Return to Video

Vinh danh các điều dưỡng

  • 0:01 - 0:02
    Với tư cách là bệnh nhân,
  • 0:02 - 0:05
    ta thường nhớ tên của những vị bác sĩ,
  • 0:06 - 0:09
    nhưng lại thường quên mất
    tên của các điều dưỡng.
  • 0:10 - 0:11
    Tôi nhớ một người.
  • 0:11 - 0:14
    Cách đây vài năm, tôi bị ung thư vú,
  • 0:14 - 0:17
    nhưng thực sự kỳ diệu,
    tôi đã vượt qua ca phẫu thuật,
  • 0:17 - 0:19
    và quá trình trị liệu
    có khởi đầu khá suôn sẻ.
  • 0:20 - 0:22
    Tôi có thể giấu câu chuyện đó.
  • 0:22 - 0:24
    Mọi người không cần phải biết.
  • 0:24 - 0:27
    Tôi vẫn có thể đưa con đến trường,
  • 0:27 - 0:29
    tôi vẫn đi ăn tối ở nhà hàng với chồng,
  • 0:29 - 0:30
    tôi vẫn có thể che giấu điều đó.
  • 0:31 - 0:33
    Nhưng quá trình hoá trị sắp bắt đầu,
  • 0:33 - 0:35
    điều đó làm tôi rất sợ hãi,
  • 0:35 - 0:39
    bởi lẽ tôi biết rằng toàn bộ lông tóc
    trên người tôi sẽ rụng hết,
  • 0:39 - 0:42
    vì tôi sắp phải tiến hành hoá trị.
  • 0:42 - 0:45
    Tôi sẽ không thể giả vờ
  • 0:45 - 0:47
    như mọi thứ vẫn bình thường được nữa.
  • 0:47 - 0:49
    Tôi rất sợ hãi.
  • 0:49 - 0:52
    Tôi hiểu cảm giác bị mọi người đối xử dè dặt
    khi họ phát hiện ra điều đó,
  • 0:52 - 0:55
    tôi chỉ muốn được sống
    như bình thường mà thôi.
  • 0:55 - 0:57
    Tôi được đặt buồng tiêm dưới da ở ngực.
  • 0:57 - 1:00
    Ngay trong ngày đầu tiên
    của quá trình hoá trị,
  • 1:00 - 1:02
    tôi đã sụp đổ hoàn toàn.
  • 1:02 - 1:05
    Cô điều dưỡng của tôi tên là Joanne,
    cô ấy bước vào phòng,
  • 1:05 - 1:09
    lúc đó tôi chỉ muốn dùng toàn bộ sức lực
    của mình để bật dậy khỏi ghế,
  • 1:09 - 1:11
    và ra khỏi đó ngay lập tức.
  • 1:11 - 1:14
    Nhưng Joanne nhìn tôi và nói chuyện
    như thể chúng tôi là bạn lâu năm vậy.
  • 1:15 - 1:17
    Và cô ấy hỏi tôi,
  • 1:17 - 1:19
    "Cậu nhuộm tóc ở đâu vậy?"
  • 1:19 - 1:20
    (Cười)
  • 1:20 - 1:22
    Cô đang đùa tôi phải không?
  • 1:22 - 1:27
    Cô đang hỏi chuyện về mái tóc của tôi
    khi chúng sắp rụng hết à?
  • 1:27 - 1:28
    Tôi đã hơi bực mình,
  • 1:29 - 1:31
    và hỏi lại, "Đừng đùa chứ? Tóc của tôi á?"
  • 1:32 - 1:34
    Với một cái nhún vai, cô ấy nói,
  • 1:34 - 1:35
    "Chúng sẽ mọc lại thôi."
  • 1:36 - 1:40
    Lúc đó, cô ấy đã nói một điều
    mà tôi chưa nghĩ đến,
  • 1:40 - 1:43
    đó là việc cuộc sống của tôi
    sẽ trở lại bình thường vào lúc nào đó.
  • 1:43 - 1:45
    Cô ấy thực sự tin vậy.
  • 1:45 - 1:47
    Và tôi cũng tin vào điều đó.
  • 1:48 - 1:52
    Việc bạn lo lắng sẽ rụng hết tóc
    khi phải chiến đấu với ung thư
  • 1:52 - 1:54
    ban đầu có vẻ ngớ ngẩn,
  • 1:54 - 1:58
    nhưng nó không đơn giản là sự lo lắng
    về ngoại hình của mình sau này.
  • 1:58 - 2:02
    Đó là sự lo lắng về việc người ta
    sẽ đối xử với bạn một cách dè chừng.
  • 2:03 - 2:06
    Lần đầu tiên trong sáu tháng,
    Joanne làm tôi thấy giống người thường.
  • 2:06 - 2:08
    Chúng tôi nói chuyện về bạn trai cô ấy,
  • 2:08 - 2:11
    chúng tôi nói chuyện
    về việc tìm nhà ở New York.
  • 2:11 - 2:14
    và chúng tôi nói chuyện
    về đáp ứng của tôi với việc hoá trị
  • 2:14 - 2:16
    và đủ mọi thứ chuyện khác.
  • 2:16 - 2:18
    Và tôi luôn thắc mắc
  • 2:18 - 2:23
    về cách mà bản năng đã dạy cho cô ấy
    cách nói chuyện tuyệt vời đến vậy.
  • 2:23 - 2:27
    Joanne Staha, và tất cả
    niềm ngưỡng mộ của tôi dành cho cô,
  • 2:27 - 2:31
    chúng là khởi đầu cho cuộc hành trình
    tìm hiểu về các điều dưỡng của tôi.
  • 2:31 - 2:34
    Vài năm sau,
    tôi được đề nghị làm một dự án
  • 2:34 - 2:36
    để tôn vinh những cống hiến
    của những điều dưỡng.
  • 2:37 - 2:39
    Tôi bắt đầu với Joanne,
  • 2:39 - 2:42
    và tôi đã gặp gỡ hơn 100 điều dưỡng
    trên khắp đất nước.
  • 2:42 - 2:47
    Tôi dành năm năm để phỏng vấn,
    chụp ảnh và ghi hình về các điều dưỡng,
  • 2:47 - 2:50
    để viết sách và làm phim tài liệu.
  • 2:51 - 2:52
    Cùng với đội của mình,
  • 2:52 - 2:55
    chúng tôi vạch lộ trình đi khắp nước Mỹ
    để đến với những địa điểm
  • 2:55 - 3:00
    đang giải quyết những vấn đề nóng nhất
    trong hệ thống y tế của chúng ta:
  • 3:00 - 3:04
    trình trạng lão hoá, chiến tranh,
    nghèo đói, hay tù tội.
  • 3:05 - 3:06
    Chúng tôi tới vài chỗ,
  • 3:06 - 3:10
    nơi chúng tôi có thể tìm thấy
    tập trung lượng bệnh nhân đông nhất
  • 3:10 - 3:12
    đang gặp phải các vấn đề trên.
  • 3:12 - 3:16
    Và chúng tôi yêu cầu các cơ sở
    khám chữa bệnh đề cử những điều dưỡng
  • 3:16 - 3:18
    xứng đáng đại diện cho họ nhất.
  • 3:19 - 3:22
    Một trong những điều dưỡng đầu tiên
    tôi gặp là Bridget Kumbella.
  • 3:22 - 3:24
    Bridget được sinh ra ở Cameroon,
  • 3:24 - 3:26
    là con cả trong gia đình bốn con.
  • 3:26 - 3:30
    Cha cô ấy bị rơi xuống từ tầng bốn
    khi đang làm việc,
  • 3:30 - 3:32
    lưng ông ấy bị thương rất nặng.
  • 3:32 - 3:36
    Ông ấy nói rất nhiều về cảm giác của mình
    khi phải nằm liệt giường
  • 3:36 - 3:39
    và không nhận được sự chăm sóc cần thiết.
  • 3:39 - 3:43
    Điều đó đã thôi thúc Bridget
    trở thành một điều dưỡng.
  • 3:44 - 3:46
    Bây giờ, khi đã làm việc ở Bronx,
  • 3:46 - 3:49
    cô ấy phải chăm sóc
    những nhóm bệnh nhân rất khác nhau,
  • 3:49 - 3:51
    từ mọi tầng lớp xã hội,
  • 3:51 - 3:53
    và thuộc mọi tôn giáo.
  • 3:53 - 3:58
    Và cô ấy dành sự nghiệp của mình
    để nghiên cứu về sự ảnh hưởng
  • 3:58 - 4:01
    của những khác biệt văn hoá
    tới sức khoẻ.
  • 4:02 - 4:04
    Cô ấy kể về một bệnh nhân,
  • 4:04 - 4:06
    một bệnh nhân người Mỹ bản địa,
  • 4:06 - 4:10
    anh ấy muốn mang lông động vật
    vào Phòng Chăm sóc đặc biệt.
  • 4:11 - 4:14
    Đó là cách anh ấy tự động viên mình.
  • 4:14 - 4:16
    Cô ấy ủng hộ việc anh ấy làm,
  • 4:16 - 4:19
    và nói về những bệnh nhân
    đến từ mọi tôn giáo,
  • 4:19 - 4:23
    họ mang đủ loại vật dụng khác nhau
    để tìm sự động viên về tinh thần;
  • 4:23 - 4:26
    đó có thể là Cây thập tự
    hoặc một chiếc lông mang tính biểu tượng,
  • 4:26 - 4:28
    họ cần chúng để trợ giúp tinh thần.
  • 4:29 - 4:31
    Đây là Jason Short.
  • 4:31 - 4:34
    Jason là điều dưỡng chăm sóc
    tại nhà ở vùng núi Appalachian,
  • 4:34 - 4:38
    cha anh ấy sở hữu một trạm xăng
    và một tiệm sửa chữa khi anh ta còn nhỏ.
  • 4:39 - 4:43
    Vì vậy, anh ấy học sửa ô tô,
    và bây giờ anh ấy là điều dưỡng.
  • 4:44 - 4:45
    Khi còn học Cao đẳng,
  • 4:45 - 4:49
    anh ấy không hề có đam mê
    trở thành một điều dưỡng,
  • 4:49 - 4:51
    anh ấy đã lảng tránh nó trong nhiều năm.
  • 4:51 - 4:53
    Nhưng chỉ được một thời gian,
  • 4:53 - 4:56
    định mệnh đã đưa anh ấy
    trở lại nghề điều dưỡng.
  • 4:58 - 5:00
    Là một điều dưỡng ở vùng núi Appalachian,
  • 5:00 - 5:04
    Jason đến những nơi
    mà xe cấp cứu không thể tới được.
  • 5:04 - 5:08
    Trong tấm ảnh này, anh ấy đang đứng
    ở một chỗ từng là đường đi.
  • 5:08 - 5:11
    Việc khai khoáng trên đỉnh núi
    đã làm ngập đường đi,
  • 5:11 - 5:14
    và cách duy nhất
    để Jason tới giúp bệnh nhân
  • 5:14 - 5:17
    bị bệnh bụi phổi
    đang sống trong căn nhà đó
  • 5:17 - 5:22
    là lái chiếc SUV của anh ấy
    đi ngược dòng suối ngập ngụa đó.
  • 5:22 - 5:25
    Hôm tôi đi cùng anh ấy,
    chúng tôi đã tháo luôn cái chắn bùn ra.
  • 5:26 - 5:29
    Sáng hôm sau, anh ấy dậy,
    cho chiếc xe lên máy nâng,
  • 5:29 - 5:31
    sửa cái chắn bùn,
  • 5:31 - 5:33
    và tiếp tục tới nhà bệnh nhân tiếp theo.
  • 5:34 - 5:37
    Tôi đã chứng kiến Jason chăm sóc
    người đàn ông này
  • 5:37 - 5:40
    với sự cảm thông cực kỳ sâu sắc,
  • 5:40 - 5:45
    và tôi một lần nữa bị ấn tượng
    bởi sự tận tâm thực sự của các điều dưỡng.
  • 5:46 - 5:49
    Khi tôi gặp Brian McMillion,
    anh ấy rất bình dị.
  • 5:49 - 5:52
    Anh ấy vừa quay trở lại sau một nhiệm vụ
  • 5:52 - 5:56
    và anh ấy vẫn chưa ổn định
    cuộc sống của mình ở San Diego.
  • 5:56 - 6:00
    Anh ấy kể về trải nghiệm của mình
    lúc còn là điều dưỡng ở Đức,
  • 6:00 - 6:04
    và chăm sóc các binh sĩ
    vừa quay về từ chiến trường.
  • 6:04 - 6:08
    Thông thường, anh ta
    là người đầu tiên mà họ nhìn thấy
  • 6:08 - 6:10
    khi họ vừa tỉnh trong bệnh viện.
  • 6:10 - 6:13
    Họ nhìn anh ấy trong khi vẫn nằm bất động,
  • 6:13 - 6:15
    mất đi tay chân,
  • 6:15 - 6:17
    và điều đầu tiên họ nói sẽ là,
  • 6:17 - 6:21
    "Khi nào tôi có thể quay lại chiến trường?
    Tôi đã bỏ anh em chiến hữu ở đó."
  • 6:22 - 6:24
    Và Brian phải nói rằng,
  • 6:24 - 6:25
    "Anh sẽ không đi đâu cả.
  • 6:25 - 6:27
    Anh hy sinh đủ rồi, người anh em."
  • 6:28 - 6:33
    Brian vừa là một điều dưỡng,
    vừa là một binh sĩ đã trải qua trận mạc.
  • 6:33 - 6:35
    Điều đó đặt anh ta
    vào một vị trí đặc biệt,
  • 6:35 - 6:40
    có thể cảm thông và điều trị
    cho các cựu binh được anh ta giúp đỡ.
  • 6:42 - 6:43
    Đây là Sister Stephen,
  • 6:43 - 6:47
    cô ấy điều hành một bệnh xá
    ở Wisconsin tên là Villa Loretto.
  • 6:47 - 6:52
    Bạn có thể tìm thấy mọi lứa tuổi
    dưới mái nhà này.
  • 6:52 - 6:54
    Cô lớn lên với mong ước
    sống trong một trang trại,
  • 6:54 - 6:59
    vì vậy, khi được trao cơ hội
    nuôi động vật trong trang trại,
  • 6:59 - 7:02
    cô ấy đã nhiệt tình đón lấy chúng.
  • 7:02 - 7:06
    Vào mùa xuân, chúng sinh thêm lứa mới.
  • 7:06 - 7:11
    Sister Stephen đã sử dụng
    những chú vịt con, dê con và cừu con này
  • 7:11 - 7:15
    như một liệu pháp chữa trị bằng động vật
    cho các bệnh nhân ở Villa Loretto,
  • 7:15 - 7:18
    những bệnh nhân này thi thoảng
    không nhớ nổi tên của mình,
  • 7:18 - 7:22
    nhưng họ vô cùng thích thú
    khi được bế chú cừu con.
  • 7:23 - 7:25
    Ngày tôi gặp Sister Stephen,
  • 7:25 - 7:27
    tôi phải đưa cô ấy ra khỏi Villa Loretto
  • 7:27 - 7:29
    để làm phim về một phần
    câu chuyện của cô ấy.
  • 7:29 - 7:31
    Trước khi chúng tôi đi,
  • 7:31 - 7:33
    cô ấy vào căn phòng
    của một bệnh nhân hấp hối.
  • 7:34 - 7:37
    Cô ấy đến bên giường bệnh và nói rằng,
  • 7:37 - 7:39
    "Tôi phải đi vắng ngày hôm nay,
  • 7:40 - 7:41
    nhưng nếu Chúa gọi,
  • 7:41 - 7:42
    thì bác hãy đi.
  • 7:42 - 7:45
    Bác hãy đi đến ngôi nhà của Chúa."
  • 7:45 - 7:48
    Tôi đứng đó và nghĩ rằng,
  • 7:48 - 7:50
    đây là lần đầu tiên trong cuộc đời,
  • 7:50 - 7:54
    tôi được chứng kiến cảnh bạn thể hiện
    tình yêu tuyệt đối với ai đó
  • 7:54 - 7:55
    bằng cách để họ đi.
  • 7:56 - 7:58
    Chúng ta không nên níu giữ quá chặt.
  • 7:59 - 8:03
    Tôi nhìn thấy những hoàn cảnh
    tìm đến Villa Loretto
  • 8:03 - 8:08
    nhiều hơn tôi chứng kiến ở bất cứ đâu
    hay bất cứ khi nào trong đời của mình.
  • 8:09 - 8:13
    Chúng ta đang sống trong một giai đoạn
    phức tạp về lĩnh vực chăm sóc sức khoẻ.
  • 8:13 - 8:18
    Rất khó để biết điều gì thật sự cần thiết
    để tăng chất lượng cuộc sống,
  • 8:18 - 8:19
    điều đó không chỉ là tuổi thọ.
  • 8:20 - 8:24
    Các công nghệ chăm sóc sức khoẻ tiên tiến
    được tạo ra nhiều hơn,
  • 8:24 - 8:27
    sự lựa chọn của chúng ta
    sẽ vô cùng phức tạp.
  • 8:27 - 8:30
    Những công nghệ này
    thông thường sẽ cứu mạng người,
  • 8:30 - 8:34
    nhưng chúng cũng gây đau đớn kéo dài
    và làm ta chết dần chết mòn.
  • 8:36 - 8:39
    Thế giới sẽ làm thế nào
    trước những xu hướng mới này?
  • 8:39 - 8:41
    Chúng ta cần nhiều sự giúp đỡ nhất có thể.
  • 8:42 - 8:45
    Các điều dưỡng có một mối quan hệ
    đặc biệt với ta
  • 8:45 - 8:48
    do khoảng thời gian
    họ chăm sóc ta bên giường bệnh.
  • 8:49 - 8:50
    Trong lúc đó,
  • 8:50 - 8:53
    mối liên kết về tinh thần được hình thành.
  • 8:55 - 8:57
    Mùa hè năm ngoái, vào ngày 9 tháng tám,
  • 8:57 - 8:59
    cha tôi bị truỵ tim và qua đời.
  • 9:01 - 9:02
    Mẹ tôi đã vô cùng sốc,
  • 9:02 - 9:06
    bà ấy không thể tưởng tượng
    một thế giới mà không có chồng mình.
  • 9:07 - 9:09
    Bốn ngày sau, bà ấy bị ngã,
  • 9:09 - 9:11
    bà bị gãy xương đùi,
  • 9:11 - 9:13
    và cần được phẫu thuật,
  • 9:13 - 9:16
    và bà ấy phải một mình chiến đấu
    vì chính sự sống của mình.
  • 9:17 - 9:19
    Một lần nữa, tôi thấy mình
  • 9:19 - 9:22
    đang chịu ơn chăm sóc
    của những điều dưỡng,
  • 9:22 - 9:23
    lần này họ chăm sóc mẹ tôi.
  • 9:24 - 9:27
    Anh chị em chúng tôi luôn sát cánh bên bà
  • 9:27 - 9:29
    trong suốt ba ngày
    tại Phòng Chăm sóc đặc biệt.
  • 9:30 - 9:33
    Và khi chúng tôi cố gắng
    ra những quyết định đúng đắn
  • 9:33 - 9:35
    và làm theo nguyện vọng của bà,
  • 9:36 - 9:39
    chúng tôi cảm thấy
    mình cần sự chỉ dẫn của các điều dưỡng.
  • 9:40 - 9:42
    Và thêm một lần nữa,
  • 9:42 - 9:43
    họ không phụ niềm tin của chúng tôi.
  • 9:45 - 9:49
    Họ hiểu biết sâu sắc
    về cách thức chăm sóc mẹ tôi
  • 9:49 - 9:52
    trong bốn ngày cuối cùng bà sống.
  • 9:52 - 9:55
    Họ an ủi bà, và làm bà
    vơi đi phần nào đau đớn.
  • 9:56 - 10:02
    Họ động viên chị em chúng tôi,
    mặc cho bà một bộ áo ngủ tuyệt đẹp,
  • 10:02 - 10:03
    lúc đó bà chẳng cần gì đến nó nữa,
  • 10:04 - 10:05
    nhưng nó có ý nghĩa lớn với chúng tôi.
  • 10:07 - 10:13
    Họ biết cách tới và đánh thức tôi dậy
    đúng lúc mẹ tôi đang hấp hối.
  • 10:14 - 10:17
    Họ còn biết tôi cần bao lâu
    để ở cùng mẹ mình trong căn phòng đó
  • 10:17 - 10:18
    sau khi bà qua đời.
  • 10:19 - 10:23
    Tôi không rõ bằng cách nào
    họ biết tất cả những điều đó,
  • 10:23 - 10:26
    nhưng tôi biết chắc
    rằng tôi sẽ vĩnh viễn biết ơn họ
  • 10:26 - 10:28
    khi họ đã giúp đỡ tôi một lần nữa.
  • 10:29 - 10:30
    Cảm ơn rất nhiều.
  • 10:30 - 10:35
    (Vỗ tay)
Title:
Vinh danh các điều dưỡng
Speaker:
Carolyn Jones
Description:

Carolyn Jones đã dành năm năm để phỏng vấn, chụp ảnh và làm phim tài liệu về các điều dưỡng trên khắp nước Mỹ, đi đến những điểm nóng trên bản đồ y tế Hoa Kỳ. Cô chia sẻ câu chuyện về sự cố gắng không ngừng nghỉ của các điều dưỡng, những vị anh hùng ở đầu chiến tuyến trong lĩnh vực chăm sóc sức khoẻ.

more » « less
Video Language:
English
Team:
TED
Project:
TEDTalks
Duration:
10:48
TED Translators admin approved Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Sang To accepted Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Sang To edited Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Lam Nguyen edited Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Lam Nguyen edited Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Lam Nguyen edited Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Lam Nguyen edited Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Lam Nguyen edited Vietnamese subtitles for A tribute to nurses
Show all

Vietnamese subtitles

Revisions