Return to Video

Tại sao chúng ta không viết chữ theo cách phát âm của chúng?

  • 0:01 - 0:05
    Chúng ta đã mất rất nhiều thời gian
    ở trường để học viết chính tả.
  • 0:06 - 0:12
    Và bọn trẻ bây giờ cũng đang
    mất thời gian học chính tả như chúng ta.
  • 0:13 - 0:16
    Vì lẽ đó, tôi muốn nêu ra với mọi người
    một vấn đề.
  • 0:18 - 0:21
    Chúng ta có cần học cách viết chính tả mới?
  • 0:22 - 0:24
    Tôi tin rằng chúng ta nên làm như thế.
  • 0:24 - 0:29
    Tốt hơn thế, ta nên
    đơn giản hóa những gì đã học.
  • 0:29 - 0:33
    Cả vấn đề và câu trả lời đều không
    mới lạ trong tiếng Tây Ban Nha.
  • 0:33 - 0:38
    Chúng đã và đang được tranh luận
    trong suốt hàng thế kỷ qua.
  • 0:38 - 0:43
    Từ năm 1492, trong quyển sách ngữ pháp
    tiếng Tây Ba Nha đầu tiên,
  • 0:43 - 0:49
    tác giả Antonio de Nebrija đã đưa ra
    một quy luật rõ ràng và đơn giản:
  • 0:49 - 0:52
    "Vì thế, chúng ta phải viết như
    những gì chúng ta phát âm,
  • 0:52 - 0:54
    và phát âm chúng như cách ta viết".
  • 0:54 - 0:58
    Mỗi âm đều tương ứng với một chữ cái,
  • 0:58 - 1:01
    mỗi chữ cái tương ứng với một âm,
  • 1:01 - 1:06
    và những chữ cái không tương ứng với
    bất kỳ âm nào sẽ bị loại bỏ.
  • 1:08 - 1:10
    Quy luật này, theo phương pháp ngữ âm,
  • 1:10 - 1:14
    nói rằng từ ngữ cần được viết
    như cách phát âm,
  • 1:14 - 1:18
    cả hai phải và không phải là gốc của chính tả
    như chúng ta thực tập hiện nay.
  • 1:19 - 1:21
    Vì tiếng Tây Ban Nha khác với tiếng khác
  • 1:21 - 1:24
    như tiếng Anh, Pháp...
  • 1:24 - 1:30
    luôn chống lại mạnh mẽ việc
    cách viết chữ khác
  • 1:30 - 1:31
    với cách ta phát âm chúng.
  • 1:31 - 1:34
    Nhưng nay ta cũng không còn
    theo cách viết dựa theo ngữ âm
  • 1:34 - 1:37
    vì vào thể kỉ 18, khi ta tiêu chuẩn
    hóa cách viết,
  • 1:38 - 1:42
    một quy luật khác đã dẫn đường cho một
    phần lớn của quyết định này.
  • 1:42 - 1:45
    Quy luật đó là từ nguyên học,
  • 1:45 - 1:47
    bảo rằng ta phải viết như những từ
  • 1:47 - 1:51
    đã được viết trong ngôn ngữ nguyên thủy,
  • 1:51 - 1:52
    trong tiếng Latin, Hy Lạp.
  • 1:52 - 1:57
    Đó là lý do ta có H câm,
    chỉ viết mà không phát âm.
  • 1:57 - 2:02
    Và khác với mọi người vẫn thường nghĩ,
    âm B và V trong tiếng TBN
  • 2:02 - 2:06
    không có phát âm khác nhau.
  • 2:06 - 2:09
    Đó là cách ta có những âm G,
  • 2:09 - 2:11
    mà đôi khi phát âm hơi thở ra
    như từ "gente",
  • 2:11 - 2:14
    có lúc âm nghe trơn truộc
    như từ "gato".
  • 2:14 - 2:17
    Tương tự là các âm C, S và Z,
  • 2:18 - 2:21
    ba chữ khi ở một vài vị trí thì
    lại thành một âm,
  • 2:21 - 2:24
    nơi khác thì hai âm,
    nhưng không bao giờ là ba âm.
  • 2:26 - 2:31
    Tôi không nói điều gì mà bạn chưa
  • 2:31 - 2:34
    biết từ kinh nghiệm bản thân.
  • 2:34 - 2:39
    Chúng ta đều đi học,
  • 2:39 - 2:44
    chúng ta đều dành một lượng lớn
    thời gian cho việc học,
  • 2:44 - 2:46
    một lượng lớn thời gian dùng bộ
    não dể uốn nắng khi còn bé
  • 2:46 - 2:48
    để viết chính tả.
  • 2:48 - 2:50
    trong việc ghi nhớ các quy tắc chính tả
    và những ngoại lệ.
  • 2:51 - 2:55
    Chúng ta hay được nghe nói nhiều
    cách, trực tiếp hay gián tiếp,
  • 2:55 - 2:58
    rằng trong chính tả
  • 2:58 - 3:01
    có một điều gì rất căn bản đối
    với sự trưởng thành của ta.
  • 3:01 - 3:04
    Nhưng tôi có cảm giác
  • 3:04 - 3:07
    rằng những giáo viên không tự hỏi tại sao
    việc đó quan trọng đến vậy.
  • 3:07 - 3:10
    Thêm nữa, họ không hỏi câu hỏi trước đó,
  • 3:10 - 3:13
    Mục đích của việc đánh vần là gì?
  • 3:14 - 3:17
    Đánh vần có mục đích gì?
  • 3:19 - 3:22
    Sự thực là khi có ai đó hỏi họ
    câu hỏi này,
  • 3:22 - 3:25
    câu trả lời đơn giản hơn và ít quan trọng
  • 3:25 - 3:26
    hơn là ta thường nghĩ.
  • 3:27 - 3:33
    Chúng ta sử dụng đánh vần để thống nhất
    cách chúng ta viết,
  • 3:33 - 3:35
    cho mọi người cùng viết giống nhau.
  • 3:35 - 3:38
    Và để cho chúng ta hiểu nhau
    dể hơn khi ta đọc.
  • 3:38 - 3:41
    Nhưng trai nguoc voi những khía cạnh khác
    của ngôn ngữ,
  • 3:41 - 3:44
    như việc chấm câu, chẳng hạn,
  • 3:44 - 3:50
    trong chính tả ta không có
    thể hiện tính cách cá nhân.
  • 3:50 - 3:52
    Trong cách chấm câu thì có.
  • 3:52 - 3:56
    Với dấu chấm, tôi có thể thay đổi
    ý nghĩa một cụm từ.
  • 3:56 - 3:59
    Với cách chấm câu,
  • 3:59 - 4:02
    tôi có thể áp đặt một nhịp điệu
    đặc biệt cho những gì tôi viết,
  • 4:02 - 4:04
    nhưng tôi không thể
    làm vậy với việc đánh vần.
  • 4:04 - 4:07
    Đối với chính tả chỉ có đúng hoặc sai,
  • 4:07 - 4:11
    tùy theo việc nó có tuân thủ
    với các quy luật hiện hành.
  • 4:12 - 4:17
    Vậy thì có hợp lý hơn không
    khi ta đơn giản hóa các qui tắc hiện hành
  • 4:17 - 4:23
    để có thể dễ dàng hơn để dạy, học,
    và sử dụng chính tả một cách chính xác?
  • 4:24 - 4:28
    Có phải sẽ hợp lý hơn không nếu
    ta đơn giản các qui luật hiện hành
  • 4:28 - 4:31
    để dành tất cả thời gian
  • 4:31 - 4:34
    chúng ta cống hiến ngày hôm nay
    để dạy chính tả,
  • 4:34 - 4:37
    ta có thể cống hiến cho các
    vấn đề khác về ngôn ngữ
  • 4:37 - 4:41
    mà sự phức tạp của chúng thật sự
    xứng đáng với thời gian và công sức?
  • 4:42 - 4:47
    Điều tôi đề nghị không phải là
    bãi bỏ chính tả,
  • 4:47 - 4:51
    và để mọi người muốn viết cách nào tùy họ.
  • 4:52 - 4:56
    Ngôn ngữ là công cụ sử dụng phổ biến,
  • 4:56 - 4:59
    vì vậy tôi thấy rằng
  • 4:59 - 5:02
    trên cơ bản ta phải sử dụng nó
    theo các tiêu chuẩn chung.
  • 5:02 - 5:04
    Nhưng tôi cũng thấy quan trọng việc
  • 5:04 - 5:08
    những tiêu chuẩn chung phải càng
    đơn giản càng tốt,
  • 5:08 - 5:12
    vì khi ta đơn giản việc chính tả,
  • 5:12 - 5:15
    ta không làm giảm chất lượng.
  • 5:15 - 5:18
    khi chính tả được đơn giản,
  • 5:18 - 5:21
    chất lượng ngôn ngữ
    không bị ảnh hưởng chút nào.
  • 5:22 - 5:26
    Tôi đang làm việc mỗi ngày với văn học
    TBN Thời Vàng Son,
  • 5:26 - 5:30
    Tôi đọc Garcilaso, Cervantes,
    Góngora, Quevedo,
  • 5:30 - 5:33
    những người đôi khi viết"hombre' thiếu H,
  • 5:33 - 5:36
    đôi khi viết "escribir" với V,
  • 5:36 - 5:38
    điều đó rõ ràng một cách tuyệt đối với tôi
  • 5:38 - 5:44
    rằng sự khác biệt giữa những văn bản đó
    và chúng ta là một tục lệ,
  • 5:44 - 5:47
    hay đúng hơn là thiếu tục lệ
    trong thời kỳ của họ.
  • 5:47 - 5:49
    Nhưng không thiếu chất lượng.
  • 5:50 - 5:53
    Nhưng để tôi quay lại với các bậc thầy,
  • 5:53 - 5:56
    vì họ là nhân vật chính trong
    câu chuyện này.
  • 5:56 - 6:02
    Trước đó, tôi đã đề cập một chút về
    việc khăng khăng thiếu suy nghĩ
  • 6:02 - 6:05
    mà những thầy cô quấy nhiễu ta
  • 6:05 - 6:06
    về chuyện chính tả.
  • 6:06 - 6:10
    Nhưng sự thực là vì cách ta xử lý
    những việc trong cuộc sống,
  • 6:10 - 6:12
    nên điều này hoàn toàn hợp lý .
  • 6:12 - 6:14
    Trong xã hội chúng ta,
  • 6:14 - 6:17
    chính tả được xem là chỉ số đặc quyền
  • 6:17 - 6:22
    tách biệt người có văn hóa với người thô
    bạo, người có học với người vô học,
  • 6:22 - 6:27
    tùy vào ngữ cảnh khi viết.
  • 6:27 - 6:30
    Một người có thể kiếm được
    việc làm hay không
  • 6:30 - 6:33
    vì viết đầy đủ hay thiếu một chữ H
  • 6:33 - 6:36
    Một người có thể trở thành đối tượng
    bị nhạo báng công khai
  • 6:36 - 6:39
    khi đặt sai chỗ của chữ B.
  • 6:39 - 6:41
    Vì vậy, trong ngữ cảnh này,
  • 6:41 - 6:45
    tất nhiên là có lý để dành thời gian
    cho việc chính tả.
  • 6:45 - 6:48
    Nhưng chúng ta không nên quên
  • 6:48 - 6:51
    rằng trải qua lịch sử dài của
    ngôn ngữ chúng ta,
  • 6:51 - 6:53
    luôn có các giáo viên
  • 6:53 - 6:57
    hoặc là những người liên quan tới việc
    bắt đầu học viết
  • 6:57 - 6:59
    đã đề xuất việc cải tổ chính tả,
  • 6:59 - 7:04
    đã nhận ra rằng trong cách ta đánh vần
  • 7:04 - 7:06
    đôi lúc là một chướng ngại trong
    việc truyền tải kiến thức.
  • 7:06 - 7:08
    Ví dụ, nói về trường hợp của chúng ta,
  • 7:08 - 7:12
    ông Sarmiento, cùng với Andrés Bello,
    dẫn đầu cải cách chính tả lớn nhất
  • 7:12 - 7:16
    trong tiếng Tây Ban Nha,
  • 7:16 - 7:20
    xãy ra giữa thế kỷ 19 ở Chile.
  • 7:22 - 7:26
    Vậy tại sao ta không tiếp tục nhiệm vụ của
    các bật thầy nầy
  • 7:26 - 7:30
    và bắt đầu cải tiến việc đánh vần
    của chúng ta?
  • 7:30 - 7:33
    Tại đây, trong nhóm thân mật này có 10,000
    người của chúng ta,
  • 7:33 - 7:35
    tôi muốn đưa ra
  • 7:35 - 7:39
    một số thay đổi mà tôi thấy có lý để ta
    bắt đầu thảo luận.
  • 7:40 - 7:43
    Hãy bỏ chữ H câm,
  • 7:43 - 7:48
    ở những chỗ mà ta viết âm H
    nhưng không phát âm,
  • 7:48 - 7:49
    cứ để trống khỏi viết gì.
  • 7:49 - 7:50
    (Vỗ tay)
  • 7:50 - 7:53
    Tôi khó mà tưởng tượng lý do
    cảm tưởng nào
  • 7:53 - 7:58
    có thể biện minh được
    những rắc rối gây ra bởi âm H câm.
  • 7:58 - 8:00
    B và V, như ta đã nói,
  • 8:00 - 8:03
    chưa bao giờ được phân biệt trong tiếng
    Tây Ban Nha,
  • 8:03 - 8:04
    (Vỗ tay)
  • 8:04 - 8:07
    Hãy chọn một cái, cái nào cũng được.
    Chúng ta có thể thảo luận về nó.
  • 8:07 - 8:11
    Mỗi người sẽ có sở thích của mình
    và đưa ra lập luận.
  • 8:11 - 8:14
    Hãy giữ cái này, loại bỏ cái kia
  • 8:14 - 8:17
    G và J, hãy tách biệt vai trò của chúng
  • 8:17 - 8:21
    G nên giữ âm thanh trơn rõ,
    như trong "gato", "mago" và "águila"
  • 8:21 - 8:25
    và J nên giữ là âm thanh có hơi ra,
  • 8:25 - 8:30
    như trong"jarabe," "jirafa,"
    "gente," "argentino."
  • 8:30 - 8:36
    Trường hợp của C, S và Z thật là thú vị,
  • 8:36 - 8:40
    vì nó chỉ ra rằng những nguyên tắc
    ngữ âm chỉ là một cách hướng dẫn,
  • 8:40 - 8:43
    nhưng không phải là nguyên tắc tuyệt đối.
  • 8:43 - 8:48
    Trong một số trường hợp, sự khác biệt
    khi phát âm cần được giải quyết.
  • 8:48 - 8:50
    Như tôi đã nói trước đây, C,S và Z,
  • 8:50 - 8:54
    đôi chỗ phù hợp với một âm,
    đôi khi hai âm.
  • 8:54 - 8:59
    Nếu chúng bỏ bớt đi từ ba chữ cái đến hai
    là điều tốt nhất.
  • 9:00 - 9:05
    Đôi với một số người, những
    thay đổi này có vẻ hơi quá khích.
  • 9:05 - 9:07
    Chúng thực sự là không.
  • 9:07 - 9:11
    Học Viện Hoàng Gia Tây Ban Nha,
    và tất cả học viện ngôn ngữ,
  • 9:11 - 9:16
    cũng tin rằng chính tả
    cần được sửa đổi,
  • 9:16 - 9:20
    ngôn ngữ liên quan đến lịch sử,
    truyền thống và phong tục,
  • 9:20 - 9:25
    nhưng đồng thời cũng là công cụ
    thực dụng trong cuộc sống hàng ngày,
  • 9:25 - 9:30
    và đôi khi sự dính liền nầy với lịch sử,
    truyền thống và phong tục
  • 9:30 - 9:35
    trở thành một trở ngại cho việc sử dụng
    chúng hiện tại.
  • 9:36 - 9:38
    Thật vậy, điều này giải thích thực tế
  • 9:38 - 9:45
    rằng ngôn ngữ chúng ta khác với các ngôn ngữ
    các nước láng giềng,
  • 9:45 - 9:48
    trong lịch sử đã được
    chúng ta tự sửa đổi
  • 9:48 - 9:52
    Ví dụ, từ "ortographia" thành "ortografía,
  • 9:52 - 9:56
    Từ "theatro" sang "teatro",
    Từ "quantidad" đến "cantidad"
  • 9:56 - 9:58
    Từ "symbolo" đến "símbolo".
  • 9:58 - 10:04
    Và một số âm câm của H đã từ từ
    được lén lút gỡ bỏ.
  • 10:04 - 10:06
    Trong Tự điển của Học viện Hoàng gia,
  • 10:06 - 10:12
    "arpa" và "armonía" có thể viết
    có hoặc không có H.
  • 10:12 - 10:14
    và mọi người đều ổn.
  • 10:15 - 10:18
    Hơn nữa tôi thấy rằng
  • 10:18 - 10:24
    đây là một thời điểm đặc biệt
    thích hợp để có cuộc thảo luận này.
  • 10:25 - 10:29
    Ta thường được nghe rằng
    ngôn ngữ luôn thay đổi bất ngờ
  • 10:29 - 10:31
    từ dưới lên trên,
  • 10:31 - 10:35
    rằng những người dùng là
    những người kết hợp từ ngữ mới
  • 10:35 - 10:38
    và thay đổi ngữ pháp.
  • 10:38 - 10:42
    Và người có quyền - đôi khi là học viện,
  • 10:42 - 10:46
    hoặc một tự điển,
    hay là một bộ hành chính,
  • 10:46 - 10:50
    chấp nhận và kết hợp chúng
    một thời gian lâu sau khi dùng.
  • 10:51 - 10:54
    Điều này chỉ đúng đối với một số
    tần lớp của ngôn ngữ
  • 10:54 - 10:58
    Điều này đúng khi nói về từ ngữ,
    trên cấp độ chữ.
  • 10:58 - 11:01
    Nó không đúng ở cấp độ ngữ pháp,
  • 11:01 - 11:05
    Và gần như, tôi sẽ nói là, điều đó
    không đúng khi nói về chính tả,
  • 11:05 - 11:09
    mà trong lich sử đã thay đổi
    từ trên đi xuống.
  • 11:09 - 11:13
    Các qui chế luôn luôn
    đã được thiết lập
  • 11:13 - 11:16
    và đề xuất thay đổi bởi
    những tổ chức.
  • 11:17 - 11:22
    Tại sao tôi nói đây là một thời điểm
    đặc biệt thích hợp?
  • 11:22 - 11:23
    Cho tới hôm nay,
  • 11:23 - 11:29
    văn viết luôn có nhiều hạn chế và
    riêng tư hơn lời nói.
  • 11:30 - 11:35
    Nhưng trong thời của chúng ta,
    thời đại của mạng xã hội,
  • 11:35 - 11:38
    một cuộc cách mạng đang xảy ra.
  • 11:38 - 11:41
    Trước đây chưa từng có nhiều
    người viết như bây giờ.
  • 11:41 - 11:46
    Chưa bao giờ có rất nhiều người viết cho
    rất nhiều người đọc.
  • 11:47 - 11:50
    Và ở trong mạng xã hội, lần đầu tiên,
  • 11:50 - 11:55
    ta thấy sự sử dụng chính tả một
    cách sáng tạo đại quy mô,
  • 11:55 - 11:59
    nơi mà ngay cả những người có trình độ
    học vấn cao với sự đánh vần hoàn hảo,
  • 11:59 - 12:02
    khi sử dụng mạng xã hội,
  • 12:02 - 12:07
    họ hành xử như phần đông người
    sử dụng mạng xã hội vẫn hành xử.
  • 12:07 - 12:11
    Nghĩa là, họ ít kiểm tra lỗi chính tả
  • 12:11 - 12:16
    và họ dành ưu tiên cho tốc độ
    và hiệu quả trong giao tiếp.
  • 12:16 - 12:22
    Hiện tại, ta thấy đó sự sử dụng
    hỗn loạn, cá nhân hóa.
  • 12:22 - 12:25
    Nhưng tôi nghĩ chúng ta phải
    chú ý tới họ
  • 12:25 - 12:27
    vì có thể họ sẽ cho ta biết
  • 12:27 - 12:32
    rằng một kỷ nguyên tạo ra vị thế
    mới cho viết lách,
  • 12:32 - 12:36
    tìm kiếm những qui tắc mới cho
    việc viết văn.
  • 12:36 - 12:42
    Tôi nghĩ ta sẽ sai lầm
    nếu từ chối, bỏ qua họ.
  • 12:42 - 12:44
    vì chúng ta xem họ như
  • 12:44 - 12:47
    triệu chứng của phân rã văn hóa
    của thời đại chúng ta.
  • 12:47 - 12:52
    Không, tôi nghĩ rằng ta phải quan sát,
    tổ chức và phân phối họ
  • 12:52 - 12:57
    trong sự hướng dẫn thích ứng hơn
    với nhu cầu của thời đại chúng ta.
  • 12:59 - 13:02
    Tôi có thể dự đoán một số phản đối.
  • 13:04 - 13:05
    Sẽ có những người nói rằng
  • 13:05 - 13:10
    nếu chúng ta đơn giản hóa việc đánh vần
    chúng ta sẽ mất nguồn gốc.
  • 13:11 - 13:14
    Nói đúng ra, nếu chúng ta muốn
    để bảo tồn nguồn gốc,
  • 13:14 - 13:16
    ta sẽ không đạt đươc bằng chính tả.
  • 13:16 - 13:20
    Chúng ta phải học tiếng Latin,
    tiếng Hy Lạp, tiếng Ả Rập.
  • 13:21 - 13:24
    Với cách viết đơn giản, ta sẽ giữ lại
    được nguồn gốc
  • 13:24 - 13:29
    ở những nơi chúng ta đang giữ bây giờ,
    trong từ điển từ nguyên.
  • 13:32 - 13:35
    Còn một phản đối thứ hai sẽ đến
    từ những người nói rằng:
  • 13:35 - 13:39
    "Nếu đơn giản hóa chính tả,
  • 13:39 - 13:40
    ta sẽ không phân biệt được
  • 13:40 - 13:43
    những nghĩa khác biệt trong cùng một từ."
  • 13:43 - 13:47
    Đó là sự thật, nhưng nó
    không phải là một vấn đề.
  • 13:47 - 13:51
    Ngôn ngữ của ta có từ đồng nghĩa,
    có những từ có nhiều hơn một ý nghĩa,
  • 13:51 - 13:53
    Nhưng chúng ta không nhầm lẫn
  • 13:53 - 13:57
    "banco" nơi chúng ta ngồi
    với "banco", nơi chúng ta gửi tiền,
  • 13:57 - 14:00
    Hay "traje" mà chúng ta mặc
    với những thứ ta "trajimos."
  • 14:00 - 14:06
    Ở phần lớn các trường hợp,
    ngữ cảnh sẽ xua tan nhầm lẫn.
  • 14:07 - 14:10
    Nhưng có một phản đối thứ ba.
  • 14:12 - 14:15
    Đối với tôi, đây là điều dễ hiểu nhất,
    thậm chí là cảm động nhất,
  • 14:17 - 14:22
    là những người nói:
    "Tôi không muốn thay đổi.
  • 14:23 - 14:26
    Tôi đã được nuôi dạy như thế này,
    Tôi đã quen làm theo cách này,
  • 14:26 - 14:30
    Khi đọc một chữ được viết tắt,
  • 14:30 - 14:33
    tôi thấy nhức mắt lắm."
  • 14:33 - 14:34
    (Cười )
  • 14:34 - 14:39
    Phản đối này, đều có một phần nào
    trong tất cả chúng ta.
  • 14:40 - 14:42
    Tôi nghĩ chúng ta nên làm gì?
  • 14:42 - 14:44
    Nên làm những việc luôn được làm
    như những trường hợp nầy.
  • 14:44 - 14:47
    thay đổi những gì đang tiến tới,
  • 14:47 - 14:50
    trẻ em được dạy quy tắc mới.
  • 14:50 - 14:54
    Những ai không muốn thích nghi
    vẫn có thể viết như thói quen,
  • 14:54 - 14:59
    và hy vọng, thời gian sẽ hàn gắn
    các quy tắc mới đúng chỗ.
  • 14:59 - 15:06
    Mọi cuộc cải cách chính tả thành công
    mà ảnh hưởng đến thói quen khó bỏ
  • 15:06 - 15:11
    đều nhờ có sự thận trọng, thỏa thuận,
    kiên nhẫn và khoan dung.
  • 15:12 - 15:16
    Đồng thời, ta không thể cho phép
    sự gắn bó với các tục lệ cũ
  • 15:16 - 15:18
    cản trở chúng ta tiến lên phía trước.
  • 15:19 - 15:22
    Lời tri ân tốt nhất mà chúng ta có thể
    trả cho quá khứ
  • 15:22 - 15:25
    Là để cải thiện những gì
    nó đã cho chúng ta.
  • 15:25 - 15:28
    Vì vậy, tôi tin rằng ta phải
    đạt được một thỏa thuận,
  • 15:28 - 15:31
    các học giả phải đạt được thỏa thuận,
  • 15:31 - 15:34
    và tẩy xóa những quy tắc
    chính tả của chúng ta,
  • 15:34 - 15:38
    tất cả thói quen ta theo vì truyền
    thống, ngay cả khi chúng đã vô dụng.
  • 15:40 - 15:43
    Tôi tin rằng nếu chúng ta
    làm điều đó trong lỉnh vực
  • 15:43 - 15:47
    nhỏ nhưng rất quan trọng
    trong ngôn ngữ
  • 15:47 - 15:50
    chúng ta sẽ để lại một tương lai
    tốt hơn cho
  • 15:50 - 15:53
    các thế hệ kế tiếp
  • 15:53 - 15:57
    (Vỗ tay)
Title:
Tại sao chúng ta không viết chữ theo cách phát âm của chúng?
Speaker:
Karina Galperin
Description:

Chúng ta dành bao nhiêu năng lượng và trí não để học cách đánh vần? Ngôn ngữ tiến hóa theo thời gian, và với cách chúng ta đánh vần - liệu có đáng dành nhiều thời gian để ghi nhớ những quy tắc mà có đầy vô số các ngoại lệ? Học giả văn học Karina Galperin nói rằng đã đến lúc ta cập nhật theo cách chúng ta nghĩ đến và ghi chép ngôn ngữ. (Tiếng Tây Ban Nha với phụ đề tiếng Anh.)

more » « less
Video Language:
Spanish
Team:
TED
Project:
TEDTalks
Duration:
16:13

Vietnamese subtitles

Revisions