56 - 8:58
    tôi thực sự phải làm gì đó
  • 9:00 - 9:03
    và tôi cùng nhận ra
    sự im lặng của bản thân, của cộng đồng
  • 9:03 - 9:05
    đã cho phép sự ngược đãi được tiếp diễn
  • 9:06 - 9:10
    Tôi muốn
    dùng siêu năng lực hồi nhỏ của mình
  • 9:11 - 9:15
    khiến mọi người với quan điểm khác nhau
    về vấn đề này hiểu rõ
  • 9:15 - 9:20
    cảm giác của một người trẻ bị mắc kẹt
    giữa gia đình và đất nước
  • 9:21 - 9:24
    Vì vậy, tôi bắt đầu làm phim
    và kể những câu chuyện
  • 9:25 - 9:29
    và tôi cũng muốn mọi người nhận thức vể
    hậu quả chết người khi chúng ta
  • 9:29 - 9:31
    không coi trọng vấn đề này
  • 9:32 - 9:34
    Bộ phim đầu tiên tôi làm về Banaz
  • 9:35 - 9:39
    Một cô gái người Kurd 17 tuổi ở Luân Đôn
  • 9:40 - 9:42
    Một cô gái ngoan ngoãn,
    nghe lời bố mẹ
  • 9:43 - 9:45
    Cô ấy cố gắng làm đúng mọi thứ
  • 9:45 - 9:48
    Cô kết hôn với người đàn ông
    do bố mẹ mình chọn
  • 9:48 - 9:51
    cho dù
    hắn ta đánh và hãm hiếp cô liên tục
  • 9:52 - 9:55
    và, khi cô ấy về nhà cầu cứu bố mẹ, họ nói
  • 9:55 - 9:57
    " Thôi, quay về và
    làm một người vợ tốt hơn đi"
  • 9:57 - 10:00
    Vì họ không muốn có
    một đứa con gái li dị
  • 10:00 - 10:03
    vì điều đó, dĩ nhiên
    mang đến nỗi nhục cho gia đình
  • 10:04 - 10:06
    Banaz bị đánh thậm tệ
    đến nỗi chảy máu tai
  • 10:07 - 10:12
    và khi cô ấy bỏ đi,
    rồi tìm được một người đàn ông
  • 10:12 - 10:14
    mà cô ấy yêu thương
  • 10:14 - 10:16
    cộng đồng và gia đình phát hiện
  • 10:16 - 10:18
    và cô ấy biến mất
  • 10:18 - 10:20
    Người ta tìm thấy cô ấy 3 tháng sau đó
  • 10:21 - 10:25
    trong một cái vali
    được chôn dưới căn nhà
  • 10:28 - 10:32
    Cô ấy đã bị bóp cổ,
    đã bị đánh tới chết
  • 10:33 - 10:37
    bởi 3 người đàn ông, 3 người anh em họ, theo lệnh của bố và chú cô ấy
  • 10:38 - 10:40
    thêm vào chuỗi thảm kịch của Banaz
  • 10:40 - 10:46
    là cô ấy đã báo cảnh sát Anh 5 lần
    để yêu cầu giúp đỡ
  • 10:46 - 10:49
    trình báo với họ rằng mình sẽ bị giết
    bởi chính gia đình
  • 10:49 - 10:52
    Cảnh sát không tin cô,
    nên họ đã không làm gì cả.
  • 10:53 - 10:54
    Vấn đề ở đây
  • 10:54 - 10:59
    là rất nhiều trong số chúng tôi
    đối mặt với điều này
  • 10:59 - 11:02
    không chỉ với bố mẹ và cộng đồng
  • 11:02 - 11:06
    mà còn đối mặt với sự hiểu nhầm
  • 11:07 - 11:10
    và sự thờ ơ của đất nước
    nơi họ lớn lên
  • 11:12 - 11:16
    Khi bị gia đình phản bội,
    họ nhìn về phía chúng ta
  • 11:16 - 11:18
    và khi chúng ta không hiểu họ
  • 11:18 - 11:20
    chúng ta mất họ mãi mãi
  • 11:21 - 11:24
    Trong lúc thực hiện bộ phim này,
    nhiều người nói với tôi rằng
  • 11:24 - 11:27
    " Deeyah, cô biết đấy,
    đó là văn hóa của họ
  • 11:27 - 11:29
    đó là những gì họ làm với con cái họ
  • 11:29 - 11:31
    và chúng ta đâu thể can thiệp"
  • 11:32 - 11:35
    Tôi đảm bảo với bạn rằng
    tàn sát không phải văn hóa của chúng tôi
  • 11:36 - 11:37
    Bạn biết chứ ?
  • 11:38 - 11:39
    và chắc chắn những người nhìn giống tôi
  • 11:39 - 11:42
    những người phụ nữ trẻ
    cùng hoàn cảnh xuất thân giống tôi,
  • 11:42 - 11:46
    nên được hưởng quyền lợi
    và sự bảo vệ công bằng
  • 11:46 - 11:49
    như bất cứ người dân nào, tại sao không ?
  • 11:50 - 11:55
    Trong bộ phim tiếp theo,
    tôi muốn hiểu
  • 11:55 - 11:58
    tại sao
    những thiếu niên Hồi giáo ở châu Âu
  • 11:58 - 12:00
    lại bị lôi kéo vào cực đoan và bạo lực
  • 12:01 - 12:02
    nhưng, với chủ đề đó
  • 12:02 - 12:05
    tôi nhận ra mình sắp phải đối mặt
    với nỗi sợ hãi lớn nhất :
  • 12:07 - 12:09
    những người đàn ông da màu để râu
  • 12:11 - 12:14
    hoặc những người tương tự
  • 12:14 - 12:17
    họ gần như ám ảnh suốt cuộc đời tôi
  • 12:18 - 12:20
    khiến tôi luôn trong sợ hãi
  • 12:20 - 12:23
    và căm ghét sâu cay
  • 12:23 - 12:25
    trong nhiều năm trời
  • 12:25 - 12:29
    Tôi đã dành 2 năm sau đó,
    phỏng vấn những tên khủng bố bị kết án
  • 12:29 - 12:32
    jihadis và những người cực đoan
  • 12:32 - 12:35
    Những gì tôi được biết, là
    những gì đã khá rõ ràng
  • 12:35 - 12:40
    rằng : tôn giáo, chính trị,
    ảnh hưởng niềm tin về thực dân châu Âu
  • 12:40 - 12:44
    và sự thất bại những năm gần đây
    trong chính sách ngoại giao phương Tây
  • 12:45 - 12:46
    là một phần của bối cảnh đó
  • 12:47 - 12:50
    Nhưng, điều tôi quan tâm hơn cả
    là con người
  • 12:50 - 12:51
    lí do của từng cá nhân là gì
  • 12:51 - 12:56
    tại sao một vài thanh thiếu niên
    lại tham gia vào những nhóm khủng bố
  • 12:57 - 13:01
    và điều khiến tôi ngạc nhiên, là
    tôi thấy những con người bị tổn thương
  • 13:04 - 13:06
    thay vì những con quỷ
    mà tôi đang tìm kiếm
  • 13:06 - 13:08
    và hi vọng tìm thấy
  • 13:08 - 13:11
    thẳng thắn mà nói
  • 13:11 - 13:12
    Tôi tìm thấy những người bị tổn thương
  • 13:14 - 13:15
    y như Banaz
  • 13:15 - 13:18
    Tôi thấy những thanh niên này bị giày vò và giằng xé
  • 13:18 - 13:21
    trong khi cố thu hẹp sự khác biệt
  • 13:21 - 13:24
    giữa gia đình và đất nước nơi mình sinh ra
  • 13:26 - 13:29
    Tôi cũng biết được rằng
    các nhóm khủng bố cực đoan
  • 13:29 - 13:33
    đang lợi dụng
    cảm xúc của những thanh thiếu niên này
  • 13:33 - 13:36
    rồi lôi kéo chúng vào bạo lực
  • 13:36 - 13:38
    " Đến với chúng tôi", chúng nói
  • 13:38 - 13:41
    " từ bỏ tất cả đi,
    gia đình và đất nước
  • 13:41 - 13:43
    vì họ đã từ bỏ cậu
  • 13:43 - 13:46
    Với gia đình cậu,
    danh dự của họ quan trọng hơn cậu
  • 13:46 - 13:47
    và với đất nước cậu
  • 13:47 - 13:53
    người Nauy, Anh hay Pháp thực thụ luôn luôn
    là người da trắng, không có chỗ cho cậu đâu
  • 13:54 - 13:57
    Chúng cũng hứa cho bọn trẻ
    những gì họ khao khát
  • 13:58 - 14:02
    sự chú ý, chủ nghĩa anh hùng,
    cảm giác được thuộc về và mục đích,
  • 14:02 - 14:04
    một cộng đồng yêu thương và chấp nhận họ
  • 14:05 - 14:08
    Chúng khiến những con người bất lực
    cảm thấy mạnh mẽ
  • 14:08 - 14:13
    Những người tưởng như vô hình và câm lặng
    giờ đây đã được nhìn nhận và lắng nghe
  • 14:15 - 14:18
    Đó là những gì chúng đang làm cho họ
  • 14:18 - 14:22
    Vậy tại sao những nhóm người này đối xử với người trẻ
    như vậy mà chúng ta lại không ?
  • 14:23 - 14:24
    Có điều là
  • 14:24 - 14:28
    Tôi không cố gắng bào chữa
  • 14:28 - 14:31
    hay tha thứ cho bạo lực
  • 14:31 - 14:35
    Tôi muốn nói rằng,
    chúng ta phải hiểu
  • 14:35 - 14:38
    Tại sao những thanh thiếu niên này
    lại bị lôi kéo
  • 14:40 - 14:42
    Tôi muốn chỉ cho các bạn
  • 14:42 - 14:45
    Đây là những bức ảnh hồi thơ bé
    của một vài nhân vật trong phim
  • 14:47 - 14:50
    Điều khiến tôi thực sự chú ý,
    là nhiều người trong số họ--
  • 14:51 - 14:53
    Tôi chưa bao giờ nghĩ điều này---
  • 14:53 - 14:56
    nhưng nhiều người không có bố hoặc có người bố gia trưởng
  • 14:57 - 14:59
    rồi những thanh thiếu niên đó
  • 14:59 - 15:03
    tìm được những hình tượng người cha quan tâm
    và trắc ẩn
  • 15:03 - 15:05
    trong những nhóm cực đoan đó
  • 15:06 - 15:09
    Tôi cũng biết những người,
    trở nên hung ác vì bạo lực phân biệt sắc tộc
  • 15:10 - 15:12
    họ thấy một lối thoát :
    để không còn là nạn nhân
  • 15:12 - 15:14
    thì chính họ phải trở nên bạo lực
  • 15:14 - 15:19
    Thực ra, tôi thấy một điều
    quá đỗi kinh sợ, tôi nhận ra
  • 15:19 - 15:25
    một cảm giác quen thuộc lúc tôi 17
    khi rời Nauy
  • 15:26 - 15:30
    Cũng sự bối rối bấn loạn và nỗi buồn ấy
  • 15:30 - 15:33
    cũng cảm giác bị phản bội
  • 15:35 - 15:36
    và không thuộc về bất cứ ai
  • 15:39 - 15:42
    Cảm giác lạc lõng và
    bị giằng co giữa hai nền văn hóa
  • 15:43 - 15:45
    Phải nói rằng
    Tôi đã không chọn sự phá hoại
  • 15:45 - 15:48
    Tôi đã cầm máy quay phim thay vì súng
  • 15:48 - 15:51
    Lí do tôi làm vậy là
    vì siêu năng lực của mình
  • 15:51 - 15:56
    Tôi có thể nhận ra sự thấu hiểu mới là câu trả lời,
    không phải bạo lực
  • 15:56 - 15:58
    Hãy nhìn nhận con người ta
  • 15:58 - 16:02
    với đầy đủ mọi đức hạnh và khiếm khuyết của họ
  • 16:02 - 16:04
    thay vì cứ tiếp tục biếm họa
  • 16:04 - 16:06
    chúng ta và chúng nó,
    kẻ côn đồ và nạn nhân
  • 16:06 - 16:08
    Tôi cuối cùng cũng chịu chấp nhận rằng
  • 16:09 - 16:12
    2 nền văn hóa không nhất thiết
    phải hòa nhập
  • 16:12 - 16:15
    mà thay vào đó, trở thành một không gian nơi tôi tìm được tiếng nói của riêng mình
  • 16:16 - 16:19
    Tôi ngừng cảm thấy
    rằng mình phải chọn một phía
  • 16:19 - 16:21
    sau rất nhiều năm tôi mới
    nhận thức được.
  • 16:22 - 16:24
    Có rất nhiều bạn trẻ
    trong xã hội ngày nay
  • 16:24 - 16:26
    đang tranh đấu với vấn đề này
  • 16:26 - 16:28
    và họ vẫn đơn độc
  • 16:29 - 16:32
    và điều này lại khiến họ như
    những vết thương há miệng
  • 16:33 - 16:36
    với một vài người,
    quan điểm về Hồi giáo cực đoan
  • 16:36 - 16:39
    làm mưng mủ những vết thương há miệng đó
  • 16:41 - 16:44
    Có câu tục ngữ của người châu Phi :
  • 16:46 - 16:49
    " Nếu không chào đón bọn trẻ vào làng
  • 16:49 - 16:52
    chúng sẽ thiêu rụi ngôi làng
    chỉ để cảm nhận hơi ấm"
  • 16:53 - 16:55
    Tôi muốn hỏi
  • 16:56 - 16:58
    những cha mẹ
    và cộng đồng Hồi giáo,
  • 16:58 - 17:01
    liệu sẽ vẫn yêu thương chăm sóc con cái
  • 17:01 - 17:03
    mà không ép buộc các con
    đạt đến sự kì vọng của mình?
  • 17:03 - 17:06
    Liệu có thể
    chọn con cái thay vì danh dự cá nhân
  • 17:06 - 17:09
    Liệu có hiểu
    tại sao con cái lại giận dữ và xa lánh
  • 17:09 - 17:12
    khi bố mẹ coi trọng thanh danh
    hơn hạnh phúc của con?
  • 17:13 - 17:15
    Liệu có thể cố gắng làm bạn với con
  • 17:15 - 17:17
    để chúng có thể tin tưởng bố mẹ
  • 17:17 - 17:19
    và muốn chia sẻ với bố mẹ
    những trải nghiệm
  • 17:19 - 17:21
    hơn là kiếm tìm nơi nào khác
  • 17:22 - 17:25
    Và những thanh thiếu niên bị xúi giục
    bởi những phần tử cực đoan
  • 17:27 - 17:30
    các em có thể thú nhận rằng sự cuồng bạo của mình bắt nguồn từ nỗi đau ?
  • 17:32 - 17:35
    Liệu các em có tìm được sức mạnh
    để kháng cự lại những người đàn ông đó,
  • 17:35 - 17:38
    những người muốn dùng máu của các em
    cho lợi ích riêng
  • 17:39 - 17:41
    các em có tìm được con đường để sống ?
  • 17:42 - 17:44
    Các em có hiểu ra rằng sự trả thù tốt nhất
  • 17:44 - 17:48
    là khi em sống cuộc sống hạnh phúc,
    đủ đầy, tự do
  • 17:48 - 17:50
    Cuộc sống do các em làm chủ
    mà không phải ai khác
  • 17:51 - 17:54
    Tại sao các em lại muốn trở thành một đứa trẻ Hồi giáo hồn rỗng?
  • 17:55 - 17:59
    Còn chúng ta,
    khi nào chúng ta mới lắng nghe các em ?
  • 18:01 - 18:02
    Liệu có thể hỗ trợ các em
  • 18:02 - 18:06
    biến nỗi đau
    thành điều gì đó tốt hơn không ?
  • 18:07 - 18:08
    Chúng nghĩ mình không được yêu
  • 18:08 - 18:11
    rằng người lớn không quan tâm
    việc xảy ra với chúng
  • 18:11 - 18:13
    rằng người lớn không chấp nhận chúng
  • 18:13 - 18:16
    Liệu chúng ta có cách để
    thay đổi suy nghĩ của các em ?
  • 18:17 - 18:20
    Chúng ta phải làm gì để thấu hiểu và chú ý tới các em
  • 18:20 - 18:25
    trước khi chúng trở thành nạn nhân
    hoặc kẻ gây ra bạo lực?
  • 18:25 - 18:29
    Liệu chúng ta có thể quan tâm các em
    như chính bản thân mình ?
  • 18:29 - 18:34
    chứ không chỉ sốc và giận dữ
    khi nạn nhân của bạo lực trông giống chúng ta?
  • 18:34 - 18:39
    Liệu có thể tìm được cách nào để loại bỏ
    lòng căm thù và hàn gắn sự chia cắt?
  • 18:39 - 18:43
    Có điều rằng,
    chúng ta không thể từ bỏ nhau hoặc con cái
  • 18:43 - 18:45
    ngay cả khi con cái từ bỏ chúng ta.
  • 18:45 - 18:47
    Tất cả chúng ta luôn sát cánh
  • 18:47 - 18:53
    về lâu dài, mối thù hằn và bạo lực
    sẽ không chống lại những kẻ cực đoan nữa
  • 18:53 - 18:57
    Những tên khủng bố muốn chúng ta
    thu mình trong nỗi sợ hãi
  • 18:57 - 18:59
    đóng cửa và khép chặt trái tim.
  • 18:59 - 19:03
    Chúng muốn chính chúng ta
    gây thêm nhiều vết thương trong xã hội
  • 19:03 - 19:07
    để chúng lan rộng sự nhiễm trùng
  • 19:07 - 19:10
    Chúng muốn chúng ta như chúng
  • 19:10 - 19:12
    không khoan dung, đầy căm hờn và độc ác.
  • 19:14 - 19:17
    Ngày sau vụ tấn công khủng bố tại Paris
  • 19:17 - 19:20
    Một người bạn đã gửi tôi bức ảnh này
  • 19:21 - 19:23
    Đó là một cô bé da trắng
    và một cô bé Ả- rập
  • 19:23 - 19:24
    Hai người bạn thân thiết
  • 19:25 - 19:29
    Bức ảnh gây nhức nhối những kẻ khủng bố.
  • 19:31 - 19:34
    Hai bé con ấy, với siêu năng lực của minh
  • 19:34 - 19:36
    đang chỉ ra cách để tiến đến
  • 19:36 - 19:39
    một xã hội mà chúng ta cần phải
    cùng nhau xây dựng
  • 19:40 - 19:43
    một xã hội hợp tác và tương trợ
  • 19:44 - 19:47
    hơn là ruồng bỏ con cái.
  • 19:48 - 19:49
    Cảm ơn vì đã lắng nghe.
  • 19:49 - 19:58
    ( Vỗ tay )
Title:
Những góc khuất về trẻ em Hồi giáo tại Châu Âu
Speaker:
Deeyah Khan
Description:

Là đứa trẻ được sinh ra tại Nauy bởi người mẹ Afghan và người cha Pakistan, Deeyah Khan thấu hiểu cảm giác của một thiếu niên bị mắc kẹt giữa cộng đồng và đất nước. Trong bài diễn thuyết mạnh mẽ và đầy cảm xúc này, nhà làm phim khai mở cảm giác bị cô lập và ruồng bỏ của những đứa trẻ Hồi giáo trưởng thành nơi phương Tây-- và hậu quả xé lòng khi không trân trọng thế hệ trẻ trước khi những tên khủng bố cướp mất chúng.

more » « less
Video Language:
English
Team:
TED
Project:
TEDTalks
Duration:
20:11

Vietnamese subtitles

Revisions