Return to Video

Bất công kinh tế về nhựa

  • 0:04 - 0:06
    Tôi rất vinh dự được có mặt ở đây
  • 0:06 - 0:08
    và vinh dự được nói về chủ đề này
  • 0:08 - 0:10
    chủ đề mà tôi nghĩ vô cùng quan trọng
  • 0:10 - 0:12
    Chúng ta đã không ngừng nói về
  • 0:12 - 0:14
    những ảnh hưởng ghê gớm của nhựa
  • 0:14 - 0:17
    lên hành tinh này và mọi giống loài,
  • 0:17 - 0:19
    nhưng nhựa cũng làm hại con người
  • 0:19 - 0:22
    đặc biệt là những người nghèo
  • 0:22 - 0:24
    Cả trong quá trình sản xuất nhựa
  • 0:24 - 0:27
    lẫn trong quá trình sử dụng, phân hủy nhựa
  • 0:27 - 0:29
    những người phải làm bia đỡ đạn
  • 0:29 - 0:32
    chính là người nghèo
  • 0:32 - 0:35
    Người ta rất lo lắng
  • 0:35 - 0:37
    khi xảy ra vụ tràn dầu của BP
  • 0:37 - 0:39
    bởi nhiều lý do.
  • 0:39 - 0:41
    Người ta nghĩ: "Ôi trời!
  • 0:41 - 0:43
    Thật kinh khủng, dâu - nó ở trong nước
  • 0:43 - 0:45
    Nó sẽ phá hoại
  • 0:45 - 0:47
    hệ thống sống ở đó.
  • 0:47 - 0:49
    Con người sẽ bị thương.
  • 0:49 - 0:51
    Thật kinh khủng,
  • 0:51 - 0:53
    chúng sẽ làm hại những người ở Vịnh Mexico"
  • 0:53 - 0:55
    Những gì người ta không nghĩ tới là:
  • 0:55 - 0:58
    Nếu số dầu đó cập bờ thì sao?
  • 0:58 - 1:01
    Nếu số dầu đó thực sự đến nơi mà nó cố gắng đến?
  • 1:01 - 1:03
    Không chỉ được đốt trong các động cơ
  • 1:03 - 1:06
    và góp phần hiện tượng nóng lên toàn cầu
  • 1:06 - 1:09
    mà còn có một nơi gọi là "Cancer Alley" (hẻm ung thư)
  • 1:09 - 1:11
    Và nguyên do nó được gọi là "Cancer Alley"
  • 1:11 - 1:14
    là bởi ngành công nghiệp hóa dầu
  • 1:14 - 1:16
    dùng số dầu đó và biến thành nhựa
  • 1:16 - 1:19
    và, quá trình đó giết con người.
  • 1:19 - 1:22
    Cụ thể là những người sống ở cái Vịnh đó.
  • 1:22 - 1:25
    Vậy thì dầu và hóa dầu không chỉ là vấn đề khi bị tràn
  • 1:25 - 1:27
    chúng là vấn đề khi không bị tràn
  • 1:27 - 1:29
    Và điều mà chúng ta thường không tính đến
  • 1:29 - 1:31
    là cái giá mà người nghèo phải trả
  • 1:31 - 1:33
    để chúng ta những sản phẩm không phân hủy này.
  • 1:33 - 1:35
    Điều khác mà chúng ta thường không tính đến
  • 1:35 - 1:38
    là người nghèo không chỉ chịu bị hại trong quá trình sản xuất
  • 1:38 - 1:40
    mà họ còn chịu đựng
  • 1:40 - 1:42
    khi sử dụng
  • 1:42 - 1:44
    Những người có một mức thu nhập nhất định trong chúng ta
  • 1:44 - 1:46
    có cái gọi là lựa chọn.
  • 1:46 - 1:48
    Lý do bạn muốn học chăm chỉ, có một công việc
  • 1:48 - 1:50
    và không bị nghèo đói, phá sản
  • 1:50 - 1:53
    là như vậy bạn có những sự lựa chọn, những sự lựa chọn kinh tế
  • 1:53 - 1:55
    Chúng ta thực sự có cơ hội lựa chọn
  • 1:55 - 1:57
    không sử dụng các sản phẩm
  • 1:57 - 1:59
    chứa nhựa nguy hiểm, có độc trong đó.
  • 1:59 - 2:02
    Những người nghèo khác thì không.
  • 2:02 - 2:04
    Những người có thu nhập thấp
  • 2:04 - 2:06
    thường là người mua các sản phẩm
  • 2:06 - 2:09
    có hóa chất động hại mà con của họ đang sử dụng.
  • 2:09 - 2:11
    Họ là những người đứng mũi chịu sào
  • 2:11 - 2:13
    phải tiếp nhận một lượng lớn
  • 2:13 - 2:16
    nhựa độc hại này và sử dụng nó.
  • 2:16 - 2:19
    Người ta cứ nói "Chà, họ nên mua sản phẩm khác."
  • 2:19 - 2:22
    Vấn đề là khi nghèo bạn không có lựa chọn.
  • 2:22 - 2:24
    Bạn thường buộc phỉa mua những thứ rẻ tiền nhất
  • 2:24 - 2:27
    cũng thường là những thứ nguy hiểm nhất
  • 2:27 - 2:29
    Và nếu vậy vẫn chưa đủ tệ,
  • 2:29 - 2:31
    nếu không chỉ là việc sản xuất nhựa
  • 2:31 - 2:34
    cho người ung thư nơi như là "Cancer Alley", chết sớm hơn,
  • 2:34 - 2:37
    thì chúng gây hại những đứa trẻ nghèo
  • 2:37 - 2:39
    lúc sử dụng, lúc phân hủy.
  • 2:39 - 2:41
    Một lần nữa, đó là người nghèo.
  • 2:41 - 2:43
    những người phải chịu gánh nặng.
  • 2:43 - 2:45
    Thường, chúng ta nghĩ chúng ta đang làm việc tốt
  • 2:45 - 2:47
    Nếu bạn đang ở trong văn phòng,
  • 2:47 - 2:49
    bạn đang uống nước, hoặc bất kỳ thứ gì
  • 2:49 - 2:52
    và bạn tự nghĩ "Mình sẽ vứt thứ này đi.
  • 2:52 - 2:54
    Không, mình sẽ tỏ ra đức hạnh.
  • 2:54 - 2:56
    Mình sẽ ném nó vào cái thùng rác màu xanh"
  • 2:56 - 2:58
    Bạn nghĩ "Mình bỏ cái của mình và thùng rác xanh"
  • 2:58 - 3:01
    và nhìn đồng nghiệp của mình và nói
  • 3:01 - 3:03
    "Tại sao, đồ ngu si
  • 3:03 - 3:05
    cậu lại bỏ cái của cậu và thùng trắng?"
  • 3:05 - 3:07
    Và chúng ta coi đó là chuyện đùa đạo đức
  • 3:07 - 3:09
    Chúng ta nghĩ chính mình thật tốt
  • 3:10 - 3:12
    Có lẽ, tôi sẽ cảm thấy mình thật tốt
  • 3:12 - 3:15
    Không phải bạn, nhưng tôi nghĩ vậy.
  • 3:16 - 3:19
    Vậy là chúng ta kiểu như có khoảnh khắc đạo đức tốt đẹp
  • 3:19 - 3:22
    Nhưng nếu chúng ta có khả năng dõi theo cái chai nhỏ đó
  • 3:22 - 3:24
    trên hành trình của nó
  • 3:24 - 3:27
    chúng ta có thể sốc khi khám phá rằng
  • 3:27 - 3:29
    chẳng mấy khi nó được bỏ lên một cái tàu
  • 3:29 - 3:32
    vượt qua đại dương
  • 3:32 - 3:34
    với một chút chi phí
  • 3:34 - 3:37
    và nó sẽ kết thúc ở một quốc gia đang phát triển, thường là Trung Quốc
  • 3:37 - 3:40
    Tôi nghĩ chúng ta sẽ tưởng tượng ai đó sắp nhận cái chai
  • 3:40 - 3:43
    nói rằng: "Ôi cái chai nhỏ bé,
  • 3:43 - 3:45
    Chúng tôi rất vui được gặp bạn, cái chai nhỏ bé"
  • 3:45 - 3:47
    (Cười)
  • 3:47 - 3:50
    "Bạn đã phục vụ rất tốt."
  • 3:50 - 3:52
    Anh ta mat-xa cho cái chai
  • 3:52 - 3:54
    tặng cái chai chiếc huy chương.
  • 3:54 - 3:56
    Và nói: "Giờ bạn muốn làm gì tiếp theo?"
  • 3:56 - 3:59
    Cái chai nói: "Mình chẳng biết nữa."
  • 3:59 - 4:02
    Nhưng đó thực sự không diễn ra
  • 4:04 - 4:06
    Cái chai đó
  • 4:06 - 4:09
    kết thúc bằng cách bị đốt.
  • 4:09 - 4:12
    Tái chế nhựa ở nhiều quốc gia đang phát triển
  • 4:12 - 4:14
    nghĩa là quá trình đốt rác nhựa,
  • 4:14 - 4:16
    quá trình đốt nhựa,
  • 4:16 - 4:18
    và sẽ thải ra những chất độc hóa học không thể tưởng
  • 4:18 - 4:20
    và, một lần nữa, giết con người.
  • 4:20 - 4:22
    Vậy, những người nghèo
  • 4:22 - 4:24
    những người làm ra những sản phẩm này
  • 4:24 - 4:27
    ở những trung tâm hóa dầu như "Cancer Alley"
  • 4:27 - 4:29
    người nghèo đang sử dụng những sản phẩm này một cách không cân xứng,
  • 4:29 - 4:31
    sau đó những người nghèo
  • 4:31 - 4:33
    những người thậm chí cở cuối quy trình tái chế
  • 4:33 - 4:36
    cũng chết sớm hơn.
  • 4:36 - 4:39
    và bị đe dọa ghê gớm
  • 4:39 - 4:42
    bởi cơn nghiện
  • 4:42 - 4:44
    dùng đồ sử dụng một lần của chúng ta (ly, muỗng, nĩa,..)
  • 4:44 - 4:46
    Giờ bạn tự nghĩ - vì tôi biết bạn -
  • 4:46 - 4:48
    Bạn nói "Điều này thật tồi tệ
  • 4:48 - 4:50
    cho những người nghèo.
  • 4:50 - 4:52
    Nó thật ghê gớm,
  • 4:52 - 4:54
    cho những người nghèo
  • 4:54 - 4:57
    Giá như có ai làm gì đó để giúp họ."
  • 4:57 - 5:00
    Nhưng điều chúng ta không hiểu là
  • 5:00 - 5:02
    ngay tại Los Angeles đây,
  • 5:02 - 5:04
    chúng ta làm việc cật lực để giảm thiểu sương mù
  • 5:04 - 5:06
    xảy ra tại Los Angelos này.
  • 5:06 - 5:08
    Nhưng đoán xem?
  • 5:08 - 5:10
    Bởi vì họ đang sản xuất quá nhiều ô nhiễm ở Châu Á
  • 5:10 - 5:12
    bởi luật môi trường ở châu Á
  • 5:12 - 5:14
    không bảo vệ con người ,
  • 5:14 - 5:16
    mà hầu hết không khí sạch tạo ra
  • 5:16 - 5:18
    và không khí độc tạo ra
  • 5:18 - 5:20
    mà chúng ta đạt được ở California này
  • 5:20 - 5:23
    bị trôi sạch bởi không khí ô nhiễm đến từ châu Á
  • 5:24 - 5:27
    Chúng ta dính đòn. Chúng ta chịu ảnh hưởng.
  • 5:27 - 5:30
    Những người nghèo dính đòn trước và tệ nhất
  • 5:30 - 5:33
    Nhưng sản xuất độc hại, việc đốt chất độc
  • 5:33 - 5:35
    sự lỏng lẻo về tiêu chuẩn môi trường ở châu Á
  • 5:35 - 5:38
    mới thực sự tạo ra ô nhiễm không khí nhiều như vậy.
  • 5:38 - 5:41
    Nó vượt qua đại dương và xóa hết mọi nỗ lực của chúng ta ở California này
  • 5:41 - 5:43
    Chúng ta trở lại như chính chúng ta những năm 70.
  • 5:43 - 5:45
    Chúng ta ở cùng một hành tinh
  • 5:45 - 5:48
    và chúng ta phải hiểu gốc rễ của những vấn đề này.
  • 5:48 - 5:51
    Nguồn gốc của vấn đề này, theo tôi
  • 5:51 - 5:54
    chính là ý tưởng của việc "sử dụng một lần".
  • 5:54 - 5:57
    Bạn thấy đó, nếu bạn hiểu mối liên kết
  • 5:57 - 5:59
    giữa những gì chúng ta đang làm
  • 5:59 - 6:01
    với chất độc và ô nhiễm trên hành tinh này
  • 6:01 - 6:04
    and những gì chúng ta đang làm với người nghèo,
  • 6:04 - 6:06
    thì chúng ta có một rắc rối rất lớn
  • 6:06 - 6:09
    nhưng cũng rất hữu ích, quan sát:
  • 6:09 - 6:11
    Để phá hành tinh
  • 6:11 - 6:13
    bạn sẽ phải phá con người.
  • 6:13 - 6:16
    Nhưng nếu bạn tạo ra một thế giới nơi bạn không phải phá con người
  • 6:16 - 6:18
    bạn không thể phá hành tinh.
  • 6:18 - 6:20
    Chúng ta đang ở thời điểm
  • 6:20 - 6:23
    mà cùng nhau tiến đến công bằng xã hội như một ý tưởng
  • 6:23 - 6:25
    và sinh thái học như là một ý tưởng,
  • 6:25 - 6:27
    cuối cùng chúng ta có thể thấy
  • 6:27 - 6:30
    rằng chúng ta, dù thế nào, cũng là một ý tưởng.
  • 6:30 - 6:33
    Ý tưởng đó là chúng ta không có đồ sử dụng một lần nào cả
  • 6:33 - 6:36
    Chúng ta không có những nguồn lực chỉ sử dụng một lần
  • 6:36 - 6:38
    Chúng ta không có những giống loài chỉ sử dụng một lần.
  • 6:38 - 6:41
    và chúng ta cũng không có những con người chỉ sử dụng một lần.
  • 6:41 - 6:43
    Chúng ta không có một hành tinh vứt đi
  • 6:43 - 6:46
    và chúng ta không có những đứa trẻ vứt đi -- chúng đều vô giá
  • 6:46 - 6:49
    Và chúng ta cùng quay lại điều cơ bản đó
  • 6:49 - 6:52
    những cơ hội để hành động đang bắt đầu hiện ra.
  • 6:52 - 6:54
    Phỏng sinh,
  • 6:54 - 6:56
    một mô hình khoa học mới nổi,
  • 6:58 - 7:01
    kết thúc là một ý tưởng công bằng xã hội rất quan trọng
  • 7:01 - 7:03
    Những ai mới chỉ biết về chuyện này,
  • 7:03 - 7:05
    phỏng sinh nghĩa là
  • 7:05 - 7:07
    tôn trọng trí tuệ sự sáng suốt của mọi giống loài.
  • 7:07 - 7:09
    Dân chủ, nhân tiện,
  • 7:09 - 7:11
    nghĩa là tôn trọng sự sáng suốt của mọi người - và chúng ta sẽ nói về nó sau.
  • 7:11 - 7:14
    Nhưng phỏng sinh nghĩa là tôn trọng sự sáng suốt của mọi giống loài.
  • 7:14 - 7:17
    Hóa ra chúng là những sinh vật rất thông minh.
  • 7:17 - 7:20
    Cái vỏ lớn này, hay bất kỳ thứ gì, chúng ta khá tự hào về chính mình
  • 7:20 - 7:23
    Nhưng nếu chúng ta muốn làm gì đó cứng,
  • 7:23 - 7:26
    chúng ta như này "Tôi biết, tôi sắp làm một thứ cứng
  • 7:26 - 7:29
    Tôi biết, tôi sẽ kiếm lò nung và chân không (vacumms)
  • 7:29 - 7:31
    và đào các thứ khỏi lòng đất
  • 7:31 - 7:34
    và khiến mọi thứ nóng lên và độc hại và ô nhiễm
  • 7:34 - 7:37
    nhưng mình sẽ có được thứ cứng này.
  • 7:37 - 7:39
    Mình thật thông minh."
  • 7:39 - 7:42
    và bạn nhìn sau lưng bạn, và sự tàn phá ở xung quanh bạn
  • 7:42 - 7:44
    Nhưng đoán xem, bạn thật thông minh
  • 7:44 - 7:46
    nhưng chưa bằng con sò.
  • 7:46 - 7:48
    Vỏ sò rất cứng.
  • 7:48 - 7:51
    Không có chân không. Không có lò nung lớn.
  • 7:51 - 7:53
    Không có chất độc. Không có ô nhiễm
  • 7:53 - 7:55
    Hóa ra những giống loài khác của chúng ta
  • 7:55 - 7:57
    đã tìm ra cách giải quyết từ lâu lắm rồi.
  • 7:57 - 8:00
    Làm sao để để tạo ra rất nhiều thứ mà chúng ta cần
  • 8:00 - 8:03
    sử dụng các quy trình sinh học mà tự nhiên hiểu rõ cách dùng.
  • 8:03 - 8:05
    Đó là sự sáng suốt của phỏng sinh học.
  • 8:05 - 8:07
    Những nhà khoa học của chúng ta cuối cùng cũng nhận ra
  • 8:07 - 8:09
    chúng ta có rất nhiều điều để học từ những loài khác.
  • 8:09 - 8:11
    Tôi không có ý lấy một con chuột
  • 8:11 - 8:13
    chọc ghẹo nó các kiểu.
  • 8:13 - 8:16
    Tôi không có ý quan sát nó theo cách đó - quấy rối một sinh vật nhỏ.
  • 8:16 - 8:19
    Tôi thực sự tôi trọng chúng, tôn trọng những gì chúng đã đạt được.
  • 8:19 - 8:21
    Đó là phỏng sinh học,
  • 8:21 - 8:23
    và nó mở ra cánh cửa
  • 8:23 - 8:25
    đến sản xuất không phí phạm
  • 8:25 - 8:27
    không ô nhiễm,
  • 8:27 - 8:29
    mà chúng ta thực sự có thể tận hưởng
  • 8:29 - 8:31
    chất lượng cuộc sống cao, tiêu chuẩn cuộc sống cao
  • 8:31 - 8:33
    mà không phá hoại hành tinh này.
  • 8:33 - 8:36
    Ý tưởng về phỏng sinh học đó,
  • 8:36 - 8:38
    tôn trọng trí tuệ của mọi loài sinh vật,
  • 8:38 - 8:40
    kết hợp với ý tưởng
  • 8:40 - 8:41
    về dân chủ và công bằng xã hội,
  • 8:42 - 8:45
    tôn trọng sự sáng suốt và giá trị của mọi người
  • 8:45 - 8:47
    sẽ cho chúng ta một xã hội khác.
  • 8:47 - 8:49
    Chúng ta có thể có một nền kinh tế khác
  • 8:49 - 8:51
    Chúng ta có thể có một xã hội xanh
  • 8:51 - 8:53
    có thể khiến Tiến sĩ King tự hào.
  • 8:53 - 8:55
    Đó là mục tiêu.
  • 8:55 - 8:58
    Và con đường mà chúng ta đến đó đầu tiên là nhận ra
  • 8:58 - 9:01
    ý tưởng về việc sử dụng một lần
  • 9:01 - 9:03
    không chỉ làm hại đến những giống loài mà chúng ta nhắc tới
  • 9:05 - 9:08
    mà còn làm hư hỏng chính xã hội của chúng ta.
  • 9:08 - 9:11
    Chúng ta tự hào sống ở California này đây
  • 9:11 - 9:13
    Chúng ta có lá phiếu này, và mọi người kiểu như
  • 9:13 - 9:16
    "Chà, không phải ở bang của chúng ta.
  • 9:16 - 9:19
    Tôi không biết những bang khác đang làm gì cả."
  • 9:19 - 9:21
    (cười)
  • 9:21 - 9:23
    Cứ tự hào.
  • 9:23 - 9:26
    Và, tôi cũng tự hào.
  • 9:26 - 9:29
    Nhưng California,
  • 9:29 - 9:32
    mặc cho chúng ta đang dẫn đầu ở một vài thứ xanh,
  • 9:32 - 9:34
    chúng ta, không may, cũng dẫn đầu thế giới
  • 9:34 - 9:37
    về một số vấn đề cải tạo.
  • 9:37 - 9:40
    California có mức độ đốt rác nhựa thuộc hàng cao nhất
  • 9:40 - 9:42
    trong số 50 bang.
  • 9:42 - 9:45
    Bây giờ, chúng ta có thử thách về đạo đức
  • 9:45 - 9:48
    Chúng ta hết lòng giải cứu
  • 9:48 - 9:50
    những vật liệu chết từ lòng đất
  • 9:50 - 9:52
    nhưng đôi khi không được hết lòng
  • 9:52 - 9:55
    về việc giải cứu cuộc sống, giải cứu con người được như vậy.
  • 9:55 - 9:58
    Và tôi nói rằng chúng ta sống ở một đất nước
  • 9:58 - 10:00
    chiếm 5% dân số thế giới
  • 10:00 - 10:03
    25% khí nhà kính
  • 10:03 - 10:05
    nhưng cũng chiếm 25% tù nhân của thế giới.
  • 10:05 - 10:08
    Một trên bốn người bị nhốt trên thế giới
  • 10:08 - 10:10
    đang bị nhốt tại Mỹ.
  • 10:10 - 10:13
    Nó nhất quán với ý tưởng này
  • 10:13 - 10:16
    rằng việc sử dụng một lầ là điều mà chúng ta tin tưởng.
  • 10:16 - 10:19
    Và,
  • 10:19 - 10:21
    như một sự tiến triển
  • 10:21 - 10:23
    phải mở rộng cử tri,
  • 10:23 - 10:25
    phải phát triển,
  • 10:25 - 10:28
    phải vươn ra khỏi vùng an toàn tự nhiên của chúng ta,
  • 10:28 - 10:31
    một trong những thách thức để thành công bước này
  • 10:31 - 10:34
    phải thoát khỏi những thứ như là nhựa và thay đổi nền kinh tế,
  • 10:34 - 10:37
    là con người nhìn vào đây bằng sự nghi ngờ.
  • 10:37 - 10:40
    Và họ đặt câu hỏi:
  • 10:40 - 10:43
    Làm sao để những này quyết tâm?
  • 10:43 - 10:46
    Một người nghèo, có thu nhập thấp, ở "Cancer Valley"
  • 10:46 - 10:49
    ở Watts,
  • 10:49 - 10:51
    ở Harlem, ở khu giới hạn Ấn Độ
  • 10:51 - 10:53
    có thể nói với chính họ,
  • 10:53 - 10:56
    "Làm sao những người này có thể hết lòng
  • 10:56 - 10:58
    về việc đảm bảo
  • 10:58 - 11:00
    rằng một cái chai nhựa
  • 11:00 - 11:02
    có cơ hội thứ hai trong đời
  • 11:02 - 11:05
    hoặc một lon nhôm có cơ hội thứ hai
  • 11:05 - 11:07
    và khi nào thì con tôi sẽ gặp rắc rối
  • 11:07 - 11:09
    và đi tù,
  • 11:09 - 11:11
    nó không có cơ hội thứ hai sao?"
  • 11:11 - 11:13
    Làm sao bước đi này có thể hết lòng
  • 11:13 - 11:16
    nói chúng ta không có những đồ vứt đi, những vật liệu chết bỏ đi
  • 11:16 - 11:18
    và chấp nhận
  • 11:18 - 11:21
    sự sống bỏ đi, và công đồng như "Cancer Alley?"
  • 11:21 - 11:24
    Và giờ chúng ta có cơ hội
  • 11:24 - 11:27
    để thực sự tự hào về bước tiến này.
  • 11:27 - 11:29
    Khi chúng tôi nói về chủ đề này,
  • 11:29 - 11:31
    nó cho chúng ta thêm cuộc gọi
  • 11:31 - 11:33
    để liên lạc với những bước tiến khác
  • 11:33 - 11:36
    và trở nên bao hàm và phát triển
  • 11:36 - 11:39
    và cuối cùng chúng ta có thể thoát khỏi thảm họa điên rồ này
  • 11:40 - 11:42
    Hầu hết các bạn là người tốt, nhân hậu.
  • 11:42 - 11:45
    Khi bạn còn nhỏ, bạn quan tâm đến cả thế giới
  • 11:45 - 11:47
    và có đôi lúc
  • 11:47 - 11:49
    ai đó nói bạn phải chọn một vấn đề,
  • 11:49 - 11:51
    bạn cần phải hết lòng với vấn đề đó.
  • 11:51 - 11:53
    Không thể yêu cả thế giới
  • 11:53 - 11:55
    bạn phải làm việc về những cái cây
  • 11:55 - 11:57
    hoặc bạn phải làm việc về vấn đề nhập cư.
  • 11:57 - 12:00
    Bạn cần thúc đẩy và quan tâm đến vấn đề.
  • 12:00 - 12:03
    Và thực sự, họ cơ bản nói với bạn
  • 12:03 - 12:05
    "Bạn sẽ ôm một cái cây chứ?
  • 12:05 - 12:07
    Hay ôm một đứa trẻ? Chọn đi"
  • 12:07 - 12:09
    Bạn sẽ ôm một cái cây chứ?
  • 12:09 - 12:11
    Hay bạn sẽ ôm một đứa trẻ? Chọn đi"
  • 12:11 - 12:13
    Khi chúng ta bắt đầu làm việc về vấn đề như nhựa,
  • 12:13 - 12:16
    chúng ta nhận ra rằng mọi thứ đều kết nối,
  • 12:16 - 12:18
    và may mắn rằng hầu hết chúng ta được ban phúc để có 2 cánh tay.
  • 12:18 - 12:20
    Chúng ta có thể ôm cả hai.
  • 12:20 - 12:22
    Xin cảm ơn.
Title:
Bất công kinh tế về nhựa
Speaker:
Van JOnes
Description:

Van Jones đưa ra một vấn đề về ô nhiễm nhựa từ góc nhìn của công bằng xã hội. Vì rác nhựa, anh ta nói, gây hại những người nghèo và những nước nghèo "đầu tiên và tệ nhất", với những hậu quả mà chúng ta cùng gánh chịu không cần biết chúng ta sống ở đâu hay làm được gì. Tại TEDxGPGP, anh ta đã đề xuất những ý tưởng mạnh mẽ để giúp chúng ta cải thiện hành tinh đầy rác của chúng ta.

more » « less
Video Language:
English
Team:
TED
Project:
TEDTalks
Duration:
12:29

Vietnamese subtitles

Revisions